Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Chương 33

Sáng sớm vừa đến Cục, Triệu Bình Sinh gặp riêng Đội trưởng La để nắm tình hình trước, sau đó cân nhắc lựa chọn từ ngữ rồi mới báo cho Trần Phi chuyện cửa nhà bị cạy đêm qua.

Đúng là do cái thằng ranh con bị Trần Phi tống về đồn hôm trước thuê người làm. Đội trưởng La đã thức cả đêm gọi điện cho bố nó để mách lẻo, khiến thằng ranh bị một trận tơi bời khói lửa từ chính tay người bố.

Tuy Đội trưởng La cấp bậc không cao, làm hình sự 40 năm vẫn chưa mặc được cái áo sơ mi trắng dành cho cấp lãnh đạo, nhưng danh tiếng “Thủ Lĩnh La” rất lẫy lừng, người có chút đầu óc đều không dại gì mà đắc tội với ông.

Hơn nữa chuyện này nói đi cũng phải nói lại, do thằng ranh kia sai rành rành, không dạy bảo cho ra ngô ra khoai thì có ngày nó lại báo hại chính bố nó. Bên kia sau khi dạy dỗ con xong, lập tức gọi lại cho Đội trưởng La, hỏi xem có cần dẫn thằng con đến tận cửa xin lỗi Trần Phi không. Đề nghị này bị Đội trưởng La từ chối, đến điểm thì dừng, đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại, chưa gây ra thiệt hại thực sự thì không nhất thiết phải gieo thêm mầm mống hận thù sâu nặng.

Trần Phi nghe xong cứ ngây như phỗng, thậm chí còn không kịp thấy bực.

Cậu nói là cửa nhà bị cạy hay cửa kính xe bị đập đối với cậu không phải lần đầu, cái nghề này là nghề đắc tội với người đời, thế nên cậu chẳng mấy khi muốn về nhà ở. Cốt là để tránh bị kẻ xấu nắm thóp quy luật đi lại. Dù sao trong nhà ngoài cái tivi hơn một ngàn ra thì chẳng có gì đáng giá, thích thì cứ việc lấy, sổ tiết kiệm cậu cũng gửi hết trong két sắt nhà Triệu Bình Sinh cho chắc ăn.

Nói xong chuyện riêng, cậu kéo Triệu Bình Sinh đi báo cáo với Đội trưởng La về vụ thẩm vấn Tần Vĩ. Thằng ranh đó nửa đêm đang ngủ mê mệt thì bị xách cổ dậy, vào phòng thẩm vấn đập ngay vào mắt là một đống m* t** lục soát từ nhà mình ra, suýt thì đái cả quần tại chỗ.

Xem xong đoạn phim thì gã khai thật, thừa nhận có gặp Mẫn Diên, cũng thừa nhận hôm đó có kẻ dùng chiêu trò hành hạ Ninh Lệ để hành hạ Mẫn Diên. Nhưng gã nhất quyết khẳng định mình chỉ là kẻ đứng ngoài xem náo nhiệt, từ đầu đến cuối không hề chạm tay vào. Gã cũng kiên quyết không thừa nhận cái chết của Mẫn Diên có liên quan, dù chỉ một chút tới những người có mặt hôm đó.

Gã nói gã không nhúng tay vào, Trần Phi tin.

Theo suy đoán, Tần Vĩ chắc chỉ đóng vai trò phóng viên quay phim, còn kẻ thực sự tận hưởng thú vui của trò chơi b*nh h**n này là đám công tử nhà giàu. Theo lời Tần Vĩ, đám đó chê gã chạm vào bọn con gái sẽ làm bẩn chúng, nói trắng ra là khinh thường cái thân phận sai vặt của gã. Đám đó mới cùng đẳng cấp với nhau, còn gã trong mắt chúng chỉ là hạng gọi thì đến đuổi thì đi, không bằng một con chó cảnh có dòng máu thuần chủng nuôi trong nhà.

Về những gì xảy ra hôm đó, Tần Vĩ khai rằng: “Tôi hôm đó…hôm đó có chơi tí đá, người cứ bay bay nên không nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra cho lắm…Nhưng tôi nhớ là cô ta không bị thương đâu, thiếu gia họ Kim còn cho cô ta bao nhiêu là tiền nữa…”

Thế nhưng, đừng nói là tiền, ngay cả túi xách, điện thoại và vật dụng cá nhân đều không thấy xung quanh thi thể của Mẫn Diên. Đương nhiên, không loại trừ khả năng bị ai đó lấy mất. Một cô gái say đến mức mất trí, còn mang theo lượng lớn tiền mặt trong người, ở cái nơi tạp nham như thế rất dễ bị kẻ gian để mắt tới.

Vậy rốt cuộc cô ta chết trong tay ai? Đám công tử kia? Hay kẻ tham tiền mờ mắt?

“Thẻ nhớ đâu?” Đội trưởng La hỏi.

“Hắn bảo không biết, lúc hắn tỉnh táo lại đã là tối mồng 7 rồi.” Trần Phi chau mày, vẻ mặt đầy nghiêm trọng: “Sư phụ, con thấy vụ này càng tra càng đi chệch hướng. Từ tai nạn đến cố ý gây thương tích dẫn đến tử vong, giờ lại có thể liên quan đến giết người cướp của…Ngài xem con rốt cuộc nên đi theo hướng nào?”

Một khi phán đoán sai lệch về động cơ gây án, việc điều tra sẽ đâm đầu vào ngõ cụt, biết bao vụ án treo cũng vì thế mà bị gác lại. Đội trưởng La trầm tư một lúc lâu, không trả lời thẳng mà hỏi ngược lại: “Thằng Tần Vĩ đã khai ra những ai rồi?”

Trần Phi liệt kê bốn cái tên, trong đó có Khấu Kim Kỳ, rồi nói thêm: “Con đã bảo cậu Tào đi tra cứu lý lịch rồi.”

“Ừ, cứ rà soát từng đứa một, đừng nhắc đến chuyện hôm mồng 6. Cứ bảo có người trình báo bị lừa đảo, liên quan đến các cô gái hay ra vào Ngân Đô Hoa Thường để hỏi thăm manh mối thôi.”

“Rõ, lát nữa con qua bên Cảnh sát Kinh tế mượn thêm người.”

“Việc đi gặp họ thì cậu đừng có ra mặt, để Bình Sinh đi.”

Trần Phi nghe xong sững người, nhìn sang Triệu Bình Sinh đang đứng cạnh mình với ánh mắt đầy thắc mắc, hỏi: “Tại sao ạ?”

Đội trưởng La nhíu mày cười khẩy: “Tôi bảo này, cái mặt cậu sinh ra đã để người ta ghét rồi, cậu tin không?”

“Hả? Con đẹp trai đến thế cơ à?” Lời chưa dứt, Trần Phi đã vội rụt cổ né ngay cái sổ ghi chép mà sư phụ ném thẳng vào mặt. Cậu cười hì hì nhặt cuốn sổ đặt lại lên bàn: “Con biết ý của ngài, không phải sợ con bị trả thù sao? Không sao đâu, con không đối đầu trực diện với chúng, gì chứ cái trò giả vờ hèn con là cao thủ rồi.”

Chỉ tay vào cái bản mặt đang nhăn nhở của Trần Phi, Đội trưởng La quay sang Triệu Bình Sinh, trịnh trọng dặn dò: “Lũ này đứa nào cũng có thế lực chống lưng rất mạnh. Không phải tôi không dám đụng vào, mà là không cần thiết phải lãng phí sức lực vào những chỗ vô ích. Đánh rắn phải đánh dập đầu, hiểu chưa?”

“Rõ thưa sư phụ.” Triệu Bình Sinh gật đầu, liếc thấy Trần Phi đang nháy mắt với mình, hắn hỏi thêm: “Vậy…thực sự không cho Trần Phi đi gặp họ sao ạ?”

“Sư phụ chỉ nói thế thôi chứ trong đội đang thiếu người trầm trọng, sao có chuyện không cho tôi đi được.”

Thấy Đội trưởng La lại sắp vớ lấy cái gì đó để ném, Trần Phi nhanh chân lẩn ra sau lưng Triệu Bình Sinh.

Từ năm mười tám đến tận tuổi bốn mươi, hơn hai mươi năm trời mà Sư phụ vẫn không bỏ được cái thói quen tiện tay là ném đồ này. Sư phụ là thầy, mà “một ngày là thầy, cả đời là cha”, cậu cảm thấy có lẽ trong mắt Đội trưởng La, cậu chưa bao giờ lớn cả.

Triệu Bình Sinh theo thói quen đưa tay che chắn cho cậu một chút, nói: “Hay là thế này đi sư phụ, việc đi gặp Khấu Kim Kỳ và ba người kia thì con dẫn Miêu Hồng cùng người bên Kinh tế đi. Còn việc rà soát manh mối xung quanh vẫn phải để Trần Phi và Tào Hàn Quần lo, nếu không thì không xoay xở kịp.”

“Đúng là chẳng ai so được với Phó đội trưởng.”

Trần Phi lí nhí lầm bầm một câu, ngay sau đó bị Đội trưởng La lườm cho một cái cháy mặt:

“Tôi nói cho cậu biết nhé Trần Phi, nếu có chuyện gì xảy ra thật thì thằng nhóc cậu đừng có vác xác đến đây mà kêu ca, lão già này không rảnh đi dọn bãi chiến trường cho cậu đâu!”

Bước ra khỏi văn phòng đội trưởng, thấy Miêu Hồng không có trong phòng, Trần Phi liền đẩy cửa sổ ra châm điếu thuốc. Hút được vài hơi, cậu quay đầu lại thấy Triệu Bình Sinh đang ngồi trước bàn làm việc nhắn tin, khóe miệng nhếch lên cười với cái điện thoại trông rất hớn hở, cậu tiện tay vớ lấy cây bút ném vào người hắn.

“Cái gì thế?” Nụ cười trên mặt tắt ngấm, Triệu Bình Sinh nhíu mày nhìn cậu.

Trần Phi hỏi với giọng thản nhiên: “Đang nhắn tin cho đối tượng xem mắt đấy à?”

“Bạn cũ.” Triệu Bình Sinh thầm nghĩ mình mấy năm nay có xem mắt bao giờ, đào đâu ra đối tượng?

“Chà, thế mà cười trông như thằng dở hơi ấy.”

“….”

Đúng là cái mồm này chỉ thích chọc ngoáy. Triệu Bình Sinh cảm thấy bất lực, cúi người nhặt bút rơi dưới gầm bàn lên, ném trả lại vào ống đựng bút trên bàn Trần Phi rồi mặc kệ cậu, tiếp tục nhắn tin cho Lục Địch.

Lục Địch vừa liên lạc được với hai người bạn cùng phòng ký túc xá hồi xưa, hỏi xem khi nào Triệu Bình Sinh rảnh để tụ tập. Hắn cười vì Lục Địch vừa nhắc đến biệt danh của hai người đó.

Một người vì cười lộ nướu, bạn bè bảo trông giống như lồng cái hàm thiếc vào mồm ngựa, từ cái từ đồng âm với “hàm thiếc”, cậu ta bị đặt biệt danh là “George”.

Cậu còn lại vì trắng quá, phơi nắng kiểu gì cũng không đen nổi, con trai mà da dẻ trắng như sữa nên bị gọi là “Bò Sữa”.

Suy cho cùng, họ đều là những người từng bị bạn học cười nhạo, cô lập. Với tư cách là lớp trưởng, hắn là người duy nhất sẵn lòng và phải làm gương bằng cách ở chung ký túc xá với ba người họ.

Lục Địch là người bị bắt nạt thảm nhất, hai người kia còn đỡ, cùng lắm chỉ bị đặt biệt danh. Thế nên hai người đó vẫn luôn giữ khoảng cách nhất định với Lục Địch, nếu không sẽ bị đám học sinh nghịch ngợm kia xếp vào hàng đồng loại với Lục Địch.

Tuy nhiên, họ chưa bao giờ bắt nạt Lục Địch, và trong thâm tâm bốn người vẫn luôn cùng nhau trao đổi kinh nghiệm học tập. Thành tích của cả bốn người phòng đó luôn nằm trong top 10 của khối, riêng Lục Địch chưa bao giờ rớt khỏi top 3. Cuối cùng ai nấy đều thi đỗ đại học với thành tích xuất sắc, giờ đều là tiến sĩ cả rồi, sự nghiệp mỗi người cũng rất ổn định.

Lục Địch lại nhắn thêm một tin trêu chọc:

[À, tôi kể cho cậu nghe chuyện này hay lắm. Cậu còn nhớ Lý Quang Dũng không? Cái thằng hồi xưa đặt biệt danh cho George ấy. Hôm qua George vừa kể với tôi là giờ Lý Quang Dũng đang làm tổ trưởng một nhóm nhỏ dưới quyền cậu ấy. Đúng là đời không ai biết trước được chữ ngờ, đừng có trông mặt mà bắt hình dong, biết đâu có ngày kẻ mình từng coi thường lại trở thành sếp mình đấy.]

Đang cười, Triệu Bình Sinh bỗng thấy một bóng đen bao phủ trên đầu. Ngước mắt lên bắt gặp ánh mắt của Trần Phi, cái ánh nhìn của một điều tra viên đang âm thầm quan sát để thu thập manh mối. Hắn theo bản năng gập màn hình điện thoại lại, hỏi: “Cậu rảnh rỗi quá rồi phải không?”

Trần Phi lập tức quay sang gõ vào màn hình máy tính của Tào Hàn Quần với vẻ mặt đầy khó chịu: “Vẫn chưa tra xong à?”

“Tên bốn người mới đưa cho tôi chưa đầy nửa tiếng, cái tốc độ mạng rùa bò của Cục mình cậu biết rồi đấy, trang của đồn công an vẫn chưa chạy xong đây này!” Tào Hàn Quần cáu đến mức muốn bê cả cái màn hình ném vào cậu: “Chê chậm thì tự đi mà tra, cái bảng chữ cái pinyin cậu còn chẳng nhớ hết mà dám ở đây la lối với tôi à?”

Trần Phi mặt sưng lên: “Bớt điêu đi. Tôi dùng bộ gõ Wubi nhé!”

“Thế cũng dám khoe cơ đấy? Người ta cỡ Thịnh Quế Lan dùng Wubi gõ một phút được 138 chữ, còn cậu? Gõ được số lẻ của người ta thôi, mà gõ toàn số ấy.”

“Này!! Dạo này tôi không cho cậu một trận là cậu quen thói rồi đúng không?”

Trần Phi lao vào bóp cổ Tào Hàn Quần. Thấy hai người họ nghịch ngợm, Triệu Bình Sinh không tham gia, đứng dậy ra ngoài gọi điện cho Miêu Hồng. Cô bé này đã làm việc liên tục hai ngày, vốn dĩ hắn định để cô ngủ thêm một chút nhưng vì có việc gấp nên phải gọi dậy để giao nhiệm vụ.

Thấy Triệu Bình Sinh lẳng lặng cầm điện thoại ra ngoài, Trần Phi buông Tào Hàn Quần ra, khẽ khom lưng, hạ thấp giọng: “Này, tra giúp tôi người này cái.”

“Tên gì?” Tào Hàn Quần tưởng là đối tượng liên quan đến vụ án nên lập tức quên luôn chuyện vừa bị bóp cổ.

“Lục Địch. Chữ Lục trong “lục địa”, chữ Địch trong “dẫn dắt”.”

“Người địa phương?”

“Tra toàn tỉnh đi.”

Tào Hàn Quần nhập tên vào, hiện ra hơn một trăm người tên Lục Địch. Cậu nhìn Trần Phi với vẻ mặt “cho thêm điều kiện để thu hẹp phạm vi đi”.

Tính toán thấy bạn học của Triệu Bình Sinh chắc cũng bằng tuổi bọn họ, Trần Phi bảo: “Lọc những người từ 39 đến 41 tuổi ra.”

Kết quả chỉ còn lại hai người, một người là nữ nên loại ngay. In hồ sơ cá nhân của Lục Địch ra, Trần Phi ngồi xuống ghế lật xem. Đang xem, bỗng nhiên đôi lông mày cậu nhíu chặt lại.

“Lão Triệu!”

Cậu xông ra hành lang, vỗ mạnh vào vai Triệu Bình Sinh đang gọi điện thoại rồi chìa tờ hồ sơ lý lịch của Lục Địch ra trước mặt người đang ngơ ngác, nghiêm giọng nhắc nhở: “Cậu tốt nhất nên tránh xa cái cậu bạn cũ này ra, hắn đang làm việc cho Tập đoàn Thương mại Quốc tế Kim Đức đấy.”

“….”

Ánh mắt Triệu Bình Sinh hơi khựng lại.

Thương mại Quốc tế Kim Đức, đó là hang ổ của Ưng. Lúc trước nói chuyện với Lục Địch hắn chưa hỏi kỹ đơn vị công tác, giờ đột nhiên biết được thì có chút ngỡ ngàng. Sau đó hắn sực nhận ra điều gì đó, cúp máy, kéo Trần Phi vào lối thoát hiểm cầu thang, ngập ngừng hỏi: “Cậu tra cậu ta làm gì?”

“…”

Trần Phi bỗng chốc cứng họng.

Phải rồi, mình rảnh rỗi quá hay sao mà đi tra hắn nhỉ?