Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức
Chương 262: Hoàng Dương Anh tức giận văng tục
Mã Diễm Mai cậy mình cao hơn Tần Vũ, giương nanh múa vuốt vươn tay định nắm lấy tóc Tần Vũ.
Lần trước đánh nhau với đám người Thúy Hà, cô ta chính là nhờ chiêu túm tóc mà giành chiến thắng, lần này cũng định như vậy!
Dù thân thủ của Tần Vũ có tốt đến đâu, nhưng tóc là điểm yếu của cơ thể người, nắm được tóc Tần Vũ thì chẳng khác nào nắm được tử huyệt của cô.
Hoàng Dương Anh bị Mã Diễm Mai đẩy một cái, ngã ngồi bệt xuống đất, lại còn bị cô ta giẫm cho một phát.
Hoàng Dương Anh ngơ ngác nằm trên đất chửi ra lời th* t*c: "Địa mẹ nó!"
Sự việc xảy ra quá nhanh, mọi người còn chưa kịp phản ứng thì ánh mắt lạnh lẽo của Tần Vũ đã đâm thẳng về phía Mã Diễm Mai.
Khi Tần Vũ định tiến lại đỡ Hoàng Dương Anh dậy, Mã Diễm Mai đã lao thẳng về phía cô.
Tần Vũ đành phải đối phó với cô ta trước.
Nhận ra cô ta định túm tóc mình, Tần Vũ né sang hai bên, chộp lấy cổ tay Mã Diễm Mai rồi bẻ ngược ra sau lưng.
Còn chưa đợi Hoàng Dương Anh từ trên đất lật mình bò dậy, lại bị xông tới Cam Huệ Huệ giẫm một cước tại bắp chân.
Đau đến mức Hoàng Dương Anh lại thốt ra lời thô lỗ: "Mẹ kiếp! Đồ con gấu nhà bà nội nó!"
Hôm nay Cam Huệ Huệ mặc một chiếc sơ mi màu xanh lục quân đội rất đẹp, phối với chiếc quần cùng tông màu.
Khi Hoàng Dương Anh đang ôm bắp chân r*n r*, cô thấy một bóng người xanh lè loáng qua làm cô hoa cả mắt.
Thấy cái bóng đó đang chạy nhanh qua cạnh mình... đại khái đoán được là ai, thù mới hận cũ dâng lên, cô nằm dưới đất lấy đà xoay nửa vòng, tung chân đá mạnh vào bắp chân màu xanh lục kia.
Cam Huệ Huệ khuỵu chân xuống, quỳ rạp trên mặt đất.
Hoàng Dương Anh lập tức nhỏm dậy vồ lấy Cam Huệ Huệ, định đè cô ta xuống dưới thân.
Kết quả lại bị Trí thức Ngô xông lên giúp sức đẩy một cái, khiến Hoàng Dương Anh ngã lăn ra một bên.
Tần Vũ kinh hô: "Dương Anh!"
Vương Kim Sơn muốn xông qua giúp đỡ, bị Lư Ngọc Oánh một cái kéo lại: "Đừng đi, nếu anh đi giúp, đối với bên đó đều không tốt!"
"Nhưng mà..."
Đặng Thanh Thanh cũng khuyên: "Không sao, chúng ta ở đây xem, sẽ không xảy ra chuyện."
Nói thì nói vậy, nhưng trong mắt Trí thức Đặng thoáng hiện lên một tia vui mừng thầm kín.
Không biết cô ta vui vì Hoàng Dương Anh bị đánh, hay vui vì bốn chị em Mã Diễm Mai bị thu phục, hay là đang hả hê khi thấy Tần Vũ bị bao vây!
Tóm lại, trong lòng Trí thức Đặng nảy sinh một cảm giác sảng khoái khó tả!
Sau khi giải cứu được Cam Huệ Huệ, Ngô Thiên Vũ lại xông về phía Tần Vũ... Tần Vũ trực tiếp đẩy Mã Diễm Mai trong tay về phía Ngô Thiên Vũ đang lao tới.
Mã Diễm Mai hốt hoảng muốn khống chế cơ thể đang lao về phía trước nhưng không tài nào dừng lại được.
Thấy sắp va vào nhau đến nơi, Mã Diễm Mai sợ hãi nhắm mắt lại: "Á..."
Ngô Thiên Vũ không hãm kịp đà, đâm sầm vào Mã Diễm Mai đang bị đẩy mạnh tới.
Bùm —
Lực đẩy của Tần Vũ khá mạnh, cộng thêm chiều cao của Mã Diễm Mai nhỉnh hơn Ngô Thiên Vũ một chút.
Hai người đối mặt đâm vào nhau, khựng lại một hai giây rồi Mã Diễm Mai đè nghiến Ngô Thiên Vũ xuống đất.
Ngô Thiên Vũ phát ra tiếng rên đau đớn: "Á! Ui da..."
Nằm trên đất, cô ta cảm thấy nền đất dưới thân như đang rung chuyển! Trời đất quay cuồng!
Cam Huệ Huệ nhận ra Hoàng Dương Anh dám đánh lén mình, cô ta không thèm đánh Tần Vũ nữa mà quay người vồ lấy Hoàng Dương Anh đang ngã dưới đất, bắt đầu cấu xé loạn xạ.
Hoàng Dương Anh ngã dưới đất cũng sững sờ một chút, khi thấy Cam Huệ Huệ vồ tới, cô không cam chịu yếu thế mà chộp lấy đôi tay đang vươn qua.
Đợi cô ta áp sát vào người, cô dùng thế chân kéo kẹp chặt lấy hai chân đối phương, gồng mình xoay mạnh nửa thân trên...
Vị trí của hai người lập tức hoán đổi, Hoàng Dương Anh đã leo lên trên, dùng trọng lượng cơ thể đè chặt Cam Huệ Huệ xuống, ra sức cấu vào những chỗ nhiều thịt của đối phương!
Lam Tư Vũ không đành lòng nhìn chị em mình bị bắt nạt, liền xông lên định cùng đối phó Hoàng Dương Anh.
Cô ta muốn đẩy ngã Hoàng Dương Anh một lần nữa để cứu Cam Huệ Huệ dậy.
Hoàng Dương Anh sao có thể không biết ý đồ của cô ta, cô ngồi trên người Cam Huệ Huệ, hai tay đối phó kẻ dưới thân, còn chân thì đạp thẳng về phía Lam Tư Vũ...
Lam Tư Vũ vốn chỉ định đỡ Cam Huệ Huệ dậy rồi ngăn bọn họ đánh nhau, nhưng sau khi bị Hoàng Dương Anh đá trúng mấy phát, thậm chí có lần suýt trúng sóng mũi, cô ta cũng nổi giận.
Chẳng nể nang gì nữa, cô ta cùng Cam Huệ Huệ tập trung đối phó Hoàng Dương Anh.
Đầu tiên cô ta tháo chiếc giày đang đá mình của Hoàng Dương Anh ra, dùng nó làm vũ khí đập loạn xạ vào người Hoàng Dương Anh.
Hoàng Dương Anh lập tức rơi vào thế yếu, mắt thấy sắp bị lật nhào xuống đất một lần nữa...
Tần Vũ kịp thời lao tới, chộp lấy chiếc giày đang vung về phía sau gáy Hoàng Dương Anh.
Cô tức giận kéo mạnh Lam Tư Vũ về phía trước, nhân lúc cô ta loạng choạng, tay kia vỗ mạnh vào lưng cô ta một cái... Lam Tư Vũ liền ngã sấp xuống đất.
Nhìn Cam Huệ Huệ vẫn đang đánh ngang ngửa với Hoàng Dương Anh, Tần Vũ hô lớn: "Dương Anh, tránh ra!"
Nghe thấy giọng Tần Vũ, cơ thể Hoàng Dương Anh phản ứng nhanh hơn não bộ.
Gần như ngay khi tiếng Tần Vũ vừa dứt, cô đã lăn sang một bên, thoát khỏi người Cam Huệ Huệ.
Còn chưa đợi Cam Huệ Huệ kịp thở phào, Tần Vũ đã xách Lam Tư Vũ đang nằm bẹp dưới đất ném nhẹ lên người Cam Huệ Huệ!
Cam Huệ Huệ chỉ cảm thấy trên người nặng trịch!
Mã Diễm Mai và Ngô Thiên Vũ dìu nhau đứng dậy, nhìn thấy chị em tốt Lam Tư Vũ bị Tần Vũ xách như xách gà con ném lên người Cam Huệ Huệ thì tức không chịu nổi.
Mã Diễm Mai kéo Ngô Thiên Vũ lao về phía Tần Vũ lần nữa.
Ngô Thiên Vũ thấy mũi mình hơi ngứa, định nhờ Mã Diễm Mai kiểm tra xem có bị thương không, kết quả bị kéo đi như vậy, đành cam chịu lao vào đánh tiếp.
Mã Diễm Mai dùng hết sức bình sinh định đâm sầm cho Tần Vũ ngã lăn ra.
Ngờ đâu Tần Vũ đã sớm chuẩn bị, lúc hai người lao tới, cô kéo Hoàng Dương Anh né sang một bên...
Mã Diễm Mai đang đà lao mạnh, vô tình bị chiếc giày của Cam Huệ Huệ vướng chân, tay kéo theo Ngô Thiên Vũ cùng ngã chúi xuống đất.
Tần Vũ nhanh mắt thấy trên đất có một hòn đá sắc nhọn, ngay lúc bọn họ sắp đập mặt xuống, cô đưa tay tóm lấy cổ áo của cả hai.
Mã Diễm Mai và Ngô Thiên Vũ tưởng mình chắc chắn sẽ ngã đau, thấy hòn đá lớn dưới đất thì sợ hãi nhắm tịt mắt chờ đợi...
Kết quả đợi một lúc lâu không thấy đau đớn, họ mới rón rén mở mắt ra nhìn.
Chỉ nghe thấy giọng nói trêu chọc của Tần Vũ: "Chút gan thỏ đế này mà cũng đòi khiêu khích tôi à!"
Lúc này, hai người mới cảm thấy cổ áo bị siết chặt, cơ thể đang ở tư thế nửa nghiêng.
Còn chưa kịp trả lời, Tần Vũ đã quẳng cả hai lên người Lam Tư Vũ.
Khi bọn họ còn chưa kịp vùng vẫy, Tần Vũ và Hoàng Dương Anh đã dùng tay đè chặt lên Ngô Thiên Vũ – người nằm trên cùng, ngăn không cho bọn họ ngồi dậy.
Cam Huệ Huệ bị đè dưới cùng, cảm giác như có tảng đá ngàn cân đè lên người, thở không ra hơi! Muốn kêu la cũng chẳng còn sức!
Ngay sau đó, cô nghe thấy lời Hoàng Dương Anh nói: "Tiểu Vũ, Mã Diễm Mai vừa bắt nạt cô nhất. Đè cô ta ở trên cùng thì hời cho cô ta quá!"
Sức nặng này chưa duy trì được bao lâu, cô ta đã cảm thấy sức nặng trên người mình nhẹ bớt...