"Ôi giời, Bình Sinh à, tới thì cứ tới thôi, lần nào cũng mang nhiều đồ thế này làm gì?”
Mỗi lần đến nhà Trần Phi, Triệu Bình Sinh như cũ đều sẽ nhận được lời trách yêu đầy từ ái của mẹ Trần.
Không phải khách sáo giả vờ gì cả. Mỗi lần tới hắn đều xách bao lớn bao nhỏ, nhưng lúc về mẹ Trần cũng chưa từng để hắn tay không rời đi: nào là thịt bò tương, giò heo kho, bánh gạo hấp, lạp xưởng thịt hun khói, nếu không thì là đủ loại dưa muối tự làm trong nhà.
Bà cụ rất giỏi làm các món ướp muối và đồ kho. Những năm trước, khi cả nhà một tháng chỉ kiếm được vài trăm tệ, muốn cải thiện bữa ăn đều phải dựa vào tay nghề của bà.
Đặt đồ xuống, Trần Phi thay dép đi vào nhà, thò đầu nhìn về phía phòng ngủ rồi quay sang hỏi:
“Mẹ, ba con đâu?”
“Chị con dẫn ông ấy ra ngoài mua quần áo rồi. Cuối tuần có buổi họp lớp bạn cũ, ông ấy nói phải ăn mặc có tinh thần một chút.” Bà cụ bĩu môi về phía ngoài cửa, “Chắc cũng sắp về rồi đấy, gọi điện cho chị con xem họ tới đâu rồi.”
“Họp lớp á? Thế mẹ phải cẩn thận đấy nhé, trong đám bạn học của ba con có mấy bà góa chồng rồi còn gì- Ái! Mẹ! Đừng đánh con!”
Trần Phi đang móc điện thoại ra thì suýt ăn ngay một cái tát của mẹ ruột, vội vàng cười né tránh.
“Không phải người ta vẫn hay nói, họp lớp là nơi dễ xảy ra chuyện nhất sao.”
Nói xong còn đầy ẩn ý liếc Triệu nào đó một cái.
Trước đó không lâu, Triệu Bình Sinh đi họp lớp, kết quả nghe nói hắn tới giờ vẫn chưa kết hôn. Thế là mỗi ngày điện thoại nhận không biết bao nhiêu tin nhắn với cuộc gọi từ mấy bạn học nữ ly hôn, độc thân hoặc góa chồng.
Lúc đầu Trần Phi còn chua lè trêu hắn vài câu, sau này nhiều quá đến mức lười cả kiểm tra.
Có giỏi thì đi hẹn hò luôn đi, đừng về nữa! Về ông đánh chết!
Giả vờ như mình chỉ là một đống không khí, Triệu Bình Sinh cúi người nhấc túi đồ Trần Phi để dưới đất lên, lặng lẽ chuồn vào bếp.
Người ta nói, đàn ông 41 tuổi là đóa hoa chín muồi, được nhiều chị em phụ nữ độc thân yêu thích đâu phải lỗi của hắn, đúng không?
“Ây, Bình Sinh à, cứ để đó là được rồi, không cần bận đâu.”
Mẹ Trần gọi với một tiếng, quay đầu đẩy cậu con trai vào phòng khách. Chờ cậu gọi điện thoại xong, bà lén kéo cậu lại nói nhỏ: “Thằng hai à, chỗ làm của chị con có một nữ đồng nghiệp, ly hôn rồi, con trai phán cho chồng trước nuôi. Ba mươi tám tuổi, ngoại hình không tệ, nhìn chỉ như mới ngoài ba mươi thôi, làm ở bộ phận tín dụng lưu động, có xe có nhà, thu nhập còn cao hơn con nữa. Hay là suy nghĩ thử xem?”
“Không phải chứ mẹ, con đây lớn đầu rồi mà còn là trai tân chưa cưới đấy nhé, sao mẹ cứ nhắm mấy người tái hôn cho con thế hả? Ái ui!”
Cuối cùng vẫn không tránh được cái tát này của mẹ ruột. Trần Phi nhíu mày xoa cánh tay, ngoài mặt vẫn phải cười làm lành.
Từ nhỏ tới lớn cậu chưa từng thiếu đòn.
Bà cụ từng làm ở nhà ăn trại giam. Trong tù mỗi tháng chỉ được cải thiện bữa ăn một lần, mà muốn được thêm hai miếng thịt thì mấy tên hung thần ác sát tới trước mặt bà cũng ngoan như cún.
Đánh con trai á?
Chuyện nhỏ như chơi.
Nhưng dù sao cũng là con ruột, đánh xong lại thấy đau lòng.
Mẹ Trần vừa xoa cánh tay cho cậu vừa càm ràm:
“Con cũng từng này tuổi rồi, còn kén cá chọn canh gì nữa? Người ta con gái chưa chồng, mắc gì phải gả cho con? Với lại sức khỏe ba con thế kia, không biết còn sống được mấy ngày nữa đâu. Con thật sự muốn ông ấy nhắm mắt mà vẫn chưa được bế cháu à?”
Mấy lời này khiến Trần Phi cứng họng, hoàn toàn không biết đáp lại thế nào.
Trăm điều thiện thì hiếu thảo đứng đầu, làm con trai thì luôn phải gánh trách nhiệm nối dõi tông đường. Chỉ cần cậu chưa kết hôn, ba mẹ cậu sẽ còn một ngày không yên lòng.
Nhưng bây giờ nói gì cũng đã muộn rồi.
Triệu Bình Sinh vì cậu, ngay cả mạng cũng có thể liều, nếu cậu còn đi cưới vợ sinh con thì thật sự không ra con người nữa.
Thế nhưng yêu cầu của ba mẹ cũng đâu có quá đáng. Họ vì muốn tốt cho cậu, không muốn nhìn cậu cô độc sống hết quãng đời còn lại.
Bên nào cũng là thịt trên lòng bàn tay, cậu thật sự bên nào cũng không nỡ.
“A dì, dầu hào nhà mình để đâu vậy ạ?”
Trong bếp vang lên tiếng Triệu Bình Sinh hỏi.
Mẹ Trần nghe vậy liền đi giúp hắn tìm dầu hào, xem như tạm thời tha cho Trần Phi.
Được dịp th* d*c, Trần Phi nhanh chân chuồn ra ban công hút thuốc.
Cho nên mới nói, về nhà cũng không được mà không về cũng chẳng xong.