Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Chương 58

Tết nhất vốn là dịp vui vẻ mà lại xảy ra án mạng chết người, những người dân đứng vây xem ngoài hàng rào phong tỏa thỉnh thoảng lại thốt lên mấy câu oán ca oán thán kiểu như “Thật xui xẻo”, “Đầu năm đầu tháng dông cả năm”.

“Chê xui xẻo mà đứng trố mắt ra xem cái mẹ gì nữa? Có bệnh à? Mau lên! Giải tán đám đông đi!”

Tình trạng thiếu ngủ trầm trọng khiến mức độ cộc cằn, táo bạo của Trần Phi tăng lên một tầm cao mới. Cậu vừa bước xuống xe đã gào ầm lên.

Bên phía công an phường vừa nghe thấy lãnh đạo cấp trên nổi trận lôi đình, vội vàng bố trí lực lượng nhanh chóng dẹp đường, giải tán đám đông.

Lấy một đôi bọc giày y tế xỏ vào chân, Trần Phi vén đoạn băng cảnh báo bước vào hiện trường. Thế nhưng đi chưa được mấy bước liền phanh gấp dừng lại.

Tào Hàn Quần lếch thếch bám theo phía sau, không chú ý cú dừng đột ngột của cậu, “bộp” một tiếng đập thẳng mặt vào bờ lưng rắn chắc của Trần Phi, đau điếng đến mức nước mũi suýt trào ra.

“Cậu làm gì thì cũng phải ho một tiếng chứ, đập thẳng vào-”

Nói được nửa câu, Tào Hàn Quần bỗng im bặt.

Cách đó không xa, một bóng dáng vô cùng quen thuộc đang ngồi xổm bên cạnh thi thể, thấp thỏm bàn bạc điều gì đó với Hàn Định Giang.

Nhìn thấy người này, gã lập tức ngoác miệng ra cười lớn:

“La đội! Sao ngài lại tới đây ạ!”

La Minh Triết quay đầu lại khẽ gật đầu chào hai đứa học trò, rồi lại xoay người tiếp tục thảo luận với Hàn Định Giang.

Trần Phi đứng im tại chỗ cân nhắc mất vài giây, sau đó mới sải bước tiến lên, khom người xách ống quần rồi ngồi xổm xuống bên cạnh sư phụ mình, ghé tai hỏi nhỏ:

“Ngài đây là quay trở lại để chỉ huy đại đội ạ?”

“Tề Diệu Tổ đến ăn vạ, chặn ngay trước cửa nhà tôi không chịu đi. Tôi không gật đầu đồng ý quay lại thì cái đám ranh con các cậu sớm muộn gì cũng tẩn nhau với vị lãnh đạo mới đến mức sứt đầu mẻ trán-”

Ông cụ chắp hai tay sau lưng, hất hàm chỉ về phía cái xác đang được đắp tấm vải liệm trắng tinh.

Trần Phi thấy vậy liền đưa tay vén một góc tấm vải lên nhìn thử.

Một bãi máu lẫn óc vương vãi, chảy lê láng đầy đất.

Để tránh làm cho người dân xung quanh hoảng loạn, cậu vội vàng phủ tấm vải che kín lại như cũ.

“Nhảy lầu à?” Cậu quay sang hỏi Hàn Định Giang.

Hàn Định Giang lắc đầu, giơ tay chỉ về một vị trí cách đó khoảng chừng 5 mét.

Theo hướng ngón tay ông chỉ, Trần Phi nhìn thấy một chiếc chậu hoa vỡ nát vụn thành từng mảnh, đất cát bên trong đổ tung tóe đầy đất, nằm chỏng chơ ở giữa là một gốc cây cảnh gì đó lạ hoắc mà cậu không biết tên.

Nhìn qua thì đây chỉ là một chậu hoa bằng gốm sứ hết sức bình thường, loại này ra chợ đêm bỏ ra hai mươi đồng đã có thể rinh được ba chiếc về nhà.

Bị chậu hoa đập chết tươi luôn sao?

Cậu ngửa mặt lên nhìn chăm chăm theo đường thẳng đứng, tính từ vị trí thi thể lên tới tận mái thượng của tòa nhà, chỉ thấy dọc theo bờ tường sân thượng có xếp một hàng chậu hoa dài dằng dặc, đủ loại hình dáng, kích thước và màu sắc khác nhau.

Cậu nhẩm đếm các ô cửa sổ, tòa nhà này cao bảy tầng. Cái công thức tính gia tốc trọng trường từ thời đi học cậu đã sớm trả sạch cho thầy cô giáo rồi. Nhưng có ngốc đến mấy, cậu cũng thừa biết, một chậu hoa bằng gốm sứ rơi thẳng từ độ cao tầng bảy xuống như thế, phải là đầu mình đồng da sắt của siêu nhân mới chịu đựng nổi.

Cậu lại hỏi tiếp:

“Tai nạn ngoài ý muốn? Hay là án mưu sát?”

“Cái này thì cậu phải đi hỏi lão Lư Niệm Cửu rồi.” Hàn Định Giang lại hất hàm chỉ tay về phía lối lên sân thượng, “Tóm lại nguyên nhân tử vong đã rõ ràng rồi, chấn thương sọ não hở do vật thể từ trên cao rơi trúng vùng đầu dẫn đến tử vong tại chỗ.”

Trần Phi thầm nghĩ trong lòng: Cái này cần gì cậu phải nói, óc người ta văng cả ra ngoài thế kia rồi cơ mà.

Đúng lúc này, Triệu Bình Sinh cùng nhóm Phó Lập Tân bước qua hàng rào phong tỏa tiến vào hiện trường.

Nhìn thấy La Minh Triết tái xuất giang hồ, trong lòng ai nấy đều vô cùng kinh ngạc, vui mừng khôn xiết.

Thế nhưng ngặt nỗi trước mắt vẫn còn một cái xác nằm chỏng chơ ra đó nên không ai có thể cười nổi.

Có chuyện gì thì để dành khi nào quay về văn phòng rồi bàn tiếp, việc cấp bách trước mắt là phải làm rõ tình hình vụ án cái đã.

Danh tính của nạn nhân đã được xác định rõ ràng: Liêu Chí Cương, năm nay 51 tuổi, là một hộ dân sinh sống lâu năm tại tòa nhà này. Hầu như hàng xóm láng giềng xung quanh ai nấy đều nhẵn mặt ông ta.

Thời điểm bị chậu hoa rơi trúng đầu, ông ta đang đứng ở phía ngoài căn hộ tầng một, nơi được cải tạo thành cửa hàng bán đồ ăn sáng để mua đồ.

Ông ta vừa mới giơ tay nhận lấy túi sữa đậu nành từ bà chủ quán, thì một tiếng “bịch” vang lên, trong tích tắc, đầu một nơi óc một nẻo, tử vong ngay tại chỗ.

Bà chủ quán ăn sáng bị dọa cho hồn siêu phách lạc, từ thời điểm xảy ra vụ án cho đến tận bây giờ vẫn ngồi ngây dại ra như một pho tượng, không thốt nên lời, đến cả khóc cũng không thể khóc nổi. Hiện tại đang được một nữ chiến sĩ công an phường ở bên cạnh túc trực trấn an tinh thần.

Người gọi điện báo cảnh sát là con trai của bà, anh bảo lúc đó anh đang ngủ say ở trong buồng thì đột nhiên nghe thấy tiếng mẹ gào lên một tiếng “Á!” kinh hoàng xé toạc màn đêm.

Anh giật mình thon thót tỉnh giấc, lao phắt ra ngoài ngó nghiêng, đập vào mắt là cảnh tượng kinh hoàng kia khiến đầu óc cũng trống rỗng, đứng chết trân tại chỗ một lúc lâu mới sực nhớ ra mà bấm số gọi 110 báo án.

Trần Phi vừa chăm chú nghe anh thanh niên kể lại sự việc vừa khẽ mân mê mấy đầu ngón tay của mình, cảm giác có một thứ bột gì đó dính dính như bột mì.

Cậu quay đầu lại liếc nhìn tấm vải liệm đang đắp trên thi thể, đôi lông mày bất giác nhíu chặt lại:

“Tấm vải đắp trên người nạn nhân là do cậu đắp lên à?”

Anh thanh niên ngẩn người mất một nhịp, sau khi phản ứng lại được liền gật gật đầu, ngập ngừng phân trần:

“Tôi…tôi sợ…tôi lo cái bộ dạng ấy sẽ làm cho bà con lối xóm xung quanh bị hoảng sợ…”

Bảo sao trên ngón tay lại dính đầy bột mì. Trần Phi liếc nhanh về phía chiếc xửng hấp bánh bao cỡ lớn đặt trên bàn ngay trước cửa tiệm ăn sáng, lập tức hiểu ra ngay.

“Được rồi, này cậu em, ý định thì tốt, nhưng lần sau gặp chuyện như thế tuyệt đối đừng tự tiện làm như vậy nữa. Tấm vải của cậu dính quá nhiều tạp chất, hành động như vậy sẽ làm xáo trộn hiện trường, ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc khám nghiệm và thu thập chứng cứ của bên pháp y chúng tôi đấy.”

Dù biết việc làm của chàng thanh niên này xuất phát từ ý tốt, nhưng Trần Phi vẫn thẳng thắn, trịnh trọng nhắc nhở đối phương rằng hành động này là vẽ đường cho hươu chạy, lợi bất cập hại.

Gương mặt thanh niên lập tức nhăn nhúm lại như một bông hoa cúc héo, anh mếu máo:

“Không…không phải chứ…Các…các chú công an ơi…Chuyện kinh hoàng như thế…cái…cái này làm sao mà có thể xảy ra thêm một lần nào nữa cơ chứ? Nói…nói thật với các chú…vừa nãy em suýt là… suýt nữa sợ đến mức đái ra quần rồi đây này…”

Nghe chàng thanh niên trẻ tuổi mở mồm gọi mình bằng “chú”, Trần Phi không kìm được mà bật cười khổ trong lòng.

Ôi, đúng là không chịu già đi thì không được rồi. Bản thân mình cứ ngỡ mình còn trẻ trung phơi phới lắm, cơ mà nhìn xem, một cậu thanh niên ngoài hai mươi tuổi, cao to lực lưỡng thế kia đã mở miệng gọi mình bằng chú rồi đấy.

Bởi vì thời điểm xảy ra vụ án là vào lúc sáng sớm, mới khoảng 6 giờ rưỡi, đa số cư dân sinh sống trong tòa nhà còn đang chìm sâu trong giấc ngủ, chưa có ai bước chân xuống lầu cả.

Nhân chứng duy nhất chứng kiến toàn bộ sự việc là bà chủ quán ăn sáng thì đang bị sốc tâm lý không nói nên lời, còn cậu con trai lúc đó lại không mảy may chú ý xem tình hình trên sân thượng ra sao.

Thế nên về cơ bản là không thể khai thác được bất kỳ thông tin gì có giá trị từ hai mẹ con họ.

Trần Phi đành cùng Tào Hàn Quần lộc cộc, hì hục leo bộ lên tầng thượng để tìm nhóm của Lư Niệm Cửu hỏi thăm tình hình.

Triệu Bình Sinh đã có mặt ở trên này trước một bước, vừa nhìn thấy hai người bọn họ đi lên, hắn liền đem toàn bộ những thông tin mình vừa nắm giữ được thuật lại một lượt:

“Mấy chậu hoa cây cảnh này là do một cụ ông sinh sống ở căn hộ lầu sáu trồng. Ngày thường ông cụ không bày biện chậu hoa ở vị trí nguy hiểm này đâu, toàn để ở ngoài ban công nhà mình thôi. Đợt này nhân dịp Tết nhất, ông cụ phải sang tỉnh khác ăn Tết cùng gia đình con trai, vì lo ngại người ta đốt pháo hoa ngoài đường làm tàn lửa bắn vào ban công gây cháy mấy gốc cây khô, nên trước khi đi ông cụ mới bê hết đống chậu hoa này lên sân thượng để tranh thủ phơi nắng vài ngày, ai ngờ đâu…”

“Ai ngờ đâu mẹ kiếp lại xảy ra đại họa chết người thế này.”

Trần Phi vừa chậc lưỡi phụ họa vừa dáo dác đưa mắt nhìn quanh để tìm kiếm manh mối.

Trên khoảng sân thượng trống trải có chăng mấy sợi dây thừng buộc ngang dọc, phía trên treo vài tấm ga trải giường đang bay phấp phới trước gió, sát cạnh bờ tường rào bảo vệ thì chất đống đủ loại rác thải sinh hoạt như sofa cũ, ghế hỏng, bàn máy tính bỏ hoang cùng mớ tạp vật ngổn ngang.

Xem ra cư dân sinh sống trong tòa nhà này đều đồng lòng coi khu vực sân thượng thành cái nhà kho chứa đồ phế thải của riêng mình, thích vứt gì thì vứt, muốn dùng thế nào thì dùng.

Điều này đồng nghĩa với việc bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng lên đây, vì cửa dẫn lên sân thượng tuy có ổ khóa nhưng ít khi khóa. Đúng kiểu chung cư cũ không có ban quản lý nên rất lỏng lẻo, khó kiểm soát.

Cậu phóng tầm mắt nhìn về phía Lư Niệm Cửu, gào to một tiếng:

“Lão Cửu! Có tìm kiếm được chút dấu vết gì khả nghi không đấy? Rốt cuộc vụ này là tai nạn ngoài ý muốn hay do có bàn tay con người nhúng vào vậy hả?”

Lư Niệm Cửu đứng từ xa ném trả lại cho cậu một cái lườm cháy mặt:

“Tôi tính thu gom toàn bộ đống đồ tạp nham trên sân thượng mang về đồn để xét nghiệm đây này. Cậu mau chóng xuống dưới điều động nhân lực lên đây để còng lưng vác đồ xuống đi!”

“Cậu bị điên rồi à!?” Trần Phi trợn tròn mắt lên nhìn lão.

Triệu Bình Sinh khẽ huých cùi chỏ vào người Trần Phi một cái, hạ giọng nhắc nhở nhỏ nhẹ:

“Cậu bớt chọc ngoáy lão đi. Tối qua nhà lão mới xảy ra một trận đại chiến mẹ chồng nàng dâu nảy lửa, khiến lão bị dồn vào đường cùng phải ôm gối trốn về đồn lánh nạn suốt đêm giao thừa đấy. Cậu không thấy hôm nay lão có mặt ở hiện trường nhanh như một vị thần à.”

“Ủa? Thế hóa ra con trai lão lấy vợ rồi à?” Trần Phi trưng ra vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên, “Chẳng phải thằng bé đang học cấp ba thôi sao?”

Triệu Bình Sinh nhíu mày bật cười:

“Là vợ lão đại chiến với mẹ đẻ lão cơ mà.”

“Úi chà, cụ bà đã ngoài 80 tuổi rồi, còn có chuyện gì mà nghĩ không thông nữa cơ chứ? Đúng là cái Tết này, mẹ kiếp, không ai được thảnh thơi, thoải mái cả.”

“Thế cậu thì sao, có chuyện gì mà trông cứ như ngậm bồ hòn thế kia?”

Đã ròng rã suốt gần 48 tiếng đồng hồ tôi chưa được đặt lưng xuống giường ngủ một giấc cho ra hồn rồi. Thử hỏi tôi có thể thoải mái, vui vẻ cho nổi không hả?”

Trần Phi hậm hực, làu bàu oán trách.

Cái đêm hôm đó cậu mượn rượu làm càn, giở trò ăn vạ nhằm đạt được mục đích, nhưng cuối cùng lại xôi hỏng bỏng không.

Kể từ sau đêm đó, cậu chưa từng bước chân sang nhà Triệu Bình Sinh thêm một lần nào nữa. Bất kể ca trực có kéo dài, có phải thức muộn đến đâu đi chăng nữa, cậu cũng chỉ ngủ tạm bợ, chắp vá qua loa trên mấy chiếc ghế ghép lại ở đồn.

Chính bản thân cậu cũng không hiểu tại sao mình lại đột nhiên trở nên liều lĩnh, đánh cược một ván như vậy nữa. Có lẽ đúng là rượu vào thì gan thỏ đế cũng hóa gan hùm chăng?

Thế nhưng thái độ phản ứng dửng dưng, thờ ơ của Triệu Bình Sinh tối hôm đó quả thực đã làm tổn thương lòng tự trọng của cậu sâu sắc.

Hai người họ đã dán chặt vào nhau ở khoảng cách gần gũi đến thế rồi, chẳng lẽ hắn lại ngu ngốc đến mức không nhận ra được tâm ý cậu muốn gì sao?

Cái gã họ Triệu nhà cậu, đầu óc cậu thực sự có thể thuần khiết, trong sáng đến mức thánh thiện như vậy à?

“Tôi đã bảo cậu đi về nhà tôi ngủ một giấc đi, cậu cứ nhất quyết bướng bỉnh không chịu về đấy chứ.”

Triệu Bình Sinh tinh ý nhận ra Trần Phi đang ôm một bụng tức giận, hờn dỗi với mình. Thế nhưng hắn không hiểu nguyên nhân bắt đầu từ đâu.

Cơ mà hắn đã quá quen thuộc với tính khí thất thường này của cậu rồi. Đặc biệt là trong khoảng thời gian gần đây.

Hắn cứ tưởng rằng sau khi đá bay được gã Vu Thụy Phúc kia đi thì tính tình của Trần Phi sẽ phần nào được cải thiện, trở nên ôn hòa hơn đôi chút. Nào ngờ đâu cậu ngày càng trở nên bướng bỉnh, độc đoán hơn trước. Động một tí là trợn mắt hếch cằm, đi đứng hầm hầm như thể cả thế giới này đang mắc nợ cậu một số tiền khổng lồ vậy.

Không thèm đếm xỉa đến câu nói của hắn, Trần Phi sải bước đi thẳng về phía Lư Niệm Cửu.

Lão Lư lúc này đang chăm chú giám sát cấp dưới của mình tiến hành đổ khuôn, thu thập dấu vân tay lưu lại trên các thanh sắt của lan can bảo vệ.

Nghe thấy tiếng bước chân rầm rập tiến lại gần, lão theo bản năng quay đầu lại nhìn:

“Thời điểm tôi mới đặt chân lên đây, tôi phát hiện trên sân thượng này có vài con mèo hoang chạy qua chạy lại. Hiện tại chúng ta chưa thể khẳng định chắc chắn được đây là một vụ án có kẻ cố tình đẩy chậu hoa xuống dưới, hay chỉ đơn thuần là do lũ mèo hoang vô tình va quệt làm chậu hoa rơi xuống. Nhưng nếu bảo là do mèo làm, thì chậu hoa rơi trúng đích một cách chuẩn xác đến từng centimet như vậy, cái xác suất ấy e rằng còn thấp hơn cả việc trúng giải độc đắc vé số 500 vạn tệ đấy.”

“Tôi tuyệt đối không bao giờ tin trên đời này lại tồn tại một sự trùng hợp ngẫu nhiên đến mức khó tin như vậy.” Trần Phi vừa nói vừa phóng tầm mắt nhìn về phía công trình tòa nhà cao tầng đang trong quá trình xây dựng dở dang ở phía đối diện, “Lát nữa tôi sang phía công trường đối diện kia để trích xuất dữ liệu camera giám sát xem sao.”

“Ừm, hy vọng là hệ thống camera bên đó có thể ghi lại được chút hình ảnh có giá trị.”

Lư Niệm Cửu gật đầu đồng ý.

Thông thường, để phòng ngừa tình trạng mất cắp nguyên vật liệu xây dựng, các công trường đều sẽ bố trí lắp đặt hệ thống camera an ninh khá nghiêm ngặt.

Thế nhưng camera phần lớn đều được lắp đặt tập trung ở khu vực cổng ra vào. Dựa vào chiều cao và góc độ của tòa nhà xảy ra vụ án, khu vực sân thượng rất có thể sẽ nằm ngoài tầm quét của ống kính.

Ngày mùng một Tết, toàn bộ công trường xây dựng đều tạm dừng thi công để nghỉ lễ, chỉ bố trí duy nhất hai nhân viên bảo vệ túc trực trực ban.

Trần Phi sang trích xuất camera giám sát, quả nhiên đúng như dự đoán, đống dữ liệu kia không giải quyết được cái tích sự gì cả, góc máy chỉ quét được duy nhất khoảng sân trống ngay trước cổng công trường mà thôi.

Hơn nữa, tòa nhà xảy ra vụ án mạng lại nằm sâu trong ngõ chứ không nằm sát mặt đường lớn. Ngoại trừ chiếc camera giao thông thuộc quyền quản lý của thành phố được gắn trên cột đèn đường ra, xung quanh căn bản không còn bất kỳ chiếc camera nào khác.

Ý định dựa vào camera an ninh để truy tìm manh mối coi như bị chặn đứng ngay từ vòng gửi xe.

Nhưng những gì cần trích xuất thì vẫn phải trích xuất, có giá trị hay không vẫn phải tự mình kiểm tra tận mắt mới yên tâm được.

Quay trở lại hiện trường vụ án, cậu thấy nhóm của Hàn Định Giang đã bắt đầu tiến hành thu dọn đồ đạc để kết thúc công tác khám nghiệm hiện trường, cậu liền túm lấy Phó Lập Tân để hỏi han tình hình:

“Đã liên lạc được với người nhà của nạn nhân chưa?”

Phó Lập Tân gật đầu xác nhận:

“Liên lạc được rồi, vợ ông ta hiện tại đang ở cửa biển, sẽ cố gắng thu xếp để về đây trong thời gian sớm nhất.”

“Tết nhất không ở nhà sum vầy cùng chồng, chạy tận đó làm gì không biết?”

“Con gái đang theo học bên đó, bà ấy tranh thủ đợt nghỉ Tết qua ăn Tết cùng, bầu bạn với con.”

“Ồ, hóa ra là như vậy. Thế sao ông chồng lại không đi cùng luôn?”

“Không phải bố ruột.” Phó Lập Tân mở cuốn sổ ghi chép đang cầm trên tay, lật nhanh qua những dòng chữ nguệch ngoạc như bùa vẽ rắn chỉ có mình gã mới đọc hiểu được, rồi tóm tắt lại thông tin vừa thu thập.

“Người dân xung quanh đây cho biết, Liêu Chí Cương và người phụ nữ tên Tần Lệ này là một cặp rổ rá cạp lại, họ kết hôn với nhau ngót nghét bảy tám năm trời rồi, đứa con gái là con riêng của Tần Lệ với người chồng trước.”

Lòi ra một tên chồng trước nữa sao?

Nghĩ đến tên khốn mà nhóm của cậu vừa tóm gọn đêm hôm qua, khóe mắt Trần Phi khẽ giật giật. Cậu lập tức ra lệnh:

“Mau lên, cho người rà soát, xác minh lý lịch của gã chồng trước ngay cho tôi.”

“Chuyện này tôi đã chủ động hỏi Tần Lệ qua điện thoại rồi. Cô ấy bảo hai người họ đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc, nhiều năm nay không qua lại gì với nhau nữa cả.”

Phó Lập Tân làm việc từ trước đến nay vô cùng chủ động, chưa bao giờ cần cấp trên phải đứng sau lưng đốc thúc. Đồng thời, độ nhạy bén cùng khả năng sàng lọc những thông tin quan trọng trong các cuộc thẩm vấn của gã cũng cực kỳ cao.

“Việc điều tra xác minh chắc chắn tôi sẽ cho người tiến hành làm rõ. Thế nhưng dựa trên góc độ cá nhân, tôi thiên về giả thuyết nếu Liêu Chí Cương thực sự bị kẻ gian mưu sát, hung thủ ra tay chắc chắn phải là một kẻ vô cùng am hiểu về thói quen sinh hoạt của ông ta…Hàng xóm láng giềng đều khẳng định, ngày nào ông cũng đều đặn xuống lầu để chạy bộ tập thể dục buổi sáng vào lúc 6 rưỡi, sau đó sẽ đi bộ đến quán ăn sáng đó để mua đồ. Trừ những ngày mưa bão sấm chớp ra thì thói quen này suốt bao nhiêu năm qua chưa từng thay đổi dù chỉ một ngày.”

“Ừm, nếu là như vậy thì đây rõ ràng là một vụ án do người quen ra tay. Được rồi, cậu cứ tiếp tục bận việc của mình đi, để tôi qua báo cáo tình hình với sư phụ một tiếng.”

Trần Phi quay người rảo bước đi thẳng về phía La Minh Triết, đem toàn bộ những thông tin cơ bản mà nhóm của cậu vừa nắm giữ được báo cáo lại một lượt từ đầu đến cuối.

La Minh Triết chăm chú nghe xong liền ngửa mặt lên nhìn đăm đăm lên phía sân thượng một lúc lâu, rồi lại cúi đầu nhìn chằm chằm vào vũng máu loang lổ còn sót lại của nạn nhân trên nền đất. Ông cụ đưa ra lời nhận định với giọng điệu vô cùng phẳng lặng, không chút gợn sóng:

“Nếu vụ này chỉ đơn thuần là một tai nạn ngoài ý muốn, thì mọi chuyện xảy ra thực sự là trùng hợp đến mức phi lý rồi…”

“Trần Phi.”

“Dạ, con nghe đây sư phụ.”

“Lập tức thành lập ban chuyên án và tiến hành điều tra theo hướng mưu sát cho tôi. Bảo Bình Sinh cùng một đồng chí trinh sát nữa chịu khó ở lại đây để túc trực bên cạnh bà chủ quán ăn sáng kia, chờ đến khi tinh thần bà ấy ổn định lại, có thể nói chuyện được thì lấy lời khai nhân chứng ngay tại chỗ. Sau đó, cho người rà soát, sàng lọc toàn bộ các mối quan hệ từ họ hàng thân thích, bạn bè cho đến tên chồng trước của hai vợ chồng họ, xem thử dạo gần đây nạn nhân có xảy ra xích mích, mâu thuẫn hay tranh chấp gì về mặt tiền bạc hoặc tình cảm với ai hay không.”

“Con rõ rồi thưa sư phụ.”

“Đi thôi, lên trên nhà của người chết xem thử tình hình thế nào.”

“Căn hộ của nạn nhân nằm ở tầng 5 của tòa nhà, vì là chung cư cũ nên không có hệ thống thang máy. La Minh Triết phải lết cái chân đầy vết thương cũ do nghề nghiệp để lại, đi được ba bước phải dừng lại nghỉ một nhịp.

Nhìn bóng dáng già nua, gầy gộc của sư phụ đang bấu chặt lấy tay vịn cầu thang, từng bước nhọc nhằn leo lên, những đường gân xanh nổi bần bật trên mu bàn tay gầy guộc. Trong lòng Trần Phi bỗng dâng lên một nỗi xót xa, cay đắng khôn nguôi.

Ở độ tuổi đáng lẽ ra phải được ở nhà an hưởng tuổi già, vui vầy bên con cháu, sức khỏe đã không tốt, vậy mà ông cụ vẫn phải cùng cái đám thanh niên trai tráng bọn họ lặn lội trèo đèo lội suối, leo lên leo xuống hiện trường như thế này.

Chỉ dựa vào bốn chữ “yêu nghề kính nghiệp” thôi thì không đủ để lột tả hết được cái tâm và cái tầm của La Minh Triết.

Cậu tin rằng, ở sâu trong huyết quản của ông lão này ẩn chứa một linh hồn hình sự bất diệt.