Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Chương 76: NT 4

Ánh trăng cùng những vì sao ẩn hiện sau tầng mây dày đặc, trên đường núi không có nổi một tia ánh sáng. Thỉnh thoảng lại có một trận gió thổi qua tán cây, phát ra những tiếng xào xạc. Chờ đến khi gió lặng, vạn vật chỉ còn lại sự yên tĩnh vô biên lan tràn trong màn đêm.

 

Bỗng dưng, cùng với tiếng động cơ th* d*c nặng nề, một vệt đèn xe chợt hiện ra nơi cuối khúc cua. Đó là một chiếc xe khách chạy đường dài, thân xe hình vòng cung, kiểu dáng có chút cũ kỹ, hành lý lớn bé của hành khách được buộc chằng trên nóc xe. Lớp sơn xe loang lổ bong tróc, phần đuôi thùng xe còn ẩn hiện tranh quảng cáo đầu máy VCD thịnh hành từ giữa những thập niên 90. Chiếc xe cứ ì ạch bò trên con đường núi uốn lượn quanh co.

Không gian quá mức yên ắng cùng nhịp xe lắc lư chậm chạp dễ khiến người ta uể oải buồn ngủ. Hành khách trong xe ngủ ngồi nghiêng ngả, đến cả bác tài cũng ngáp ngắn ngáp dài liên miên.

Ông ta muốn lái nhanh một chút để sớm đến trạm, sớm nghỉ ngơi, ngặt nỗi chiếc xe già nua cũ nát này cứ vừa chạy vừa thở hồng hộc, kịch kim lắm cũng chỉ bò được với vận tốc 40 cây số một giờ trên đường dốc. Hơn nữa đường xá còn tối om, lỡ đâu phóng nhanh đột nhiên bên lề đường có một con thú hoang lao ra, hay vừa rẽ cua lại gặp ngay chiếc xe tải lớn chạy đối diện thì rất dễ xảy ra tai nạn.

Ở hàng ghế đôi thứ ba từ dưới lên bên tay trái, một đôi mắt hằn những tia máu hơi mở ra. Sau khi xác nhận đối tượng mục tiêu không có bất kỳ hành động nào bất thường, Trần Phi tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.

Cậu không dám ngủ, đồng thời Phó Lập Tân – người ngồi ở vị trí sau lưng tài xế để phụ trách canh giữ cửa xe cũng không dám chợp mắt. Để vây bắt kẻ ác trốn truy nã suốt mười mấy năm qua, họ đã  bám theo đối phương ròng rã suốt 40 tiếng đồng hồ không ăn không ngủ, hiện tại đã theo chân gã tới tận vùng núi non hiểm trở của tỉnh Quý Châu.

Đứng trước môi trường lạ lẫm với những tình huống đột xuất không thể lường trước, cấp trên yêu cầu họ tuyệt đối không được bứt dây động rừng hay hành động thiếu suy nghĩ.

Gã này do Phó Lập Tân vô tình bắt gặp trên phố khi đưa vợ con đi chơi trong kỳ nghỉ phép. Anh cảm thấy đường nét khuôn mặt của gã cực kỳ quen thuộc, rất giống với một tên tội phạm bị Bộ Công an liệt vào danh sách truy nã cấp A.

Lúc đó anh không kịp nghĩ ngợi nhiều, bỏ lại vợ con rồi lập tức bám theo gã lên xe buýt. Vừa âm thầm theo dõi vừa bí mật dùng điện thoại chụp lại các đặc điểm khuôn mặt của gã gửi cho đồng nghiệp tiến hành rà soát, nhận diện.

Rất nhanh sau đó, trong cục đã gửi tin tức tới, xác nhận khả năng cao gã này chính là Vương Hoa, kẻ đang bị truy nã gắt gao trên bảng lệnh. Thế nhưng lúc này Vương Hoa đã leo lên chiếc xe khách hướng về Quý Châu, Phó Lập Tân cũng đang ở sẵn trên xe.

Kế hoạch là sẽ liên hệ với cảnh sát địa phương, nhân lúc xe khách tấp vào trạm dừng chân để tiến hành vây bắt. Nào ngờ đâu chiếc xe này keo kiệt đến mức một đồng tiền phí cao tốc cũng không muốn bỏ ra, cứ nhắm thẳng vào mấy con đường huyện lộ chui vào, làm cho Phó Lập Tân rơi vào cảnh đơn thương độc mã, đành phải một mình nằm vùng trên xe nhìn chằm chằm Vương Hoa.

Trần Phi chỉ mới vừa bắt xe ở một điểm đón khách nằm giữa nơi đồng không mông quạnh, trước không thôn sau không đ**m. Nhìn thấy bóng dáng đồng nghiệp xuất hiện, tảng đá đè nặng trong lòng Phó Lập Tân cuối cùng cũng được đặt xuống.

Lúc bấy giờ điện thoại của cậu ta đã sập nguồn, không thể liên lạc được với bất kỳ ai. May mắn thay, nhóm của Trần Phi đã thông qua biển số xe mà Phó Lập Tân gửi trước đó để lần theo tuyến đường chạy thường nhật của chiếc xe khách này. Họ chia nhau ra mật phục tại vài đoạn đường khác nhau, cuối cùng mới giúp Trần Phi canh chuẩn tọa độ để chờ được chiếc xe khách này đi qua.

Bởi vì mất liên lạc với Phó Lập Tân, phía cảnh sát không thể nắm bắt được tình hình cụ thể bên trong. Để bảo đảm an toàn tuyệt đối cho quần chúng nhân dân, họ không thể tùy tiện hành động vây bắt, và số lượng cảnh sát lên xe cũng không được quá đông. Chiến dịch bắt giữ buộc phải chờ đến khi xe khách cập bến, Vương Hoa xuống xe đi một mình mới có thể triển khai.

Nhiệm vụ hiện tại của Trần Phi và Phó Lập Tân là phải nhìn trân trân cái thứ rác rưởi này, tuyệt đối không được phép để gã lặn mất tăm vào biển người mênh mông thêm một lần nữa.

Còn khoảng ba bốn tiếng đường núi nữa sẽ đến bến cuối, bác tài cuối cùng cũng chịu hết nổi, bèn tấp xe vào ven đường rồi nhảy xuống xe đi tiểu tiện và hút điếu thuốc cho tỉnh táo tinh thần.

Xe vừa dừng hẳn thì Vương Hoa tỉnh giấc. Gã ngồi bật dậy ngó nghiêng xung quanh một vòng, rồi  theo chân vài người khác cùng xuống xe, đứng ở bên lề đường giải quyết nỗi buồn.

Trần Phi ra dấu bằng mắt với Phó Lập Tân, rồi tự mình bước xuống theo để đi mời điếu thuốc, bắt chuyện làm quen với mấy người khách có chất giọng Quý Châu đặc sệt đang đứng bên đường.

Vương Hoa cũng nhận điếu thuốc do cậu đưa qua, nhưng gã chỉ gật đầu để tỏ ý cảm ơn chứ không  hé răng nửa lời. Cái gã này mười mấy năm trước từng ra tay diệt môn cả nhà mẹ vợ gồm bảy mạng người, đến cả đứa cháu ngoại mới hai tuổi của vợ mà gã cũng không tha, có thể nói là tàn nhẫn vô cùng.

Thế nhưng hiện tại, trông gã không có gì khác biệt so với những người công nhân bình thường. Cái lưng hơi khom xuống khiến gã không giống người cao mét tám lăm, khuôn mặt gầy gò đen sạm hằn sâu những vết phong sương do năm tháng để lại. Hai đường rãnh mũi má sâu như dao tạc kéo dài xuống tận khóe miệng, mỗi một đường nét đều toát lên vẻ rệu rã của một kẻ đã hoàn toàn mất đi niềm hy vọng vào một cuộc sống tốt đẹp.

Điện thoại trong túi quần rung lên bần bật, Trần Phi lập tức móc ra, rảo bước đến một vị trí vừa có thể nhìn thấy Vương Hoa, vừa không để bất kỳ ai nghe được cuộc nói chuyện của mình rồi mới bắt máy.

Triệu Bình Sinh gọi tới để xác nhận vị trí của chiếc xe khách. Thế nhưng giữa chốn đồng không mông quạnh này, Trần Phi tìm đâu ra một cột mốc hay biển báo rõ ràng nào để báo cáo tọa độ. Cậu  đành nói cho đối phương về khối cột mốc cây số mà mình nhìn thấy cách đây nửa giờ, sau đó bảo lão Triệu dựa vào vận tốc của xe mà tính toán xem còn bao lâu nữa thì tới trạm.

Triệu Bình Sinh và Tào Hàn Quần đã có mặt tại điểm cuối của chuyến xe để phối hợp với các cảnh sát địa phương sắp xếp công tác vây bắt. Vương Hoa năm đó đã trốn thoát ngay dưới mí mắt của bọn họ, cho nên lần này nhất định phải do chính tay họ bắt gã về quy án.

Vội vã bàn giao xong xuôi, Trần Phi quýnh quáng nói gấp với đối phương: “Không nói nhiều nữa nhé, điện thoại của tôi mẹ nó còn đúng một vạch đây này.”

“Thì bảo bác tài cho sạc nhờ tí.”

“Có mỗi một cái ổ cắm, mỗi người chỉ được sạc ké mười phút thôi.”

Những lúc như này, Trần Phi vô cùng nhớ cái thời dùng con máy Nokia cục gạch, cái thời lượng pin  của nó không phải dạng vừa, cả tuần không sạc vẫn trụ tốt. Bây giờ dùng điện thoại thông minh, tiện thì tiện thật, chụp ảnh rồi lên mạng các thứ, nhưng khổ nỗi cột pin ấm ớ bỏ mẹ. Sáng sớm ra khỏi nhà còn đầy vạch, mà nếu giữa chừng không sạc thì chưa đến giờ tan tầm đã báo pin yếu rồi.

“Thế được rồi, cậu tự mình chú ý kĩ vào, cũng dặn Lập Tân cẩn thận một chút. Nhớ kỹ, nhiệm vụ hàng đầu của các cậu là phải bảo vệ an toàn cho bản thân.”

“Biết rồi, cúp đây.”

Cúp máy, Trần Phi từ xa nhìn Vương Hoa đang ngẩng đầu ngóng lên bầu trời đêm, rồi chậm rãi thở ra một hơi nặng nề từ lồng ngực.

Mười lăm phút sau, chiếc xe khách nổ máy xuất phát lần nữa.

Trần Phi ngồi trên xe bị xóc nảy đến mức mí mắt mỗi lúc càng nặng trĩu, không thể không ra tay nhéo thật mạnh vào đùi để tỉnh táo lại. Thế nhưng ít phút sau thì chiêu này mất đi tác dụng, việc quá buồn ngủ khiến tâm trí cậu bắt đầu mơ màng, cậu thực sự không thể gượng thêm được nữa. Trần Phi còn chưa kịp làm dấu ra tín hiệu cho Lập Tân đã “rầm” một cái, vẹo đầu sang một bên, chìm sâu vào giấc ngủ.

Mới chỉ vừa chợp mắt đôi chút, cậu đột nhiên bị một tiếng “Bác tài dừng xe, tôi muốn xuống xe” làm cho bật tỉnh. Trợn mắt nhìn lại thì thấy Vương Hoa đã đứng dậy, xách theo hành lý bước về phía cửa xe. Cơn giật mình thức giấc khiến nhịp tim cậu điên cuồng tăng tốc.

Giữa chốn hoang sơn này, nếu để Vương Hoa xuống xe mà không bám theo thì coi như mất dấu, nhưng nếu bám theo thì chắc chắn sẽ bị gã phát hiện. Trong khoảnh khắc tiến thoái lưỡng nan ấy, Trần Phi nương theo ánh sáng mờ mịt, trao đổi ánh mắt với Phó Lập Tân đang canh ở cửa xe. Cả hai người đồng thời đưa ra một quyết định, bắt người!

Phó Lập Tân nhanh chóng đứng bật dậy chắn lối đi của Vương Hoa. Cậu ta thấy trong đôi mắt ẩn dưới bóng râm của gã xẹt qua một tia kinh ngạc, ngay sau đó, trên khuôn mặt gã liền lộ ra vẻ hung tợn đến gai người.

Trần Phi áp sát đối phương từ phía sau, cùng với Phó Lập Tân tạo thành thế gọng kìm một trước một sau khống chế chặt lấy gã. Cậu chìa thẻ cảnh sát ra, lạnh giọng quát lớn: “Vương Hoa! Anh bị tình nghi có liên quan đến- Mẹ kiếp! Lập Tân!”

Cậu tận mắt nhìn thấy Phó Lập Tân bị Vương Hoa đẩy mạnh một cái, tấm lưng đập thẳng vào phần tựa lưng bằng sắt của ghế ngồi, đau đến mức cả khuôn mặt vặn vẹo biến dạng. Đúng lúc này, Vương Hoa đột nhiên giật phắt đứa trẻ sơ sinh trong lòng một nữ hành khách, “xoạt” một tiếng tuốt dao ra.

Giữa tiếng thét chói tai của người phụ nữ và tiếng khóc ngặt của đứa trẻ, gã quay lưng lại, lấy đứa bé trong lòng làm lá chắn ép buộc Trần Phi phải lùi về sau.

Tay Trần Phi đã ấn chặt lên báng súng. Lệnh từ cấp trên truyền xuống là nếu không bắt sống được thì được phép nổ súng tiêu diệt tại chỗ. Thế nhưng hiện tại trong tay đối phương có con tin, bất kể là cậu hay Phó Lập Tân đều không thể hành động thiếu suy nghĩ, đành nín thở nhìn Vương Hoa từng bước một dịch chuyển về phía cửa xe.

Bầu không khí căng thẳng đến cực hạn, tất cả mọi người trên xe đều bị tình huống nhìn mà phát khiếp này làm cho sững sờ, không ai dám cử động.

Lùi xuống ba bậc thềm của cửa xe, ngay khi chân vừa chạm đất, Vương Hoa đột nhiên quăng đứa trẻ lên cao rồi xoay người cắm đầu cắm cổ chạy.

Phó Lập Tân vốn đang đau không đứng thẳng nổi lưng vừa thấy thế liền nhoài người lao  ra phía trước. Cả người anh bay ra khỏi xe, ngã rầm xuống mặt đường xi măng cứng ngắc, đau đến mức nội tạng như đảo lộn hết cả lên.

May mắn thay, anh đã đỡ được đứa bé an toàn.

Vương Hoa không chạy được mấy bước. Ngay khi Phó Lập Tân lao ra khỏi cửa xe, Trần Phi đã nhanh chân dẫm lên bệ cửa sổ, phóng mình ra ngoài, lao đến quật ngã Vương Hoa xuống đất. Thế nhưng Vương Hoa cao hơn cậu, lại còn làm việc nặng nhọc nhiều năm nên sức mạnh hơn cậu rất nhiều. Dù bị đánh úp bất ngờ, gã cũng chỉ hoảng loạn trong thoáng chốc, ngay sau đó đã vung cùi chỏ nện thẳng vào bên mặt Trần Phi.

Cùi chỏ là bộ phận cứng nhất trên cơ thể người, cú thúc dồn hết sức bình sinh này chẳng khác nào bị một viên gạch đập trực diện vào mặt. Trần Phi hứng trọn cú huých, lập tức cảm thấy khóe mắt đau nhói như bị xé ra, một dòng máu nóng tuôn ra đầy mặt khiến tầm nhìn đỏ ngầu một mảng.

Cậu chửi thầm một tiếng “Mẹ kiếp”, vội co tay che mặt rồi lật người bò dậy, đấm một cú trời giáng vào chính giữa mặt Vương Hoa khiến gã phọt cả máu mũi. Dính một đấm của cậu cũng không nhẹ hơn bị búa bổ là bao, nhưng Vương Hoa vốn là kẻ liều mạng, dù trúng đòn đau vẫn không hề mất đi khả năng phản kháng.

Gã ưỡn mạnh hông, hất văng cậu ra khỏi người mình. Gáy của Trần Phi đập mạnh vào thành xe khiến cậu hoa mắt chóng mặt trong giây lát. Lúc này, Vương Hoa với khuôn mặt bê bết máu, trợn trừng hai mắt lộ rõ vẻ hung tàn, gã vung dao lên nhắm thẳng lồng ngực Trần Phi mà đâm xuống!

Đoàng!

Một tiếng súng nổ vang trời, cánh tay đang ra tay khựng lại ngay giữa không trung. Hai ba giây sau, thân hình gánh trên vai tội nghiệt ấy đổ rầm xuống đất. Cách đó vài bước, Phó Lập Tân người ngợm nhem nhuốc đang quỳ rạp dưới đất, một tay che lấy đôi tai non nớt của đứa bé, tay còn lại lăm lăm khẩu súng. Đôi mắt ngày thường luôn ngập tràn tiếng cười của anh, giờ đây tối sầm lại, sâu thẳm không thấy đáy.

Mùi thuốc súng, mùi máu tanh cứ thế theo gió cuốn đi.

Nhận được tin báo liền tức tốc đến hiện trường xử lý hậu quả, rồi lại phải họp thảo luận về vụ án, mãi đến khi Triệu Bình Sinh và Tào Hàn Quần dứt ra được để vào bệnh viện thăm Trần Phi và Phó Lập Tân thì đã là chuyện của mười mấy tiếng đồng hồ sau.

Lúc vừa nghe tin Phó Lập Tân nổ súng tiêu diệt Vương Hoa, Triệu Bình Sinh đã biết ngay tình hình tại hiện trường chắc chắn thuộc kiểu ngàn cân treo sợi tóc, và Trần Phi bị thương cũng không hề nhẹ.

Đến bệnh viện nhìn một cái, quả nhiên, nửa khuôn mặt của Trần Phi đã sưng bầm tím lên, khóe mắt phải khâu ba mũi, còn bị chấn động não nhẹ. May là những chỗ khác tạm thời không sao. Còn Phó Lập Tân thì bị bầm tím phần mềm toàn thân, xương cốt tuy không tổn hại gì nhưng cứ hễ cử động một chút là đau nhức cả người.

Việc nổ súng bắn hạ Vương Hoa hoàn toàn hợp pháp, hành động của Phó Lập Tân sẽ không phải chịu bất kỳ sự khiển trách nào, nhưng vẫn còn một đống thủ tục phải làm và báo cáo phải viết. Phó Lập Tân bèn lấy cớ bị thương để ăn vạ, nằm luôn trên giường bệnh không chịu xuống, mặt dày mày dạn năn nỉ Tào Hàn Quần viết báo cáo hộ mình.

Tào Hàn Quần lườm lão một cái rồi mắng: “Cái thằng này, chuyến này kiểu gì cậu chẳng ôm cái chiến công hạng Nhì, báo cáo nhận thưởng mà cũng phải mượn tay người khác, không biết ngượng à?”

“Chiến công hạng Nhì thì giải quyết được gì cơ chứ? Vợ tôi giờ còn không thèm nghe máy đây này, tâm trạng đâu mà viết lách báo cáo.”

Phó Lập Tân ai oán quẹt màn hình điện thoạt, pin thì đã sạc đầy ắp rồi, khổ cái đầu dây bên kia vợ anh đã tắt máy từ đời nào! Mà cũng phải thôi, bỏ mặc vợ con bơ vơ giữa đường giữa chợ, đến một tiếng chào cũng chẳng thèm nói đã cắm đầu cắm cổ đi lùng tội phạm trốn truy nã, ai mà rơi vào hoàn cảnh này thì vui sao cho nổi?

Vợ anh hay cằn nhằn một câu: “Cái lão này coi như hiến thân cho đất nước rồi, tôi chịu, không chuộc về nổi!”.

“Từ từ đã, để lát nữa tôi gọi điện khuyên nhủ cô ấy cho.” Khác với một Triệu Bình Sinh vốn rất được lòng các cô nàng độc thân, Tào Hàn Quần lại có duyên khuyên bảo các bà nội trợ.

Không phải vì người ta tơ tưởng gì anh, mà là vì anh hiểu tâm lý phụ nữ hơn ai hết, mở miệng khuyên câu nào là thấm thía câu đó.

Nói đoạn, anh ngó sang chiếc giường bệnh trống ở bên cạnh, lên tiếng hỏi: “Thế Trần Phi đâu rồi?”

“Lão ấy nhặng xị cả lên đòi đi hút thuốc, lão Triệu phải đi theo trông chừng rồi.”

Phó Lập Tân nhún vai một cái, không để ý liền kéo căng vết thương phần mềm, đau đến mức nhăn nhó cả mặt mày.

Trên thực tế Trần Phi không hề đi hút thuốc.

Không phải cậu không thèm thèm hút, mà là đi được nửa đường đã bị lão Triệu lôi tuột vào một căn phòng bệnh bỏ trống, rồi đóng cửa chốt khóa lại.

Trước mặt người ngoài, Triệu Bình Sinh không tiện bộc lộ tình cảm, nhưng nhìn gương mặt suýt chút nữa bị hủy dung của Trần Phi, hắn xót xa vô cùng, vừa vào phòng một cái là hai người liền quấn lấy nhau. Triệu Bình Sinh ban đầu chỉ định hôn nhẹ lên miếng gạc băng bó nơi khóe mắt đối phương, nhưng thấy con mắt còn lại của Trần Phi cũng nhắm nghiền, hắn dứt khoát mượn cớ không có ai quấy rầy, tiện tay giải quyết luôn chuyện kia.

Ga trải giường màu trắng tinh khôi bị vò cho nhăn nhúm hết. Trần Phi th* d*c liên hồi, cố đẩy người đang đè trên thân mình ra một chút, nhe răng nhếch miệng cằn nhằn: “Tôi đang là thương binh đấy nhé, cậu có biết nhẹ tay chút không hả?”

“Nãy tôi nhẹ nhàng lắm rồi mà?” Triệu Bình Sinh cố tình trêu cậu, “Xem đi, cậu có thèm kêu tiếng nào đâu.”

Một bên chân mày của Trần Phi nhướng lên, phối hợp với nửa bên mặt đang sưng tím bầm giập, nháy mắt toát ra vẻ hung ác:

“Kêu cái con mẹ nhà cậu! Chỗ phòng bệnh thở thôi cũng lọt tiếng ra ngoài như này, ông đây không cần thể diện nữa chắc!”