Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Chương 51

Suốt cả ngày hôm đó, Trần Phi lúc nào cũng cau chặt mày.

Việc thiếu ngủ nghiêm trọng khiến chứng đau nửa đầu của cậu liên tục tái phát, uống thuốc giảm đau chẳng ăn thua gì.

Cơn đau làm người ta bực bội, gương mặt vốn đã nghiêm nghị của cậu vì nhịn đau mà càng thêm phần mất kiên nhẫn, giọng điệu nói năng cứ như vừa nuốt phải thuốc súng.

Những ai chưa thân quen mà đến báo cáo tình hình hoặc thảo luận công việc với cậu đều phải khép nép, cẩn trọng từng li từng tí, chỉ sợ lỡ lời sẽ làm nổ tung quả bom nổ chậm này.

Thế nhưng, chuyện làm cậu đau đầu hơn còn ở phía sau.

Cậu vừa mới buông điện thoại của Tào Hàn Quần xuống, người gọi đến báo rằng chiếc xe khả nghi xuất hiện vào ngày vứt xác đã có manh mối và bảo cậu qua đó một chuyến, ngay sau đó, điện thoại của Ngài Cục trưởng đã gọi tới.

Cục trưởng yêu cầu cậu phải tự kiểm điểm lại xem bản thân có tư tưởng bảo thủ hay quyết định độc đoán trong vấn đề của Đổng Hà Thành hay không, đồng thời yêu cầu cậu nghiên cứu, đánh giá lại tầm ảnh hưởng của vụ Đổng Hâm Hâm mất tích nửa năm trước đối với hướng điều tra hiện tại, tối nay sẽ họp để thảo luận.

Trần Phi dù đau đầu đến mức không muốn động não cũng thừa sức đoán được chắc chắn là do Vu Thụy Phúc đi mách lẻo với cấp trên.

Đây chính là điểm mà cậu chán ghét nhất ở gã Vu Thụy Phúc này, bản thân quản không được cấp dưới là lập tức đâm chọc lên trên, có tí năng lực nào không?

Mẹ kiếp, gã là đội trưởng một đội cơ mà!

Nói một câu đầy ấm ức thì làm đội trưởng chẳng khác nào làm cha người ta, có thằng cha nào quản không được con mình lại chạy đi tìm ông nội để khóc lóc ỉ ôi không?

Lúc gặp mặt, Tào Hàn Quần nghe Trần Phi chửi bới gã ngốc kia liền chỉ ra ngay điểm mấu chốt của vấn đề:

“Haiz, gã có phải cha đẻ đâu, là cha kế đấy chứ. Quản không được cậu lại chả đi tìm ông nội ruột để than vãn. Gã mà có bản lĩnh giống Đội trưởng La ngày trước, đuổi đánh cậu chạy khắp tòa nhà thì đã không có chuyện này.”

“Gã dám á! Tôi thách nó mượn thêm mười cái gan đấy!”

Càng bực bội thì cơn đau nửa đầu càng nghiêm trọng, tai cậu lại bắt đầu ù lên. Trần Phi bồn chồn, bứt rứt khắp người, hận không thể tìm ai đó đánh một trận cho bõ tức.

Thấy cậu cau mày nhắm mắt, gương mặt lộ rõ vẻ khó chịu, Tào Hàn Quần tiện tay vỗ vỗ vào cánh tay cậu để an ủi.

Ai ngờ đối phương như bị điện giật, “vèo” một cái né xa ra nửa mét.

“Cậu làm sao thế?” Tào Hàn Quần cúi đầu nhìn bàn tay mình đầy hoang mang, tay mình có mọc đinh đâu cơ chứ.

Trần Phi cũng nhận ra phản ứng của mình quá đà, bèn lúng túng chữa thẹn: “Không…tôi…hiện tại tôi đang đau nhức khắp người…”

Giấc mơ đêm qua vẫn còn quá sống động, khiến cậu trở nên nhạy cảm với sự đụng chạm của người khác. Cậu đã trăn trở cả ngày trời, chỉ là một giấc mơ thôi mà, đâu có nói lên được điều gì đúng không?

Trước đây chẳng phải cậu cũng từng mơ thấy đồng chí lão Triệu sao?

À, tuy rằng…tuy rằng mẹ nó chưa từng mơ theo hướng “đó” bao giờ, nhưng đây là kết quả của việc bị ám thị tâm lý đúng không?

Trước đây cậu không biết lão Triệu có hứng thú với đàn ông, giờ biết rồi thì…thì…

“Này, lão Tào, hỏi cậu chuyện này cái?” Cậu thực sự không biết tham khảo ý kiến của ai, càng không thể đi hỏi Lục Địch, như thế chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới, “Cậu…từng mơ thấy tôi bao giờ chưa?”

Tào Hàn Quần thản nhiên đáp: “Mơ thấy rồi chứ.”

“Mơ thấy tôi làm gì?” “Nhiều lắm, ví dụ như lễ truy điệu tiễn biệt di hài của cậu chẳng hạn…ái chà!”

Suốt chút nữa Tào Hàn Quần đã dính trọn cú đá triệt sản của Trần Phi. May mà lão phản ứng nhanh nhẹn, né kịp ra một khoảng rồi cười nói:

“Tôi thấy cậu vẫn còn khỏe chán. Thôi nói chuyện chính sự, chúng tôi đã tiến hành rà soát các phương tiện khả nghi quanh khu vực người dân sinh sống. Có một người ngư dân nói rằng, đêm hôm đó ông ấy đi thả lưới và nhìn thấy một chiếc xe tải hạng trung trên con đường này. Trên xe kéo theo một chiếc bao tải dứa, qua nhận dạng thì chính là chiếc bao tải dùng để đựng xác Đổng Hâm Hâm. Thời gian vào khoảng từ hai giờ rưỡi đến ba giờ sáng.”

Trần Phi đăm chiêu nhìn về phía cuối con đường xi măng bằng phẳng dẫn thẳng ra cảng tránh gió: “Chiếc xe tải chạy từ phía cảng tránh gió về hướng bãi đất hoang à?”

” Đúng vậy.”

“Nói như vậy, ban đầu nghi phạm định ném xác xuống biển?” Trần Phi quay người lại, nhìn về phía đầu kia của con đường, “Nhưng khi đến bờ biển thì phát hiện không có lối đi xuống, nên mới đổi địa điểm vứt xác sang bãi đất hoang?”

Tào Hàn Quần gật đầu: “Tôi nghĩ bãi đất hoang cũng không nằm trong kế hoạch ban đầu của chúng. Người ngư dân kia nói xe của chúng chạy rất chậm, giống như vừa đi vừa tìm kiếm địa điểm. Tôi đoán là chúng lái xe đến rìa bãi đất hoang, nhìn thấy có tấm xốp nên mới quyết định vứt xác ở đó. Điều này chứng minh-”

“Chứng minh kẻ vứt xác không phải người địa phương, không thông thuộc môi trường xung quanh, nhưng trong hai kẻ đó ít nhất phải có một người từng làm nghề chài lưới.” Trần Phi tiếp lời, “Có nhìn thấy biển số xe không?”

Tào Hàn Quần bất lực nhún vai: “Đoạn đường này mới làm, chưa lắp đặt camera giám sát.”

Đây cũng là điều nằm trong dự tính, nửa đêm nửa hôm, ai lại cố công đi nhớ biển số của một chiếc xe chạy lướt qua mình cơ chứ?

Người ngư dân kia không nhớ rõ diện mạo của tài xế. Con đường khỉ ho cò gáy này cứ đến đêm là tối om, lại không có đèn đường, nên ngay cả việc trên xe rốt cuộc có bao nhiêu người ông ấy cũng không nhìn rõ.

“Vậy thế này, buổi tối họp cứ báo cáo manh mối này lên, thông báo cho tất cả mọi người trong ban chuyên án nắm tình hình. Tôi nghĩ, tuy chúng không phải người bản địa nhưng cũng không ở quá xa đâu. Chở một cái xác trên xe thì không thể nghênh ngang đi lại giữa ban ngày ban mặt được. Cậu hãy rà soát các tuyến đường nối với các huyện lân cận xem trong khoảng thời gian từ lúc trời tối đến hai giờ sáng hôm đó, quãng đường xa nhất có thể chạy đến đây là bao nhiêu, rồi cứ dựa theo phạm vi đó mà rà soát.”

Nói đến đây Trần Phi bỗng nhớ ra điều gì, bèn nhìn ngó xung quanh: “Ơ, Miêu Hồng đâu? Sao không đi cùng cậu?”

Chỉ thấy đồng chí lão Tào cười một cách đầy ẩn ý: “Gã họ Vu chiều nay phải chạy về thành phố họp, tôi bảo Miêu Hồng lái xe đưa gã về. Chạy toàn tuyến đường cao tốc, ước chừng giờ này gã đang ôm bồn cầu mà nôn thốc nôn tháo rồi.”

Trần Phi không nhịn được bật cười, suýt chút nữa thì phun cả nước bọt vào mặt Tào Hàn Quần.

Lúc này, cậu cảm thấy toàn thân mình không còn chỗ nào đau nữa.

Trong cuộc họp buổi tối, Trần Phi nhìn gã Vu Thụy Phúc đang ngồi bệt trên ghế với gương mặt xanh mét như tàu lá, lén lút giơ ngón tay cái ra hiệu với Miêu Hồng ở phía bên kia bàn.

Dưới con mắt nhìn người của cậu, con bé này được việc, có đảm lược, có đầu óc, lại có năng lực gánh vác trách nhiệm.

Nhiều nhất là năm năm nữa, cô nhất định có thể một mình đảm đương một phía. Chẳng trách Tào Hàn Quần lại rung động, phàm là cậu ta trẻ ra mười tuổi thì tám phần cũng sẽ…-Ơ kìa?

Đột nhiên nghĩ đến Triệu Bình Sinh, Trần Phi cảm thấy vị trí phía trên tai phải nhói lên như kim châm, đau điếng một phát, kéo theo mắt phải cũng không tự chủ được mà nheo lại.

Cậu giơ tay dùng lòng bàn tay ấn chặt vào huyệt thái dương, ra sức xoa bóp để giảm bớt cơn đau.

Đúng lúc này, màn hình điện thoại đặt trên bàn sáng lên, nhìn thấy là Lư Niệm Cửu gọi tới, cậu nén đau bắt máy rồi bật loa ngoài: “Nói đi, mọi người đều đang ở trong phòng họp cả.”

Lư Niệm Cửu đằng hắng giọng một cái: “Chuyện là thế này, thông qua việc lấy mẫu phân tích bùn đất trong kẽ móng tay của nạn nhân, chúng tôi xác nhận thành phần chủ yếu của nó gồm có nhôm silicat, silic oxit, sắt (III) oxit, canxi oxit, magie oxit…”

Trần Phi ho một tiếng cắt ngang lời: “Lão Cửu, nói tiếng người đi.”

“Chính là đất sét và xỉ than.” Lư Niệm Cửu khựng lại một chút, đoán chừng đám người ở đầu dây bên kia nghe mấy cái này cũng chả hiểu gì nên sửa lời: “Đất mộc để nung gạch đỏ xây nhà ấy, thành phần chủ yếu chính là những thứ đó.”

“Nói như vậy, nạn nhân từng ở trong lò gạch!”

Trần Phi nhìn Vu Thụy Phúc đang ngồi đối diện mình tự dưng như được hồi quang phản chiếu, người thẳng thớm lên, mặt mũi có huyết sắc trở lại, hai mắt trợn tròn phát ra tia sáng:

“Tốt quá rồi! Trần Phi, mau lên, điều động tất cả thông tin của các lò gạch ở các khu vực huyện lân cận ra đây, tôi sẽ đi rà soát từng nhà một!”

Trần Phi thèm chấp gã, nghĩ bụng gã sủa cái gì thế không biết? Quá xem thường Cục trưởng rồi đấy hả? Người ta còn chưa lên tiếng mà gã đã vội vàng bô bô cái miệng lên, sao nào, gã là trưởng ban chuyên án chắc?

Phòng họp bỗng chốc rơi vào bầu không khí im lặng, ngay cả Lư Niệm Cửu ở đầu dây bên kia cũng không lên tiếng.

Vu Thụy Phúc ngớ người ra một lúc rồi chợt nhận ra điều gì, lập tức quay sang nhìn Tề Diệu Tổ: “Cục trưởng Tề, chuyện đó…ngài xem…”

Tề Diệu Tổ rộng lượng nói: “Các đồng chí, tôi thấy đề xuất của Đội trưởng Vu rất tốt. Trần Phi, cậu xem có cần bổ sung gì không?”

Dù không xuất thân từ ngành hình sự, nhưng dù sao ông cũng đi lên từ lực lượng phòng chống buôn lậu vùng biên giới, vừa nghe lời Vu Thụy Phúc nói là biết ngay gã chỉ nhìn nhận vấn đề một cách hời hợt bề ngoài.

Nhưng trước mặt bao nhiêu người, ông vẫn giữ lại chút thể diện cho đối phương. Dù sao lúc trước đồng ý để Vu Thụy Phúc tiếp quản Đội trọng án cũng là muốn dựng lên một vùng đệm giữa ông và cái đám cảnh sát hình sự già đời, bất kham như Trần Phi.

“Tôi thấy nếu chỉ rà soát những lò gạch có tên trong danh sách đăng ký…thì chưa đủ.” Trần Phi cố nhịn để không thốt ra hai chữ “vô ích”, đành uyển chuyển đổi cách nói: “Lò gạch đốt bằng than đá là ngành công nghiệp gây ô nhiễm nghiêm trọng. Những nhà máy có đầy đủ thủ tục và đạt chuẩn xả thải đều là xưởng lớn, quản lý rất nghiêm ngặt, một người bị khuyết tật trí tuệ như Đổng Hâm Hâm rất khó có khả năng xuất hiện ở đó. Ngược lại, các lò gạch lậu rất có thể sẽ bắt giữ những người tàn tật, người lang thang như Đổng Hâm Hâm về làm lao động miễn phí. Điều này cũng giải thích được vì sao sau khi cậu ấy tử vong tự nhiên, chúng bắt buộc phải vứt xác chứ không đem đi chôn cất theo quy trình chính quy. Nguyên nhân chủ yếu vì chủ xưởng sợ bị liên lụy vào người. Do đó, Cục trưởng Tề, tôi cho rằng hướng điều tra nên lấy các lò gạch lậu làm trọng tâm, và tiến hành vòng rà soát, đầu tiên thăm hỏi dựa trên phạm vi các tuyến đường mà nhóm lão Tào đã lọc ra.”

Tề Diệu Tổ nghe xong gật đầu đồng tình, những người khác cũng lộ ra biểu cảm tương tự.

Ngay lúc mọi người đang tiếp thu bài phân tích của cậu, lại nghe thấy Vu Thụy Phúc hỏi:

“Nếu là lò gạch lậu, tại sao không trực tiếp ném xác vào lò nung để thiêu hủy luôn? Như thế chẳng phải thần không biết quỷ không hay sao?”

Phải thừa nhận rằng, tư duy mở rộng lần này của Vu Thụy Phúc quả thực rất đáng để suy ngẫm.

Đúng vậy, đã có sẵn điều kiện thuận lợi như lò gạch, tại sao không trực tiếp thiêu xác cho xong?

Mọi người lại đồng loạt dồn ánh mắt về phía Trần Phi. Trần Phi cũng bị câu hỏi làm cho ngẩn người, cậu suy nghĩ một lát rồi nói:

“Cũng có khả năng nạn nhân không chết ở lò gạch, nhưng ít nhất chúng ta có thể thông qua manh mối này để lần theo dấu vết, lần mò lại quỹ đạo hoạt động khi còn sống của Đổng Hâm Hâm.”

“Được, cứ làm theo những gì Đội trưởng Vu và các đồng chí vừa thảo luận.” Tề Diệu Tổ đập bàn chốt phương án, “Trần Phi, sắp xếp nhân lực, bắt đầu từ sáng sớm ngày mai, tiến hành rà soát tuyến lò gạch này.”

“Rõ!”

Nhận nhiệm vụ xong, Trần Phi liếc nhìn gã Vu Thụy Phúc đang thong dong uống trà.

Đúng là không thể coi thường gã ngốc này được, gã nói nhăng nói cuội đào ra một cái hố, suýt chút nữa làm cậu gãy chân.

Sau khi tan họp còn phải tiến hành phân công tổ công tác, Trần Phi nhắn tin trước cho Triệu Bình Sinh, bảo đêm nay cậu không đến bệnh viện nữa.

Sáng sớm trước khi rời viện, cậu đã đến gặp bác sĩ điều trị, bác sĩ nói chỉ số bạch cầu của Triệu Bình Sinh không bị giảm thêm nữa.

Đây là hiện tượng tốt, nếu trong vòng một tuần mà lượng bạch cầu có thể tăng trở lại một cách ổn định thì cơ bản có thể loại trừ khả năng bị suy tủy xương tái phát.

Mười hai giờ rưỡi đêm, Triệu Bình Sinh nhắn tin hỏi cậu đã ngủ chưa.

Cậu vừa mới tắm xong, đang nằm trên giường, nghĩ ngợi một lát rồi gọi lại cho đối phương.

Nghe cậu kể xong tiến độ điều tra vụ án, Triệu Bình Sinh trầm ngâm một hồi rồi nói: “Tôi cảm thấy, việc không ném xác vào lò gạch để thiêu hủy là điều bình thường. Cậu còn nhớ vụ án năm 99 chúng ta từng làm không? Ông trưởng thôn vì muốn hoàn thành chỉ tiêu hỏa táng nên đã thuê người đào mộ một cái xác vừa chôn cất lên để mang đi hỏa táng, kết quả bị con trai của người chết đánh chết tươi ấy.”

“Sao mà quên được, lúc thẩm vấn thằng nhóc đó, nó còn bảo: “Tôi chỉ gửi một kẻ chôn cùng xuống cho cha tôi thôi”.”

Trần Phi nhíu mày cười than, đồng thời đưa tay về phía Tào Hàn Quần đang nằm ở chiếc giường bên cạnh để xin một điếu thuốc, “Không thể tin được, đã là năm Thiên Niên Kỷ rồi mà vẫn còn thứ tư tưởng ngu muội như thế.”

“Năm nghìn năm truyền thống rồi, lá rụng về cội, người chết phải toàn thây trở về với cát bụi. Có những người một mực tin rằng sau khi chết tuyệt đối không được hỏa táng, nếu không sẽ không thể đầu thai chuyển kiếp.”

Nghe thấy tiếng bật lửa lách cách, Triệu Bình Sinh khựng lại một chút, giọng điệu mang theo vài phần trách cứ: “Không phải đã nằm trên giường rồi sao, sao cậu còn hút thuốc?”

Trần Phi chống chế qua loa: “À, hút xong điếu này rồi ngủ.”

“Đúng rồi, tôi định ngày mai sẽ làm thủ tục xuất viện. Cậu xem ai rảnh qua đón tôi một chuyến, hoặc là tôi tự bắt xe taxi qua cũng được.”

“Xuất viện? Cậu đã khỏe hẳn đâu mà xuất viện?”

Trần Phi bật dậy như lò xo, khiến Tào Hàn Quần ở bên cạnh phải ra hiệu bảo c** nh* tiếng lại một chút.

“Hôm nay cả ngày không bị sốt nữa, tôi thấy ổn rồi, cứ ở lại đây mãi cũng không phải cách.” Triệu Bình Sinh bật cười thản nhiên, “À đúng rồi, đêm qua cậu mơ thấy cái gì mà cứ nghiến răng nghiến lợi thế?”

“…”

Trái tim Trần Phi như vọt lên tận cuống họng, cậu nghẹn họng một chập, rồi gạt đi: “Nằm mơ ai mà nhớ được? Cậu mau ngủ đi”, nói xong liền vội vàng cúp máy.

Vừa mới nằm vật xuống gối, cậu đã nghe thấy câu hỏi đầy nghi vấn của Tào Hàn Quần từ giường bên cạnh chậm rãi bay tới: “Sao mặt cậu tự nhiên đỏ gay lên như màu gan heo thế kia? Trong phòng nóng lắm à?”

Nóng cái con khỉ! Ông đây sắp xấu hổ đến mức bốc hơi luôn rồi đây này!

Trần Phi thô bạo kéo chăn lên, trùm kín mít từ đầu đến chân.