Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Chương 40

Mai Tú Chi xuống xe đi thẳng vào một tiệm lẩu ngay mặt đường. Theo tin tức Trần Phi hỏi được từ Tống Sâm, sòng bạc phi pháp nằm dưới tầng hầm của nhà hàng này.

 

Triệu Bình Sinh có ý chờ Mai Tú Chi đi ra. Việc tự tiện xông vào tìm người lúc này rất dễ gây chuyện, nhất là khi Trần Phi đang trong diện bị điều tra, nếu tự ý tiếp xúc với nhân chứng rồi làm chuyện ầm ĩ lên thì từ không sai cũng thành sai.

Sự lo lắng của hắn không phải thừa, sòng bạc chui không phải muốn vào là vào, phải có người quen dẫn mối mới qua mắt được đám canh cửa. Chưa kể bên trong chắc chắn có bảo kê, nếu xảy ra động tĩnh gì thì rất khó rút lui an toàn.

 

Trần Phi không đồng ý.

Lúc khảo sát địa hình, cậu phát hiện cửa hàng này có nhiều lối thoát khác nhau: cửa sau bếp, cửa dành cho nhân viên, lối đổ rác…chỉ với hai người thì khó mà canh hết được. Khó khăn lắm mới tóm được Mai Tú Chi, không thể để mụ ta chạy thoát lần nữa.

Việc trà trộn vào đối với Trần Phi không phải chuyện khó, cậu rất sành sỏi mấy cái tiếng lóng trong giới cờ bạc chui. Có lần cậu không chỉ tóm được băng cướp giật giết người mà còn tiện tay triệt phá luôn cả cái sòng bạc.

 

Mười phút sau, cuộc tranh luận kết thúc bằng phương án cả hai cùng vào, tìm Mai Tú Chi rồi đưa mụ ta ra ngoài hỏi chuyện.

 

Trước khi vào, Triệu Bình Sinh đem súng và còng tay để hết vào cốp xe. Với những khách lạ mặt như họ, dù có đọc đúng tên người giới thiệu thì tám chín phần mười vẫn bị khám người.

 

Tiệm lẩu kinh doanh khá tốt, dù đã nửa đêm nhưng đại sảnh vẫn còn khách ở năm bàn. Hai người vào tiệm chọn một bàn ngồi xuống, chờ nhân viên phục vụ lại gọi món. Trần Phi nhìn quanh một lượt rồi hạ thấp giọng hỏi: “Ở đây có tivi không? Tôi muốn xem giải Ngoại hạng Anh.”

 

Mắt cậu phục vụ sáng lên ngay lập tức: “Sảnh ngoài không có tivi, trong phòng riêng mới có ạ.”

 

“Phòng lớn không? Lát chúng tôi còn mấy người bạn tới nữa.”

 

“Anh cần phòng cỡ nào?”

 

“Chỗ nào đặt vừa được hai cái bàn mạt chược là được.” Cậu nhếch mép đầy ẩn ý.

 

Đánh giá hai người đàn ông trông có vẻ phong độ này một lát, cậu phục vụ cười hiểu ý: “Vậy mời hai anh đi theo em, xem phòng nào hợp ý.”

 

Hai người đứng dậy đi theo nhân viên xuyên qua đại sảnh, tiến vào hành lang đầy các phòng riêng. Đến căn phòng nằm sâu nhất, cậu phục vụ gõ cửa, vài giây sau cửa mở ra, một gã đàn ông to con, mặt mày bặm trợn bước ra.

 

Cậu phục vụ rời đi, gã đàn ông nhìn Trần Phi rồi nhìn Triệu Bình Sinh, không thấy có vấn đề gì liền hỏi thẳng: “Ai giới thiệu các anh tới?”

 

“Bà chủ Mai.” Trần Phi đã hỏi kỹ Tống Sâm cách gọi Mai Tú Chi trong giới này.

 

Gã đàn ông hơi thắc mắc: “Bà ấy vừa mới vào mà, sao các anh không đi cùng?”

 

“Thế à? Bà ta cũng ở đây sao?” Triệu Bình Sinh giữ vẻ im lặng nãy giờ liền giả vờ ngạc nhiên, “Biết thế đã bảo bà ấy chờ một lát, hai anh em tôi vừa từ Ngân Đô Hoa Thường qua.”

 

Hiển nhiên cái tên Ngân Đô Hoa Thường, một tụ điểm ăn chơi có tiếng đã lấy được lòng tin của gã. Gã gật đầu, đóng cửa phòng bao lại rồi dẫn họ đi về phía bếp sau. Xuyên qua lối đi nhà bếp đến trước cửa kho lạnh, gã lật cái nhiệt kế bên khung cửa lên, ấn vào cái nút đỏ giấu phía sau.

 

Đó là một cái chuông cửa, Trần Phi và Triệu Bình Sinh nghe thấy tiếng chuông vang lên mơ hồ. Sau đó cửa kho lạnh chậm rãi mở ra.

Bước vào trong, bên tay phải còn một cánh cửa nữa có lắp khóa mật mã và hệ thống camera liên lạc. Sau khi nhập mã, cánh cửa mở ra không một tiếng động, hiện ra một lối cầu thang mờ ảo dưới ánh đèn hắt.

 

Triệu Bình Sinh âm thầm vỗ nhẹ vào lưng Trần Phi, ra hiệu: “Chỗ này dễ vào khó ra đấy.”

Trần Phi nghiêng đầu đáp lại bằng ánh mắt “Cứ yên tâm”, rồi sải bước tiến vào.

 


Cầu thang cao khoảng ba tầng, chiều rộng chỉ đủ cho hai người đi song song. Càng xuống sâu, tiếng người càng ồn ào xen lẫn tiếng lạch cạch của vòng quay roulette[1] và tiếng máy xèng[2].

Cuối cầu thang là một không gian rộng mở khiến cả hai không khỏi nhướn mày. Thế giới ngầm này rộng hơn một ngàn mét vuông, trang bị chẳng khác gì những sòng bài trên tivi. Dưới ánh đèn mờ ảo, hàng trăm con bạc tản ra quanh mười mấy bàn chia bài và hơn hai mươi máy xèng, ai nấy đều dán mắt vào canh bạc với ánh nhìn tham lam của kẻ muốn một vốn bốn lời.

 

Mẹ kiếp.

Cả hai thầm cảm thán.

Một sòng bạc lớn thế này có thể ẩn náu ngay giữa khu phố sầm uất sao? Không được, quay về nhất định phải dẹp chỗ này.

 

Hai gã đàn em canh cửa lần lượt khám túi, thắt lưng và cổ chân họ để xác nhận không mang vũ khí hay thiết bị nghe lén rồi mới cho vào.

Trong tầm mắt chưa thấy bóng dáng Mai Tú Chi đâu, Trần Phi đoán mụ ta đang ở trong phòng VIP phía sau. Tống Sâm kể rằng khi đó ông ta được Mai Tú Chi đưa vào phòng VIP, vào đó không cần mang một xu nào, chính mụ ta đã bảo lãnh cho ông ta vay 5 vạn tiền chip. Lúc đầu ông ta còn thắng được vài vạn, nhưng chưa đầy hai tiếng sau, số chip trong tay đã bay sạch về phía nhà cái.

 

Ông ta kể lúc đó đầu óc đã mù mịt rồi, không thèm nghĩ ngợi gì mà nợ tiếp 10 vạn tiền chip nữa qua tay Mai Tú Chi, kết quả thua trắng túi. Đến khi ra ngoài hối hận thì đã muộn, không dám nói thật với vợ, sau khi trả được 5 vạn thì không dám đụng vào tiền nhà nữa, đành phải năn nỉ Mai Tú Chi cho khất nợ thêm.

Thời gian đó Mai Tú Chi coi ông ta như tài xế không công, hễ gọi là phải có mặt đưa đón mụ ta đi khắp nơi khiến Trần Huệ phát hiện và tưởng chồng mình ngoại tình.

 

Đã vào đây mà chỉ đứng xem không chơi chắc chắn sẽ bị bảo kê nghi ngờ, nhưng Trần Phi vừa thò tay vào túi mới nhớ ra mình đã để ví tiền trong hộc xe. Trước đây đi bắt nghi phạm cậu bị rơi ví hai lần nên từ đó có thói quen cứ đi theo dõi là để ví trong xe cho chắc.

 

Tất cả là tại lão Triệu, thở dài làm gì không biết, làm như sắp tỏ tình đến nơi, hại mình bị chập mạch.

 

Nhìn chằm chằm vào quầy đổi chip, c** nh* giọng hỏi: “Lão Triệu, có mang tiền không?”

 

Triệu Bình Sinh rút ví, lấy một chiếc thẻ đưa cho cậu: “Trong này có hai vạn.”

 

“Không cần nhiều thế đâu, hai ngàn là đủ rồi.”

 

Cầm thẻ lương của lão Triệu ra quầy lấy hai triệu tiền chip, lúc nhận chip[3] từ tay nhân viên, Trần Phi cảm nhận rõ sự khinh miệt trong ánh mắt của họ.

Cậu chọn một bàn chơi xúc xắc rồi ngồi xuống, vừa nhìn mức cược tối thiểu cạnh tay người chia bài “Cược thấp nhất 500”, cậu lập tức hiểu tại sao mình bị khinh.

 

Mẹ nó, một ván bằng nửa tháng tiền phụ cấp ngoại cần của mình chứ ít gì.

 

Trần Phi nhịn nhục nuốt cơn giận. Cậu đặt cược trên bàn, còn Triệu Bình Sinh ánh mắt không ngừng quét quanh để xác định vị trí của đám bảo kê, lối thoát và cấu trúc không gian. Lỡ có động thủ thật thì còn biết đường mà chạy.

 

“Đặt xong miễn rút! Một hai ba mở! Mười tám điểm! Tài!”

 

Một ván mất toi 500, nắm mười lăm đồng chip còn lại trong tay, trán Trần Phi rịn ra một tầng mồ hôi mỏng. Giờ thì cậu đã thực sự thấu hiểu tâm lý của con bạc, đừng nói là thua tiền lương của lão Triệu, cho dù là tiền lương của ai cũng thấy xót cả.

Kể cả là kinh phí cho nhiệm vụ mà bay vèo trong nháy mắt thế này cũng khó lòng chấp nhận được. Cái tính ham đỏ đen vốn dĩ ai cũng có, dù cậu làm cảnh sát nhiều năm, tận mắt chứng kiến bao cảnh tan cửa nát nhà vì cờ bạc, nhưng khi ngồi bên chiếu bạc, nhìn những đồng chip đặt vào những ô cược đầy cám dỗ, giữa những tiếng hô hoán “Mở đi!” “Mở đi!” xung quanh, khó tránh khỏi bị bầu không khí này tác động.

 

Nhưng ít ra cậu vẫn biết mình đến đây để làm gì. Ngồi đây chơi bạc chẳng qua là để kéo dài thời gian cho Triệu Bình Sinh tìm mục tiêu. Vì vậy, trước khi mở bát ván sau, cậu vẫn cẩn thận đặt 500 vào ô cược một ăn hai.

 

“Đặt xong miễn rút! Một hai ba mở! Mười một điểm! Xỉu!”

 

Xong, lại mất thêm 500.

Trần Phi muốn chửi thề lắm rồi. Cậu huých khuỷu tay vào Triệu Bình Sinh, ra hiệu cho hắn vào chơi còn cậu phụ trách tìm Mai Tú Chi. Không thua hết được, nếu không tháng sau lão Triệu chỉ có nước húp không khí mà sống.

 

Triệu Bình Sinh nhận lấy chip, lúc được đặt cược, hắn đặt cả 500 vào ô cược “Bão[4]” với tỉ lệ một ăn ba mươi.

 

“Đặt xong miễn rút! Một hai ba mở! Bão! Cả làng-”

 

Người chia bài chưa kịp hô chữ “Sát[5]” bỗng thấy một người đàn ông dáng vẻ nho nhã đang mỉm cười nhìn mình. Cúi xuống nhìn tiền cược trên bàn, mặt gã thốn lại ngay lập tức, thầm chửi thề: Mẹ nó, ván bão đầu tiên trong tối nay mà lại có đứa trúng ngay được?

 

Những con bạc cùng bàn đồng loạt đổ dồn ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn tiếc nuối về phía Triệu Bình Sinh, một ăn ba mươi đấy, ván này mà đặt mười triệu thì có khi đủ tiền cọc mua nhà bên phố rồi.

 

Trong lúc người chia bài đẩy chip về phía mình, Triệu Bình Sinh thầm cảm thán trong lòng, hèn chi mấy năm nay dẹp mãi không hết sòng bạc chui, có cầu ắt có cung. Lòng tham của con người không đáy, một khi đã nếm mùi kiếm tiền quá dễ thì chẳng ai muốn quay lại làm lụng vất vả nữa.

Có những con bạc chưa đến mức tán gia bại sản thì sẽ không biết dừng tay, thậm chí có kẻ đã mất trắng vẫn muốn đánh canh bạc cuối, để rồi khi cùng đường tuyệt lối mới hối hận, lúc đó đã không còn kịp nữa rồi.

 

Trần Phi thoáng thấy bóng dáng cao gầy của Mai Tú Chi qua một cánh cửa phòng riêng đang mở, định quay sang ra hiệu cho Triệu Bình Sinh thì thấy số chip bên tay hắn đã cao lên, đôi mắt hổ của cậu trợn ngược lên. Còn đang kinh ngạc thì người chia bài lại đẩy thêm một xấp chip nữa qua.

 

Khi Triệu Bình Sinh theo ám hiệu của Trần Phi nhìn thấy Mai Tú Chi, hắn lập tức ôm đống chip chuyển sang bàn chơi gần phòng riêng nhất. Bàn này chơi Baccarat[6], hắn vừa chơi vừa âm thầm quan sát căn phòng, chẳng mấy chốc số chip lại tăng lên gấp bội.

 

Trần Phi cũng phải sững sờ.

Trời đất ơi! Không ngờ lão Triệu lại là thần bài giấu mặt!

Không thể để hắn thắng thêm nữa, thắng nữa là bảo vệ sòng bạc sẽ sờ gáy cho xem!

 

Cậu chưa kịp nhắc nhở “Cậu cố tình thua vài ván đi” thì một gã chia bài mặc sơ mi trắng thắt nơ tím tiến đến bên cạnh họ, cười xởi lởi: “Hai vị hôm nay vận may tốt quá, có muốn vào phòng VIP chơi không? Trong đó có thể ký nợ được đấy.”

 

Triệu Bình Sinh giơ tay chỉ về phía căn phòng có Mai Tú Chi, ra vẻ một con cáo già sành sỏi chốn đỏ đen: “Vào phòng kia đi, tôi thấy vị trí phòng đó rất chuẩn, chắc là phong thủy tốt lắm.”

 

Khách sáo vài câu, người chia bài dẫn họ vào phòng. Trong này chỉ có một bàn duy nhất, Mai Tú Chi đang ngồi quay lưng về phía cửa, khẽ trò chuyện với một người đàn ông trung niên hói đầu mặc vest chỉnh tề cạnh đó.

Cảm nhận được có người ngồi xuống bên cạnh, mụ ta theo bản năng quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Trần Phi, nụ cười trên mặt bỗng chốc cứng đờ.

 

Mụ ta há miệng định nói nhưng không phát ra tiếng. Mụ không thể hô “Có cảnh sát” vì chắc chắn họ tìm mụ, nếu để bọn chủ sòng bạc biết thì thà rơi vào tay cảnh sát còn hơn.

 

“Bà chủ Mai, bà khó tìm thật đấy.” Trần Phi mỉm cười rồi ghé sát tai mụ ta, hơi thở nồng mùi nước hoa. Nhìn qua thì như họ đang thân mật thì thầm, nhưng thực chất cậu đang buông những lời khiến mụ ta lạnh sống lưng: “Dám chơi cả tôi cơ à? Thế nào, muốn nếm thử mùi vị ngồi tù rồi phải không?”

 

Bên cạnh, Triệu Bình Sinh liếc nhìn bài của nhà cái rồi quay sang nhìn Mai Tú Chi.

Mụ ta cười gượng gạo, giơ tay vén lại lọn tóc xoăn để che đi khóe miệng đang run rẩy vì sợ hãi: “Anh Trần, tôi cũng phải sống chứ. Tôi đã nói với anh từ trước rồi, người mà anh đối đầu không phải hạng tầm thường đâu…”

 

“Tôi biết, nhưng tôi không ngờ bà lại dám đâm sau lưng tôi một nhát như thế.” Trần Phi đưa tay chặn lá bài người chia bài đưa tới, ném ra hai đồng chip, tiếp tục nói nhỏ: “Ở đây không tiện nói chuyện, bà định theo tôi ra xe hay là chọn một chỗ nào đó để chúng ta tâm sự cho ra nhẽ?”

 

Ánh mắt Mai Tú Chi tối lại: “Các anh mang theo bao nhiêu người?”

 

“Bà không cần quan tâm, tóm lại hôm nay bà mà không đi theo tôi, tôi sẽ hốt cả cái ổ này luôn.”

 

Trần Phi vừa dứt lời thì thấy Triệu Bình Sinh huých khuỷu tay vào mình, ra hiệu ván bài sắp mở. Cậu tiện tay lật bài lên.

Trời ạ, lại thua rồi.

 

Như đang cân nhắc lợi hại, Mai Tú Chi cúi đầu suy nghĩ một hồi lâu rồi nói: “Được, tôi đi theo anh. Nhưng các anh vừa vào đã ra ngay sẽ khiến người ta nghi ngờ.”

 

“Phải, tôi định chơi thêm một tiếng nữa rồi mới đi.”

 

Dứt lời, Trần Phi chộp lấy tay Mai Tú Chi đặt lên đùi mình, siết chặt để khống chế mụ ta.