Đại Chiến Thế Giới

Chương 10: Lâm Đăng phản bội

Màn đêm buông xuống, nhóm chiến binh dừng chân bên một ngọn đồi nhỏ. Ánh trăng chiếu sáng khuôn mặt Tô Minh, tạo nên những đường nét sắc sảo trong đôi mắt xanh thẳm của anh. Đằng xa, những ngọn núi trùng điệp như những hình bóng mờ ảo, nhưng tâm trí anh hoàn toàn tập trung vào kế hoạch sắp tới.

“Chúng ta cần phải cẩn trọng,” Ngọc Hân lên tiếng, nét mặt cô hiện rõ sự lo lắng. “Maestro không phải kẻ dễ đối phó.”

“Đúng vậy,” Vũ Hoàng phụ họa, “Hắn sẽ không để chúng ta dễ dàng tiếp cận. Nhưng chúng ta đã sẵn sàng, phải không?”

“Chúng ta phải tìm ra điểm yếu của hắn,” Lâm Đăng nói, giọng điệu có phần lạnh lùng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh, như thể đang chờ đợi một kế hoạch táo bạo.

Tô Minh cảm nhận sự căng thẳng trong không khí. Lâm Đăng, người mà họ từng tin tưởng, giờ đây lại mang đến sự bất an. Áp lực từ danh tiếng gia đình đang đè nặng lên vai anh. Tô Minh quyết định không để điều đó làm mình phân tâm. “Chúng ta phải tập trung vào mục tiêu. Mỗi người có một nhiệm vụ. Nếu như có gì xảy ra, hãy bảo vệ nhau.”

Nhóm bắt đầu di chuyển, nhưng Tô Minh có cảm giác như có điều gì đó không ổn. Ánh mắt Lâm Đăng thỉnh thoảng lướt qua họ, như thể đang cân nhắc điều gì đó.

Khi họ tiến vào khu rừng rậm rạp, âm thanh của những chiếc lá xào xạc khiến không khí trở nên hồi hộp. “Cẩn thận,” Tô Minh nhắc nhở, “Có thể có bẫy.”

Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau. Họ quay lại, và Lâm Đăng đã đứng ở đó, ánh mắt đỏ rực như lửa. “Tôi không thể tiếp tục nữa,” anh nói, giọng điệu đầy quyết đoán. “Sức mạnh tối thượng không thể chờ đợi.”

“Mày đang nói gì vậy?” Vũ Hoàng kinh ngạc, “Đừng có nói mày định…”

“Tôi sẽ theo Maestro,” Lâm Đăng cắt ngang, “Chỉ có hắn mới cho tôi sức mạnh mà tôi cần. Còn các người, các người chỉ là trở ngại!”

“Lâm Đăng!” Ngọc Hân gào lên, “Mày không thể làm điều này! Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao khó khăn!”

“Đủ rồi!” Lâm Đăng gầm lên, sức mạnh từ đôi tay anh bùng lên như ngọn lửa. “Tôi không thể sống dưới cái bóng của cha mình mãi. Tôi sẽ không để bất kỳ ai cản đường!”

Tô Minh cảm thấy như có một nhát dao đâm vào tim. “Mày thực sự nghĩ rằng sức mạnh có thể mang lại hạnh phúc? Đó chỉ là cái bẫy mà Maestro giăng ra!”

“Im đi!” Lâm Đăng quát, và ngay lập tức, những ngọn lửa từ tay anh bùng lên, tạo thành một hình dáng khủng khiếp. “Các người sẽ phải trả giá cho sự phản bội!”

Ngọc Hân lùi lại, đôi mắt cô tràn đầy nước. “Chúng ta không muốn chiến đấu với mày!”“Nhưng tôi sẽ không ngừng lại!” Lâm Đăng hét lên, và trong khoảnh khắc, anh lao về phía họ, tay nắm chặt sức mạnh nguyên tố lửa.

Tô Minh không kịp suy nghĩ, anh rút kiếm ra, ánh mắt quyết tâm. “Dừng lại, Lâm Đăng! Chúng ta có thể tìm ra cách khác!”

Nhưng Lâm Đăng đã không nghe. Ánh lửa từ tay anh rực cháy, tạo ra những vòng xoáy xung quanh. Tô Minh cảm nhận được sức mạnh mãnh liệt, nhưng cũng hiểu rằng đây không phải là Lâm Đăng mà anh từng biết.

“Đừng để hắn kéo chúng ta xuống!” Vũ Hoàng hét lên, và lao về phía trước, cố gắng ngăn cản Lâm Đăng.

Cuộc chiến giữa hai bên diễn ra như một cơn bão. Tô Minh lao vào, kiếm trong tay, cố gắng chặn những đợt tấn công của Lâm Đăng. Ngọc Hân đứng phía sau, tập trung vào việc điều khiển ánh sáng để tạo ra các bẫy ảo, hy vọng có thể làm chậm lại bước tiến của anh.

“Đây không phải là cách!” Tô Minh hô to, “Chúng ta có thể cứu mày! Hãy quay lại!”

“Cứu?!” Lâm Đăng cười nhạo. “Tôi không cần cứu, tôi cần sức mạnh! Tôi sẽ không quay lại!”

Một cú chém mạnh từ Tô Minh khiến Lâm Đăng lùi lại. Ánh lửa tắt dần, nhưng ánh mắt của anh vẫn đỏ rực, thể hiện quyết tâm không gì ngăn cản. “Mày sẽ hối tiếc!” anh gầm lên, và một cột lửa lớn bùng lên từ mặt đất, hướng về phía Tô Minh.

Ngọc Hân nhanh chóng thi triển ma pháp của mình, tạo ra một bức tường ánh sáng để chặn lại đợt tấn công. “Chúng ta không thể để Lâm Đăng tiếp tục như vậy!” cô nói, giọng đầy lo âu. “Nếu không, hắn sẽ tự hủy hoại bản thân.”

Tô Minh cảm thấy đau lòng khi nhìn Lâm Đăng, người bạn từng đồng hành giờ đây lại trở thành kẻ thù. “Chúng ta phải tìm cách cứu mày!” anh kêu lên, “Đừng để sức mạnh thao túng mày!”

Nhưng Lâm Đăng chỉ cười, tiếng cười vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “Sức mạnh sẽ dẫn lối cho tôi. Các người không thể hiểu!”

Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, và Tô Minh biết rằng thời gian không còn nhiều. Họ phải tìm ra cách ngăn chặn Lâm Đăng trước khi quá muộn. Những kẻ thù bên ngoài chưa bao giờ là mối đe dọa lớn bằng những xung đột nội tâm của chính họ.

“Đứng vững!” Tô Minh hét lên, tay nắm chặt kiếm, chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo. Anh sẽ không để Lâm Đăng rơi vào bóng tối mà anh đã từng phải đấu tranh để thoát ra.

Và trong khoảnh khắc đó, một quyết định mạnh mẽ nảy sinh trong lòng Tô Minh. Anh sẽ không chỉ chiến đấu để bảo vệ mình, mà còn để cứu lấy Lâm Đăng. Cuộc chiến không chỉ là giữa họ và Maestro, mà còn giữa ánh sáng và bóng tối trong chính tâm hồn mỗi người.

“Đến lúc phải chiến đấu cho điều đúng đắn!” Tô Minh thầm nghĩ, và lòng anh tràn đầy quyết tâm. Họ sẽ không chỉ là những chiến binh, mà còn là những người bạn, những người sẽ không bao giờ từ bỏ nhau.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn