Đã Nói Thể Nghiệm Nhân Sinh, Tiên Tử Ngươi Thế Nào Thành Sự Thật
Chương 502: Tâm Tư Như Vậy Của Mình, Là Không Đúng
Đồ Sơn Kính Từ không ngừng chạy xuống núi.
Ánh tà dương nơi chân trời kéo cái bóng của nàng ngả dài thật dài ở phía sau, nhẹ nhàng đung đưa theo dáng vẻ lao đi của thiếu nữ.
Mà ngay khoảnh khắc nàng chạy vào trúc viện, bước chân lại không tự chủ được mà chậm lại.
“Ta... ta chạy tới đây là muốn làm gì nha?”
Đồ Sơn Kính Từ nhất thời có chút hoảng hốt, lại không biết rốt cuộc mình đang làm cái gì.
Nàng chỉ cảm thấy trong lòng hoảng hốt, muốn đi gặp Tiêu Mặc, không muốn để Tiêu Mặc và Liễu Thủy tỷ ở cùng một chỗ.
Nhưng khi nàng thực sự chạy đến trước trúc viện, trong lòng lại dâng lên vài phần hối hận.
Đồ Sơn Kính Từ chợt nhận ra cho dù mình đi, thì có thể làm gì chứ?
Lỡ như Tiêu Mặc và Liễu Thủy tỷ thực sự ở bên nhau, mình lại có thể làm được gì?
Chẳng lẽ mình còn có thể ngăn cản hay sao?
Còn có thể chia rẽ Tiêu Mặc và Liễu Thủy tỷ hay sao?
Nàng vừa suy nghĩ miên man, vừa bắt giác đi về phía trước.
Bất tri bất giác, nàng đã đi tới bên ngoài trúc viện của Tiêu Mặc.
Đồ Sơn Kính Từ ngẩng đầu lên, liếc mắt liền nhìn thấy Tiêu Mặc cùng Liễu Thủy trong viện, không khỏi giật mình, vội vàng lách mình trốn ra sau mấy cây trúc, dùng bản mệnh thần thông của mình che giấu khí tức.
Bàn tay ngọc ngà của thiếu nữ nhẹ nhàng vịn lấy một cây thúy trúc, thân hình ẩn sau bóng trúc, chớp cũng không chớp mắt nhìn chằm chằm hai người trong viện, trái tim trong lồng ngực đập thình thịch, nhịp sau lại nhanh hơn nhịp trước.
Hai tay nàng nắm chặt thúy trúc càng lúc càng siết lại, đầu ngón tay hơi trắng bệch, chỉ sợ Tiêu Mặc cùng Liễu Thủy sẽ có hành động thân mật gì.
Đồ Sơn Kính Từ rất muốn nghe xem hai người bọn họ rốt cuộc đang nói cái gì, nhưng trong viện đã thiết lập pháp trận cách tuyệt thần thức dò xét, nàng cái gì cũng không nghe được, trong lòng liền càng thêm lo lắng, giống như có một ngọn lửa đang thiêu đốt.
Non nửa nén hương sau.
Đồ Sơn Kính Từ nhìn thấy Tiêu Mặc lùi về sau một bước, cung cung kính kính chắp tay vái chào Liễu Thủy tỷ.
Liễu Thủy tỷ đứng trước mặt Tiêu Mặc vẻ mặt ngơ ngẩn, ngây ngốc đứng tại chỗ, bàn tay nhỏ bé gắt gao nắm chặt ống tay áo, giống như đang lẳng lặng chờ Tiêu Mặc mở miệng.
Mà khi Tiêu Mặc dường như đã nói xong điều gì đó, Đồ Sơn Kính Từ nhìn thấy rõ ràng đôi mắt của Liễu Thủy tỷ tỷ khẽ dao động một chút, giống như bị thứ gì đó đánh trúng vào tim, hồi lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần.
Cuối cùng, Đồ Sơn Kính Từ chỉ nhìn thấy Liễu Thủy tỷ tỷ che miệng, xoay người chạy ra khỏi viện.
Mà ngay lúc Liễu Thủy chạy ra ngoài rừng trúc, trùng hợp lại chính là hướng Đồ Sơn Kính Từ đang ẩn náu.
Liễu Thủy đối diện nhìn thấy Đồ Sơn Kính Từ, không khỏi hơi kinh hãi, bước chân cũng theo đó khựng lại.
“Liễu Thủy tỷ tỷ...”
Đồ Sơn Kính Từ nhìn đôi mắt đang khẽ dao động của Liễu Thủy, cùng với khóe mắt ửng đỏ vẫn còn vương giọt lệ trong suốt, phảng phất như khắc tiếp theo sẽ lăn dài xuống, nhất thời lại không biết nên nói cái gì cho phải.
Nàng không biết giữa Liễu Thủy tỷ tỷ và Tiêu Mặc rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng hẳn là, không được tốt cho lắm.
“Ra mắt Đồ Sơn tiểu thư...” Liễu Thủy khom người hành lễ, trong giọng điệu run rẩy mang theo chút nức nở không kìm nén được, “Cái kia... Đồ Sơn tiểu thư, ta còn có chút việc, liền... xin cáo từ trước.”
Dứt lời, nàng nhẹ nhàng đưa tay lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, lại nhịn không được đưa mắt nhìn về hướng viện lạc một cái, trong ánh mắt tràn đầy vẻ không nỡ, lúc này mới xoay người chạy đi thật xa, thân ảnh dần dần chìm khuất vào chỗ sâu trong rừng trúc.
Sau khi Liễu Thủy rời đi, ánh mắt của Đồ Sơn Kính Từ rơi trở lại trên người Tiêu Mặc trong viện.
Nàng chỉ thấy Tiêu Mặc đang nhìn về hướng Liễu Thủy tỷ rời đi, vẻ mặt mang theo vài phần áy náy, chân mày hơi nhíu lại, giống như đã làm chuyện gì đuối lý vậy.
Một lúc lâu sau, Tiêu Mặc mới thu hồi tầm mắt, quay đầu nhìn thấy Đồ Sơn Kính Từ đang đứng ngoài viện, liền mỉm cười, ôn tồn nói:
“Tiểu thư, ngươi sao lại tới đây?”
“Ta... ta...”
Đôi mắt thiếu nữ khẽ dao động, trong đầu xoay chuyển bay nhanh, suy nghĩ xem nên giải thích thế nào về việc mình vì sao lại xuất hiện ở chỗ này.
“Ta vừa từ Nho Phong Lâm bế quan đi ra, dù sao cũng không có chuyện gì khẩn yếu, liền dứt khoát tới thăm ngươi một chút, cũng là sợ ngươi một mình rảnh rỗi đến buồn chán.”
Vừa nói, nàng liền tự lo liệu đi vào trong viện, nhìn trái nhìn phải, chốc lát sờ sờ cái bàn đá này, chốc lát lại chạm vào cành trúc kia, làm ra một bộ dáng lơ đãng.
Sau đó, nàng nâng lên đôi mắt xinh đẹp kia, nhìn thẳng vào mắt Tiêu Mặc, yết hầu lăn lộn, muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn mở miệng nói.
“Nói chứ Tiêu Mặc, Liễu Thủy tỷ tỷ sao lại khóc lóc chạy ra ngoài rồi? Ngươi có phải hay không đã bắt nạt Liễu Thủy tỷ tỷ?”
“Cái này... hẳn là không tính là bắt nạt đi.”
Tiêu Mặc lắc đầu, ngồi xuống ghế đá, vẻ mặt mang theo vài phần phức tạp khó nói nên lời.
“Vậy tại sao Liễu Thủy tỷ tỷ lại mang bộ dáng sắp khóc như thế?”
Đồ Sơn Kính Từ chắp hai tay sau lưng, hơi nghiêng người uốn cong vòng eo thon thả, trong giọng điệu mang theo vài phần ý vị “bất bình thay” cho Liễu Thủy, nhưng sâu trong đôi mắt xinh đẹp kia, lại cất giấu sự khẩn trương không nói rõ được.
“Thật sự không có gì.”
Tiêu Mặc nho nhã cười cười, không đem chuyện tư nhân của Liễu Thủy nói ra, hắn đứng người lên, vẻ mặt để lộ ra vài phần mệt mỏi.
“Ta có chút mệt mỏi rồi, về phòng nghỉ ngơi một chút trước, e là không thể tiếp tiểu thư được nữa, tiểu thư hay là hôm nay cứ về trước đi.”
Nói xong, hắn liền xoay người đi về phía căn phòng.
Nhìn bóng lưng của Tiêu Mặc, Đồ Sơn Kính Từ khẽ cắn môi mỏng, trong mắt đan xen sự do dự cùng rối rắm, hai tay bất giác nắm chặt lấy vạt váy.
Ngay khoảnh khắc Tiêu Mặc vừa muốn bước vào cửa phòng, Đồ Sơn Kính Từ đột ngột ngẩng đầu lên, hướng về phía bóng lưng của hắn hô to:
“Tiêu Mặc!”
“Hửm?”
Tiêu Mặc dừng bước, xoay người lại, ánh mắt ôn hòa nhìn nàng.
Đồ Sơn Kính Từ hít sâu một hơi, giống như đang cổ vũ cho chính mình, thanh âm bất giác nhẹ đi vài phần:
“Liễu Thủy tỷ tỷ... là hướng ngươi bày tỏ tâm ý sao?”
Tiêu Mặc hơi sững sờ:
“Tiểu thư... ngươi làm sao...”
Tiêu Mặc không ngờ Kính Từ ngay cả điều này cũng có thể đoán được.
“Ta... hôm nay lúc ta vừa từ Nho Phong Lâm đi ra, liền bắt gặp Liễu Thủy tỷ tỷ trở về.”
Đồ Sơn Kính Từ rũ mắt xuống, trên má ửng lên rặng mây đỏ nhàn nhạt, thanh âm càng lúc càng nhẹ:
“Tỷ ấy hỏi ta... hỏi ta... ngươi có thể hay không thích một nữ tử như tỷ ấy.”
Nàng dừng lại một chút, giống như đã dùng sức lực rất lớn mới có thể đem lời tiếp theo nói ra khỏi miệng.
“Cho nên... Liễu Thủy tỷ tỷ thật sự đã bày tỏ tâm ý với ngươi rồi? Hai người các ngươi... Liễu Thủy tỷ tỷ mang bộ dáng kia, chẳng lẽ ngươi...”
“Chính là như vậy...”
Mặc dù lời của thiếu nữ chưa nói hết, nhưng Tiêu Mặc đã hiểu rõ nàng muốn hỏi cái gì, hắn nhẹ nhàng gật đầu, không hề phủ nhận.
“Ta đã cự tuyệt Liễu Thủy tỷ.”
“Vì sao?”
Đồ Sơn Kính Từ cúi đầu, ngón tay thon dài vô thức xoa nắn:
“Liễu Thủy tỷ tỷ là một nữ tử tốt như vậy...”
Thanh âm của nàng càng lúc càng nhỏ, nhỏ đến mức gần như chỉ có chính mình mới có thể nghe thấy.
Thiếu nữ cảm thấy trong lòng mình càng thêm kỳ quái.
Mình rõ ràng đang cảm thấy thương tâm thay cho Liễu Thủy tỷ tỷ, nhưng sâu thẳm trong đáy lòng, lại mơ hồ mang theo vài phần may mắn.
Mà nàng lại phân minh biết rõ, tâm tư như vậy của mình, là không đúng.