Đại Chiến Thế Giới

Chương 18: Giải thoát thế giới

Tô Minh đứng giữa những tàn tích hoang tàn của cổng không gian, hơi thở nặng nề. Ánh sáng mờ ảo từ những mảnh vụn xung quanh tạo nên một không khí ngột ngạt. Ngọc Hân bên cạnh, đôi mắt nâu sáng ngập tràn lo âu, nhìn vào Tô Minh như đang tìm kiếm một sự khẳng định.

“Chúng ta phải phá hủy cổng này trước khi Maestro kịp sử dụng nó một lần nữa,” Tô Minh nói, giọng kiên quyết. “Nếu hắn mở ra cánh cổng này, các thế giới sẽ chìm trong hỗn loạn.”

“Nhưng làm thế nào?” Vũ Hoàng hỏi, ánh mắt lấp lánh với sự hồi hộp. “Chúng ta không biết điều gì sẽ xảy ra nếu cổng bị phá hủy.”

“Chúng ta sẽ không biết cho đến khi thử,” Lâm Đăng, với vẻ mặt trầm lắng, thêm vào. “Mỗi quyết định đều có giá của nó. Nhưng chúng ta không thể chần chừ.”

Ngọc Hân gật đầu, sự quyết tâm trong cô bừng lên. “Tô Minh, anh có thể dùng ma pháp điều khiển thời gian để làm cho mọi thứ chậm lại, đúng không? Điều đó có thể giúp chúng ta có thời gian để phá hủy cổng.”

“Đúng,” Tô Minh đáp, nhưng sự nghi ngại vẫn hiện rõ. “Nhưng tôi không chắc liệu nó có đủ sức mạnh để phá hủy cổng hay không. Cần một thứ gì đó mạnh mẽ hơn.”

“Chúng ta có thể kết hợp sức mạnh,” Vũ Hoàng đề xuất. “Nếu mỗi người trong nhóm dồn sức mạnh của mình lại, có thể chúng ta sẽ tạo ra một phép thuật đủ mạnh.”

“Đúng, hãy làm như vậy!” Ngọc Hân khuyến khích, sự lạc quan trong cô lan tỏa đến tất cả. “Chúng ta đã chiến đấu cùng nhau, và lần này cũng vậy.”

Tô Minh hít một hơi sâu, cảm nhận năng lượng bên trong mình. “Được rồi, hãy chuẩn bị. Tôi sẽ tạo ra một vòng tròn ma thuật. Các bạn chỉ cần đứng trong đó và dồn sức mạnh vào.”

Mọi người nhanh chóng tạo thành vòng tròn, tay nắm chặt. Tô Minh nhắm mắt, hình dung sức mạnh của từng người. Anh cảm nhận từng dòng năng lượng ấm áp đang hòa quyện lại. “Bắt đầu!”

“Thời gian, hãy dừng lại!” Tô Minh hét lên, ánh sáng từ tay anh bùng nổ, lan tỏa ra khắp vòng tròn. Thời gian như bị ngưng lại, tất cả mọi thứ xung quanh bỗng chốc tĩnh lặng.

“Bây giờ!” Ngọc Hân gào lên, ánh sáng từ đôi tay cô chảy tràn vào vòng tròn, hình thành một quả cầu rực rỡ. Vũ Hoàng và Lâm Đăng đồng thời dồn sức mạnh, tạo ra một luồng năng lượng mạnh mẽ.

Cổng không gian trước mặt họ bắt đầu rung chuyển. Những vết nứt xuất hiện, như thể nó đang bị dồn nén bởi sức mạnh từ bốn người. “Chúng ta sắp làm được!” Vũ Hoàng kêu lên, vẻ mặt phấn khích.

Nhưng sự yên tĩnh không kéo dài lâu. Một tiếng cười lạnh lẽo vang lên, làm không khí bỗng chốc lạnh lẽo. Maestro xuất hiện, ánh mắt hắn như lửa, đầy thách thức. “Các ngươi nghĩ rằng có thể phá hủy cổng này sao? Thật ngây thơ!”“Chúng ta không lùi bước!” Tô Minh quát, sự kiên quyết lấp đầy tâm trí anh. “Chúng ta sẽ giải phóng các thế giới khỏi sự thao túng của ngươi!”

Maestro giơ tay, một cơn gió lạnh thổi qua, làm cho bầu không khí trở nên nặng nề. “Các ngươi không biết rằng chính các ngươi cũng đang bị thao túng sao?” Hắn mỉm cười, vẻ mặt tự mãn. “Từng bước đi của các ngươi đều nằm trong kế hoạch của ta.”

“Chúng ta không quan tâm!” Ngọc Hân hét lên, ánh sáng từ tay cô sáng bừng lên, như một ngọn đuốc giữa bóng tối. “Chúng ta sẽ không để ngươi chiến thắng!”

“Cùng nhau!” Tô Minh hô lớn, tất cả đều dồn sức mạnh vào quả cầu ánh sáng. Ma pháp từ bốn người hòa quyện lại, tạo thành một luồng sáng chói lòa hướng về cổng không gian.

Khi quả cầu chạm vào cổng, một vụ nổ ánh sáng xảy ra. Ánh sáng lan tỏa như sóng biển, đập vào từng vết nứt. Tô Minh cảm nhận sức mạnh của mình như được nhân đôi. Hắn cười vang lên, nhưng tiếng cười nhanh chóng chuyển thành tiếng thét khi ánh sáng chói lòa nuốt chửng cổng không gian.

“Chúng ta đã làm được!” Vũ Hoàng thốt lên, nhưng niềm vui chưa kịp dâng trào thì một tiếng nổ lớn vang lên. Cổng không gian bị phá hủy, nhưng một cơn bão năng lượng đen tối từ bên trong phun trào ra ngoài.

“Đi nào!” Tô Minh kêu lên, và tất cả lao về phía trước. Cơn bão năng lượng vây quanh họ, như một con quái vật khổng lồ đang nuốt chửng mọi thứ.

Ngọc Hân, Vũ Hoàng và Lâm Đăng chạy theo sau Tô Minh, nhưng cơn bão ngày càng mạnh mẽ. “Chúng ta không thể dừng lại!” Ngọc Hân gào lên, đôi mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta phải thoát khỏi đây!”

“Làm theo tôi!” Tô Minh dẫn đường, cố gắng giữ vững tinh thần. Họ lao qua những tia sáng và bóng tối, băng qua những mảnh vụn của cổng không gian. Mọi thứ xung quanh như sụp đổ, nhưng họ không thể dừng lại.

Cuối cùng, khi cơn bão năng lượng bắt đầu yếu dần, họ tìm thấy một lối thoát. Tô Minh nhảy ra ngoài, và cả nhóm theo sau, thở hổn hển khi thoát khỏi cơn cuồng phong.

Nhìn lại, cổng không gian đã hoàn toàn biến mất, để lại chỉ là một khoảng không trống trải. “Chúng ta đã giải phóng được một thế giới,” Tô Minh thở phào, nhưng không thể gạt bỏ cảm giác bất an trong lòng.

“Nhưng còn nhiều thứ khác đang chờ đợi,” Lâm Đăng nói, ánh mắt xa xăm. “Maestro sẽ không dừng lại.”

Tô Minh gật đầu, lòng dâng lên một quyết tâm mới. “Chúng ta sẽ không để hắn có cơ hội làm lại. Hãy chuẩn bị cho những gì sắp tới.”

Khi họ quay lưng lại, một cảm giác hồi hộp lướt qua, như thể một cơn bão mới đang hình thành từ phía xa. Họ đã giải phóng một thế giới, nhưng cuộc chiến chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn