Bầu không khí nặng nề tràn ngập khắp nơi, cảm giác như đất trời cũng đang chờ đợi điều gì đó khủng khiếp sắp xảy ra. Tô Minh đứng ở giữa, cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của kẻ thù. Đối diện họ, những chiến binh của Maestro đang tụ tập, ánh mắt lạnh lùng và quyết tâm.
“Chúng ta phải chuẩn bị!” Tô Minh nói, giọng trầm và chắc chắn.
Vũ Hoàng gật đầu, đưa tay ra hiệu cho mọi người. “Ngọc Hân, hãy đảm bảo rằng tất cả đều được bảo vệ. Tôi sẽ tạo ra một vài bẫy.”
“Lâm Đăng, anh có thể dùng phép thuật lửa để tạo ra một hàng rào không?” Ngọc Hân đề xuất, ánh mắt rực sáng.
“Có thể,” Lâm Đăng trả lời nhưng trong giọng nói của anh có gì đó không chắc chắn. Tô Minh nhận ra sự do dự đó, nhưng không có thời gian để điều tra thêm.
Đột nhiên, tiếng gầm gừ vang lên từ phía đối diện. Báo Đen, một chiến binh to lớn với cơ bắp cuồn cuộn, lao vào. “Chúng mày sẽ không thoát được đâu!” Hắn thét lên, giọng nói đầy thách thức.
“Đứng vững!” Tô Minh hét lên, ngay khi Báo Đen xông tới. Hắn đấm mạnh vào không khí, tạo ra một luồng sức mạnh khiến đất rung chuyển.
Ngọc Hân vội vàng đưa tay, ánh sáng từ bàn tay cô tạo thành một tấm lá chắn. “Giữ vững, giữ vững!” Cô thở hổn hển, nhưng nét mặt quyết tâm không hề phai.
Báo Đen va vào lá chắn, sức mạnh đập mạnh khiến Ngọc Hân phải lùi lại một bước. “Cố lên!” Vũ Hoàng la lớn, nhảy vào vị trí, nhanh chóng đặt bẫy ma thuật. “Để tôi xử lý hắn!”
Tô Minh không chần chừ, anh chạy tới, kiếm trong tay. “Lâm Đăng, tấn công từ bên trái!”
Lâm Đăng gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn lướt qua đồng đội với vẻ lưỡng lự. Tô Minh cảm nhận được điều đó, nhưng không thể dừng lại. Họ cần phải hành động ngay.
Vũ Hoàng đã kích hoạt bẫy, ánh sáng lóe lên như một cái bẫy khổng lồ. Báo Đen bị kẹt lại, nhưng sức mạnh của hắn không hề giảm. Hắn gầm lên, một luồng sức mạnh đen tối bùng nổ từ cơ thể, làm vỡ tan những bẫy ma thuật xung quanh.
“Lùi lại!” Ngọc Hân hét lên, nhưng không kịp. Tô Minh cảm thấy sức mạnh từ Báo Đen đẩy anh lùi lại, suýt chút nữa ngã xuống.“Chúng ta cần thay đổi chiến thuật!” Tô Minh nói, cảm giác bối rối dâng trào. “Nếu không, chúng ta sẽ không thể thắng nổi.”
Ngọc Hân thở hổn hển, nhìn Tô Minh. “Nếu không thể đánh bại hắn, chúng ta phải rút lui.”
“Không! Chúng ta không thể bỏ cuộc!” Tô Minh khẳng định, ánh mắt kiên quyết. “Lâm Đăng, tin tưởng chúng tôi!”
Cuối cùng, Lâm Đăng cũng gật đầu, quyết tâm hiện rõ trên gương mặt. “Được rồi, tôi sẽ làm theo.”
“Chúng ta sẽ kết hợp sức mạnh,” Tô Minh nói. “Ngọc Hân, bảo vệ. Vũ Hoàng, chuẩn bị những bẫy lớn hơn. Lâm Đăng, tấn công từ trên cao!”
Nhóm nhanh chóng chia nhau ra, mỗi người đều sẵn sàng cho một cuộc tấn công mới. Tô Minh cảm thấy sức mạnh từ sự đoàn kết của họ, như một làn sóng năng lượng tràn đầy.
Báo Đen gầm lên, nhận ra sự thay đổi trong không khí. “Chúng mày nghĩ có thể thắng được tao?” Hắn cười khẩy, nhưng trong ánh mắt đã có sự lo lắng.
“Chúng ta không lùi bước!” Tô Minh hô lớn, chuẩn bị cho cuộc tấn công. “Hãy cùng nhau làm nên điều kỳ diệu!”
Bốn người đồng lòng, họ không chỉ chiến đấu vì bản thân mà còn vì tình bạn, vì những gì họ đã hứa. Khi Báo Đen lao về phía họ, Tô Minh cảm nhận được sự mạnh mẽ từ đồng đội bên cạnh. Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, và số phận của họ vẫn còn đang chờ đợi.
Ngọc Hân, với ánh sáng từ bàn tay, tạo ra một vòng tròn bảo vệ. Vũ Hoàng nhanh chóng đặt thêm bẫy, trong khi Lâm Đăng đứng trên cao, chuẩn bị phép thuật lửa. Tô Minh cầm kiếm, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào kẻ thù.
“Đến lúc rồi!” Tô Minh nói, quyết tâm trong từng chữ. Họ sẽ không để ai bị bỏ lại.
Báo Đen gầm lên, lao tới như một con thú điên. Nhưng lần này, họ đã sẵn sàng. Tô Minh, Ngọc Hân, Vũ Hoàng và Lâm Đăng cùng nhau tấn công, quyết tâm không chỉ để sống sót mà còn để bảo vệ lẫn nhau trong trận chiến ác liệt này.
Khi những phép thuật và đòn tấn công va chạm, không khí xung quanh như nổ tung. Cuộc chiến đã chính thức bắt đầu, và họ phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt hơn bao giờ hết.