Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn
Chương 80: NT 8
Giả Nghênh Xuân đón tuổi sáu mươi, vinh quang nhận quyết định nghỉ hưu.
Trước khi lão rời đi, mấy đứa bên phòng hậu cần đã lén lút gom góp quỹ đen từ khắp nơi trong Cục để bày sẵn cho vị trưởng phòng già một bàn Hồng Môn Yến…à không phải, là một bữa tiệc tiễn đưa nồng nhiệt.
Hồng Môn Yến (鸿门宴): Đây là điển tích thời Hán-Sở: Hạng Vũ mời Lưu Bang đến dự tiệc tại Hồng Môn, bề ngoài là tiệc rượu nhưng thực chất có ý định giết ông.
Đồng chí lão Giả xưa nay nổi tiếng keo kiệt khắp Cục, vừa bị đám trẻ ranh cấp dưới dùng chiêu trò áp giải nghi phạm trùm bao tải lên đầu để áp tải thẳng vào phòng bao của khách sạn. Đến khi chiếc khăn trùm được tháo ra, đập vào mắt lão là không gian phòng ốc trang hoàng lộng lẫy cùng bộ bát đĩa xa xỉ.
Lão Giả lập tức xót đứt từng khúc ruột, đau đớn kêu lên: “Nhìn cái gì mà nhìn! Nhìn xem kìa! Tôi còn chưa chính thức cầm sổ hưu đâu mà các người đã bày đặt phô trương lãng phí thế này! Ngân sách cả năm của Cục có được bao nhiêu đâu, Cục trưởng ngày nào cũng phải bẻ ngón tay ngón chân ra chắt bóp từng đồng kinh phí phá án, cái bữa cơm này phải ngốn hết bao nhiêu tiền mồ hôi nước mắt hả? Thằng Đại Vĩ kia, tôi không ăn uống gì hết, anh mau lên, đóng gói hết đống này lại mang về, để quay đầu-“
“Không tiêu một cắc nào từ ngân sách của Cục đâu Trưởng phòng Giả ơi, ngài cứ vững tâm mà ngồi xuống ăn đi, bữa hôm nay là anh em trong Cục tự bỏ tiền túi ra gom góp cho ngài đấy.“
La Gia Nam đứng phía sau dang tay đè chặt lấy hai vai của đồng chí lão Giả, ấn thẳng lão ngồi vững vàng xuống ghế. Ngay sau đó, nghênh ngang chiếm luôn chiếc ghế trống ngay bên cạnh, toe toét cười:
“Đội trưởng Trần nhà tụi em còn bảo lát nữa sẽ xách hai chai Mao Đài qua góp vui cơ. Phen này lão đại chịu chơi xuất huyết nặng rồi đấy, thế nào, ngài đã tâm phục khẩu phục chưa?”
Giả Nghênh Xuân ra vẻ không thèm chấp, liếc xéo cậu một cái rồi khinh bỉ bĩu môi: “Cấp trên đã có văn bản quy định rõ ràng là cấm tụ tập uống rượu bia, cậu ta muốn làm gì hả? Định công khai chống lệnh đấy à? Tôi nói cho các cậu biết nhé, tuy tôi ngoài miệng bảo là nghỉ hưu đến nơi rồi, nhưng tôi vẫn có nghĩa vụ và quyền lợi giám sát các cậu đấy!”
Cái đức hạnh khẩu xà tâm phật, nói một đằng nghĩ một nẻo này của Giả Nghênh Xuân đám người La Gia Nam quá nhẵn mặt rồi, thành ra cậu chẳng mảy may để tâm đến lời đe dọa của đối phương:
“Đội trưởng Trần nhà tụi em bảo rồi, ngần ấy năm qua đều nhờ có ngài chiếu cố, nay ngài chuẩn bị cáo lão hồi hương, ngài ấy kiểu gì cũng phải bày tỏ chút tấm lòng chứ. Lát nữa ngài cứ việc uống thả ga, nếu say quá thì đã có em hộ tống về tận giường.”
“Cậu không uống à?”
Về điểm này thì Giả Nghênh Xuân bày tỏ sự hoài nghi sâu sắc. Cái thằng La Gia Nam này vốn là kẻ hảo rượu, tửu lượng trong Cục cũng thuộc hàng top chứ chẳng chơi. Chưa nói đâu xa, riêng việc hôm nay có sự xuất hiện của Mao Đài thôi, kiểu gì cậu ta chẳng nốc hết nửa cân cho bõ thèm?
“Không uống, không uống đâu ạ, quy định của thầy Kỳ nhà em còn nghiêm ngặt hơn cả lệnh của cấp trên nữa cơ. Vả lại dạ dày của em giờ cũng không chịu nổi sự giày vò, em uống trà, uống trà là được rồi.”
La Gia Nam trong lòng đắng ngắt, rượu ngon bày ra trước mắt thèm nhỏ dãi mà chẳng dám ho he cãi lời nóc nhà.
Kỳ Minh là bác sĩ pháp y, kể từ sau khi cậu bị xuất huyết dạ dày lần thứ hai, Kỳ Minh đã siết chặt lệnh cấm rượu một cách triệt để. Nếu không may để cậu ấy rút một ống máu đem đi xét nghiệm, rồi dựa vào hàm lượng cồn trên một trăm mililit máu để tính ngày phạt ra phòng kho ngủ, đồng thời cấm tiệt mọi hoạt động giải trí về đêm thì chắc cậu sống không bằng chết mất.
Vừa nhắc tào tháo là tào tháo đến, Trần Phi đẩy cửa bước vào, Triệu Bình Sinh theo sát ngay phía sau, trên tay xách hai hộp rượu Mao Đài được đóng gói vô cùng tinh xảo.
Trong lòng Giả Nghênh Xuân thừa hiểu, chắc chắn không phải Trần Phi chủ động muốn mang rượu đến cho lão, khả năng do đồng chí Lão Triệu đề xuất. Việc lão với Trần Phi không nể mặt nhau là chuyện mà cả Cục ai cũng biết, cái lão già bảo thủ kiêu ngạo kia đời nào chịu xuất huyết nặng đến mức này. Vẫn cứ là Triệu Bình Sinh biết cách đối nhân xử thế và hiểu được lòng biết ơn, không uổng công ngần ấy năm lão đã giúp hai người họ tiêu hủy biết bao nhiêu là bằng chứng phạm tội.
Trong phòng bao tổng cộng bày bốn bàn tiệc, tính ra ở đây Triệu Bình Sinh là người giữ chức vụ lớn nhất, Chính ủy Cục Công an. Thấy hắn bước vào, đám cảnh sát trẻ tuổi đã ngồi vào vị trí từ trước liền đồng loạt đứng dậy chào hỏi. Đồng chí Lão Triệu vội vàng giơ tay, nét mặt tươi cười hớn hở vẫy chào bảo mọi người cứ tự nhiên ngồi xuống. Ai không biết nhìn vào khéo lại tưởng hắn mới là nhân vật chính của bữa tiệc ngày hôm nay.
Nói đi cũng phải nói lại, chính bản thân Giả Nghênh Xuân cũng không ngờ mình lại có được cái nhân duyên lớn đến vậy, một bữa tiệc chia tay nghỉ hưu mà có đến mấy chục mạng kéo tới tham dự. Lão luôn nghĩ mọi người ai cũng né mình như né tà, đặc biệt là đám thanh niên trẻ tuổi, cứ thấy lão là như thấy cọp, thậm chí có đứa còn la toáng lên một tiếng rồi vắt chân lên cổ chạy.
Sau khi an tọa, Triệu Bình Sinh đặt hai hộp rượu xuống trước mặt Giả Nghênh Xuân, cười hà hà nói: “Cục trưởng Phương nhờ tôi nhắn lại với ông một câu, bảo là hôm nay bận phải đi tham dự hội nghị xúc tiến đầu tư của thành phố nên không qua được. Hai bình rượu này, có một bình là phần của ông ấy đóng góp đấy.”
“Ối dào, tôi bảo mấy cái ông này, bày vẽ phông bạt làm gì không biết? Muốn uống rượu thì cứ ra quán nướng vỉa hè làm vài chén có phải xong chuyện rồi không.” Giả Nghênh Xuân nhíu mày cười cười, giơ tay vỗ lên lớp vỏ kính bọc ngoài của hộp rượu Mao Đài, lòng đầy cảm khái: “Ôi, mấy tay anh em già năm xưa của tôi mà còn ở đây thì hôm nay đã có thể tụ tập vui vẻ một trận ra trò rồi… Thôi, cảm ơn hai ông nhé, cũng cho tôi gửi lời cảm ơn đến Cục trưởng.”
Trần Phi bất mãn bĩu môi một cái: “Tôi nói cho ngài nghe này, ngài bớt cảm khái đi hộ cái, mau khai tiệc cho tôi nhờ. Vì bữa hôm nay mà mẹ nó tối qua tôi phải nhịn cơm đấy.”
Giả Nghênh Xuân bày ra vẻ mặt ghét bỏ, nhìn qua Triệu Bình Sinh để đấu mồm đấu miệng với Trần Phi: “Nhìn cái tiền đồ của cậu kìa, chưa được ăn nhà hàng năm sao bao giờ hay sao mà thèm thuồng thế?”
“Hơ! Có biết nói tiếng người không đấy? Trả rượu đây! Tôi mang về nhà tự uống một mình!”
“Rượu đã đem đi tặng rồi còn đòi thu về, không biết xấu hổ à?”
“Tôi da mặt dày đấy! Tôi không xấu hổ!”
“Trần Phi! Ngay trước mặt bao nhiêu đứa nhỏ thế này mà cậu cũng không biết ngượng à! Triệu Bình Sinh, ông có chịu quản cậu ta không đấy?”
Triệu Bình Sinh bị kẹp ở giữa hai người bọn họ, tai trái tai phải như bị hai cái loa phát thanh thi nhau oanh tạc, chỉ biết trợn trắng mắt nhìn lên trần nhà, trong lòng thầm niệm chú mình không có ở đây, mình không có ở đây, mình không có ở đây.
–
Bữa tiệc kéo dài đến gần mười giờ đêm, đám trẻ tuổi kia trông vẫn còn hứng khởi hừng hực. Cái loại mặt dày thành tinh như La Gia Nam lúc này đang ôm chầm lấy Hoàng Trí Vĩ bên phòng giám định kỹ thuật hình sự đã uống đến đỏ gay cả mặt. Hai đứa tụi nó cùng cái tông giọng ngũ âm bất toàn, sáu nốt lệch pha đang đứng gào rú như sói hoang bài “Chết cũng phải yêu” trên bục hát karaoke.
Mấy ông già bắt đầu chịu không nổi nhiệt rồi, ai từ năm mươi tuổi đổ lên đều đã lục tục rời tiệc. Điện thoại của Giả Nghênh Xuân cũng suýt nữa bị bà xã gọi cho nổ máy, kèm theo lời đe dọa nếu mười giờ rưỡi mà chưa mò mặt về đến nhà thì bà sẽ tự mình đến xách lão về.
Vợ lao Giả là vận động viên ném đĩa chuyên nghiệp đã giải nghệ, ai mà dám ho he chọc vào bà cơ chứ? Đồng chí lão Giả vội vàng đứng dậy vừa nói lời cảm ơn vừa rối rít tạ lỗi với mọi người, bày tỏ hôm nay mình rất vui, bảo anh em cứ tiếp tục, còn lão xin phép rút trước.
La Gia Nam vừa thấy lão chuẩn bị chuồn, liền dùng cái giọng khản đặc gào toáng lên một tiếng: “Trưởng phòng Giả! Làm một bài rồi hãy về chứ ngài ơi!”
“Đúng đấy trưởng phòng Giả! Làm một bài đi ạ!”
Càng ngày càng có nhiều cảnh sát trẻ hùa theo reo hò, đồng thanh hô lớn: “Làm một bài đi ạ!”
Nói thật, Giả Nghênh Xuân cũng có chút năng khiếu ca hát, hồi trẻ đi nghĩa vụ xuống nông thôn từng là cây văn nghệ chủ lực của đội tuyên truyền, bà vợ vận động viên ném đĩa kia là do lão dùng một bài “Chiều ngoại ô Mát-xcơ-va” để tán đổ. Từ chối không được, Giả Nghênh Xuân đành bước lên bục hát, híp mắt nhìn màn hình chọn bài rồi bảo La Gia Nam bấm giúp mình bài “Viên ngọc Phương Đông”.
Đám trẻ đến đây hôm nay phần lớn thuộc thế hệ cuối 9x, rất nhiều đứa thậm chí chưa từng nghe qua bài hát này bao giờ. Thế nhưng vừa nghe thấy chất giọng của lão Giả cất lên, cả khán phòng tức khắc vỗ tay rầm rộ.
Hát xong một bài, bên dưới chưa đã thèm, lại tiếp tục hùa nhau bắt lão làm thêm bài nữa. Giả Nghênh Xuân cảm thấy hụt hơi theo không kịp, liền vẫy tay gọi Triệu Bình Sinh lên sân khấu để giải vây cho mình. Giọng hát của Triệu Bình Sinh trước đây có tiếng, chẳng qua kể từ sau khi bị thương thì hắn không còn thể hiện tài năng ở nơi công cộng nữa, ngay cả người kỳ cựu ở tổ trọng án như La Gia Nam cũng chưa từng được nghe hắn hát bao giờ.
Lại là một trận reo hò đẩy đưa khó lòng từ chối, Triệu Bình Sinh nhíu mày cười rồi bước lên bục, hơi trầm tư nhìn màn hình chọn bài một lát, rồi chọn bài “Điều lãng mạn nhất”.
“Điều lãng mạn nhất mà anh có thể nghĩ,
Chính là được cùng em chầm chậm già đi.
Gom góp từng chút niềm vui trên suốt chặng đường dài,
Để mai này ngồi trên chiếc ghế bập bênh,
Ta khẽ khàng ôn lại…”
Chính ủy Triệu vừa cất giọng một cái, toàn trường liền chấn động. Nghe từng con chữ hắn hát ra đều chứa chan tình thâm ý trọng, đong đầy thứ tình yêu nồng nàn nhưng chẳng thể gọi tên, khiến cho có người ngồi dưới bị cảm động đến đỏ cả hốc mắt.
Ai nấy đều thừa biết hắn đang hát cho ai nghe, nhưng tất cả đều rất ăn ý mà không hướng tầm mắt đổ dồn về phía Trần Phi. Một lũ chó độc thân ngồi vây quanh bàn tiệc, ngoan ngoãn im lặng chịu trận nhìn lão già nhà mình thản nhiên phát cơm ngập mồm.
Thế nhưng không đợi Triệu Bình Sinh hát hết bài, Trần Phi đã lặng lẽ chuồn ra khỏi phòng bao.
Ở bữa tiệc chia tay còn ôn lại chuyện xưa đã rất dễ khiến lòng người bùi ngùi cảm khái vạn phần, nay lại còn bị đồng chí Lão Triệu bày tỏ tâm tình trước mặt bao nhiêu đồng nghiệp cũ như vậy, cậu có chút chịu không nổi, đành trốn sang căn phòng trống không người ở ngay bên cạnh.
Chẳng được bao lâu, cửa phòng bị đẩy ra, ánh đèn hắt qua khe cửa rọi thẳng lên bờ vai đang khẽ run lên của cậu. q*** t** khép cửa lại, Triệu Bình Sinh bước đến bên cạnh cậu, khom lưng ôm lấy người bạn già đang lặng lẽ đau buồn của mình, dỗ dành như dỗ trẻ con, vuốt cánh tay đối phương.
“Đừng thế mà, để đám trẻ con nhìn thấy lại cười cho đấy.” Hắn khẽ đặt một nụ hôn lên mái tóc nơi thái dương đã điểm hoa râm, nhẹ giọng cười than: “Xin lỗi nhé, biết hát bài này làm cậu cảm động đến phát khóc thì tôi đã chọn bài ‘Muốn mượn ông trời thêm năm trăm năm’ rồi.”
Trần Phi đang khóc bỗng bật cười, không nhịn được mà cốc đầu hắn một cái, ra vẻ ghét bỏ: “Hắc Sơn Lão Yêu hay sao mà đòi sống thêm cmn năm trăm năm nữa hả?”
“Ừ, dù sao thì chắc chắn tôi phải sống thọ hơn cậu rồi, không thể bỏ lại cậu một mình để cậu đi tìm người bầu bạn tuổi già được.”
Triệu Bình Sinh nhấc chân khều một chiếc ghế lại gần, ngồi xuống sát bên cậu, ôm trọn người vào lòng trong bóng tối, nhắm mắt khẽ đung đưa qua lại: “Lão Trần này, cậu xem, qua hai năm nữa hai đứa mình cũng đến tuổi nghỉ hưu rồi. Tôi tính lúc đó sẽ sắm một chiếc xe nhà di động, chúng ta vừa lái xe đi đường vừa chơi, đi du ngoạn khắp non sông gấm vóc của tổ quốc, được không?”
“Tùy cậu, chỉ cần thân thể cậu còn chịu nổi thì đi đâu cũng được hết.”
“Tôi muốn đi Tây Tạng một chuyến, đến nơi mà bác Lâm với đồng đội của bác ấy từng đóng quân để nhìn ngắm một chút.”
Người trong lòng bỗng khựng lại, sau đó nghẹn ngào giọng mũi hỏi: “Sư phụ từng kể cho cậu nghe về chuyện của bác Lâm à?”
Triệu Bình Sinh gật đầu, suy ngẫm một lát rồi bùi ngùi cảm thán: “Tôi không quen biết họ, nhưng lúc nghe sư phụ kể chuyện, tôi rất muốn đến bái tế họ. Họ không có con cái, nhưng đều đã cống hiến cả sinh mạng mình cho tổ quốc và nhân dân, tôi cảm thấy, chung quy lại vẫn nên có người nhớ đến họ…”
“Đúng vậy, chung quy lại vẫn nên có người nhớ rõ đến họ. Đúng rồi, khi nào rảnh rỗi phải kể cho tụi thằng Gia Nam nghe về câu chuyện của bác Lâm mới được.” Nhắm mắt thở dài một tiếng, Trần Phi bất đắc dĩ cười trừ: “Nhưng cái bộ phổi già dịch này của cậu có leo lên nổi không đấy? Độ cao so với mực nước biển gần bốn nghìn mét lận đó.”
“Xe cứ lái chầm chậm thôi, thích ứng dần dần thì chắc là không vấn đề gì. Nếu thực sự không leo nổi thì mình lại đi xuống, không ép buộc.” Ngoài miệng thì khiêm tốn thế thôi, chứ trong bụng Triệu Bình Sinh lại thầm nghĩ: Tôi còn khỏe chán, đợi lát nữa về đến nhà sẽ cho cậu biết thế nào là đối mặt với hiện thực.
Trần Phi đột nhiên nhớ ra điều gì, liền nhắc nhở hắn: “Đúng rồi, thằng bé Gia Kỳ bảo thứ bảy này sẽ dẫn bạn gái về nhà ăn cơm đấy, cậu nhớ kỹ chuyện này nhé.”
“Tôi nhớ kỹ mà, chỉ sợ đến lúc đó cậu lại bận việc rồi không về được thôi.”
“Tôi đã hứa với Khải Như sẽ coi thằng Gia Kỳ như con ruột rồi. Chuyện lớn như việc ra mắt con dâu thế này, chỉ cần không có án mạng chết người thì kiểu gì cũng phải có mặt.”
Triệu Bình Sinh nghe xong khẽ thở dài một tiếng xót xa.
Lâm Gia Kỳ là con của Lâm Khải Như, bạn gái cũ của Trần Phi, còn người cha ruột thực chất lại là một tên tội phạm h**p dâm.
Năm đó vì phải gánh chịu kiếp nạn đầy tủi nhục ấy mà Lâm Khải Như đã quyết định một mình nuốt đắng cay, dứt khoát chia tay với Trần Phi. Phải qua rất nhiều năm sau họ mới biết được chân tướng sự việc và đưa được tên tội phạm ra đền tội trước pháp luật.
Có điều, họ đã chẳng còn cơ hội để bù đắp cho người phụ nữ lương thiện kiên cường ấy nữa, chỉ có thể coi đứa trẻ của cô như con đẻ của mình. Cũng may là Lâm Gia Kỳ rất có chí tiến thủ, thằng bé được tuyển thẳng học cao học, lại còn từng đi dạy học tình nguyện ở Thanh Hải một năm. Cô bạn gái này là quen biết ở bên đó, hai đứa dự định tốt nghiệp thạc sĩ xong sẽ kết hôn. Thằng bé đối với hai ông bố già cực kỳ hiếu thảo, ngoài việc ngày lễ ngày tết đều qua đón đưa, quây quần thì thỉnh thoảng còn mua đồ này nọ gửi qua cho hai người.
Cảm thấy tư thế có chút không thoải mái, Trần Phi khẽ dịch vị trí một tí, duỗi tay vòng qua ôm lấy eo của Triệu Bình Sinh, rồi nghiêng đầu tựa cằm lên bờ vai đối phương. Đã bao nhiêu năm trôi qua, trải qua biết bao mưa gió bão bùng, họ làm bạn nửa đời người lại còn sống chết có nhau, thế nhưng cực kỳ hiếm khi có được khoảng thời gian gắn bó thoải mái dễ chịu đến nhường này.
Sự náo nhiệt ồn ã ở phòng bao vách bên đã bị bức tường chặn lại, trong căn phòng vuông vắn vỏn vẹn hai mươi mét vuông, hai lão già mặt kề mặt, tim dán tim, lặng lẽ sẻ chia hơi ấm cơ thể của nhau, thản nhiên tận hưởng chút tĩnh lặng hiếm hoi này.
“Đội trưởng Trần, ngài có ở-“
La Gia Nam vừa đẩy cửa vừa gọi, kết quả là mắt liếc thấy hai cái bóng đen loạt xoạt lập tức dạt ra xa nhau cả thước, giọng cậu tức khắc nghẹn ứ nơi cổ họng.
Mẹ kiếp, mẹ kiếp! Cái éo gì thế này, mình vừa đâm sầm vào hiện trường đau mắt nào đây?
Không khí trong phòng rơi vào trạng thái im lặng quỷ dị một lát, La Gia Nam ra sức đằng hắng rồi cười xòa cầu hòa: “Cái đó…Trưởng phòng Giả chuẩn bị về rồi, hai người không…không ra tiễn ngài ấy một chút ạ?”
“Đi, ra ngay đây, cậu bảo ông ấy đợi tụi tôi hai phút.”
Triệu Bình Sinh nương theo bóng tối vỗ vỗ lên chân Trần Phi để trấn an, đè nén tiếng tim đập như đánh trống mà bình tĩnh đáp lại.
Hắn cảm giác người ngồi đối diện mình bây giờ giống hệt như một cái lò than rực lửa, ước chừng phải mất tầm ba hai phút thì cái mặt của Trần Phi mới có thể hạ nhiệt về lại màu da gốc được. Cũng may khi nãy chưa kịp hôn, bằng không có khi lúc này trong phòng đã xảy ra án mạng thảm khốc rồi!
Ừm, cứ để về nhà rồi tiếp tục vậy.
–
Tác giả có lời muốn nói:
Đẹp nhất là ánh hoàng hôn đỏ! Rải hoa ~ Chính thức kết thúc rồi ~
Khụ, chương kết rồi nên tôi xin phép nói thêm vài câu: Tình yêu của hai người đàn ông trung niên vốn không có nét tinh khôi bừng bừng sức sống, không khắc cốt ghi tâm, cũng chẳng ngọt ngào sâu răng như bọn trẻ tuổi. Thế nhưng nó lại giống như bài hát mà lão Triệu đã hát cho lão Trần nghe vậy, điều lãng mạn nhất chính là được ở bên em và chầm chậm già đi ~ Cứ thế thong thả nói chuyện tình, bình thản trao lời yêu ~
Hy vọng rằng tất cả mọi người đều có thể tìm thấy một nửa thuộc về riêng mình để sẻ chia sự gắn kết và lãng mạn, cùng người thương nắm tay đi suốt cuộc đời, chầm chậm già đi cùng nhau ~