Đến hiện trường vụ án, Trần Phi vừa xuống xe đã đóng sầm cửa lại, đảo mắt quét một vòng, mặt lộ rõ vẻ khó chịu:
“Cái gã họ Vu kia lại không tới đúng không?”
Tào Hàn Quần vừa bước xuống từ ghế lái nghe vậy thì xì một tiếng:
“Hầy, cái tiết trời mùa đông này lại còn phải lội bùn lầy, hắn đời nào chịu ló mặt ra đây.”
Trần Phi rủa thầm một tiếng “đồ ngu”.
Nửa tháng trước, Đội trưởng La chính thức nghỉ hưu, người tiếp quản chức Đội trưởng Đội Trọng án là một vị “chuyên gia hình sự” do tỉnh cử xuống, tên là Vu Thụy Phúc.
Chó má! Trần Phi cứ nghe thấy cái tên này là muốn chửi thề.
Cái gã họ Vu này cậu đã từng nếm trải rồi, làm việc cứ như ruồi không đầu, nói hắn làm ăn vớ vẩn là đang sỉ nhục cái từ “vớ vẩn”, đúng là kiểu “tướng bất tài làm khổ ba quân”.
Nói câu khó nghe, đưa Vu Thụy Phúc đi xách dép cho thực tập sinh cậu còn thấy vướng chân.
Không biết vị lãnh đạo nào đầu óc bị lừa đá lại phong cho gã ngốc này cái danh “chuyên gia hình sự”.
Còn một điểm nữa khiến cậu cực kỳ coi thường gã, đó là Vu Thụy Phúc rất ngại ra hiện trường.
Đã làm hình sự mà không ra hiện trường, suốt ngày ngồi văn phòng nghe báo cáo, bộ mắt gã có chức năng in 3D hay sao mà chỉ nhìn ảnh là dựng lại được hiện trường?
Nhìn sư phụ cậu mà xem, hiện trường nào cũng có mặt, dù chân đau đi cà nhắc vẫn trèo đèo lội suối, bất kể nắng mưa.
Sau này vì bệnh tim phải đặt ống nong, sức khỏe yếu nên mới không đi những hiện trường cần leo trèo xa xôi. Nhưng chỉ cần là chỗ đi bộ được, dù trời có mưa gió, La Đội nhất định sẽ tới.
Còn gã họ Vu kia không lớn hơn bọn họ mấy tuổi, nhưng ngày nào trên bàn cũng bày một đống thuốc, không biết bệnh thật hay giả vờ đáng thương. Mỗi lần bảo ra hiện trường là lại kêu đau chỗ này mỏi chỗ kia, khiến Trần Phi hận không thể bê cả thùng nước tạt thẳng vào mặt gã.
Trước khi đi, Đội Trưởng La đã cố ý dặn dò:
“Đừng có gây gổ với Vu Thụy Phúc, dù sao người ta cũng là hạt giống đỏ trong mắt lãnh đạo. Cậu còn đang vác án kỷ luật trên lưng, coi chừng bị hắn trù dập. Thêm nữa, dù phá án không giỏi nhưng người ta biết ăn biết nói, biết làm màu, không chịu được khổ nhưng lại biết hưởng công. Đám nhãi ranh các cậu lúc cần cạnh tranh vị trí thì không tích cực đấu đá, giờ đừng có trách móc khi người ta cử một ông Phật xuống đây. Lo mà làm tốt việc của mình đi, dù sao gã này tới Đội Trọng án cũng chỉ để lấy số má thăng tiến thôi, không ở lại lâu đâu, dĩ hòa vi quý là thượng sách.”
Càng khiến Trần Phi điên tiết là Vu Thụy Phúc vừa nhậm chức chưa đầy ba ngày đã đòi thay bảng tên văn phòng, đổi “Đội Trọng án” thành “Tổ Trọng án”.
Gã bảo cái “Đội” không phù hợp biên chế, ở Phân cục người ta toàn là “Chi đội hình sự”, mình gọi là “Đội” nghe cứ như thấp hơn một bậc.
Cái biển hiệu treo gần 20 năm nói đổi là đổi, cũng may có Triệu Bình Sinh ngăn lại, không thì Trần Phi đã dỡ cái biển đó vả thẳng vào mặt gã rồi.
Trong Cục không chỉ m*nh tr*n Phi coi thường Vu Thụy Phúc. Về thái độ với gã này, Trần Phi và Giả Nghênh Xuân vốn không ưa nhau lại đồng nhất đến lạ kỳ.
Giả Nghênh Xuân năm đó bị Vu Thụy Phúc đâm sau lưng một nhát đau đớn. Nếu lúc đó gã chịu giúp một tay, gánh vác bớt trách nhiệm để dập chuyện xuống thì lão Giả đã không đến mức bị điều về quê dưỡng lão.
Lão Giả thừa nhận việc không quản được cấp dưới là lỗi của mình, nhưng nếu không phải tổ của Vu Thụy Phúc rút dây động rừng thì người của lão đã không phải mạo hiểm vi phạm quy trình lấy chứng cứ.
Đã vậy, sau khi sự việc xảy ra, kẻ đầu tiên nhảy ra dẫm thêm một phát chính là Vu Thụy Phúc.
Lão Giả điên tiết, trước mặt mấy chục người của chuyên án, tẩn cho gã một trận nhừ tử, can mãi không ra.
Đánh xong, lão giật phăng huân chương ném thẳng trước mặt Giám đốc: “Thích làm gì thì làm, đi chết đi! Ông đây không làm nữa!”
Thế nên bây giờ Vu Thụy Phúc cứ thấy Giả Nghênh Xuân là đi vòng đường khác.
Trần Phi không hiểu nổi loại người như thế sao mà chiếm được lòng tin của lãnh đạo.
Triệu Bình Sinh thì đánh giá khách quan hơn, nói rằng hạng người như Vu Thụy Phúc ở đâu chẳng có, vả lại đôi khi trong ngành này, không phạm lỗi chính là công lao lớn nhất rồi.
“Giống như cậu đấy Trần Phi, làm được việc nhưng gây cũng họa giỏi, án kỷ luật dày như hồ sơ án của tội phạm vậy. Người ta không vi phạm quy trình, quản quân không để lại vết nhơ, làm lãnh đạo của người như này, ít nhất không phải ngày ngày nhét thuốc trợ tim vào mồm.”
Triệu Bình Sinh bảo cậu thử đổi vị trí, nếu cậu làm Đội trưởng mà cấp dưới lại là một đứa không biết điều y hệt cậu, thì có phải là tổn thọ không?
Đạo lý là vậy, lời của lão Triệu Trần Phi nghe lọt tai được một chút. Nhưng cứ đến hiện trường mà không thấy mặt Vu Thụy Phúc là cậu lại thấy nghẹn ở cổ.
Vị trí phát hiện thi thể nằm giữa một cái ao hoang đầy bùn lầy.
Theo báo cáo của công an xã, ao này mười năm nay chưa nạo vét, năm nay có người thầu lại định nuôi cá nên hút cạn nước. Công nhân đang dọn bùn thì thấy một cái bao tải nổi lên, mở ra xem thì hồn xiêu phách lạc, bên trong là một cái xác trương phình.
Nhận bộ quần áo chống độc từ bên kỹ thuật, Trần Phi và Tào Hàn Quần mặc vào rồi lội xuống bùn. Một chân thấp một chân cao tiến về phía cái xác.
Dự báo thời tiết nói hôm nay 0 độ, nước ao đã cạn nhưng giữa cánh đồng hoang gió rít từng cơn, mang theo hơi nước tạt thẳng vào mặt buốt giá.
Phần trên đông cứng vì lạnh, phần dưới kẹt trong bùn không rút ra nổi, đoạn đường mấy chục mét đi mất tận mười lăm phút.
Hàn Định Giang cũng vừa xuống, thấy bọn họ liền dặn dò:
“Ăn trưa hết rồi chứ? Chỗ này khó đi lắm, đừng có làm hỏng hiện trường.”
“Lão Triệu có nôn không?” Trước khi xem xác, Trần Phi phải đo lường khả năng chịu đựng của mình. Triệu Bình Sinh mà nôn thì chưa chắc cậu đã nôn, nhưng nếu lão Triệu không nôn, chắc chắn cậu sẽ ổn.
Hôm nay mùi vị cũng tạm, không quá nồng nặc, chắc do bị ngâm nước lâu nên bay bớt mùi.
“Cậu ta chưa xuống, đang cùng Miêu Hồng giúp bên pháp y khám nghiệm trên bờ.” Hàn Định Giang chỉ tay sang phía bên kia ao, thấy Triệu Bình Sinh đang giữ trật tự “Dân xem đông quá, bên kỹ thuật đang cuống cuồng đổ thạch cao lấy dấu chân.”
“Để tôi xem trước cho.”
Tào Hàn Quần rút chân ra khỏi bùn, tiến lại gần cái bao tải. Sức chịu đựng của gã thuộc hàng nhất nhì đội, có thể sánh ngang với pháp y.
Xem xong, gã thản nhiên hất hàm bảo Trần Phi: “Xem đi, không sao đâu”.
Trần Phi không mảy may nghi ngờ liền bước tới, vừa liếc mắt nhìn vào đã muốn nôn cả cơm trưa ra ngoài.
Cái xác trương phình, rữa nát, trông giống một đống thịt thối hơn là người. Đôi mắt lồi hẳn ra ngoài, lơ lửng trong đống bùn đen ngòm, vài con cua đồng to bằng bàn tay đang bám trên xác chết nhâm nhi ngon lành.
Cố nén cơn buồn nôn, Trần Phi vốc một nắm bùn ném thẳng vào Tào Hàn Quần đang cười khoái chí:
“Đồ chó! Dám chơi tôi à!”
“Thôi thôi, đừng có đùa, vẫn chưa chụp ảnh xong đâu.” Hàn Định Giang ngăn lại rồi tóm tắt sơ bộ:
“Nạn nhân là nam giới, khoảng 30 đến 35 tuổi dựa trên độ mòn của răng. Thi thể co quắp trong bao, đã hết giai đoạn co cứng. Dựa vào nhiệt độ nước và độ đục của thủy tinh thể, thời gian tử vong khoảng một tuần đến mười ngày. Nguyên nhân chưa rõ, chưa thấy vết thương chí mạng bên ngoài. Trong bao ngoài cái xác còn có rất nhiều gạch, chắc là để dìm xác xuống.”
Quay mặt đi hít vài hơi không khí lạnh, Trần Phi bình tĩnh lại:
“Có giấy tờ tùy thân không?”
“Không, chỉ có một cái quần, một sợi dây thừng làm thắt lưng, ngay cả áo cũng không có.”
Đang nói chuyện, bỗng bạch một tiếng.
Cánh tay trương phình của cái xác đột ngột bật lên, đập xuống mặt nước bùn tung tóe.
Cả đám giật mình, một cậu thực tập sinh pháp y hét lên một tiếng thất thanh.
“Mẹ kiếp! Cái quái gì thế?” Trần Phi hết hồn, đi hiện trường bao nhiêu năm lần đầu thấy xác chết vùng dậy “Nổ à?”
Đôi khi khí gas tích tụ trong xác chết trương phình gây nổ, nhưng rất hiếm và thường chỉ xảy ra mùa hè. Mùa đông thế này, lại không ai chạm vào, sao nổ được.
Hàn Định Giang bỏ tay khỏi ngực, quan sát kỹ rồi thò tay vào trong bao tải.
Tào Hàn Quần đứng ngoài la lớn:
“Này lão Hàn! Coi chừng nó chồm lên cắn cho một phát đấy. Hôm qua tôi mới xem phim thây ma với con gái, xác chết toàn như thế.”
Hàn Định Giang lườm một cái, lục lọi trong làn nước đục ngầu. Chẳng mấy chốc, mắt ông sáng lên, rút tay ra xách theo một con cá rô phi đang giãy đành đạch.
Cả đám ồ lên kinh ngạc.
Trần Phi nhìn con cá to gần bằng nửa cánh tay, sửng sốt:
“Vãi! Con cá to thế này sao chui vào được?”
Cua đồng nhỏ, chui vào không khó, chứ cá to thế này muốn vào phải trầy trật lắm.
“Chắc dưới bao có lỗ thủng. Cái bao này ngâm lâu bị bở ra rồi, nếu không hút cạn ao thì vài ngày nữa cái xác cũng nổi lên thôi.”
Hàn Định Giang đưa con cá cho trợ lý. Đem về mổ xem nó có ăn mất phụ tùng nào không, mấy con cua kia cũng bắt về luôn.
Rồi ông lẩm bẩm:
“Ái chà, con cá này béo thật, nhìn mà thèm ăn món cá rô kho tộ.”
“…”
Đúng là cái hội pháp y này không biết kiêng kỵ là gì, Trần Phi thầm mỉa mai, cá rỉa xác người mà cũng coi là thức ăn được, không thấy ghê à!!
Cậu thề trong vòng nửa tháng tới sẽ không đụng đến một miếng cá nào.
Vu Thụy Phúc cuối cùng cũng đến, không biết vì lương tâm trỗi dậy hay vì lý do gì khác.
Cơ mà gã đến lúc mọi việc gần xong xuôi, cái xác đã được đưa lên bờ. Dù vậy gã cũng chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái, cứ đứng trên bờ túm người này hỏi người kia.
Gã này da dẻ mịn màng, trắng hơn cả Triệu Bình Sinh vốn đã trắng nhất đội, nhìn là biết hạng người không bao giờ phải dãi nắng dầm sương.
Gã gọi Trần Phi lại, cậu giả vờ không nghe thấy, cho đến khi bị Tào Hàn Quần huých khuỷu tay ra hiệu đừng làm mất mặt cấp trên trước đồng nghiệp.
Nén cơn giận, Trần Phi lê đôi chân đầy bùn đến trước mặt Vu Thụy Phúc, nhíu mày:
“Có việc gì?”
Vu Thụy Phúc không làm được gì nhưng giọng quan thì rất oai:
“Tình hình tôi nắm sơ qua rồi. Tuy chưa xác định được nguyên nhân tử vong nhưng đây rõ ràng là một vụ phi tang xác, vì vậy cứ hướng giết người mà điều tra. Trần Phi, cậu tổ chức lực lượng, rà soát toàn bộ khu vực trong bán kính 5km, cố gắng xác định danh tính nạn nhân trước sáng mai.”
“Tổ chức lực lượng kiểu gì? Lại còn 5km? Cậu nhìn đằng kia xem.” Trần Phi chỉ tay về phía sau lưng gã, mặt đầy vẻ thiếu kiên nhẫn “Đằng kia toàn là núi với rừng, tôi đi hỏi khỉ chắc?”
Vu Thụy Phúc nghe ra giọng điệu không phục, quay đầu nhìn, nén giận, ôn tồn nói:
“Lực lượng của Công an huyện và xã cậu đều có thể điều phối, tôi đã đánh tiếng với lãnh đạo bên đó rồi, cần bao nhiêu người cứ việc sắp xếp.”
Lại trò chiến thuật biển người, Trần Phi cười khẩy khinh bỉ.
Không có đầu manh mối nào mà đòi làm rầm rộ, lại còn “trước sáng mai”, chắc chắn là hứa hươu hứa vượn với lãnh đạo rồi chứ gì.
Nếu không vì nể mặt cái xác, cậu đã bốc một nắm bùn trét vào mặt gã họ Vu này.
Châm một điếu thuốc, cậu hững hờ nói:
“Phải, xác định danh tính là ưu tiên số một. Nhưng cái xác đã rữa nát rồi, đặc điểm khuôn mặt và quần áo đều mờ nhạt, đi hỏi thăm lúc này không hiệu quả đâu. Tôi kiến nghị chờ báo cáo sơ bộ của lão Hàn rồi hãy rà soát, giờ tập trung thu thập manh mối, phân tích xem cái xác được vứt xuống ao bằng cách nào.”
Dù coi thường Vu Thụy Phúc đến mấy thì án vẫn phải phá, ý kiến cần đề xuất vẫn phải nói, còn gã có nghe không là chuyện của gã.
Quả nhiên, gã bắt đầu nói nhăng nói cuội:
“Thì cứ làm cả hai tay, hai tuyến song song. Lúc hỏi manh mối tiện thể hỏi luôn về danh tính nạn nhân. Trần Phi à, cậu làm nghề lâu năm, kinh nghiệm đầy mình thật đấy, nhưng đôi khi cũng phải chú ý đến phương pháp và hiệu suất. Hiệu suất là quan trọng nhất, hiểu chưa?”
Hiểu cái bà nội!
Trần Phi cố nén cơn chửi đổng, chợt nảy ra một kế.
Cậu chộp lấy cổ tay Vu Thụy Phúc, chẳng nói chẳng rằng kéo xềnh xệch gã tới trước cái xác, chỉ tay vào đó hỏi:
“Cậu nhìn đi, nó nát bét thế này thì tôi đưa ảnh cho người dân xem kiểu gì?”
Để ngoài không khí một lúc, mùi tử khí bắt đầu bốc lên nồng nặc quyện với mùi cá thối, tạo nên một thứ mùi cực kỳ “sảng khoái”. Cộng thêm hình ảnh kinh dị của cái xác, Vu Thụy Phúc mới kịp nhìn một cái đã khụy xuống, nôn thốc nôn tháo ngay cạnh cái bao tải, suýt chút nữa phun đầy lên người Hàn Định Giang và Triệu Bình Sinh đang ngồi gần đó.
Hai người nhanh chóng nhảy lùi lại né đòn.
Triệu Bình Sinh nhíu mày nhìn Trần Phi, gửi cho cậu một ánh mắt kiểu “Cậu giỏi thật đấy”.
Trần Phi nhướn mày, đáp lại bằng một nụ cười đắc ý: “Đừng có khen, tôi lại kiêu ngạo bây giờ”.