Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức

Chương 223: Thủ Trảo Và Mao Qua

Thúy Hà cứng đầu tiếp tục đọc: "Không nên dùng mao qua (dưa lông :v )cào mặt cô."

Lời này nói ra, mọi người vang dội cười lớn!

"Ha ha ha... gì dùng mao qua a..."

"Cậu mao qua, tôi còn hoàng qua! Ha ha ha..."

"Cậu hoàng qua, vậy tôi nam qua, ha ha ha..."

"Ha ha ha... cậu nam qua, vậy tôi đông qua..."

"Vậy tôi tây qua... ha ha ha..."

...

"Vậy tôi ti qua..."

Thúy Hà mặt mày bối rối nhìn mọi người, liên tục nuốt nước bọt, gia đình cô ta thì cảm thấy xấu hổ!

Nhìn mọi người càng nói càng ly kỳ, đại đội trưởng đi đến bên cạnh Thúy Hà, cúi đầu nhìn giấy trên tay cô ta.

Nhìn một cái không xong, thư xin lỗi này như bùa vẽ quỷ, nhìn người đau mắt.

Tìm kỹ mao qua Thúy Hà nói, nhìn... sững sờ, tức suýt nhảy cẫng lên: "Hai chữ đó đọc là thủ (tay) và trảo (cào)! Thủ trảo! Chứ không phải mao qua gì hết!"

"À à à! Đúng, đúng, là dùng tay cào. Hai chữ này nhìn cũng hơi giống mao qua thật." Thúy Hà bừng tỉnh ngộ, gật đầu lia lịa.

Đại đội trưởng ôm ngực, hít sâu vài hơi để bình tĩnh lại, tức đến muốn ngất.

Phía dưới lại vang lên tiếng xì xào: "Trời ơi, nguyên lai là thủ trảo a!"

"Cái này khác cũng quá xa rồi!"

Đại đội trưởng quát: "Yên lặng! Yên lặng hết cho tôi! Cô tiếp tục đọc đi!"

Thúy Hà run rẩy cầm tờ giấy, tiếp tục: "Không nên dùng tay cào mặt cô... không nên tạo × cô..."

"..."

Vì phát âm không chuẩn, chữ "tạo ×" nghe y như "tạo... kia", khiến cả sân chết lặng.

Không ai dám cười nữa.

Phương Noãn Tâm vốn còn nở nụ cười nhạt, nghe đến đây lập tức biến sắc, giận đỏ mặt: "Cô nói bậy bạ gì thế hả?!"

Thúy Hà hoảng hốt, suýt khóc: "Tôi... tôi chỉ đọc theo giấy thôi, có mấy chữ tôi không nhận ra..."

Đại đội trưởng vội đứng ra hòa giải: "Trí thức Phương, cô đừng nóng. Để tôi xem nào, chắc là hiểu nhầm thôi."

Ông giật tờ giấy từ tay Thúy Hà, nhìn kỹ rồi giải thích: "À, đây là tạo tin đồn — cô ấy đọc sai. Chữ tin đồn không biết viết nên dùng dấu × thay thế. Trí thức Phương có thể xem qua."

Phương Noãn Tâm mím môi, bước lên nhận lấy tờ giấy, nhìn qua chỗ ông chỉ, quả đúng như vậy — trên giấy ghi chữ tạo rồi đến dấu × nguệch ngoạc.

Cô không nói gì, chỉ khẽ nhếch môi, trong lòng khinh thường: Đến chữ "tin đồn" còn không biết viết, mà suốt ngày bịa chuyện!

Cô lạnh nhạt nói: "Đại đội trưởng, tôi nghĩ để người khác đọc thay cho cô ta đi. Tôi sợ cô ta lại đọc ra mấy câu làm xấu danh tiếng của tôi nữa."

Thúy Hà cúi gằm đầu, mặt nóng ran, không dám biện minh.

Đại đội trưởng thở phào, vội nói: "Được rồi, Thúy Hà khỏi đọc nữa, sang kia ký tên điểm chỉ."

Rồi quay sang đám đông: "Được rồi, giải tán! Ai về ruộng nấy!"

Mấy người trong đám đông xì xào: "Tôi nói thật, mấy chữ đó tôi nhìn còn chẳng hiểu nổi!"

"Giải tán đi, còn phải làm việc lấy công điểm!"

Người dân trong đại đội dần dần tản ra, để lại nhóm trí thức vẫn đứng yên — họ muốn tận mắt thấy đám phụ nữ kia ký tên rồi mới rời đi.

Phương Noãn Tâm đưa lại tờ giấy cho Thúy Hà, giọng khinh khỉnh: "Cô còn mặt mũi mà nói nữa à?"

Thúy Hà cúi đầu, nhìn tờ giấy chi chít ký hiệu và nét vẽ như nguệch ngoạc của trẻ con, mặt nóng bừng.

Khi những người khác đều đã đọc xong, cô ta vẫn muốn vớt vát chút thể diện: "Trí thức Phương, cô đừng giận. Tôi biết chút chữ, có thể đọc nốt..."

Phương Noãn Tâm lạnh lùng cắt ngang: "Không phải chuyện biết chữ hay không, mà là cô không có thành ý xin lỗi. 

Người ta không biết chữ còn chịu khó học thuộc. 

Còn cô biết chữ mà đọc không trôi nổi hai câu, thế là sao? 

Không thành tâm thì khỏi đọc, đừng làm mất thời gian của mọi người."

Nói xong, cô cười nhạt, giọng đầy mỉa mai: "Miệng cô thì lợi hại, lòng dạ lại đen tối, đầu óc thì rỗng tuếch!"

Cô lại nghiêng người, cúi sát, nói nhỏ nhưng rõ ràng: "Cô nhìn xem, gia đình cô kia kìa — họ chẳng ai muốn ngẩng đầu nhìn cô cả."

"Cũng đúng thôi, ai mà muốn có người nhà như cô chứ? 

Trong mắt họ, cô chỉ là vết nhơ, là nỗi xấu hổ!"

Cô mỉm cười, nhẹ giọng nói tiếp: "Nhìn lại xem, trí thức chúng tôi còn tốt hơn. Họ vẫn đang đợi tôi ở kia đấy."

Thúy Hà nhìn về phía nhóm trí thức, thấy họ dù đứng xa nhưng gương mặt đều mang vẻ cảm thông.
Rồi cô lại nhìn chồng con mình — bọn họ đã quay lưng bỏ đi, không ai ngoảnh lại.

Đầu óc cô ong lên, chân đứng không vững.

Phương Noãn Tâm nhìn thấy cảnh đó, khóe môi khẽ cong lên, trong lòng tràn đầy thỏa mãn, rồi quay người rời đi.

Đại đội trưởng nhìn Thúy Hà sắp ngã, trong lòng không dấy lên chút thương hại nào. 

Nếu không vì đám đàn bà nhiều chuyện như cô ta, uy danh của ông đâu bị trí thức Phương dẫm nát thế kia!

Thấy Thúy Hà vẫn chưa đi ký, ông quát: "Còn đứng đó làm gì? Muốn tôi đích thân mời chắc?"

Thúy Hà giật mình, run tay làm rơi tờ giấy. Cô ta vội cúi xuống nhặt, mắt đã hoe đỏ.

Nhìn bóng lưng chồng con dần xa, cô ta nhớ lại lời mẹ chồng tối qua: "Sớm biết vậy, chẳng gả mày vào nhà tao cho rồi!"

Con trai út thì chê cô ta làm mất mặt, chồng thì nói vì cô ta mà bị cả làng chê cười. Còn chị dâu thì mỉa mai không ngớt.

Tất cả như những nhát dao cắt vào tim.

Cô ta lau nước mắt, cắn răng đi ký tên.

Phương Noãn Tâm đứng nhìn, thấy họ vụng về ký tên rồi in dấu tay, trong lòng lại dấy lên khinh miệt: Đúng là đám đàn bà quê mùa!

Bề ngoài vẫn giữ nụ cười dịu dàng, cô cất giọng nhẹ: "Mong các cô sau này đừng tái phạm. Nếu để tôi bắt gặp lần nữa, sẽ không dễ dàng như hôm nay đâu."

Đại đội trưởng và kế toán nghe mà chỉ biết âm thầm than trời: Cái này mà là nhẹ tay à?

Những người phụ nữ run rẩy vội xua tay: "Trí thức Phương, chúng tôi không dám nữa đâu."

Từng người một rời đi, vừa đi vừa đổ lỗi cho nhau — ai cũng cho rằng là người khác hại mình. 

Từ nay, đừng hòng thấy họ tụ tập tán gẫu nữa.

"Được rồi, ai về việc nấy!" 

Đại đội trưởng phẩy tay, mặt đen sì. "Đứng đây nhìn mà chướng mắt!"

Đám phụ nữ lật đật rời đi.

Khi đến ruộng, bấy giờ họ mới thở phào nhẹ nhõm — suốt cả đêm qua, họ chẳng chợp mắt được chút nào.