Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Chương 17

Tục ngữ có câu: “Sớm lập thu lạnh căm căm, vãn lập thu nóng chết trâu”. Năm nay lập thu muộn, đến tận kỳ nghỉ Quốc khánh rồi mà cứ bước chân ra khỏi phòng điều hòa cái là lại mồ hôi đầm đìa. Triệu Bình Sinh bị Trần Phi lôi đi phá án suốt mấy ngày không về nhà, quần áo bẩn chất thành đống chưa giặt, mở tủ đồ ra chỉ còn bộ đồng phục thu đông là sạch sẽ, hắn đành xắn tay áo lên mặc tạm cho xong chuyện.

Vừa định tranh thủ lúc rảnh rỗi giặt giũ đống đồ bẩn, Trần Phi đã đến thông báo: Ngân Đô Hoa Thường có án mạng, lập tức tới hiện trường.

Ngân Đô Hoa Thường là tụ điểm ăn chơi cao cấp nổi tiếng nhất thành phố này, khách ra vào đây không giàu thì cũng sang, một chai rượu qua loa khai tiệc cũng bằng cả tháng lương của tầng lớp lao động bình thường. Khi đến nơi, tụ điểm này vẫn đang kinh doanh như chưa từng có chuyện gì xảy ra, bãi đỗ chật kín siêu xe, dàn tiếp viên ở cửa chính vẫn tươi cười đón khách.

Nhưng phía cửa sau lại là một khung cảnh hoàn toàn khác: cửa thoát hiểm bị chăng dây cảnh báo, xe cứu thương và xe cảnh sát đỗ dài dọc phố, đèn tín hiệu nhấp nháy, mấy tay nhân viên phục vụ mặc áo sơ mi thắt nơ cứ ló đầu ra ngoài dây cảnh giới với vẻ tò mò.

Phía đồn công an cho biết người phát hiện thi thể là một vị khách, anh ta nói mình đi nhầm đường vào lối thoát hiểm, vừa đẩy cửa ra đã thấy một cô gái gục ở góc cầu thang, mặt đầy máu, kêu thế nào cũng không tỉnh nên đã gọi cấp cứu. Bác sĩ đến nơi thì người đã tắt thở từ lâu, bèn báo cảnh sát.

Hai người đi dọc theo lối thoát hiểm lên tầng 3 nơi phát hiện thi thể. Nạn nhân nằm co quắp ở chiếu nghỉ chỗ cầu thang ngay sát góc tường. Tiến lại gần, họ ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, đầu và tứ chi có nhiều vết bầm tím, nhìn qua giống như bị trượt chân ngã chết do say rượu. Đó là một cô gái trẻ đẹp, khoảng 23-24 tuổi, trang điểm tinh xảo, trên mí mắt còn dán miếng kích mí, hàng mi dài và dài nhìn như sản phẩm nhân tạo. Mái tóc đen dài hơi rối, bộ váy hai dây màu đỏ rực bị cuộn lên quá nửa, lộ ra chiếc q**n l*t ren gợi cảm.

Cậu đứng bên cạnh Hàn Định Giang đã tới từ trước, ngồi xổm xuống hỏi: “Giết người hay tai nạn?”

“Nhìn thì giống như ngã cầu thang.” Hàn Định Giang chỉ vào chiếc giày cao gót nằm chơi vơi trên bậc thang, hạ thấp giọng: “Nhưng cậu nhìn hướng máu chảy xem.”

Theo hướng chỉ tay của Hàn Định Giang, Trần Phi thấy bên tai nạn nhân có một vệt máu đã khô hướng ngang song song với mắt. Cô gái đang ở tư thế nửa ngồi nửa dựa, nếu máu chảy trong tư thế này thì đáng lẽ phải chảy xuống dưới hoặc chếch về phía miệng. Vệt máu chảy ngang này chứng tỏ ít nhất tại thời điểm bị thương hoặc tử vong, cô ấy đang ở tư thế nằm sấp mặt xuống đất, như thế máu mới chảy ngang theo tác động của trọng lực.

Tình huống này đặt ra ba khả năng:

Một là có người đã động vào thi thể trước khi cảnh sát tới. 

Hai là một vụ giết người được dàn dựng thành tai nạn.

Ba là nạn nhân sau khi ngã đã tự mình gượng dậy tựa vào tường rồi mới tử vong vì vết thương quá nặng.

Hàn Định Giang chỉ vào phần đùi lộ ra bên ngoài váy ngắn: “Đã xuất hiện vết hoen tử thi, chết ít nhất cũng được hai tiếng rồi.”

Triệu Bình Sinh liếc nhìn đồng hồ rồi nhẩm tính: “Vậy là khoảng 8 giờ tối. Hai tiếng đồng hồ rồi mà những người đi cùng cô ta không phát hiện trong phòng thiếu người sao?”

Lúc nãy đồn công an báo cáo rằng đến bây giờ vẫn chưa có ai đi tìm cô gái này. Xung quanh thi thể không có túi xách hay điện thoại, cũng chẳng có giấy tờ tùy thân nào. Đồn trưởng đã cắt cử người đi hỏi từng phòng để xem cô ta là khách của phòng nào.

Đang nói chuyện thì trên lầu bỗng vang lên tiếng cãi vã ầm ĩ. Trần Phi và Triệu Bình Sinh nhìn nhau rồi cùng đứng dậy, rảo bước lên tầng 4.

Tại hành lang, một cảnh sát trẻ đang tranh chấp với một thanh niên ăn mặc thời thượng, anh cảnh sát bị dồn đến mức đỏ mặt tía tai.

“Kiểm tra chứng minh thư của tao á? Mày không hỏi xem bố tao là ai à?”

Gã thanh niên ăn nói ngông cuồng, thái độ hống hách, nhìn là biết đã uống quá chén. Phía sau gã là một căn phòng đang mở toang cửa, bên trong là mấy nam thanh nữ tú đều còn rất trẻ. Trần Phi thấy vậy liền bước tới, chắn trước mặt người cảnh sát thực tập, chìa thẻ ngành ra rồi đanh giọng yêu cầu: “Xuất trình chứng minh thư.”

“Phụt! Con chó chui từ đâu ra thế không biết!”

Gã thanh niên nhổ nước bọt sang một bên, trong phòng lập tức rộ lên một tràng cười nhạo. Loại người này Trần Phi gặp nhiều rồi, cậy nhà có tiền có thế, nốc vài chén phát là coi trời bằng vung, sẵn sàng chà đạp lên lòng tự trọng của người khác.

“Tôi nhắc lại lần nữa, chứng minh thư, đưa đây.” Vừa nói, Trần Phi vừa bước lại gần, trực tiếp xâm nhập vào vùng an toàn của đối phương.

Triệu Bình Sinh vừa thấy động tác của cậu liền biết ngay cậu đang tính toán gì, hắn định tiến lên giữ vai Trần Phi lại. Nhưng chưa kịp chạm vào thì gã thanh niên đã vung tay gạt mạnh cánh tay Trần Phi. Ngay sau đó là một tiếng “Ái chà”, gã đã bị Trần Phi vặn tay ấn chặt vào tường, tiếng “cạch cạch” vang lên, chiếc còng số tám khóa chặt cổ tay gã.

Đám người trong phòng thấy vậy liền ào ra, Triệu Bình Sinh lập tức đứng chắn sau lưng Trần Phi, giơ tay chỉ thẳng vào đám thanh niên đang nhăm nhe vỏ chai bia định lao vào ẩu đả, lạnh giọng quát lớn: “Đứng im hết! Đây là hành vi chống đối người thi hành công vụ! Không muốn vào đồn ngồi đếm lịch thì đứng yên cho tôi!”

Hắn đang mặc cảnh phục, uy lực rõ ràng mạnh hơn Trần Phi đang mặc thường phục. Trước mắt, ngoại trừ gã công tử bột đang bị ấn vào tường kêu oai oái: “Mày làm tao đau” thì những kẻ còn lại nhất thời không dám manh động. Triệu Bình Sinh biết thừa Trần Phi cố ý khiêu khích gã kia, nhưng lúc này hắn chẳng có lựa chọn nào khác ngoài việc phối hợp với đồng đội.

Cùng lắm thì về ăn chửi với sư phụ một trận thôi.

Trần Phi đẩy gã thanh niên đang gào thét sang cho người cảnh sát thực tập, dặn đưa về đồn nhốt một đêm cho tỉnh rượu, sau đó cùng Triệu Bình Sinh đến phòng an ninh xem camera. Những tụ điểm cao cấp này đều có hệ thống giám sát, nếu không ai thừa nhận mình đi cùng nạn nhân thì hãy để sự thật lên tiếng.

Nhưng kết quả lại nằm ngoài dự tính, bọn họ tua đi tua lại năm lần đoạn video từ lúc bắt đầu mở quán đến khi phát hiện thi thể tại các cửa ra vào mà vẫn không thấy bóng dáng cô gái đó đâu. Hỏi nhân viên phục vụ thì người nói chưa gặp, người nói không nhớ rõ. Cũng phải thôi, khách ra vào nườm nượp, nếu không có gì đặc biệt thì khó mà nhớ được từng người.

Rời khỏi phòng an ninh, Trần Phi nhấn nút thang máy lên lầu. Không ngờ nhấn hai lần nút đi lên đều không sáng, nút đi xuống cũng vậy. Lúc nãy cậu đi thang bộ xuống nên không biết thang máy có vấn đề.

Lúc này, Triệu Bình Sinh giữ lấy tay cậu, chỉ vào một ô nhỏ bằng lá bài phía dưới nút bấm, nó có màu đỏ sẫm giống như nơi quẹt thẻ ở các khách sạn.

“Thang máy chuyên dụng.” Trần Phi vỡ lẽ.

Tuy chưa từng đến đây bao giờ nhưng cậu cũng biết chút ít về những bí mật của các tụ điểm cao cấp này.

“Từ bãi đỗ xe ngầm đi thẳng lên các phòng trên lầu, khách không cần đi cửa chính nên sẽ không bị ai bắt gặp.”

“Nạn nhân có thể đã đi lối này lên nên camera không ghi lại được.” Giọng Triệu Bình Sinh hơi trầm xuống: “Nếu vậy thì người này chắc cũng có chút địa vị.”

“Nếu là khách quý có máu mặt thì giám đốc phải biết chứ, nãy ông ta bảo không có ấn tượng gì mà.” Trần Phi nhíu mày, xoay người nhấn nút của một thang máy khác, lần này nút bấm lập tức sáng đèn.

Trầm ngâm một lát, Triệu Bình Sinh nói: “Có lẽ là khách của khách.”

Trần Phi nhướng mày: “Gái gọi à?”

Đây là một nghề mới nổi, nếu gọi họ là gái m** d*m theo nghĩa truyền thống thì cũng không hoàn toàn chính xác. Khác với những cô gái dưới trướng của các má mì tú bà, những cô gái này thường tự làm chủ bản thân. Họ trẻ đẹp, đa số có học vấn không thấp, hoặc có một công việc khá ổn định. Họ thường phục vụ khách hàng cao cấp, ra vào những nơi xa hoa, phạm vi công việc rất rộng, từ tiếp rượu, tiếp cơm, đi sự kiện cho đến bồi khách sử dụng chất k*ch th*ch. Đương nhiên, thu nhập cao đi đôi với rủi ro lớn, việc không có người bảo kê đồng nghĩa với việc dù bị khách đánh đập, họ cũng chỉ biết cắn răng chịu đựng.

Nhưng cô gái này đã chết, cho dù trước khi chết cô ấy làm nghề gì, pháp luật vẫn sẽ đòi lại công bằng cho cô ấy.

“Có khả năng. Đi, đi hỏi lại gã giám đốc xem hôm nay có những ai sử dụng thang máy chuyên dụng.”

Cửa thang máy mở ra, Triệu Bình Sinh bước vào nhấn nút tầng cần đến. Nhìn cánh tay săn chắc với những đường cơ bắp rõ rệt lộ ra dưới lớp tay áo xắn cao, tầm mắt Trần Phi bỗng thoáng ngẩn ngơ. Trước đó khi phá án ở Châu Hải bị thương phải nằm viện, cậu đang ngủ say thì bỗng bị đánh thức bởi hơi nóng phả vào mặt, nhưng luồng hơi đó biến mất rất nhanh, sau đó cậu nghe thấy tiếng Triệu Bình Sinh lên giường nằm xuống xoay người.

 Nửa đêm nửa hôm cậu ta nhìn mình chằm chằm là có ý gì nhỉ?

Cậu định hỏi nhưng ngủ một giấc lại quên khuấy mất, sau này bận rộn suốt cũng không nhớ ra. Nay chợt nhớ lại, cậu thuận miệng hỏi luôn: “Đúng rồi lão Triệu, hôm đó ở trong phòng bệnh nửa đêm nửa hôm cậu nhìn chằm chằm vào tôi làm gì thế?”

Câu hỏi này suýt nữa khiến tim Triệu Bình Sinh ngừng đập, cả người hắn cứng đờ lại. Phải mất vài giây hắn mới gượng cười một cái rồi đáp: “À, tôi thấy cậu im lặng quá, không có động tĩnh gì nên ghé qua xem cậu còn thở không thôi.”

“Cậu chỉ mong tôi chết sớm thôi nhỉ.” Trần Phi hừ một tiếng, có vẻ khá hài lòng với lời giải thích này.

“Làm gì có, tôi chỉ sợ cậu bị xuất huyết bên trong không kịp cấp cứu thôi, ai bảo cậu cứ khăng khăng không chịu đeo máy theo dõi làm gì.” Giọng Triệu Bình Sinh nghe có vẻ nhẹ nhàng nhưng thực chất tim hắn đang muốn nhảy ra khỏi lồng ngực

May mà lúc nó nhịn được nên không hôn, nếu không, hậu quả sẽ rất kinh khủng.

Bước ra khỏi thang máy, lại nghe Trần Phi lẩm bẩm bất mãn: “Này, cậu thấy có điên không, thằng nghi phạm tự ngã thành tàn tật mà lại đổ cho tôi? Cục trưởng Tề nói trên bộ quyết định kỷ luật tôi nặng hơn. Họ không thử nghĩ xem à, mẹ kiếp, tôi cũng suýt nữa mất mạng còn gì!”

Dù ngay từ đầu đã biết việc nghi phạm bị thương tật có thể khiến Trần Phi bị kỷ luật nhưng Triệu Bình Sinh không ngờ mức độ lại nghiêm trọng đến thế. Tuy nhiên, cấp trên không chỉ xét đến tình huống lúc nghi phạm ngã xuống mà còn đánh giá từ nhiều phương diện như bố trí lực lượng không chu toàn, chỉ huy yếu kém, phân tích xem quyết định của Trần Phi có sai sót không và liệu có thể tránh được tai nạn ngay từ đầu hay không. Nói giảm nói tránh thì là tổng kết kinh nghiệm, nói thẳng ra là phải có người đứng ra gánh trách nhiệm. Làm nghề này bao nhiêu năm, những chuyện uất ức thế này họ gặp không ít.

“Vậy chẳng phải ba năm tới cậu không có cơ hội thăng chức sao? Sư phụ cuối năm nay nghỉ hưu rồi, đến lúc đó ai sẽ lên làm đội trưởng đây?”

“Cậu làm đi.”

“Tôi không hầu hạ nổi mấy ông lãnh đạo đâu.”

“Đồ không có tiền đồ!”

Ừ, bao nhiêu tiền đồ của tôi đều dùng hết lên người cậu cả rồi.

Câu nói đã đến đầu môi, Triệu Bình Sinh vẫn như mọi khi, nuốt ngược nó vào trong.