Lâm Đăng đứng giữa chiến trường, ánh sáng từ kiếm của anh tỏa ra như ngọn lửa rực rỡ. Đối diện, Tô Minh và đồng đội đang lao vào cuộc chiến với quyết tâm không gì có thể ngăn cản. Nhưng, sự xuất hiện của Lâm Đăng đã tạo ra một sự bất ngờ lớn. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh, trong đó có sự nghi ngờ và hoài nghi.
“Lâm Đăng, anh đứng về phía nào?” Tô Minh gầm lên, vừa thận trọng vừa lo lắng. Trong khoảnh khắc, anh cảm thấy như cả bầu không khí đột ngột ngưng đọng.
“Đừng lo lắng, Tô Minh,” Lâm Đăng mỉm cười, nhưng nụ cười đó lại mang một vẻ lạnh lẽo. “Tôi đã tìm thấy sức mạnh mà chúng ta cần.”
“Điều đó có nghĩa là gì?” Ngọc Hân hỏi, ánh mắt cô đầy lo lắng. “Anh đang đùa sao?”
Lâm Đăng không trả lời, thay vào đó, anh vung kiếm về phía nhóm của Tô Minh. Một làn sóng lửa bùng lên, cuốn theo sức mạnh hủy diệt. Ngọc Hân lập tức tạo ra một bức tường ánh sáng, nhưng sức mạnh từ Lâm Đăng quá mạnh, làm cho bức tường chao đảo.
“Đừng để anh ta làm vậy!” Vũ Hoàng hét lên, lao vào giúp Ngọc Hân. “Chúng ta phải ngăn cản anh ta!”
“Tôi không muốn chiến đấu với anh!” Tô Minh nói, lòng anh nặng trĩu. “Nhưng nếu anh đứng về phía Maestro, tôi sẽ không có sự lựa chọn nào khác.”
“Vậy thì hãy xem ai mạnh hơn,” Lâm Đăng đáp, đôi mắt đỏ như lửa ánh lên sự cuồng nhiệt. “Tôi sẽ không quay lại nữa.”
Cuộc chiến giữa hai bên diễn ra ác liệt. Tô Minh và Vũ Hoàng cùng nhau tấn công Lâm Đăng, trong khi Ngọc Hân vẫn cố gắng giữ vững bức tường ánh sáng. Nhưng mỗi đòn đánh của Lâm Đăng đều mang theo sức mạnh tàn khốc, khiến cho họ dần dần bị đẩy lùi.
“Chúng ta không thể thua!” Tô Minh gào lên, lòng anh như đang cháy bỏng. “Hãy nhớ lý do chúng ta chiến đấu!”
“Đúng!” Vũ Hoàng phụ họa, nhưng anh cũng không giấu nổi sự mệt mỏi. “Chúng ta phải thắng vì Ryu!”
Ánh sáng từ Ngọc Hân chợt vụt sáng hơn, cô hô lớn: “Tôi sẽ không để anh ấy ngã xuống một lần nữa!”
Ngọc Hân dồn hết sức mạnh vào phép thuật của mình, tạo ra một cơn lốc ánh sáng. Lâm Đăng, không kịp phản ứng, bị cuốn vào cơn lốc. “Điều này không thể xảy ra!” Anh ta hét lên, nhưng sức mạnh của đồng đội đã tạo ra một khoảng trống.
“Chúng ta phải tận dụng cơ hội này!” Tô Minh thừa thắng xông lên, lao vào tấn công Lâm Đăng. Nhưng ánh mắt của Lâm Đăng đã thay đổi, sự điên cuồng trong anh đã trở thành một cơn thịnh nộ khủng khiếp.
“Các ngươi không hiểu gì cả!” Lâm Đăng gào lên, sức mạnh từ bên trong bùng nổ. “Tôi sẽ không để ai ngăn cản tôi nữa!”Đột nhiên, Lâm Đăng thi triển một phép thuật hủy diệt mạnh mẽ. Tô Minh cảm nhận được sức mạnh đó đang dần dần lan tỏa, làm cho không gian xung quanh rung chuyển. “Cẩn thận!” anh hét lên, nhưng đã quá muộn.
Một luồng lửa mạnh mẽ xô đến, khiến Tô Minh và đồng đội phải tránh né. Ngọc Hân kêu lên, “Chúng ta phải rút lui!”
“Không! Chúng ta không thể để anh ta thắng!” Tô Minh khẳng định, quyết tâm không để Lâm Đăng tiếp tục gây ra sự tàn phá.
Cuộc chiến giữa họ trở nên ác liệt hơn bao giờ hết. Từng đòn tấn công, từng tiếng hét vang vọng trong không gian. Tô Minh cảm thấy như mọi thứ đang dần tuột khỏi tầm tay. Ánh mắt của Lâm Đăng ngày càng mất kiểm soát, như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng.
“Còn lại một cách thôi!” Vũ Hoàng thở hổn hển. “Chúng ta phải hợp sức lại!”
Ngọc Hân gật đầu, “Đúng! Chúng ta phải tin tưởng vào nhau!”
Tô Minh nhìn vào mắt đồng đội, sự kiên quyết lan tỏa trong lòng anh. “Tôi sẽ không để điều này kết thúc như vậy. Chúng ta phải đánh bại Lâm Đăng!”
Họ dồn hết sức mạnh vào một đòn tấn công cuối cùng. Ánh sáng từ Ngọc Hân, sức mạnh từ Vũ Hoàng, và quyết tâm từ Tô Minh hòa quyện lại, tạo thành một sức mạnh khổng lồ lao về phía Lâm Đăng.
“Không!” Lâm Đăng hét lên, nhưng không thể tránh khỏi. Sức mạnh từ nhóm của Tô Minh đã chạm đến anh, khiến anh loạng choạng. Trong khoảnh khắc đó, Tô Minh thấy ánh mắt Lâm Đăng thoáng chốc trở lại với con người mà anh từng biết.
“Lâm Đăng!” Tô Minh thét lên, “Hãy quay lại với chúng tôi!”
Nhưng Lâm Đăng đã không còn nghe thấy. Anh ta bị cuốn vào trong ánh sáng, và một tiếng nổ lớn vang lên. Mọi thứ xung quanh đều rung chuyển, và Tô Minh cảm thấy như mình đang ở giữa một cơn bão.
Khi ánh sáng tan đi, Tô Minh đứng dậy, nhìn xung quanh. Lâm Đăng đã biến mất. “Chúng ta phải tìm anh ấy!” Tô Minh nói, lòng đầy lo lắng.
“Nhưng chúng ta không thể ở đây lâu hơn!” Ngọc Hân nhắc nhở. “Maestro sẽ không bỏ qua cho chúng ta đâu.”
“Đúng vậy,” Vũ Hoàng đồng tình, “Chúng ta cần phải rút lui ngay lập tức.”
Tô Minh gật đầu, nhưng lòng anh vẫn nặng trĩu. Lâm Đăng đã phản bội, nhưng liệu anh có thể cứu lấy người bạn cũ của mình trước khi quá muộn? Cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu, và mọi thứ vẫn còn đang chờ đợi.