Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Chương 22

Thông thường mà nói, khi gặp một người nhận diện được vật chứng, Trần Phi nhất định sẽ tìm đủ mọi cách để đào bới thêm manh mối.

Nhưng Trần Huệ là chị cậu, chị ruột máu mủ. Việc đưa ảnh chụp một người đã chết, mặt mũi trắng bệch xanh xao cho chị mình xem khiến cậu cảm thấy không thoải mái, chuyện này chẳng liên quan gì đến thâm niên hay sự chuyên nghiệp cả.

Người ta vẫn bảo làm cảnh sát càng lâu thì thần kinh càng vững, trái tim càng sắt đá, nhưng đó là đối với nghi phạm. Thực tế, làm càng lâu, cậu càng trân trọng những người chiếm vị trí quan trọng trong lòng mình. Chứng kiến quá nhiều cảnh sinh ly tử biệt, đời người vô thường, có những người ngày mai sẽ vĩnh viễn không bao giờ tới, đã có được mà không biết quý trọng thì sẽ có thể phải hối hận cả đời.

Càng không thể đi hỏi Tống Sâm, gã đó hiện đang nằm trong phòng cấp cứu, lỡ gã liếc qua tấm ảnh rồi “tạch” một cái thở hắt ra chui vào nhà xác thì toang.

Triệu Bình Sinh thấy thái độ do dự của cậu liền quay sang nói thẳng với Trần Huệ: “Chị à, người phụ nữ mặc chiếc váy này đúng là đã chết rồi, nhưng hiện tại bọn em không tra được thân phận thật của cô ấy. Chị có thể giúp chúng em nhận diện chút không?”

Nếu là người khác, không muốn nhận cũng phải nhận, nhưng với Trần Huệ thì hắn phải có chút khách khí, dù chỉ là giả vờ làm bộ làm tịch. Người ta dù gì cũng là chị gái của Trần Phi.

“Thật…chết thật hả?” Trần Huệ kinh ngạc, ánh mắt dao động một hồi. Chị hít một hơi sâu, nuốt nước bọt hỏi: “Cô ta…cô ta chết như nào?”

Triệu Bình Sinh nghe vậy là biết Trần Huệ đang chuẩn bị tâm lý trước khi xem ảnh. Những người chưa từng nhìn thấy xác người, ngoài việc đi viếng đám tang người mất đã được thợ trang điểm dọn dẹp sạch sẽ, khí sắc không khác gì người sống, nhưng nếu bất thình lình nhìn thấy một kẻ chết oan, chỉ liếc một cái là nôn thốc nôn tháo rồi.

Chưa nói đến mấy cái xác đã phân hủy nhiều ngày hay bị trương phình, riêng những cái xác mới chết chưa lâu, xuất hiện co cứng tử thi, người tái mét, mặt mũi dữ tợn, tay chân cứng đờ như tượng, lại thêm chút máu chảy đầu rơi, bụng dạ nát bét thì bất cứ ai nhìn vào cũng bị ám ảnh cả đời.

Đến tận bây giờ, sau mười lăm năm trong nghề, Triệu Bình Sinh vẫn thường xuyên mơ thấy cái xác đầu tiên mình gặp ở hiện trường.

Trần Phi nén đau lòng, nói với Trần Huệ: “Bị ngã va đập, chấn thương sọ não mà chết ạ.”

“Ờ…vậy…vậy để chị xem.” Trần Huệ tính tình lương thiện, dù trong lòng có hận nhưng không hận đến mức muốn người ta phải chết, dù sao đó cũng là một mạng người.

Nhìn biểu cảm của Trần Phi, sau khi được cậu ngầm đồng ý, Triệu Bình Sinh lấy tấm ảnh nạn nhân từ túi hồ sơ ra, cẩn thận đưa cho Trần Huệ xem. Trần Huệ nín thở nhìn vào, cũng may không đáng sợ như tưởng tượng, nhưng chị chỉ nhìn vài giây rồi quay mặt đi chỗ khác.

“Không phải cô ta.” Chị khẳng định chắc nịch.

“Hả? Không phải? Chị nhìn kỹ lại xem nào.”

Trần Phi thực sự sốt ruột, thấy chị chỉ liếc qua đã bảo không phải, lo chị nhìn không kỹ, cậu liền nắm lấy cổ tay Triệu Bình Sinh đẩy tấm ảnh sát mắt chị. Kết quả là bị Triệu Bình Sinh gạt ra, hắn nhíu mày tặng cho cậu một ánh nhìn kiểu “cậu đủ rồi đấy”. Mới lúc nãy còn lo chị bị kích động, giờ thì hay rồi, suýt nữa ném cả tấm ảnh vào mặt người ta, có ai làm em trai kiểu đó không?

“Chị nói không phải là không phải. Chị làm giao dịch viên ngân hàng bao nhiêu năm, một ngày tiếp xúc với mấy trăm hạng người. Ai có tiền hay không có tiền, chỉ cần lướt qua trước mắt là chị biết ngay, nhìn người chắc chắn không sai được.” Trần Huệ giơ tay dùng lòng bàn tay day day thái dương, nhắm mắt để thư giãn thần kinh đang căng thẳng. “Cái đứa lẳng lơ đi cùng lão Tống có mũi cao, gò má cao. Cô này mũi nhỏ, mặt tròn, không phải cùng một người.”

“Mũi cao, gò má cao?” Triệu Bình Sinh lặp lại theo bản năng, đồng thời nhìn về phía Trần Phi: “Cậu còn nhớ người phụ nữ tôi gặp ở bán đảo Lam Loan không? Cũng mặc cái váy y hệt thế này, tôi còn hỏi cô ta mua ở đâu đấy.”

Trần Phi gật đầu xác nhận. Việc nhớ mặt người cậu cũng thuộc kiểu nhìn một lần sẽ không bao giờ quên. Về điểm này, cậu và Trần Huệ đúng là có chung gen di truyền.

Ngay sau đó, Triệu Bình Sinh mô tả kỹ lại nhân dạng người đàn bà gặp ở khách sạn. Trần Huệ nghe xong gật đầu lia lịa: “Đúng đúng đúng, chính là cô ta, phải cao mét bảy mấy, chân dài, da trắng lắm.”

“Nói vậy là cô ta đi gặp Tống Sâm? Thảo nào Tống Sâm mãi không chịu xuống lầu, hóa ra trong phòng có…khụ…” Nói được một nửa, Trần Phi giả vờ ho một tiếng để cắt ngang, không thể nói tiếp được, chị cậu đang nghe mà.

Cũng may Trần Huệ không quá để tâm đến lời cậu, chỉ nhíu mày như đang suy nghĩ điều gì.

Triệu Bình Sinh hỏi: “Chị ơi, chị còn nhớ lần trước theo dõi được hai người họ đến nhà hàng nào không?”

“Hoàn Đường Hải, Kim Sa Quốc Tế.” Trần Huệ nhớ rõ mồn một.

“Được rồi, vậy…để bọn em đưa chị về nhà đã, muộn quá rồi.”

Cất ảnh vào túi hồ sơ, Triệu Bình Sinh ra hiệu cho Trần Phi lái xe, đưa Trần Huệ đến cổng khu chung cư, đợi chị đi khuất, Trần Phi mới lái xe lên một đoạn rồi tấp vào lề đường. Cậu châm điếu thuốc, rít một hơi thật sâu rồi buồn bực lên tiếng: “Tôi thấy có gì đó không ổn.”

“Ý cậu là…người phụ nữ gặp Tống Sâm?” Triệu Bình Sinh nói hộ ý cậu.

“Ừ, theo tình hình vừa rồi thì thực chất Tống Sâm phát bệnh tim sau khi gặp cô ta. Mặc dù ban đầu tưởng là bị tôi doạ, nhưng tôi hiểu gã, gã không phải kẻ nhát cáy đến mức đó.” Trần Phi dừng lại, híp mắt nhả một vòng khói. “Cậu nói xem, có phải cô ta đã hạ thuốc gã không?”

“Cái này phải hỏi lão Hàn thôi.”

“Ừ, ngày mai bảo lão đi rút máu Tống Sâm để xét nghiệm.”

“Lão Trần, tôi đang nghĩ là, bất kể có phải cô ta hạ thuốc hay không thì cũng phải nhanh chóng tìm được cô ta. Biết đâu cô ta quen biết Lang Mỹ Khê. Cậu nghĩ xem, váy giống hệt nhau, cùng lui tới Ngân Đô Hoa Thường, đây chắc chắn không phải trùng hợp.”

“Đúng, cho nên…” Trần Phi kéo dài giọng, nghiêng đầu nhướng mày với Triệu Bình Sinh: “Tăng ca đi sếp Triệu, đêm nay hai ta đóng đô ở Kim Sa Quốc Tế.”

Triệu Bình Sinh cúi đầu cười khẽ: “Dắt tôi vào khách sạn 5 sao bao phòng cơ à? Cậu hào phóng thật đấy.”

Nghe thấy hai chữ “bao phòng”, trong lòng Trần Phi bỗng xẹt qua một cảm giác kỳ lạ, nhưng cậu không kịp tìm hiểu xem cảm giác ấy từ đâu ra, chỉ cười lạnh nói: “Mơ đi cưng, ngủ ngoài bãi đỗ xe nhé. Một tháng lương cộng tiền tăng ca của tôi còn chẳng đủ thuê cái phòng đơn ở đấy đâu.”

Nói xong, cậu đánh lái vào đường chính, hướng về phía Hoàn Đường Hải.

Đến Kim Sa Quốc Tế, Trần Phi đưa ảnh chiếc váy cho nhân viên lễ tân, xác nhận đúng là có một người phụ nữ mặc váy tương tự đang ở đây, tên là Mai Tú Chi. Cô ta thuê phòng dài hạn theo tháng nhưng đêm nay vẫn chưa thấy về. Nhân viên nói cô ta không ở đây thường xuyên, có khi cả tuần chẳng thấy mặt.

Hai người quyết định mai phục ở bãi đỗ xe cả đêm xem có tóm được Mai Tú Chi không. Vị trí đỗ xe nằm chéo với sảnh khách sạn, người ra kẻ vào đều lọt vào tầm mắt.

“Cậu nghe thấy không, ba vạn sáu một tháng, mẹ kiếp, giàu thật đấy.” Nhẩm tính sự chênh lệch giữa thu nhập bản thân và mức tiêu xài ở đây, Trần Phi không khỏi cảm thán. “Cái loại tiền bạc này đúng là lũ khốn nạn, có tiền thì muốn sa đoạ kiểu gì cũng được, không tiền thì chỉ có nước trố mắt ra nhìn.”

Triệu Bình Sinh nhún vai không quan tâm.

“Nhưng mà nhiều lúc nhìn mấy lão tham ô bị bắt, tôi lại tự hỏi, mẹ kiếp sao không có đứa nào thèm lôi kéo, tha hóa tôi nhỉ?” Nói xong Trần Phi tự thấy buồn cười, khoái chí vỗ bốp một phát vào đùi Triệu Bình Sinh. “Ái chà! Cậu nói xem tôi có bệnh không, một mặt thì chửi bọn tham ô, mặt khác lại thấy cay vì chúng nó kiếm tiền giỏi.”

Hơi ấm lan tỏa trên lớp vải quần, Triệu Bình Sinh cúi đầu nhìn bàn tay Trần Phi đang đặt trên đùi mình, yết hầu chuyển động một cái, hắn giả vờ thản nhiên nói: “Con người mà, ai chẳng thích tiền? Nhưng quân tử yêu tiền phải kiếm đúng đạo lý, kiếm nhiều hay ít không quan trọng, quan trọng là xài tiền mà thấy thanh thản trong lòng.”

“Cũng đúng, tôi mẹ nó không vợ không con, kiếm nhiều tiền để cho ai tiêu, chả lẽ mang xuống quan tài.” Đưa tay ra ngoài cửa kính gẩy tàn thuốc, Trần Phi chợt khựng lại. “Ơ, mưa rồi.”

Lời còn chưa dứt, những hạt mưa đã đập thình thịch lên kính chắn gió, gió nổi lên thổi tạt vào cả trong xe. Mưa khá lớn nhưng không khí vẫn oi bức như cũ. Họ kéo kính lên, bật điều hòa, trong xe dần mát mẻ trở lại.

Tiếng sấm rền rĩ từ xa vọng lại, không ngờ tháng mười rồi mà vẫn còn mưa rào sấm chớp.

Kính xe đã đóng thì không tiện hút thuốc nên bất kể mùa hè nóng hay mùa đông lạnh, mỗi lần nằm vùng Trần Phi đều không thích bật điều hòa hay sưởi, nếu bật thì chưa kịp ngộ độc khí CO cũng đã bị khói thuốc ám cho chết ngất.

Miệng nhàn rỗi, cậu bắt đầu lải nhải với Triệu Bình Sinh về chuyện cũ, người cũ, lúc thì khen lúc thì chửi. Hai người trong xe khi thì cười nghiêng ngả, khi nhắc đến chuyện đau lòng lại rơi vào trầm mặc.

Sấm chớp mưa rơi, thành phố ồn ào dần chìm vào giấc ngủ trong màn mưa trắng xóa.

Nói một hồi, Trần Phi bắt đầu ngáp: “Này lão Triệu, cậu trực nửa đêm đầu hay nửa đêm cuối?”

Triệu Bình Sinh vẫn trả lời như mọi khi: “Cậu buồn ngủ thì ngủ đi, tôi trực cho.”

“Đừng vậy chứ, cậu cũng chạy liên tục mấy ngày rồi.” Cậu nghiêng đầu nhìn vào ánh mắt ấm áp của đối phương, Trần Phi chợt thấy lòng bồi hồi, giọng mềm mỏng hơn hẳn: “Ngốc thế không biết, sư phụ nói với tôi rồi, cậu vốn dĩ có thể lên Uỷ Ban Chính Trị. Nếu chịu đi thì giờ này sáng đi chiều về, nóng có điều hòa, lạnh có trà ấm, nhàn hạ biết bao, việc gì phải đâm đầu vào chịu khổ thế này.”

Triệu Bình Sinh khẽ mỉm cười: “Cậu không phải cũng thế sao, có cơ hội đi mà không đi. Sư phụ cũng bảo tôi là Tổng đội hình sự và Cục muốn điều cậu về đó thôi.”

“Tôi không đi vì nếu rời khỏi Đội trọng án thì tôi mẹ nó không thở nổi. Còn cậu? Cậu vì cái gì?”

“…”

Đừng hỏi nữa, Triệu Bình Sinh thầm cầu xin trong lòng.

Cơn mưa này, đêm nay, và không gian chật hẹp này không thể giấu nổi một bí mật động trời. Hai người ngồi quá gần nhau, gần đến mức hơi nóng và mùi thuốc lá trên người Trần Phi sắp lôi luôn những lời tận đáy lòng hắn ra ngoài.

Đợi mãi không thấy câu trả lời, Trần Phi nhíu mày giục: “Hửm?”

“…”

Tiếng tim đập thình thình bên tai, Triệu Bình Sinh máy móc nuốt nước bọt, đánh cược toàn bộ dũng khí, thanh âm nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn: “…Bởi vì…tôi muốn…bảo vệ…”

Ầm ầm ầm-

Tiếng sấm vang rền át đi tất cả.