So với việc đi thăm hỏi lấy lời khai thì việc ngồi phục kích là giai đoạn khô khan và tẻ nhạt nhất trong quá trình phá án. Nó chẳng khác nào việc dán mắt vào màn hình giám sát, có khi hình ảnh hàng tiếng đồng hồ không thay đổi chút nào vẫn phải trừng trừng mắt nhìn không được rời. Lúc thẩm vấn còn đấu trí đấu dũng, bảy tám tiếng trôi qua nhanh như chớp chứ còn ngồi phục kích thế này, năm phút thôi cũng thấy dài dằng dặc.
Đây là việc cực kỳ rèn luyện tính kiên nhẫn. Trần Phi thấy Thẩm Lực làm rất tốt, có thể ngồi yên bất động trước ống kính còn Ngô Cần không ngồi được nửa giờ mông đã như mọc đinh, cứ phải lôi người bên cạnh ra tán dóc đủ chuyện trên trời dưới đất. Suốt năm ngày qua, cậu ta đã lôi hết mấy vụ án cũ mà Trần Phi và Triệu Bình Sinh từng phá ra, hỏi đến mức không còn gì để hỏi. Tuy nhiên, càng trò chuyện, cậu ta càng sùng bái hai vị tiền bối, đặc biệt là khi nghe Trần Phi kể về chiến tích tay không khống chế tên cướp có súng năm xưa. Nhìn ánh mắt cậu ta là biết, cậu ta đang cực kỳ ao ước bản thân cũng được một lần anh dũng như thế.
Triệu Bình Sinh đầy ẩn ý khuyên nhủ: “Đừng có học cậu ấy, làm mấy trò đó chẳng béo bở gì đâu. Sơ sẩy một cái là phơi xác tại chỗ, dù không chết không bị thương thì cấp trên cũng chẳng tha cho đâu. Tinh thần đồng đội quan trọng hơn chủ nghĩa anh hùng cá nhân nhiều.”
“Này lão Triệu, ý cậu là tôi không có tinh thần đồng đội?” Trần Phi không vui: Dạy bảo hậu bối thì cứ dạy, việc gì phải lôi tôi ra làm ví dụ hạ thấp thế?
“Không có, không có, trường hợp của cậu là đặc biệt.” Triệu Bình Sinh vội vàng chữa cháy để giữ mặt mũi cho bạn, “Vả lại đâu phải ai cũng có thân thủ như cậu, rơi vào tôi thì chắc chắn nằm đo ván rồi.”
Trần Phi tặng cho hắn một cái nhìn kiểu “thế còn tạm được”, rồi cúi đầu liếc đồng hồ, đứng dậy gọi: “Đi thôi, xuống lầu ăn cơm. Này hai đứa ăn gì để các chú mua về?”
“Em gì cũng được ạ.” Ngô Cần rất dễ nuôi, có cho ăn hủ tiếu xào bò cả tháng cũng không ngán.
Thẩm Lực suy nghĩ một chút rồi nói: “Em giống cậu ấy ạ.”
Chà, cậu này còn dễ nuôi hơn.
Xuống đến dưới lầu, Trần Phi đảo mắt một vòng trên phố rồi tạt vào một quán đồ Tứ Xuyên. Mấy ngày nay ăn hủ tiếu xào bò đến phát ngán rồi, phải kiếm chút vị cay đổi khẩu vị mới được. Sau khi đặt hai suất cơm chiên gói mang về cho hai đứa nhỏ, cậu nhìn lên thực đơn dán trên tường, gọi món thịt rang cháy cạnh và thịt băm xào ớt xanh.
Trong quán chỉ có hai cái bàn, Triệu Bình Sinh ngồi xuống đối diện cậu, nhíu mày thở dài: “Năm ngày rồi, thêm hai ngày nữa mà không đợi được người thì phải tính cách khác thôi.”
Trần Phi cúi đầu rít thuốc, không đáp lời. Kiên trì suốt năm ngày mà ngay cả một sợi tóc của Trương Đấu Kim cũng chẳng thấy, miệng cậu không nói nhưng trong lòng đang kìm một ngọn lửa. Chủ yếu là vì khu này quá bát nháo, xấu đẹp gì đủ cả. Đặc biệt là đến tối khi cậu và Triệu Bình Sinh thay ca, đủ mọi thành phần nghiện ngập, m** d*m, tụ tập bài bạc, đánh nhau đều lộ diện, vậy mà nhìn thấy cũng không được bắt vì cảnh sát chỉ cần xuất hiện là chắc chắn “đánh rắn động cỏ”.
Hút hết nửa điếu thuốc, cậu ngước mắt nhìn Triệu Bình Sinh: “Chẳng lẽ chúng ta đoán sai rồi? Trương Đấu Kim không định giết Lý Bích Châu?”
“Không, suy luận không sai nhưng không biết hắn đang đợi cái gì.” Triệu Bình Sinh cau mày vẻ suy tư, “Hắn có hai mươi vạn tiền mặt trong tay, với mức tiêu xài ở đây thì đủ cho hắn cầm cự rất nhiều năm.”
Đang nói thì chủ quán bưng món ra, Triệu Bình Sinh đứng dậy đi xới cơm, múc canh. Ở đây cứ gọi món là được dùng cơm trắng và canh miễn phí, bao no, các quán quanh đây đều thế. Quán ăn này nằm chéo đối diện với căn hộ của Lý Bích Châu, Trần Phi vừa lùa cơm vừa nhìn chừng qua cửa sổ. Đang ăn, đột nhiên cậu dằn mạnh bát xuống bàn.
“Cậu sao thế?” Triệu Bình Sinh cũng dừng đũa.
“Tôi nghĩ ra tại sao Trương Đấu Kim vẫn chưa xuất hiện rồi-” Trần Phi dùng đũa chỉ về phía tấm vải hoa đang dùng làm rèm cửa bên kia, “Cái cô họ Thích kia suốt ngày dắt đàn ông về nhà mà thời gian lại không cố định. Nếu chỉ có hai người phụ nữ thì Trương Đấu Kim còn kiểm soát được, chứ có thêm một gã khách chơi thì một mình hắn không khống chế nổi cả ba, Hắn chỉ có thể chờ lúc Lý Bích Châu ở một mình thôi.”
Cũng có lý, Triệu Bình Sinh gật đầu tán thành. Nhưng hắn chưa kịp mở miệng đã nghe Trần Phi nói tiếp: “Cậu xem thế này có được không lão Triệu, lát nữa gã đàn ông trong phòng kia đi ra, cậu đi theo làm quen rồi bảo gã giới thiệu cậu cho cô họ Thích kia. Sau đó cậu dẫn cô ta đi thuê phòng khách sạn, thế là xử lý xong căn nhà đó rồi.”
Cũng may Triệu Bình Sinh vừa nuốt xong ngụm canh, nếu không chắc chắn đã phun hết vào mặt Trần Phi.
“Tại sao cứ hễ phải hy sinh nhan sắc là lại đẩy tôi lên thế?” Hắn cảm thấy nhức nhối cả lòng mề. Trước đây cũng vậy, chỉ cần vụ nào cần giả dạng thân phận để tiếp cận nghi phạm nữ hay nhân chứng nữ, cả đội đều đẩy hắn ra đầu tuyến với cái lý do mỹ miều là cái vẻ học thức của hắn dễ chiếm được cảm tình của phụ nữ nhất.
Trần Phi xòe tay ra: “Vì cậu nghe hiểu tiếng Quảng chứ tôi mà đi thì cũng chẳng hiểu cô ta nói cái gì. Còn hai đứa Ngô Cần, Thẩm Lực mới ngoài hai mươi, còn non choẹt. Nghe nói Thẩm Lực còn chưa có bạn gái, bắt nó xông vào ổ gà như thế thì không tiện chút nào.”
“…”
Triệu Bình Sinh hoàn toàn không còn sức phản bác. Sớm biết thế này hắn đã chẳng để cho Trần Phi biết mình hiểu tiếng Quảng. Vốn dĩ định khoe mẽ một chút năng lực ngoại ngữ đỉnh cao của mình, kết quả là gáy không đúng chỗ nên giờ phải nhận trái đắng.
Lòng đầy hoang mang, hắn hỏi với vẻ mặt không còn gì để luyến tiếc: “Thế phải đưa cô ta đi trong bao lâu?”
“Cứ tính là một đêm đi.”
“Thế ngộ nhỡ một đêm vẫn chưa đợi được hắn thì sao?”
“Thì lại đi thêm đêm nữa.”
“Cậu không sợ tôi chịu thiệt à?”
Trần Phi không nhịn được, cười thành tiếng: “Không sao đâu, lát nữa tôi ra cửa hàng cơ khí bên cạnh mua cho cậu cái khóa treo, cậu cứ khóa đai lưng lại cho chắc.”
Triệu Bình Sinh nhăn mặt nhìn cậu: “Tôi mất công lôi kéo đưa cô ta ra ngoài mà chẳng làm gì, chỉ đắp chăn buôn chuyện thuần túy, thế không khiến cô ta nghi ngờ à? Một lần thì còn được, chứ lần sau cô ta còn chịu ra ngoài với tôi không? Không coi tôi là thằng tâm thần mới lạ.”
Trần Phi đảo mắt suy nghĩ rồi phán: “Tâm thần thì không đến nỗi đâu, cùng lắm cô ta coi cậu là đồ liệt dương thôi.”
Ngay lập tức Rầm một tiếng, Triệu Bình Sinh dằn bát cơm xuống bàn, mặt đỏ tía tai: “Tôi không có! Tôi còn khỏe lắm!”
“…”
Thấy mặt Triệu Bình Sinh đen lại như đít nồi, Trần Phi lập tức thu lại nụ cười…Đùa chút thôi, người này thế mà lại cáu thật à?
Dù trong lòng có 180 cái không tình nguyện nhưng với tinh thần “tôi không vào địa ngục thì ai vào địa ngục”, Triệu Bình Sinh vẫn cực kỳ chuyên nghiệp thực hiện kế hoạch của Trần Phi. Gã khách làng chơi kia là chủ một siêu thị nhỏ ở đầu phố. Hắn lấy cớ vào mua thuốc lá để lân la bắt chuyện, tán hươu tán vượn một hồi rồi lái chủ đề sang “chuyện ấy”.
Chủ siêu thị nghe hắn nói muốn tìm chút thú vui, liền quan sát hắn từ trên xuống dưới một lượt, cười mà như không cười: “Trông chú em thế này mà cũng thiếu đàn bà cơ à?”
“Ôi ôi, tôi đi công tác xa nhà mấy tháng rồi, vợ lại không ở bên cạnh.” Triệu Bình Sinh ngoài mặt thì tỏ ra điềm nhiên như không nhưng thực chất vành tai đã nóng bừng, mạch máu sau gáy nhảy thình thịch. Chẳng hiểu sao ai cũng nghĩ hắn hợp làm chuyện này, thực tế trong đội hắn là người mặt mỏng nhất, bình thường đến một câu đùa bậy còn chẳng bao giờ nói.
“Đúng thật, đàn ông đơn độc bên ngoài cũng khổ lắm,” gã chủ tiệm tặc lưỡi ra vẻ đồng cảm, “Nhưng nghe tôi khuyên một câu, đừng có tìm bừa bãi trên phố, không ra gì đâu.”
Triệu Bình Sinh cúi đầu cười khẽ: “Lúc nãy tôi thấy người phụ nữ tiễn anh xuống lầu trông cũng được đấy chứ.”
Gã chủ tiệm hơi nhướn mày: “Cô ta á? Tuổi hơi già rồi, ngoài bốn mươi rồi đấy.”
“Tuổi tác không quan trọng, chủ yếu là xem làm ăn có tới bến hay không, giá cả có phải chăng hay không thôi.” Triệu Bình Sinh giả vờ làm bộ sành sỏi, “Tôi thích mấy cô biết mát-xa thư giãn cho khách.”
Mấy ngày nay theo dõi qua kính viễn vọng không uổng công. Người phụ nữ kia sở dĩ có khách quen thường xuyên lui tới, có lẽ nhờ vào tay nghề đấm bóp đạt đến trình độ chuyên nghiệp. Nghĩ cũng phải, hạng người này đa phần đều xuất thân từ mấy tiệm gội đầu, mát-xa trá hình, đã ngâm mình trong cái chảo ấy lâu ngày, muốn giữ mình sạch cũng khó.
Gã chủ tiệm gật đầu lia lịa: “Mát-xa là nghề của cô ta rồi. Chú cứ chi thêm năm mươi tệ, cô ta ấn cho từ đầu đến chân đủ bốn mươi phút mới thôi.”
“Năm mươi tệ à? Có hơi đắt không đấy.”
“Đắt gì mà đắt. Chú mà sang cái trung tâm xông hơi đối diện kia kìa, một tiếng nó chém trăm hai đấy.” Gã chủ tiệm cười đầy vẻ bí hiểm, “Có điều bên đó mấy em tươi hơn, trẻ măng.”
Cái bộ dạng dê cụ hèn mọn của gã khiến Triệu Bình Sinh nảy sinh cảm giác chán ghét cực độ nhưng hắn không biểu lộ ra ngoài, vẫn giữ thái độ khách khí nhờ gã giới thiệu cho mình cô nàng bán hoa tại gia kia. Còn cái trung tâm xông hơi bên kia đường ư? Cứ đợi bắt được Trương Đấu Kim xong, hắnsẽ báo một tiếng với đội trưởng Ngu quét sạch cái ổ đó.
Tranh thủ lúc Triệu Bình Sinh đang mải diễn kịch với gã chủ tiệm, Trần Phi đi dạo một vòng khắp ngõ hẻm xung quanh. Khu vực này ngoại trừ hai con đường chính giao nhau có thể cho xe qua lại thì cứ chỗ nào có đất trống là người ta lại dựng nhà lên. Khoảng cách giữa các tòa nhà hẹp đến mức có những chỗ phải lách người mới qua lọt. Ai nấy đều đang chờ giải tỏa nên dù có phải vay tiền cũng phải xây chồng thêm tầng, giờ xây thêm được một mét vuông thì tương lai tiền đền bù ít nhất cũng tăng gấp ba. Mật độ dân cư ở đây rất cao, hầu hết là công nhân nhập cư, độ lưu động cực lớn nên việc rà soát, kiểm tra là cả một vấn đề.
Trần Phi có dự cảm rằng Trương Đấu Kim đang ở quanh đây. Cậu nhìn lên những ô cửa sổ trắng muốt giống hệt nhau trên những bức tường xám xịt, chẳng thể biết được đối phương đang ẩn náu trong căn phòng nào. Những lúc không trực ca giám sát, cậu dành phần lớn thời gian để lang thang khắp nơi, hy vọng có thể tình cờ chạm mặt Trương Đấu Kim trong một con ngõ hẹp nào đó. Thế nhưng đối thủ lần này cực kỳ kiên nhẫn, gần như không ra ngoài. Có lẽ những năm tháng lênh đênh trên biển, bó hẹp trong khoang tàu chật chội đã tôi luyện cho hắn bản tính lầm lì như thế.
Thấy từ xa bóng Triệu Bình Sinh cùng gã chủ siêu thị đi vào tòa nhà nơi Lý Bích Châu ở, Trần Phi nhanh chóng lách mình vào một con hẻm nhỏ, ẩn khuất trong bóng tối của tòa nhà, lặng lẽ chờ đợi con cá lớn cắn câu.