Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Chương 55

Không riêng gì người của Bộ, Công an tỉnh Vân Nam còn phái người phụ trách vụ án năm đó tới, chính là Cục phó Cục Cảnh sát phòng chống m* t**, Kha Kiến Quốc.

Trong khi các vị lãnh đạo khác đang mải họp hành đưa ra quyết sách, vị cựu cảnh sát phòng chống m* t** tuyến đầu này vừa xuống máy bay đã lao thẳng đến điểm mật phục để hội quân với nhóm Trần Phi, đích thân tham gia vào nhiệm vụ tác chiến.

Một ông anh già hơn năm mươi tuổi, tuy đã mặc sơ mi trắng của hàng ngũ lãnh đạo nhưng không hề có thói quan liêu, kiểu cách.

Đợt cắm chốt lần này có thể nói là vô cùng gian khổ. Xung quanh lò gạch lậu không có dân cư, cũng chẳng có công xưởng nào khác, xe cảnh sát không thể dừng lâu bên vệ đường vì rất dễ đánh rắn động cỏ.

Đám trinh sát ở tuyến đầu chỉ có thể thu mình trốn dưới các bụi lau sậy hay dưới rãnh mương, đăm đăm giám sát từ xa.

Kha Kiến Quốc cùng họ chia ba ca thay phiên trực chiến, dầm mưa dãi nắng, đói bụng thì gặm mì tôm sống hoặc bánh mì giản dị như bao anh em khác, buồn ngủ thì rúc vào trong xe chợp mắt một lát.

Kha Kiến Quốc chấp nhặt, kiên trì đến vậy, tất cả là vì mỗi khi nhắc đến cái tên Hoắc Quân, ông lại hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Năm đó trong chiến dịch vây quét, Hoắc Quân điên cuồng chống trả, xả súng như điên bắn bị thương ba người lính cảnh sát phòng chống m* t** dưới quyền ông.

Một người bị chấn thương sọ não nghiêm trọng, giờ trở nên ngớ ngẩn đờ đẫn, không nhận biết được ai với ai. Anh em trong đội ai đến thăm, cậu ta cũng chỉ biết “khà khà” cười ngây ngô, nước dãi chảy ròng ròng, còn thường xuyên lên cơn co giật. Cũng vì tổn thương não mà các cơ quan nội tạng suy yếu nghiêm trọng, ngày ngày phải uống thuốc thay cơm, mới hơn ba mươi tuổi tóc đã bạc trắng quá nửa.

Người thứ hai bị bắn nát thận trái, phải phẫu thuật cắt bỏ, các mảnh đạn đến giờ vẫn găm trong cột sống. Mỗi lần trái gió trở trời là đau đớn đến sống không bằng chết.

Người còn lại thì bị đạn bắn nát mũi, hủy hoại dung nhan, không thể tiếp tục chiến đấu ở tuyến đầu. Đã ngoài bốn mươi tuổi rồi mà đến một mảnh tình vắt vai cũng chẳng có.

Những vinh quang, giấy khen và huân chương đổi bằng cả vinh nhục cuộc đời ấy, rốt cuộc cũng chẳng thể bù đắp nổi những nỗi đau quá lớn của người bị thương và gia đình họ.

Ngược lại, Kha Kiến Quốc nghĩ rất thoáng, biết làm sao được, ai bảo đm chúng ta lại chọn cái nghề này.

Mình đâu thể để người dân đứng ra đỡ đầu đạn thay mình.

Nhưng oan có đầu nợ có chủ, kẻ nào làm tổn thương anh em của ông, ông nhất định phải đích thân còng đầu thằng khốn đó về quy án.

Đặt lên bàn cân so sánh, Trần Phi thầm dùng cây chổi quét bay gã Vu Thụy Phúc vào một góc xó xỉnh trong lòng.

Đương nhiên, Vu Thụy Phúc lúc này cũng bận, bận rộn lấy lòng, tranh thủ thể hiện trước mặt các vị lãnh đạo cấp Bộ mới xuống.

Thế mà “giữa muôn vàn công việc bộn bề” gã vẫn bớt chút thời gian gọi điện thoại tới, dặn dò Trần Phi nhất định phải chăm sóc phó cục trưởng Kha thật tốt, bảo cậu phải biết nhìn trước ngó sau tinh tế một chút, đừng có vừa gặp việc gian khổ là lại đùn đẩy lãnh đạo lên tuyến đầu.

Đang ngồi xổm trong bụi lau sậy chịu cái rét căm căm để trực ca đêm, Trần Phi nghe xong chỉ ước ao một điều duy nhất là có thể thò tay qua đường dây điện thoại, lôi gã Vu Thụy Phúc kia ra tát cho vài bạt tai nổ đom đóm mắt.

Nghe cậu vừa cúp điện thoại liền chửi thề om sòm, Kha Kiến Quốc rút một điếu thuốc mời cậu, mắt nhìn về phía xưởng gạch đang đèn đuốc sáng trưng giữa màn đêm xa xa, mỉm cười nhạt nói:

“Thuyền theo lái, gái theo chồng, loại người nào thì đi đường nấy. Cậu với gã đội trưởng kia vốn không cùng một giuộc, chấp nhặt với gã làm gì cho tổn thọ.”

“Làm việc dưới trướng cái loại người như gã, nghẹn khuất bỏ mẹ.” Trần Phi thẳng tính chẳng thèm kiêng nể.

Sau mấy ngày tiếp xúc, cậu thật lòng rất nể phục người anh lớn thẳng tính, chính trực này, nên lúc nói chuyện cũng không cần phải dè dặt hay giấu giếm gì nữa.

Khẽ nghiêng đầu đánh giá cậu một lượt, Kha Kiến Quốc lại hướng mắt về phía trước:

“Nghẹn khuất thì tự mình bứt phá vươn lên đi chứ, dù sao cậu cũng là một tay súng oai hùng có tiếng của đội, không lẽ lại sợ không gánh vác nổi trách nhiệm của một vị đội trưởng sao?”

Trần Phi thở dài một tiếng: “Tôi đang vác trên lưng án kỷ luật ba năm đây này.”

“Ồ, vậy đúng là hơi khó nhằn thật.” Kha Kiến Quốc ngẫm nghĩ một lát, rồi nói tiếp: “Tôi thấy cậu Triệu bên cậu được đấy, là một nhân tài hiếm có, quan hệ giữa hai người không phải rất tốt sao? Muốn cùng nhau gánh vác giang sơn, lập tổ phá án, suy cho cùng vẫn phải là người nhà mình mới đáng tin cậy.”

Mấy ngày nay Trần Phi bận tối tăm mặt mũi, vốn chả có thời gian đâu mà nghĩ ngợi đến Triệu Bình Sinh. Lúc này đột nhiên nghe Kha Kiến Quốc nhắc tới, hai tai cậu lập tức nóng bừng lên một cách vô lý, cậu vội vàng lấp l**m:

“Cậu ấy…cậu ấy không mặn gì với ghế đội trưởng đâu. Chủ yếu vì cậu ấy không khéo đưa đẩy, lươn lẹo với mấy vị lãnh đạo. Rất nhiều ban ngành muốn đào góc tường rước cậu ấy về mà cậu ấy đều từ chối đấy chứ.”

Không khéo đưa đẩy với lãnh đạo?

Kha Kiến Quốc chợt nhớ lại thần thái và ngữ khí của Triệu Bình Sinh khi trò chuyện với các vị lãnh đạo cấp trên, trong lòng thoáng chút hoài nghi.

Dưới con mắt nhìn người lão luyện của ông, sự khéo léo, lõi đời của Triệu Bình Sinh không phải là kiểu phô trương ngoài mặt, mà nó đã thấm nhuần vào tận xương tủy, am hiểu sâu sắc đạo lý “gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ”. Loại người như vậy trên chốn quan trường thường rất đắt hàng, sao có chuyện e ngại khi đối diện với cấp trên cho được.

Có lẽ cậu ta có nỗi niềm chấp niệm nào đó chăng. Ông thầm nghĩ, cũng giống như chính ông vậy, không thể rời bỏ mảnh đất nơi mình sinh ra và lớn lên, càng không nỡ buông bỏ những người anh em chí cốt đã vào sinh ra tử cùng mình bao năm qua.

Màn đêm buông xuống thâm trầm, tâm tư mỗi người một ngả phức tạp.

Cúi đầu rít liên tục mấy điếu thuốc, thấy Trần Phi im lặng không nói gì, ông chủ động chuyển chủ đề:

“Đúng rồi, chuyện bên Thẩm Thất cậu dàn xếp thế nào rồi? Cả tuần nay không có động tĩnh gì, gã không nảy sinh nghi ngờ à?”

Mật phục suốt một tuần, Hoắc Quân vẫn bặt vô âm tín, không cho phía cảnh sát lấy một cơ hội để chụp hình, hiện tại ngay cả việc đối chiếu nhận dạng hình ảnh cũng không thể tiến hành.

Nhưng điều này cũng gián tiếp chứng minh cho suy đoán của họ, một tên tội phạm trốn truy nã suốt mười năm trời đương nhiên hành sự phải vô cùng cẩn trọng, kín kẽ.

Kéo lại chiếc áo khoác sắp bị gió đêm thổi thấu xương, Trần Phi thản nhiên đáp:

“Tôi bảo với gã là lão Tào bị Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật bế đi điều tra rồi, vì nghi ngờ có hành vi hối lộ nhân viên phi chính phủ.”

….

Được lắm, Kha Kiến Quốc thầm nghĩ, lý do này có là ông thì ông cũng tin sái cổ.

“Cậu thông minh lắm, Trần Phi.” Đối diện với người đồng nghiệp văn võ song toàn, ông không tiếc lời khen ngợi, “Có gan làm giàu, lại vô cùng quyết đoán, quan trọng nhất là chịu thương chịu khó.”

Trần Phi gãi đầu cười ngượng nghịu: “Haiz, tôi thì bõ bèn gì cơ chứ, ngài chưa được chứng kiến sư phụ tôi thôi. Cụ nhà tôi ngày xưa mới gọi là bậc đại trí đại dũng.”

“Sư phụ cậu là…”

“La Vệ Minh.”

La Đội à, tôi từng gặp rồi, ngày trước ông ấy từng qua địa bàn của chúng tôi để phối hợp phá một vụ án.” Trên gương mặt Kha Kiến Quốc thoáng hiện lên một tia kính trọng, “Quả nhiên là thầy giỏi ắt trò giỏi.”

“Thật sao? Chuyện từ bao giờ thế ngài?”

“Chuyện này kể ra cũng phải ngót nghét ba mươi năm trước rồi, cái hồi mới bắt đầu cải cách mở cửa ấy. m* t** từ Myanmar cứ thế qua ngả Vân Nam rồi tuồn về các thành phố ven biển, các thế lực khắp nơi tranh giành địa bàn, thanh trừng lẫn nhau, án mạng xảy ra như cơm bữa. Ông ấy lặn lội qua chỗ chúng tôi để xác minh thông tin bối cảnh của đối tượng nghi vấn…Thời đó lũ buôn m* t** kiêu ngạo, ngông cuồng vô cùng. Hỏa lực của chúng lại mạnh, phe mình lúc đó toàn dùng súng K79 do quân đội thải ra, còn tụi nó toàn chơi hàng nóng của Mỹ…”

Nói đến đây, Kha Kiến Quốc thở dài một tiếng đầy phiền muộn, đưa tay dí đầu mẩu thuốc lá xuống nền đất ẩm nghiền nát:

“Cậu đã bao giờ nhìn thấy tòa nhà trụ sở Cục Công an bị bắn lỗ chỗ như tổ ong chưa? Cái đám khốn kiếp đó còn dám lái cả xe thiết giáp húc sập cổng chính Cục Công an…Điên rồ vô cùng. Lúc đó chúng tôi không phải đang đối đầu với mấy tên cướp có súng thông thường, mà là đang chiến đấu với cả một đội quân. Rất nhiều chiến hữu của tôi đã ngã xuống trong trận chiến ấy, họ mới chỉ ngoài đôi mươi, có người đến một mảnh tình vắt vai còn chưa kịp có thì đã-”

Ông nghẹn lời không thể nói tiếp được nữa, hơi cúi đầu, những sợi tóc hoa râm khẽ lay động trước làn gió lạnh, cái lạnh thấu xương bao trùm lấy toàn thân, nhưng trong ánh mắt ông lại là một ngọn lửa rực cháy, nóng bỏng.

Cũng là người từng nếm trải nỗi đau mất đi đồng đội, Trần Phi hoàn toàn có thể thấu hiểu tâm trạng của ông lúc này.

Mọi lời an ủi bây giờ đều trở nên sáo rỗng, có những vết thương dẫu thời gian có trôi qua bao lâu cũng chẳng thể nguôi ngoai, tuổi tác càng lớn, nước mắt càng dễ rơi.

Cậu lại châm một điếu thuốc mới, cắm ngược đầu lọc xuống bùn đất, lặng nhìn làn khói xám theo gió tản đi, thầm tuyên thệ không thành tiếng .

Các anh em, hãy yên giấc nhé, đừng bận lòng về những tội ác của nhân gian này nữa, đã có chúng tôi ở đây rồi.

Mật phục suốt một tuần ròng rã, Hoắc Quân cuối cùng cũng lộ diện, gã lái xe ra ngoài để thu mua nhu yếu phẩm.

Dù đứng cách xa cả trăm mét, Kha Kiến Quốc vẫn có thể nhận ra gương mặt này ngay lập tức.

Mười năm chấp niệm, cuối cùng cũng chờ được hồi kết.

Thế nhưng hiện tại chưa thể tung lưới bắt người ngay, các quy trình thủ tục cần thiết vẫn phải tuân thủ nghiêm ngặt.

Khoảng thời gian mười năm là quá đủ để dung mạo của một con người thay đổi, họ bắt buộc phải dựa vào những bức ảnh chụp được và quá trình tiếp cận cự ly gần để tiến hành phân tích tổng hợp, thẩm định xem người này có đúng là đối tượng tình nghi trên lệnh truy nã hay không. Phá án theo đúng quy định pháp luật, tuyệt đối không được phép để xảy ra một sai sót dù là nhỏ nhất.

Từ lò gạch lậu dẫn đến huyện thành, suốt dọc đường luôn có ba tổ trinh sát bám đuôi gã.

Tề Diệu Tổ đã điều động Đại đội Đặc cảnh qua chi viện, ngay trong siêu thị, La Vệ Đông đã chạm mặt đối tượng.

Trần Phi và Triệu Bình Sinh bắt buộc phải giả vờ như không quen biết anh, chỉ có thể dùng ánh mắt để tiến hành trao đổi thông tin chớp nhoáng.

“Không ngờ Vệ Đông lại đích thân ra trận.”

Giả vờ đứng trước kệ hàng lựa chọn nhu yếu phẩm, tầm mắt Trần Phi xuyên qua khe hở giữa các ống khoai tây chiên, khóa chặt vào bóng lưng của Hoắc Quân.

Cầm một gói bao bì thực phẩm lên che khuất gương mặt, Triệu Bình Sinh hờ hững đáp lời:

“Hoắc Quân từng làm lính đánh thuê ở Myanmar, ý thức phản trinh sát cực kỳ cao, thân thủ lại hơn người. Năm đó bao nhiêu người vây quét mà vẫn để gã chạy thoát, bên trên đương nhiên phải cẩn trọng tối đa rồi, có quân bài tốt nhất thì tội gì không dùng.”

Dù không ưa gì La Vệ Đông nhưng năng lực của anh ta thì đồng chí Triệu vẫn phải công nhận.

Đội ngũ do La Vệ Đông dẫn dắt là “Đội Phi Ưng”, tập hợp những tinh binh xuất sắc nhất được tuyển chọn gắt gao từ các đại đội đặc cảnh toàn thành phố. Quân số của đội này chỉ bằng một nửa so với các đội khác, nhưng cường độ huấn luyện lại tăng lên gấp đôi, chuyên trị những nhiệm vụ đặc biệt nghiêm trọng.

Theo cách nói của giới đặc cảnh, Đội Phi Ưng chính là lực lượng đặc nhiệm tinh nhuệ trong số các đặc cảnh. Và với tư cách là người thủ lĩnh dẫn dắt đội quân này, La Vệ Đông dù xét về năng lực tác chiến độc lập hay năng lực chỉ huy, anh đều ở vị trí số một, hoàn toàn xứng đáng.

Bản thân anh ta vốn là lính trinh sát đặc chủng xuất ngũ, thể lực, cận chiến, sử dụng súng ống, truy vết, trinh sát, bốc bừa một hạng mục thôi cũng đủ để bỏ xa những kẻ khác vài con phố, tố chất tổng hợp cực kỳ đáng nể.

Sự kính ngưỡng của Trần Phi dành cho La Vệ Đông giống như nước sông cuồn cuộn, kéo dài vô tận.

Triệu Bình Sinh hoàn toàn tin rằng, nếu có một ngày Trần Phi có thể bị bẻ cong thì người bẻ cậu chắc chắn là La Vệ Đông.

Cứ nhìn thái độ ngày thường Trần Phi đối xử với La Vệ Đông mà xem, suýt bằng cái thái độ hắn đối xử với Trần Phi rồi đấy.

Khẽ đi hai bước bám theo hướng di chuyển của Hoắc Quân, Trần Phi bỗng ngửi thấy một mùi chua nồng nặc trong không khí, nghiêng đầu nhìn sang, à, bên cạnh là kệ trưng bày gia vị, giấm chua đổ đống.

Thế nhưng chỉ một khoảnh khắc lơ là ấy, khi cậu đưa mắt nhìn lại thì bóng dáng Hoắc Quân đã biến mất tăm, tim cậu lập tức nảy lên một nhịp kinh hoàng.

“Người đâu rồi? Cậu hỏi gáp.

“Rẽ sang phía nhóm Lập Tân rồi.” Triệu Bình Sinh ra hiệu bằng tay về phía bên phải, “Tôi không thể bám quá sát, tránh để gã phát hiện, cậu không thấy gã vừa đi vừa nhìn dáo dác xung quanh à.”

Trái tim đang treo lơ lửng khẽ hạ xuống một chút, Trần Phi thở phào một hơi:

“Mẹ kiếp, tôi cảm thấy mấy ngày nay mình sắp bị suy nhược thần kinh đến nơi rồi.”

“Nghỉ ngơi không điều độ, không suy nhược thần kinh mới là lạ đấy.”

Triệu Bình Sinh xót cậu, nhưng cũng lực bất tòng tâm.

Mấy vụ theo dõi trước đó, Trần Phi sống chết không chịu cho hắn tham gia, sợ hắn lại lao lực đổ bệnh.

Nhiệm vụ bám đuôi ngày hôm nay nếu không phải do hắn mặt dày mày dạn đòi đi theo, Trần Phi còn lâu mới cho hắn tới.

Dù sao thì hắn cũng cảm thấy rằng, nếu đem so với một La Vệ Đông gần như hoàn hảo như thế, bản thân hắn trong mắt Trần Phi chắc chẳng khác gì một đống bùn nhão không trát nổi tường.

Mẹ kiếp, nghĩ mà nhói lòng.

Chiếc điện thoại trong túi bỗng rung lên bần bật, vừa nhấc máy đã nghe thấy tiếng Phó Lập Tân gào lên thảng thốt:

“Xảy ra chuyện rồi! Mất dấu đối tượng rồi!”

“Cái gì?” Triệu Bình Sinh giật nảy mình, đồng thời vỗ mạnh vào lưng Trần Phi một cái ra hiệu có biến cố, “Mất dấu ở khu vực nào?”

Giọng điệu của Phó Lập Tân nghe như sắp khóc đến nơi:

“Khu thực phẩm tươi sống, mới rẽ qua một góc cua thôi mà, tôi thề là tôi với Miêu Hồng hai đứa mắt không dám chớp lấy một cái, thế mà thằng khốn đó cứ như bốc hơi ngay tại chỗ ấy!”

Trần Phi giật phăng lấy chiếc điện thoại: “Xung quanh đó có lối thoát nào không?”

“Ặc…Có một cái kho hàng.”

“Còn không mau đuổi theo, con mẹ chúng mày!”

Không còn tâm trí đâu mà nghĩ xem Hoắc Quân phát hiện ra mình bị theo dõi từ lúc nào, Trần Phi vừa dứt lời đã sải bước lao như điên về phía khu thực phẩm tươi sống.

Dọc đường đi cậu đâm lật nhào ba chiếc xe đẩy của khách hàng, kéo theo những tiếng chửi bới om sòm vang lên không ngớt.

Triệu Bình Sinh vừa đuổi theo vừa nhanh chóng liên lạc với La Vệ Đông, bảo anh lập tức bố trí lực lượng vòng ngoài phong tỏa toàn bộ các cửa ra vào của siêu thị.

Lao đến kho hàng hỏi thăm, quả nhiên Hoắc Quân vừa mới lẩn trốn qua lối này.

Một nhân viên tiếp liệu còn định tiến lại ngăn cản, bảo khách hàng không được phép đi lối này, kết quả bị gã thô bạo đẩy ngã nhào một cú đau đếng.

Kho hàng này dẫn thẳng ra bãi đỗ xe ngầm, nhưng đến khi họ đuổi được ra tới bãi đỗ xe thì lại thấy chiếc xe tải cỡ trung mà Hoắc Quân lái tới vẫn đang đỗ ngay ngắn ở vị trí cũ, trong tầm mắt hoàn toàn không thấy bóng dáng gã đâu nữa.

Trong tích tắc, đầu óc Trần Phi như muốn nổ tung, trước mắt tối sầm lại từng trận, tim đập loạn nhịp, chân tay lạnh ngắt.

Việc truy vết mục tiêu đôi khi giống như việc đập muỗi, rõ ràng nhìn thấy nó đang vo ve trước mắt, thậm chí nó đang đậu im một chỗ, thế nhưng đến cú vỗ cuối cùng lại hoàn toàn vồ hụt.

Ngay trong khoảnh khắc rơi vào tuyệt vọng, điện thoại của cậu chợt reo lên.

“Tôi khống chế được hắn rồi, các cậu mau qua đây đi.”

Giọng nói của La Vệ Đông trước sau như một, vô cùng bình tĩnh và kiềm chế, nghe qua hoàn toàn không giống như vừa mới trải qua một trận kịch chiến sinh tử tột cùng.

Cúp điện thoại, anh đưa con dao găm vừa đoạt được từ tay Hoắc Quân cho người cộng sự bên cạnh, rồi thản nhiên đưa tay quệt đi vệt máu tươi đang rỉ ra bên má.