Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Chương 2

Sau mười lăm năm trong nghề, Triệu Bình Sinh tự thấy mình đã nếm qua đủ mọi vụ mưu sát kỳ quái biến dị ở Đội Trọng án.

Từ động cơ gây án không tưởng, thủ pháp giết người rợn tóc gáy cho đến địa điểm và cách thức phi tang thi thể mà đôi khi có nhìn tận mắt cũng không hiểu nổi hung thủ đã làm thế nào.

Ví như vụ án hôm nay, bốn chiếc container chồng lên nhau, nạn nhân bị kẹp cứng giữa chiếc cuối cùng và chiếc áp chót. Người phát hiện ra thi thể là một công nhân bốc xếp ca sáng tại bến cảng. Gã đang nhai dở cái quẩy thì “bép” một tiếng, một đoạn lòng lợn rơi ngay trước mặt, ngước lên thấy dưới đáy chiếc container đang được cẩu đi là một vệt máu loang lổ hình người, gã nôn đến long trời lở đất ngay tại chỗ.

Ba chiếc container có tải trọng 28 tấn dễ dàng nghiền nát xương thịt, những mảnh vụn vương vãi ghép lại thành một “miếng bánh xác người” hoàn chỉnh. Do cấu trúc lượn sóng của bề mặt container, máu, dịch cơ thể, thức ăn thừa trong đường tiêu hóa và nội tạng dập nát đều bị ép chặt vào các rãnh sâu. Lũ ruồi nhặng không bỏ sót kẽ hở nào đã sớm đẻ trứng trên những mô thịt nát tươm, đập vào mắt là từng đám dòi béo trắng đang thưởng thức bữa đại tiệc.

Triệu Bình Sinh đến hiện trường, leo thang lên liếc nhìn một cái, chào hỏi pháp y Hàn Định Giang đang ngồi xổm làm kiểm tra sơ bộ cạnh “miếng bánh xác”, sau đó bình thản leo xuống, quay người gia nhập đội ngũ đồng nghiệp đang “dọn dẹp” bữa sáng ngoài dải băng cảnh báo. Gặp hiện trường có sức công phá thị giác mạnh kèm mùi hôi thối nồng nặc thế này, cơ bản là ai đến cũng nôn, pháp y đôi khi là ngoại lệ.

Chẳng có gì mất mặt, không phun lên thi thể đã là tài lắm rồi.

Hận không thể nôn cả bữa tối hôm trước ra, đến lúc chẳng còn gì để nôn, Triệu Bình Sinh rút khăn tay vừa xì mũi vừa lau nước mắt, ôm cái đầu đang đau nhức vì huyết quản căng phồng mà ngồi xổm điều hòa nhịp thở.

Đột nhiên, vai hắn bị vỗ mạnh một cái, ngoảnh lại thì ra là Trần Phi. Khuôn mặt vốn góc cạnh của Trần Phi lúc này hơi sưng nhẹ, tia máu trong mắt vẫn chưa tan hết, rõ mồn một cái vẻ say mèm từ đêm qua.

Trần Phi đưa hắn chai nước, quay đầu nhìn về phía những chiếc container người lên kẻ xuống tấp nập, chép miệng một cái đúng chất “cáo già” hình sự: “Để bay bớt mùi đã, lát nữa tôi mới định lên xem.”

Dùng nửa chai nước súc miệng, Triệu Bình Sinh chống đầu gối đứng thẳng dậy. Anh cao hơn Trần Phi một chút, tầm mắt vừa vặn rơi vào cái xoáy tóc hơi rối của đối phương. Người ta bảo “một xoáy ngang, hai xoáy bướng, ba xoáy đánh nhau không cần mạng”, Trần Phi có tận ba cái xoáy, hai cái trên đỉnh đầu, một cái ngay chân tóc trước trán. Chính vì vị trí xoáy đặc biệt này mà tóc cậu cứ dài ra một chút là lại xoăn thành một mớ tóc mái, trông cũng không tệ, cứ như cố tình làm tóc vậy.

Rút khăn tay xì mũi một cái, giọng Triệu Bình Sinh vẫn còn nghèn nghẹt: “Đêm qua cậu uống với ai đấy?”

“Hả? À, mấy người bạn của anh Vệ Đông qua chơi nên gọi tôi sang góp vui một bữa.” Trần Phi nói mà không thèm ngoảnh đầu lại, cậu giơ tay gọi với về phía viên cảnh sát hỗ trợ đang giữ trật tự, giọng lập tức cao thêm tám tông:

“Mấy người canh dải băng phía Tây kìa! Đuổi hết đám xem náo nhiệt đi. Chặn hết lối làm xe tôi không có chỗ đỗ rồi đây này!”

Ba chữ “anh Vệ Đông” vừa lọt vào tai đã làm dịch vị trong dạ dày Triệu Bình Sinh khó khăn lắm mới đè xuống lại có xu hướng trào ngược lên. Hắn bất mãn lầm bầm: “Vết thương mới lành được mấy ngày mà đã đi uống, rượu là của người ta còn thân thể là của mình. Đám lính lác đó cậu còn lạ gì, coi rượu như nước lã mà tu. Nhìn cái mặt cậu kìa, lát nữa sư phụ thấy lại mắng cho xem.”

Trần Phi cuối cùng cũng chịu nhìn thẳng hắn, đôi mắt hổ hơi cong lại nhưng giọng điệu đầy vẻ mất kiên nhẫn: “Tôi uống có bao nhiêu đâu, có nửa bình. Vốn định hôm nay nghỉ phép được ngủ một giấc cho ra hồn ai dè sáng sớm lại có án.”

Nửa bình? Loại bình 3 lít hả? Triệu Bình Sinh hừ lạnh trong lòng. Với sự hiểu biết của hắn về Trần Phi, mỗi lần gã đi uống với La Vệ Đông là không uống đến mức mất trí nhớ thì không tan cuộc. Nhưng hắn quản được chắc? Không quản nổi. Xét về thứ bậc, Trần Phi là anh, chuyện gì cũng tự xưng đại ca. Xét về công tác, hai người một phó đội một chính trị viên, ngang cấp. Đã thế nói nhiều cậu còn nổi cáu, cái tính trâu bò nổi lên là có thể ba ngày không thèm nhìn mặt hắn.

– Rốt cuộc kiếp trước mình gây ra tội tình gì mà lại đi thích một tên bất cần đời thế này cơ chứ.

Dĩ nhiên lời này chỉ dám lẩm bẩm trong lòng, nói ra thật thì Triệu Bình Sinh không đủ dũng khí. Với Trần Phi, hắn có thể bao dung không giới hạn, duy chỉ cần nhắc đến La Vệ Đông, hắn lại thấy “răng tê môi lạnh”. La Vệ Đông là con trai La Minh Triết, lớn hơn họ vài tuổi, trước đây đi lính ở Tân Cương, sau khi xuất ngũ thì về Đội Cảnh sát Đặc nhiệm. Từng là một xạ thủ bắn tỉa xuất sắc, quan hệ với Trần Phi cực kỳ thân thiết.

Cái tính thối hoắc coi trời bằng vung của Trần Phi khi gặp La Vệ Đông lại biến mất sạch, cứ một câu “anh Vệ Đông”, hai câu “anh Vệ Đông”, nghe mà muốn tắc nghẽn động mạch vành. Hắn thừa nhận mình hẹp hòi nhưng vì chưa nói rõ lòng mình với Trần Phi nên dù có hẹp hòi đến mấy cũng chỉ mình hắn chịu đựng. Tính sơ sơ bấy nhiêu năm qua, chắc cũng tắc nghẽn được cả trăm lần rồi.

Hũ giấm đổ đổ tràn ra hai dặm, sau khi bị phân tán sự chú ý, Triệu Bình Sinh cuối cùng cũng hồi sức lại được đôi chút. Thấy Trần Phi đã leo lên container, hắn vội vàng bám theo.

Nơi xảy ra án là bến cảng, vùng ven biển lắm muỗi nhặng, thời tiết lại nóng, mới chín giờ sáng mà nhiệt độ đã chạm ngưỡng 34°C. Thi thể lộ thiên chưa bao lâu đã thu hút thêm một đàn ruồi mới. Để tránh lũ ruồi này đẻ thêm trứng lên “miếng bánh xác” gây nhiễu kết quả giám định, Hàn Định Giang yêu cầu thực tập sinh rắc bột khử trùng l*n đ*nh container để xua đuổi.

Trần Phi vừa lên tay đã dính đầy bột khử trúng, cậu vừa chùi vào quần vừa chê bai: “Lão Hàn, ông xua ruồi hay xua tôi đấy?”

“Trong đám ruồi này thì giọng ông là to nhất.” Hàn Định Giang ngẩng lên đấu khẩu với cậu, “Tôi ở trên này còn nghe thấy ông quát tháo dưới kia.”

“Tiếng không to chúng nó không nghe- Á đù!”

Vừa nhìn thấy toàn cảnh “miếng bánh xác”, đôi lông mày rậm của Trần Phi tức khắc nhíu chặt. Cái xác như bị xe lu cán qua, toàn bộ “nội thất” trong cơ thể phơi bày không sót thứ gì, dòi béo trắng bò lổm ngổm trong vũng máu ở các rãnh xung quanh. Gió biển thổi tới mang theo mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi, cũng may những gì cần nôn đêm qua đã nôn sạch, giờ có muốn cũng chẳng còn gì để ra.

Cố nén cơn buồn nôn, cậu đứng trên đỉnh container, nhíu mày hỏi: “Xác định được thời gian tử vong chưa?”

Hàn Định Giang vừa gắp dòi cho vào lọ vừa trả lời: “Dựa trên mức độ trưởng thành của ấu trùng ruồi, ước tính sơ bộ trong khoảng ba ngày.”

Nguyên nhân tử vong chắc chắn chưa thể nhìn bằng mắt thường, Trần Phi không vội hỏi mà bắt đầu quan sát trang phục và các đặc điểm ngoại hình hạn chế của nạn nhân: Nam giới, tóc ngắn, áo phông, quần bảo hộ, ủng đi mưa, bên trái có một chiếc găng tay sợi bông. Nhìn kỹ, nơi tiếp giáp giữa đầu và cổ có một ánh kim phản chiếu. Cậu mượn cái kẹp từ thực tập sinh của Hàn Định Giang, ngồi xổm xuống gắp mảnh kim loại nhỏ xíu đó ra khỏi đống mô cơ thể nhớp nháp.

Triệu Bình Sinh leo lên đứng cạnh bên, nhìn vào mảnh kim loại gần giống hình tam giác mà cậu đang kẹp.

“Cậu nhìn xem nó giống cái gì?” Trần Phi hỏi.

“Nhìn không ra lắm…” Triệu Bình Sinh vừa nói vừa chỉ vào phần dưới của mảnh kim loại, “Nhưng hình như là bị gãy ra từ cái gì đó, cậu xem, chỗ này có vết nứt nhỏ.”

Trần Phi gật đầu, lại đi hỏi Hàn Định Giang. Pháp y Hàn vốn xuất thân từ ngành chụp ảnh hình sự, từng chụp qua rất nhiều thứ kỳ quái, có những thứ chỉ nhìn một cái là ra ngay. Nhưng hôm nay ông cũng không dám chắc, chỉ đồng ý với ý kiến của Triệu Bình Sinh rằng đây là một phần của món đồ kim loại nào đó.

“Đợi kết quả phân tích vật chứng xem sao.”

Trần Phi giao cả kẹp lẫn mảnh kim loại cho thực tập sinh pháp y, bảo cậu ta cho vào ống vô trùng niêm phong lại. Đứng trên cao phóng tầm mắt ra mặt biển bao la, đôi mắt bị ánh sóng lấp lánh làm hơi nheo lại, sau khi sắp xếp lại suy nghĩ, cậu quay sang bảo Triệu Bình Sinh: “Nhìn cách ăn mặc thì giống công nhân bốc xếp hoặc làm việc trên tàu vận tải. Trước tiên cứ tra nguồn gốc container này rồi đối chiếu danh sách thuyền viên xem có ai mất tích không. À đúng rồi, lát nữa cậu với Phó Lập Tân sang ban quản lý bến cảng một chuyến, lấy bảng phân ca của những người làm việc trong vòng 72 giờ qua, đối chiếu từng người một, nhanh chóng xác nhận danh tính nạn nhân.”

“Được,” Triệu Bình Sinh nói đoạn dừng lại, nhìn quanh dưới đất một lượt, “Tào Hàn Quần không đi cùng cậu à?”

“Hôm nay là ngày giỗ vợ nó, nó đưa Viên Viên ra nghĩa trang rồi.”

Tào Hàn Quần là cộng sự của Trần Phi, nhà cũng gần nhau, thường thì có án là hai người đi cùng nhau. Họ là bạn học từ hồi trung cấp rồi cùng vào Cục thành phố, tính tình thật thà tỉ mỉ, uy tín trong lòng đồng nghiệp rất tốt. Tiếc là vợ mất sớm để lại hai cha con khi đứa bé mới bốn tuổi, vì con gái mà anh ta vẫn chưa đi bước nữa.

Trần Phi sực nhớ ra điều gì, hỏi: “À phải rồi, ít ngày nữa có người mới về, cậu xem cậu dẫn dắt hay để lão Tào kèm?”

“Nam hay nữ?”

“Nữ chứ, sư phụ chẳng bảo đợt này tuyển một nữ cảnh sát à, từ hồi Thịnh Quế Lan chuyển đi là đội mình sạch bong bóng hồng rồi.” Trần Phi huých khuỷu tay vào hắn, đôi mắt lộ vẻ cười cợt xấu xa, “Tranh thủ với Sư phụ đi, cậu định làm lính phòng không đến bao giờ nữa.”

Ai dè Triệu Bình Sinh chẳng thèm đoái hoài tới lời cậu, quay người leo xuống thang. Trần Phi bị một vố bẽ mặt, cúi xuống thấy Hàn Định Giang đang cười như không cười, không khỏi thắc mắc: “Lão Hàn, ông cười cái gì đấy? Văn phòng pháp y cũng sắp tuyển nữ pháp y rồi à?”

“Không có, không có đâu.”

Hàn Định Giang cúi đầu nhịn cười, bụng dạ thầm nghĩ: Trần Phi ơi là Trần Phi, thần kinh ông phải thô đến mức nào mới không nhìn ra tâm tư của cái vị họ Triệu kia hả?