Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức
Chương 232: Đánh Cướp Nhà Người?
Anh có nên từ chối không, hay là đi theo luôn? Dù sao, anh cũng chưa từng làm chuyện "đánh cướp nhà người" bao giờ!
Hay là thế này đi! Thôi thì... nếu anh họ đi, cậu cũng đi!
Dù trời có sập, còn có đôi vai rộng của anh họ đỡ thay!
Đúng rồi! Quyết định vậy đi! Lưu Quy Thịnh ngây ngô cười với anh họ của mình.
Dương Tầm Chi lúc này đang nói chuyện với Tần Vũ: "Cô chỉ cần mang ghế, gùi để tôi mang.
Cái chảo nặng, tôi mang. Bao tải thì để Tiểu Thịnh mang."
"Được!"
Tần Vũ cũng không khách sáo.
Hai người mỗi người mang phần đồ của mình, cùng đi ra cửa. Chỉ thấy Lưu Quy Thịnh vẫn còn đứng ngẩn ra giữa sân.
Dương Tầm Chi gọi: "Tiểu Thịnh, đi thôi! Tiểu Thịnh!"
"Ơ, đi à? Vậy đi thôi!" Lưu Quy Thịnh sực tỉnh, vội bước theo.
Nhưng đi được vài bước, anh mới nhận ra hai người kia vẫn chưa đi cùng, bèn quay đầu hỏi: "Chẳng phải bảo đi sao? Trí thức Tần, cô không khóa cửa à?"
"Bao tải bảo cậu mang, cậu không mang thì ai mang?" Dương Tầm Chi lạnh giọng nói.
"Bao tải? Bao tải nào cơ?" Lưu Quy Thịnh ngơ ngác hỏi lại.
"Những lời chúng tôi vừa nói, cậu không nghe lọt tai câu nào à?" Dương Tầm Chi cạn lời.
"Chẳng phải chúng ta đang bàn chuyện đi đánh cướp nhà người sao?"— Lưu Quy Thịnh lỡ miệng nói ra suy nghĩ trong đầu.
Tần Vũ nhướn mày: "Tôi nói đi đánh cướp nhà người bao giờ hả?"
Nhận ra mình lỡ lời, Lưu Quy Thịnh lập tức bịt miệng, lắc đầu quầy quậy: "Không, không có gì! Chẳng phải vừa nãy bảo lấy bao tải sao? Ở đâu? Để tôi đi lấy!"
"Trong sân!"
Dương Tầm Chi thừa biết khứa em họ này lại đang nghĩ vớ vẩn đi đâu rồi.
Lưu Quy Thịnh vừa vào cửa đã thấy cái bao tải dưới đất. Lúc này đầu óc mới "nhảy số" kịp!
"Trí thức Tần, cô không khóa cửa à?"
Tần Vũ chưa kịp lên tiếng, Dương Tầm Chi đã không chịu nổi cậu em họ đang làm trò ngốc nghếch này nữa, liền mắng: "Cậu không bước ra ngoài thì khóa kiểu gì!"
Lưu Quy Thịnh ôm bao tải nhanh chân chạy ra, trên mặt mang theo nụ cười nịnh nọt: "Cô khóa đi, cô khóa đi!"
Tần Vũ buồn cười nhìn màn tương tác của hai anh em.
Nếu không phải biết hai người bằng tuổi nhau, cô còn tưởng Dương Tầm Chi là cha già của Lưu Quy Thịnh không bằng, lúc nào Lưu Quy Thịnh cũng bị mắng.
Nhưng cũng không thể trách Dương Tầm Chi quản quá nghiêm, chủ yếu là vì Lưu Quy Thịnh đôi khi rất không đáng tin, cứ như trẻ con vậy!
Nhớ lần nghỉ trước, Tiểu Thần cũng vừa vặn được nghỉ cuối tuần.
Tiểu Thần muốn ăn rau cải bẹ xanh, hôm đó cô và cậu bé cùng lên núi sau.
Hái rau xong xuôi, Tiểu Thần lại muốn đi tìm xem trên núi có quả dại nào không.
Khi đi đến bìa rừng sâu thì gặp Dương Tầm Chi và Lưu Quy Thịnh.
Lưu Quy Thịnh mừng rỡ nói: "Tiểu Thần! Các em đang tìm gì thế?"
"Anh Lưu, chúng em muốn đi tìm quả dại ạ." Tiểu Thần gặp họ cũng rất vui.
Dương Tầm Chi lên tiếng: "Mùa này thì không có mấy quả dại đâu.
Nhưng có một loại gọi là quả Vi, kết trái quanh năm, nhỏ như hạt đậu nành, lúc chuyển sang màu đỏ hoặc tím là ăn được.
Ăn hơi chát một chút, ăn xong môi và lưỡi sẽ biến thành màu đỏ."
"Thật sao ạ? Em muốn ăn." Nghe thấy ăn xong môi sẽ đỏ, Tiểu Thần đặc biệt hứng thú.
Tần Vũ nghe mô tả thì hình như cũng biết là loại quả gì, nhưng không chắc chắn lắm, liền hỏi: "Loại quả Vi này, trước khi chín có phải từ màu xanh chuyển sang đỏ, cuối cùng thành tím không? Quả tuy nhỏ nhưng nước rất nhiều phải không?"
"Đúng đúng, Trí thức Tần từng ăn à?" Lưu Quy Thịnh gật đầu lia lịa.
Tần Vũ thản nhiên nói: "Một lần đuổi theo thỏ rừng tình cờ gặp được, tò mò nếm thử một cái, thấy cũng ổn."
Thực tế cô không phải ăn ở đây, mà là ăn ở cô nhi viện kiếp trước.
Hồi đó chỉ đủ ăn no, nhìn thấy những gánh hàng rong bán trái cây bên ngoài, đứa nào đứa nấy đều thèm rỏ dãi.
Mẹ viện trưởng bèn bứng cây quả Vi trên núi về trồng trong cô nhi viện cho bọn trẻ ăn giải cơn thèm!
Tiểu Thần nhìn chị bằng ánh mắt như đang oán trách: tại sao chị không mang về cho em.
Tần Vũ xoa xoa khuôn mặt nhỏ của cậu bé trấn an: "Ngoan, lúc đó chỉ có vài quả chín thôi nên chị không mang về cho em được."
"Dạ được rồi! Chị còn nhớ nó ở đâu không ạ?" Tiểu Thần bĩu môi.
Tần Vũ mặt không đỏ, tim không đập nhanh nói: "Không nhớ nữa."
Tiểu Thần đầy vẻ tiếc nuối, cái đầu nhỏ gục xuống.
Lưu Quy Thịnh gãi đầu, ăn thì ăn rồi nhưng cậu ta cũng chẳng nhớ nó ở đâu!
Dương Tầm Chi mỉm cười nói: "Anh biết chỗ nào có, để anh dẫn các em đi."
Tiểu Thần lập tức khôi phục sức sống: "Anh Dương là tốt nhất!"
"Đi thôi!" Dương Tầm Chi cười, véo nhẹ má Tiểu Thần.
Cậu bé vừa cười vừa ngẩng đầu lên để Dương Tầm Chi dễ véo hơn.
Lưu Quy Thịnh nhìn mà đầy vẻ ngưỡng mộ!
Quả Vi mọc trong rừng sâu, Dương Tầm Chi và Lưu Quy Thịnh đều có thân thủ, Tần Vũ đi theo sau họ cũng không lo lắng.
Huống hồ, lúc nãy cô đã quan sát qua, thú lớn không ở gần đây, chỉ có vài con gà rừng, thỏ rừng, không đáng ngại!
Chúng mà dám nhảy ra trước mặt cô thì càng tốt, về nhà lại có thêm đĩa thịt.
Đi bộ khoảng mười phút thì thấy một cây quả Vi, trên cây kết đầy trái.
Phần lớn là những quả xanh mọc dày đặc, một phần nhỏ là quả đỏ và quả tím.
Cây quả Vi mọc thấp, Tiểu Thần giơ tay ra là có thể với tới.
Lưu Quy Thịnh chỉ vào đám quả nói: "Tiểu Thần, đây chính là quả Vi, em hái quả tím ấy, quả tím là ngon nhất."
Tiểu Thần gật đầu lia lịa, dang hai tay phấn khích lao tới: "Oa! Nhiều quá!"
Tần Vũ cũng bước tới, hái một quả tím, chẳng thèm lau đã ném ngay vào miệng.
Ừm, vẫn là hương vị cũ!
Chua chua ngọt ngọt, vị ngọt nhiều hơn vị chua!
Quả Vi tuy nhỏ nhưng cũng có hạt, hạt không to lắm lại mềm nên có thể bỏ qua.
Tần Vũ nuốt cả hạt luôn!
Tiểu Thần thấy chị không lau mà đã ăn nên cũng học theo, hái xuống là ăn ngay.
Vừa bỏ vào miệng, mắt cậu bé liền sáng lên: "Quả này ngon quá. Cái hạt này có ăn được không chị?"
"Ăn được, em nuốt được thì cứ ăn, không thì nhổ ra!"
Tần Vũ bẻ một cành quả tím, cũng chẳng dùng tay hái từng quả, cô giơ cao cành cây rồi há miệng cắn một lúc mấy quả.
Lưu Quy Thịnh và Dương Tầm Chi thấy cách ăn của Tần Vũ có vẻ rất sảng khoái nên cũng học theo.
Sau đó cảnh tượng biến thành: Tiểu Thần dùng một chiếc lá lớn bọc lại làm túi đựng quả Vi để mang về chia cho bọn Đại Oa.
Ba người lớn thì cứ bẻ hết cành này đến cành khác để ăn.
Đợi khi Tiểu Thần hái hết số quả tím, mọi người mới đi về.
Quả màu đỏ Tiểu Thần đã nếm thử một quả, cậu bé thấy không ngon, ít nước lại chát nên để dành lần sau chuyển tím rồi mới cùng anh Dương đi hái tiếp.
Lúc về đi theo một con đường khác.
Tần Vũ đang đi thì nghe thấy bên tai truyền đến tiếng vo ve, càng đi về phía trước tiếng động càng lớn.
Trong lòng Tần Vũ bắt đầu nảy sinh một vài dự đoán...