Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Chương 6

Sáng sớm, mùi thịt hầm bay khắp hành lang thu hút đám cảnh sát trẻ cứ phải thò đầu ra ngó nghiêng.

“Thơm quá, phòng nào đang hầm thịt thế?”

Trong phòng nghỉ, Trần Phi bị tiếng nói chuyện làm thức giấc. Người đang nói là Đàm Hiểu Quang bên đội phòng chống m* t**, trước đây từng thực tập dưới trướng anh một thời gian. Một cậu nhóc khá tốt, đầu óc linh hoạt và đầy tinh thần chính nghĩa, khuyết điểm duy nhất là ra tay đôi khi không biết nặng nhẹ. Nhưng đây là bệnh chung của cảnh sát trẻ, cứ từ từ dạy bảo là được. Lúc anh mới đi làm cũng y hệt thế này, chẳng biết bị La Minh Triết mắng bao nhiêu lần mà kể.

Trần Phi ngồi dậy vươn vai, dụi mắt, chẳng nể nang gì mà giáng một đòn đả kích vào dây thần kinh của hậu bối: “Không có phòng nào hầm thịt hết, đó là các pháp y đang hầm xương tách thịt từ thi thể đấy.”

Lời vừa dứt, đôi lông mày anh tuấn của Đàm Hiểu Quang như đông cứng lại. Cậu ta đang cầm cái bánh bao vừa cắn một miếng, miệng há hốc, miếng vỏ bánh vừa cắn xong vẫn còn chạm nhẹ trên môi, hoàn toàn không có ý định nhai tiếp. Sững sờ vài giây, cậu cúi đầu nhè miếng vỏ bánh vào túi nilon, rồi vứt luôn cả phần bữa sáng chưa ăn hết vào thùng rác bên cạnh.

Nuốt không trôi nữa, lời của Trần Phi đâm ngang họng rồi.

Đối với phản ứng của Đàm Hiểu Quang, Trần Phi không hề có ý coi thường. Cảnh sát trẻ đều phải vượt qua cửa ải tâm lý này dần dần rồi sẽ quen. Nghĩ lại hồi đầu tiên cậu ra hiện trường vụ án mạng cũng bị cho một vố nhớ đời, cái xác trương phình như quả bóng, con mắt trắng dã lồi ra, mặt mũi sưng húp, môi lật ngược, khắp người chằng chịt dây tĩnh mạch thối rữa, đúng chuẩn hiện tượng “người khổng lồ”. Khoảng thời gian đó chỉ cần nhìn thấy thịt trên đĩa là cậu vô thức nhớ đến tình trạng của cái xác, một người vốn “không thịt không vui” như cậu mà phải cắn răng ăn chay suốt ba tháng trời.

Phải nói cảnh sát trẻ hầu như chẳng thấy ai béo, đôi khi đói lả cũng chẳng ăn nổi cơm. Phàm là thanh niên nào vào đội hình sự công tác mà vẫn tăng cân bình thường được thì lãnh đạo nhất định sẽ trọng dụng bồi dưỡng, vì tố chất tâm lý đó chắc chắn là cực kỳ vững vàng.

Rời giường ngó nghiêng xung quanh một vòng, không thấy Triệu Bình Sinh đâu, Trần Phi đoán đối phương chắc là đi cùng La Minh Triết đến chỗ Cục trưởng báo cáo công việc rồi. Theo lý thì đây là phần việc của cậu nhưng Triệu Bình Sinh đi không phải để tranh công mà là để cậu được ngủ thêm một lát. Những việc kiểu như sáng gặp sếp tối báo cáo, giúp được gì là đối phương giúp ngay, điều này cậu tự hiểu rõ trong lòng.

Từ lúc Triệu Bình Sinh học xong tiến sĩ trở về, cậu đã đặt cho đối phương biệt danh là “Viên ngoại”. Triệu Viên Ngoại muốn học vị có học vị, muốn năng lực có năng lực, cấp trên luôn coi là đối tượng bồi dưỡng trọng điểm, trao cho vô số cơ hội thăng tiến tốt. Vậy mà chẳng hiểu sao bao nhiêu năm qua, hắn ta cứ nhất quyết bám trụ ở Đội Trọng án không chịu đi, y hệt như cậu vậy.

“Chào buổi sáng, Đội phó Trần.” Trang Vũ bước vào phòng, chào Trần Phi rồi quay sang thấy vẻ mặt nhăn nhó của Đàm Hiểu Quang, tò mò hỏi: “Cậu sao thế?”

Trang Vũ và Đàm Hiểu Quang vào Cục cùng đợt, đều là cảnh sát bên đội m* t** cũng từng thực tập chỗ Trần Phi. Trần Phi có ấn tượng rất tốt với đứa trẻ này: tỉ mỉ, điềm tĩnh, chuyên môn vững, luôn tuân thủ quy tắc ứng xử của cảnh sát, chưa bao giờ làm chuyện gì khiến các lãnh đạo phải hộc máu uống thuốc trợ tim cả. Bố cậu ta là Viện trưởng Viện Kiểm sát, nhìn biểu hiện công việc của cậu ở đơn vị đúng là ứng với câu “hổ phụ không sinh khuyển tử”.

Nhè một mẩu vụn thịt vào thùng rác, mặt Đàm Hiểu Quang sầm lại: “Bắt đầu từ hôm nay, tôi ăn chay.”

“Tại sao?”

“Cậu có ngửi thấy mùi thịt thơm không? Đội phó Trần bảo thầy Hàn và mọi người đang nấu thịt người đấy.”

“…” Trang Vũ sững người, sau đó dời tầm mắt sang Trần Phi: “Thật ạ?”

Trần Phi thản nhiên gật đầu, bỏ lại một câu “Tôi đi rửa mặt” rồi ra khỏi phòng.

“Thế thì cũng đâu đến mức không ăn thịt nữa.”

Cậu nghe thấy giọng của Trang Vũ vọng ra từ trong phòng. Không có gì lạ, Trang Vũ thuộc loại có tố chất tâm lý cực kỳ thép. Qua vài lần đưa hai đứa này ra hiện trường, cậu phát hiện đối với Trang Vũ, dù thấy cái gì cũng không ngăn nổi việc cậu ta ăn cơm, cùng lắm là từ một bữa ăn hai cân gạo giảm xuống còn một cân rưỡi thôi. Điều kỳ lạ nhất là nhóc này cực kỳ ham ăn mà không béo, lúc mới đến  gầy nhom mà giờ vẫn cứ gầy nhom như thế.

Hành lang mùi thịt càng đậm hơn, Trần Phi ngửi đến mức cảm thấy hơi đói. Thông thường mà nói, việc lấy sạch vụn thịt trên vài cái xương không đến mức tỏa mùi lớn như vậy nhưng xác của Trương Đấu Kim đã bị nghiền nát bấy rồi, phải tách tất cả xương ra để lắp ghép lại mới xác định được vết thương trước và sau khi chết. Sức ép hàng chục tấn khiến một lượng lớn xương vụn găm sâu vào nội tạng và cơ bắp, tan nát cả ra, xương lẫn thịt với nội tạng nặng cả trăm cân, tống hết vào nồi ninh thì bảo sao mà chẳng thơm nức mũi.

Chỉnh đốn lại diện mạo rồi quay về văn phòng, Trần Phi ngồi xuống bàn làm việc vơ lấy bản kiểm điểm trên bàn lên xem. Ngòi bút của Triệu Viên Ngoại không có gì để chê, bản kiểm điểm viết cực kỳ sâu sắc, từ diễn giải chính sách đến chi tiết thực hiện, rồi đến tự phản ánh hành vi của bản thân, logic rõ ràng, bắt mắt vô cùng. Nhưng dù không có gì để chê thì Trần Phi vẫn phải đọc qua một lượt, ít nhất lúc nộp lên trên còn có cái để mà nói dựa theo đó.

Xem xong bản kiểm điểm, cậu lấy cuốn sổ tay trống không mang về từ hôm qua ra soi dưới ánh sáng, rồi từ ống cắm bút rút ra một cây bút chì, nghiêng ngòi bút một góc 45 độ, tỉ mỉ chà nhẹ lên mặt giấy. Một cảnh sát thực tập bên cạnh thấy vậy bèn ghé sát vào bàn, hứng thú quan sát tiền bối làm việc.

Theo sự di chuyển của ngòi bút, những vết chữ in hằn từ trang giấy trước hiện ra. Sau khi chà khoảng một phần ba trang, vết chữ biến mất. Trần Phi không bỏ cuộc, tiếp tục chà kín cả trang, quả nhiên ở vị trí góc dưới bên phải lại hiện ra dòng chữ “307”. Trước số 307 còn có dấu vết giống như một chữ cái hoặc con số khác nhưng có lẽ do lúc viết lực tay quá nhẹ nên nhìn không rõ là gì.

Phủi sạch bụi chì còn sót trên mặt giấy, Trần Phi nghiêm túc xem xét chữ viết vừa hiện ra. Chắc là do chính tay Trương Đấu Kim viết, nhìn nét bút giống hệt chữ ký trong mấy cuốn sách chuyên ngành để trên bàn ở khoang tàu. Giám định bút tích là một công việc chuyên môn sâu, cần có chuyên gia hoặc cơ quan có thẩm quyền thực hiện. Tuy nhiên, thói quen viết chữ của mỗi người đều có đặc trưng rất rõ ràng, đặc biệt là những chữ giống nhau nhìn bằng mắt thường cũng có thể nhận ra. Trừ khi làm giám định tư pháp hoặc dùng làm bằng chứng trước tòa, còn không thì không cần phải cầu kỳ đến thế.

Bước vào phòng thấy Trần Phi đã ngồi bên bàn làm việc, Triệu Bình Sinh hỏi: “Ăn sáng chưa?”

“Chưa, đang đợi cậu mang về cho đây.”

Trần Phi ngậm một điếu thuốc, đưa tay đẩy cửa sổ sát bàn mình ra. Cậu mà đã hút thuốc thì không rời phòng, không ngơi tay, La Minh Triết dứt khoát tống cậu ra ngồi sát cửa sổ cho đỡ ám mùi khói cả phòng.

Triệu Bình Sinh theo thói quen càm ràm một câu “Cậu không có chân à, sao không xuống nhà ăn”, hắn cầm cặp lồng quay người đi lấy bữa sáng cho cậu.

Cảnh sát thực tập cười nói: “Đội phó Trần, anh Triệu tốt với anh thật đấy.”

Trần Phi không thấy đúng: “Tôi đối với cậu ta không tốt chắc? Lần nào liệu mạng chả là tôi xông lên trước cậu ta? Đạo đối nhân xử thế giữa người với người ấy mà, quan trọng nhất chính là cùng nhau bỏ ra chứ cứ ngồi đấy chờ người khác tốt với mình thì làm gì có chuyện dễ ăn thế.”

“Thế thì cậu làm ơn làm phước để tôi bớt giận vài câu cho tôi sống thêm mấy năm.” La Minh Triết vừa vào phòng đã mắng anh, “Dập thuốc đi, sáng sớm đã hút, không sợ hút chết cậu à.”

Lời của sư phụ phải nghe, Trần Phi cười huề vốn rồi dụi tắt đầu thuốc, cầm cuốn sổ vừa chà ra chữ cùng La Minh Triết bước vào phòng làm việc của Đội trưởng. Hiện tại chưa thể xác định đây là tai nạn hay án mạng, tìm kiếm manh mối thông qua ghi chép để lại của người chết là phương thức thường dùng. Tuy nhiên những chữ này không ghép thành câu, phần chữ Hán có cái trông giống địa danh, phần con số trông giống thời gian hoặc số nhà. Khó mà nói đây là viết về cái gì, chỉ có thể chắc chắn rằng nó không liên quan đến nội dung chuyên môn vận hành máy móc trong phòng máy.

Đặt cuốn sổ xuống, La Minh Triết nói với Trần Phi: “Cứ để đấy đã, đợi tin tức chỗ lão Hàn. Bà Trâu đến rồi, còn dắt theo mấy nghiên cứu sinh làm việc bên phòng pháp y nữa.”

“Vâng, ngửi thấy mùi rồi.” Trần Phi vô thức sờ mũi, “Bà Trâu cũng đến à? Xem ra vụ này động đến cả bên tỉnh rồi.”

Bà Trâu, tên thật là Trâu Tiêu Tiêu, chuyên gia pháp y hàng đầu trong hệ thống, hiện là Trưởng phòng Pháp y Trung tâm Giám định Tư pháp tỉnh. Bà cả đời không kết hôn, tuy không có con nối dõi nhưng học trò lại có mặt khắp nơi, nhờ học vấn uyên bác và đức độ cao quý của một nhà giáo, mọi người đều kính cẩn gọi bà là “Tiên sinh”. Bà vốn là giảng viên hướng dẫn của Hàn Định Giang thời còn theo học chuyên ngành pháp y. Trần Phi đoán chừng là đích thân lão Hàn đã gọi điện nhờ sư phụ đến giúp một tay.”

“Ừ, bên tỉnh đã vào sổ theo dõi rồi, tôi vừa gọi điện báo cáo công việc cho Giám đốc ở văn phòng Cục trưởng.” La Minh Triết dừng lại một chút, thăm dò: “Giám đốc lại nhắc đến Bình Sinh đấy, hay là cậu khuyên cậu ta, có cơ hội thì đi sớm đi.”

Trần Phi hai tay buông xuôi: “Đến sư phụ còn chẳng nói nổi thì em khuyên có tác dụng gì? Cậu ta cứ như miếng cao dán chó ấy, đuổi cũng chẳng đi.”

Lời này vừa khéo bị Triệu Bình Sinh đang cầm cặp lồng bước vào nghe thấy hết. Sắc mặt hắn lập tức có chút mất tự nhiên, đặt cặp lồng xuống bàn Trần Phi rồi quay người rời khỏi văn phòng. Chẳng có nơi nào để đi, hắn lượn lờ ở hành lang một vòng, quyết định xuống tầng hầm đến phòng pháp y tìm lão Hàn để giải khuây.

Tầng trên mùi thịt thơm nức, xuống đến tầng hầm thì cứ như bước vào bếp sau của nhà hàng. Thế nhưng cứ hễ nghĩ đến nguồn gốc của mùi thơm này là gì, Triệu Bình Sinh lại vô thức nhíu mày. Mọi người đều đang bận rộn trong phòng khám nghiệm, Triệu Bình Sinh gõ cửa bước vào, thấy Hàn Định Giang đang chỉ huy hai thực tập sinh gắp xương từ trong nồi inox ra còn Trâu Tiêu Tiêu thì đang dẫn theo đồ đệ đứng bên bàn khám nghiệm ghép các mảnh xương vụn.

Hàn Định Giang vừa thấy hắn đã phàn nàn ngay: “Hệ thống thông gió phòng này phải thay thôi, mới sáng ra mà mười mấy người xuống hỏi tôi có phải đang ăn vụng món gì ngon không đấy.”

“Thế thì anh phải làm báo cáo với Cục trưởng.” Triệu Bình Sinh vừa nói vừa quay sang cung kính chào Trâu Tiêu Tiêu: “Chào Trâu tiên sinh ạ.”

“Chào cậu, Bình Sinh.”

Trâu Tiêu Tiêu đeo khẩu trang, nhìn đôi mắt là biết bà đang cười. Tuy làm công việc cần một trái tim sắt đá nhưng bà đối xử với mọi người rất hiền hòa, với ai cũng tươi cười. Trước đây bà còn từng giới thiệu đối tượng cho Triệu Bình Sinh, chính là học trò bà dẫn dắt, cũng đã ngoài ba mươi mà chưa kết hôn.

Đó là một cô gái rất tốt, Tiến sĩ y khoa, chuyên môn không có gì để chê, ngoại hình cũng xinh đẹp, chỉ có điều sau khi cùng ăn hai bữa cơm, Triệu Bình Sinh phát hiện đối phương cho dù ăn gà, vịt, cá hay lợn, bò, dê, đều thích xếp những khúc xương thừa lại thành hình dạng nguyên bản giống như con vật còn sống, cảm thấy hơi rợn người.

Đoạn tình cảm không thể nói ra đành chôn giấu sâu trong tim, mong muốn có một cuộc sống bình thường nhưng lại không gặp được người phụ hợp. Sau nhiều năm trăn trở, hắn đã hoàn toàn từ bỏ, sao cũng được, kể cả sau này Trần Phi có kết hôn lập gia đình, hắn đánh chết cũng không rời khỏi Cục.

“Có phát hiện gì không ạ?”

Ghé sát vào bàn khám nghiệm, Triệu Bình Sinh cúi đầu nhìn mảnh xương sọ vừa được gắp ra. Xương vỡ nát tan tành, phải ghép lại như chơi xếp hình, sau rồi mới quan sát dấu vết để lại trên đó để xác định là tử vong do tai nạn hay bị giết.

Chơi xếp hình thì không khó vì có hình mẫu nhưng ghép xương là một công việc kỹ thuật, không những không có hình mẫu để tham khảo mà còn là hình khối không gian, một mảnh xương vụn cầm sai góc một chút là không khớp được với mảnh khác, chẳng trách Hàn Định Giang phải mời thầy mình xuống núi giúp đỡ.

Trâu Tiêu Tiêu cầm một mảnh xương to bằng móng tay cái, chỉ vào vết nứt cho hắn xem: “Cậu nhìn này, phần bên trong của mảnh xương gãy này có màu đen, cho thấy có phản ứng sinh tồn, chứng tỏ đây là vết thương gây ra trước khi chết.”

Triệu Bình Sinh vừa xem vừa gật đầu. Khi con người còn sống, máu tuần hoàn bình thường, lúc gãy xương chỗ đầu gãy sẽ xuất hiện xuất huyết, máu thấm vào xương nên mặt cắt sẽ có màu sẫm. Sau khi chết, vì tim ngừng đập, xương có gãy thêm cũng không có máu thấm vào. Phản ứng sinh tồn trên mặt cắt xương là căn cứ quan trọng để phán đoán vết thương trước hay sau khi tử vong.

Trâu Tiêu Tiêu tiếp tục nói: “Một khi cấu trúc xương đã bị tổn thương, sức chống chịu sẽ giảm sút đáng kể, khiến nó dễ dàng nứt vỡ hơn trước tác động ngoại lực. Thông thường, xương sẽ nứt dọc theo các đường khớp sọ nhưng mảnh này lại thuộc xương đỉnh, phần xương cứng cáp và có diện tích lớn nhất của hộp sọ. Việc nó vỡ vụn đến mức này cho thấy nạn nhân đã bị tấn công bởi một cú đánh cực mạnh khi còn sống, sau khi tử vong mới bị trọng lực nghiến thành mảnh vụn.”

“Vậy rất có khả năng là bị giết hại?” Triệu Bình Sinh hỏi.

“Tổ chức não bị tổn thương quá nghiêm trọng, không thể thông qua lượng máu chảy để phán đoán có phải là vết thương chí mạng hay không, cũng có khả năng là vết thương từ vài ngày trước khi chết.” Trâu Tiêu Tiêu nói một cách khách quan.

Tư duy của pháp y và điều tra viên đôi khi trái ngược nhau: Điều tra viên cần xác định một hướng gốc trước, rồi dựa theo hướng đó mà truy tìm manh mối, dù giữa hai mắt xích có khoảng trống cũng không sao nhưng pháp y thì yêu cầu bất kỳ kết luận nào cũng phải có bằng chứng xác thực hỗ trợ, nếu không sẽ rất dễ làm sai lệch hướng điều tra của cảnh sát.

“Được, lát nữa tôi phải lên tàu đi thăm hỏi, sẵn tiện hỏi xem có ai biết nạn nhân từng bị thương hay không.” Triệu Bình Sinh gật đầu đáp ứng, nhìn đồng hồ đeo tay rồi quay sang hỏi Hàn Định Giang: “Trong hôm nay có ghép xong không?”

Hàn Định Giang chỉ tay vào cái nồi inox: “Mới ninh đến phần sườn non thôi, cậu tính sao?”

“…”

Sau này lúc rảnh rỗi tốt nhất đừng có tìm pháp y mà góp vui, Triệu Bình Sinh cảm thấy cái nhịp độ này đúng là không để cho người ta ăn cơm mà.