Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức

Chương 245: Tiểu An An Thành Đồ Chơi

Thì ra là nguyên nhân từ chính mình, Tạ Cẩm Sách có chút tiếc nuối.

Vương Kim Sơn giống như không thấy thần sắc tiếc nuối của anh ta, nhạc hếch miệng nói: "Trí thức Tạ, anh có biết không, bắt cá vui lắm.

Lúc đầu chẳng có mấy con cá, Trí thức Tần nói ốc bươu cũng ngon, thế là mọi người cùng nhau mò ốc bươu.

Ấy! Ai mà biết được, mới mò một lát, cá ở đâu cứ thế phóng ra, sau đó là cả đàn luôn."

"Đúng vậy, vui cực kỳ, sức lực mấy con cá đó lớn lắm, rõ ràng tôi đã tóm được rồi mà nó quẫy một phát lại rơi xuống nước. Bắn đầy nước lên người tôi!"

"Còn nữa, Nông Sĩ Hào còn bị cá quạt cho một cái tát vào mặt, ha ha ha..."

"Ha ha ha..."

Nghe họ kể, Tạ Cẩm Sách càng thêm hối hận!

Biết thế hôm nay tôi không đi công xã, hoặc là sáng sớm đã đi cùng Trí thức Mạc và mọi người rồi.

Phương Noãn Tâm thì có chút không vui, dựa vào đâu mà Tần Vũ ở xa như thế mọi người đều gọi cô ấy đi bắt cá, còn mình ở gần thế này lại chẳng ai thèm gọi một tiếng.

Mạc Vinh Hoa cười khuyên bảo: "Trí thức Tạ, nếm thử cái ốc bươu này đi, thực sự rất ngon, đảm bảo anh hút một cái là nghiện ngay!"

"Được, tôi thử xem, nhìn là thấy thèm rồi."

Tạ Cẩm Sách lúc nãy không có tâm trạng ăn, giờ nhìn mọi người ăn ngon lành cũng thấy thèm.

Anh ta nếm thử một cái, quả thực rất ngon, ăn vào là nghiện.

Cuối cùng, mọi người xử sạch nửa thùng ốc bươu.

Dưới bàn toàn là vỏ ốc!

Kết thúc bữa cơm, ngoại trừ Phương Noãn Tâm, ai nấy đều rất vui vẻ.

Lượng thức ăn hơi nhiều, còn dư lại không ít, thu dọn lại để mai hâm nóng là được một bữa.

Những người dọn ra ngoài ở đều không lấy đồ thừa, Mạc Vinh Hoa thấy trong thùng còn vài con cá, liền chia cho Tần Vũ và Lưu Quy Thịnh mỗi người một con mang về.

Nhìn thấy cảnh đó, Phương Noãn Tâm ngứa ngáy trong lòng, cô ta cũng muốn lấy một con về kho.

Chỉ là Mạc Vinh Hoa không hề có ý định đưa cho cô ta, trong mắt Phương Noãn Tâm xẹt qua một tia khác lạ.

............

Ngày tháng cứ thế trôi qua, tiểu An An càng lớn càng đáng yêu.

Dĩ nhiên là cũng càng lúc càng mập!

Nhìn đến mức mẹ Tần đều muốn giảm cân cho bé, giảm bớt số lần bú sữa.

Mẹ Tần nghĩ thì nghĩ thế, nhưng cũng không nỡ để tiểu An An giảm cân, trẻ con mập mạp chứng tỏ nuôi khéo, con cái khỏe mạnh.

Quan trọng nhất là sữa của bà đủ cho bé bú!

Bây giờ ở chuồng bò ăn no mặc ấm, điều lo lắng duy nhất là lúc ốm đau khó mua thuốc, kéo lụy các con!

Thời tiết bắt đầu chuyển nóng, mỗi lần mẹ Tần cho tiểu An An bú đều nóng đến vã mồ hôi, cứ như đang ôm một cái lò sưởi vậy!

Tiểu An An lớn nhanh quá, bình thường mọi người không dám đưa bé ra ngoài làm việc, sợ bị người ta nhìn thấy sẽ nảy sinh nghi ngờ.

Tần Vũ càng ngày càng thích tiểu An An, nhìn cái cục nhỏ xíu lúc trước giờ đã thành một đống lớn thế này.

Thằng bé cứ thấy người là cười không thấy răng, rất ít khi quấy khóc!

Nhược điểm duy nhất là quá nặng, để ông nội và các cụ ôm một lần là ai nấy đều than thở.

Tần Vũ thì khác, cô sức dài vai rộng, mỗi lần thấy tiểu An An là cứ thế bế lên trêu chọc!

Cô thích nhất là nhào nặn, chọc chọc vào những ngấn thịt trên người bé, đếm những vòng tay như ngó sen và sờ vào cái bụng tròn vo.

Lúc Tần Vũ trêu đùa tiểu An An còn tính là bình thường, nhưng Tần Thần và Lưu Quy Thịnh thì lại khác!

Mỗi khi hai người này tụ lại một chỗ, tiểu An An hoàn toàn luân lạc thành một món đồ chơi nhỏ.

Tần Thần và Lưu Quy Thịnh lúc thì bế tiểu An An lên chơi trò đấu súng, tiểu An An chính là khẩu súng đó, bị hai anh bế ngang rồi kêu "pằng pằng" liên tục!

Lúc thì lại đặt bé lên ga giường rồi khiêng lên đưa qua đưa lại như chơi võng.

Lúc thì hai người chơi oẳn tù tì, người thắng sẽ dùng tay hoặc chân của tiểu An An để đánh vào mặt đối phương!

Lúc lại đặt tiểu An An lên giường đất (kháng), hai người xoa bóp từ đầu đến chân cho bé, nặn mấy ngấn thịt mỡ chơi đùa.

Lúc thì ôm chặt bé vào lòng, xấu xa để tiểu An An tự vùng vẫy.

Lúc thì mỗi người ghé vào một bên tai tiểu An An để truyền tin cho nhau...

Mỗi lúc như vậy, Dương Tầm Chi đều đặc biệt đồng cảm với tiểu An An, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức đồng cảm.

Bởi vì chính anh thỉnh thoảng cũng bế bé lên chơi, chỉ là không quá đáng như Tần Thần và Lưu Quy Thịnh, có đôi khi chơi đến mức tiểu An An mệt quá ngủ khì, phát ra tiếng ngáy nhỏ xíu!

Mẹ Tần cũng như các ông bà ở chuồng bò đã quen với việc họ coi tiểu An An như đồ chơi, chẳng hề xót xa cho "số phận" của bé, ngược lại còn rất tán thành!

Bởi vì họ phát hiện, chỉ cần tiểu An An chơi với hai người kia xong là ngủ rất sâu, có lúc thấy mọi người ăn cơm cũng không đòi bế nữa, thường xuyên tự trải mình ra như một miếng bánh thịt!

Sau khi trời nóng lên, tã lót bao bọc trên người tiểu An An đã được cởi bỏ.

Không biết có phải vì thiếu cảm giác an toàn hay không, cứ thấy mọi người ngồi vào bàn ăn cơm là bé lại đòi bế.

Bình thường nằm trong giỏ tre xem mọi người làm việc thì không sao, nhưng hễ thấy ai ngồi xuống nghỉ ngơi là bé lại ê ê a a khóc đòi ôm.

Mà mỗi lần ôm ít nhất cũng phải nửa tiếng đồng hồ, mấy bộ xương già của các cụ thực sự chịu không thấu!

Làm cho mọi người mỗi khi ngồi xuống đều phải tránh mặt bé, lúc ăn cơm cũng không dám để bé nhìn thấy.

Mỗi ngày nghỉ ngơi đều phải lén lút như đi ăn trộm!

............

Từ sau lần tụ tập đó, Phương Noãn Tâm lại biến về dáng vẻ hào phóng, dịu dàng và nhiệt tình như lúc mới xuống nông thôn.

Phương Noãn Tâm đến điểm trí thức ngày càng thường xuyên hơn, thường là sau bữa tối.

Bây giờ thỉnh thoảng buổi trưa cô ta cũng ghé qua, có khi bắt được con gà rừng trên núi cũng mang một bát thịt gà sang cho các trí thức.

Hoặc là đổi được ít cá nhỏ từ đám trẻ con trong thôn, sau khi chiên thơm ở nhà cũng mang một bát qua.

Hay là lúc đi cắt cỏ lợn hái được quả dại, cũng sẽ chia một bát mang tới.

Dù các trí thức từ chối, Phương Noãn Tâm vẫn làm như vậy, có khi mang tới không đợi mọi người phản ứng, nói xong một câu là đặt đồ xuống rồi đi ngay.

Không còn cách nào khác, Mạc Vinh Hoa đành bảo Đặng Thanh Thanh hái ít rau ngoài vườn mang sang cho cô ta xem như quà đáp lễ.

Phương Noãn Tâm tự biết ngày tụ tập đó đã chọc giận mọi người, vì cô ta phát hiện các trí thức khi nói chuyện với mình đều rất lấy lệ.

Có câu "ăn của người thì miệng mềm, nhận của người thì tay ngắn", cô ta muốn mượn danh nghĩa tặng món ngon để xoa dịu quan hệ với mọi người.

Chỉ là mọi người vẫn còn bất mãn với cô ta, trong thời gian ngắn khó mà thay đổi được.

Vào ngày thứ hai sau bữa tiệc, Phương Noãn Tâm còn đi tìm Tần Vũ, đề nghị muốn dùng tiền để đổi lấy ít rau của Tần Vũ về ăn.

Tần Vũ chẳng cần suy nghĩ đã từ chối thẳng thừng, lý do là lần trước tụ tập đã hái quá nhiều rau rồi, giờ vườn rau chỉ đủ cho nhà mình ăn.

Thêm nữa trong nhà còn nuôi gà, để tiết kiệm cám gạo nên cũng phải cho gà ăn rau, thế nên càng không đủ.

Tần Vũ còn hiến kế cho cô ta, bảo cô ta tranh thủ lúc thời tiết tốt thế này khai khẩn một miếng đất ngay trong sân để trồng rau, sau này sẽ không thiếu rau ăn nữa.

Tuy bây giờ hơi muộn một chút nhưng không sao, có vẫn hơn không!

Bị Tần Vũ từ chối không chút nể nang, nụ cười trên mặt Phương Noãn Tâm cứng đờ.

Theo cô ta thấy, Tần Vũ vào hôm tụ tập có thể mang cả gà lẫn rau tới, chắc hẳn phải là một người rất rộng rãi mới đúng.