Khi Tô Minh và Ngọc Hân tìm được một góc khuất an toàn trong con hẻm tối tăm, họ thở hổn hển, trái tim vẫn đập thình thịch. Ánh sáng từ bàn tay Ngọc Hân vẫn lóe lên, nhưng cô nhanh chóng tắt nó đi để không thu hút sự chú ý từ Báo Đen.
“Chúng ta cần phải nghĩ ra một kế hoạch,” Ngọc Hân thì thầm, ánh mắt lo lắng.
“Chúng ta không thể cứ chạy mãi,” Tô Minh đồng tình. “Phải có một nơi để dừng lại, chuẩn bị cho cuộc đối đầu.”
“Nhưng làm thế nào?” Ngọc Hân hỏi, giọng cô lộ rõ sự bất an. “Hắn mạnh lắm. Hắn không chỉ là một chiến binh bình thường.”
“Hắn không chỉ có sức mạnh, mà còn có sự tàn nhẫn,” Tô Minh nói, nhớ lại hình ảnh Báo Đen với chiếc mặt nạ lạnh lùng. “Chúng ta phải tìm cách gây bất ngờ cho hắn.”
Ngọc Hân gật đầu, lòng dũng cảm trỗi dậy trong cô. “Có thể chúng ta nên gọi Vũ Hoàng và Lâm Đăng. Họ có thể giúp chúng ta bẫy hắn.”
“Đúng, nhưng trước tiên, chúng ta cần phải tạo một giao ước,” Tô Minh nói, ánh mắt anh trở nên kiên định. “Một lời hứa rằng sẽ không ai hy sinh trong cuộc chiến này. Chúng ta phải bảo vệ lẫn nhau.”
Ngọc Hân nhìn anh, đôi mắt nâu sáng rực lên. “Giao ước? Ý anh là chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu, không để ai bị bỏ lại?”
“Chính xác. Đó sẽ là nền tảng cho sự đoàn kết của nhóm. Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai phải đơn độc đối diện với hiểm nguy,” Tô Minh khẳng định.
“Vậy, chúng ta hãy làm điều đó ngay bây giờ,” Ngọc Hân đề xuất. “Tôi sẽ triệu tập Vũ Hoàng và Lâm Đăng.”
Tô Minh gật đầu, trong khi Ngọc Hân bắt đầu sử dụng phép thuật của mình. Ánh sáng từ bàn tay cô lại bừng sáng, nhưng lần này là một ánh sáng dịu dàng, tạo nên một hình tròn ma thuật nhỏ giữa họ. Cô tập trung, gửi một thông điệp đến các thành viên còn lại.
Trong khi chờ đợi, Tô Minh cảm thấy một nỗi lo lắng dâng trào. Anh biết rằng cuộc chiến với Maestro và Báo Đen không chỉ là một cuộc chiến thể xác, mà còn là một cuộc chiến tâm lý. Anh phải chuẩn bị cho những gì sắp tới.
Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên gần đó. Tô Minh và Ngọc Hân nhìn nhau, không kịp nói gì, cả hai đều hiểu rằng thời gian không còn nhiều.
“Vũ Hoàng! Lâm Đăng!” Ngọc Hân gọi lớn, giọng cô vang lên giữa không gian tĩnh lặng.
Chỉ một lát sau, Vũ Hoàng xuất hiện, thở hồng hộc. “Mình đã nghe tiếng gọi,” anh nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Có chuyện gì?”
“Chúng ta cần tạo một giao ước,” Tô Minh nói nhanh. “Một lời hứa rằng sẽ không ai hy sinh trong cuộc chiến này.”
“Đúng,” Vũ Hoàng đồng tình, giọng anh chắc nịch. “Mình sẽ không để bất kỳ ai phải chịu đựng một mình.”
“Còn Lâm Đăng?” Ngọc Hân hỏi, lo lắng.Chưa kịp trả lời, Lâm Đăng xuất hiện, khuôn mặt có phần căng thẳng. “Mình đã thấy Báo Đen. Hắn đang tìm kiếm chúng ta.”
“Chúng ta phải hành động ngay bây giờ,” Tô Minh nói, nhìn thẳng vào mắt từng người. “Chúng ta sẽ không để ai hy sinh. Đây là giao ước của chúng ta.”
Mọi người gật đầu, lòng quyết tâm dâng cao. Tô Minh đứng giữa, tay giơ lên, như thể muốn khắc ghi lời hứa vào không gian. “Chúng ta sẽ chiến đấu cùng nhau, bảo vệ lẫn nhau. Không ai bị bỏ lại.”
Ngọc Hân, Vũ Hoàng, và Lâm Đăng cùng đặt tay lên tay Tô Minh, tạo thành một vòng tròn. Ánh sáng từ bàn tay Ngọc Hân lại lóe lên, chiếu rọi vào từng gương mặt, tạo nên một cảm giác thiêng liêng.
“Chúng ta là đồng đội. Chúng ta sẽ bảo vệ nhau,” họ đồng thanh hứa hẹn.
“Bây giờ, chúng ta cần chuẩn bị,” Tô Minh nói, giọng đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để Báo Đen tiếp cận. Hãy nghĩ ra một kế hoạch.”
“Để tôi tạo ra bẫy,” Vũ Hoàng nhanh chóng đề xuất. “Mình có thể dùng phép thuật để khiến hắn không thể di chuyển.”
“Tôi sẽ chữa trị nếu ai đó bị thương,” Ngọc Hân thêm vào, ánh mắt cô đầy tự tin.
“Còn tôi sẽ đối đầu trực tiếp,” Lâm Đăng nói, nhưng trong giọng nói của anh có một chút gì đó mơ hồ.
“Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai phải chịu đựng một mình,” Tô Minh nhắc lại, nhấn mạnh. “Hãy nhớ giao ước này.”
Nhóm chiến binh bắt đầu phân công công việc, mỗi người đều có nhiệm vụ riêng. Vũ Hoàng đi tìm những vật liệu cần thiết để tạo bẫy, trong khi Ngọc Hân chuẩn bị các phép thuật chữa trị. Tô Minh và Lâm Đăng đứng bên nhau, bàn luận về chiến lược đối phó với Báo Đen.
“Cẩn thận, Lâm Đăng,” Tô Minh nói, ánh mắt anh có phần nghi ngờ. “Đừng để áp lực từ gia đình khiến anh quyết định sai lầm.”
“Tôi biết,” Lâm Đăng đáp, nhưng không giấu được sự căng thẳng. “Tôi sẽ không để điều đó xảy ra.”
Khi mọi thứ đã sẵn sàng, họ đứng bên nhau, ánh mắt hướng về phía con hẻm tối tăm, nơi mà Báo Đen có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Tô Minh cảm nhận được sự hồi hộp trong lòng, nhưng cùng lúc đó, anh cũng cảm thấy một sức mạnh mới từ sự đoàn kết của nhóm.
“Chúng ta đã tạo ra giao ước. Bây giờ là lúc để thực hiện nó,” Tô Minh nói, giọng anh đầy quyết tâm.
Nhưng khi họ chuẩn bị bước ra khỏi nơi ẩn náu, một tiếng động lớn vang lên. Cánh cửa hẻm bị xô bật ra, và hình bóng Báo Đen xuất hiện, to lớn và đáng sợ. Mọi người nín thở, lòng dũng cảm trỗi dậy. Cuộc chiến không thể tránh khỏi.
“Đứng vững!” Tô Minh hô lớn, và họ cùng nhau tiến lên, sẵn sàng đối mặt với số phận.