Đã Nói Thể Nghiệm Nhân Sinh, Tiên Tử Ngươi Thế Nào Thành Sự Thật

Chương 483: Nương, Ta Không Muốn Gả Cho Những Người Kia

"Tiêu đại ca..."

"Tiêu đại ca có đó không?"

"Tiêu đại ca..."

Sáng sớm hôm sau, bên ngoài trúc viện vang lên giọng nói của một nữ tử.

Tiêu Mặc bước ra khỏi phòng, liền nhìn thấy Liễu Thủy xách theo một cái giỏ, đứng ở bên ngoài viện.

"Liễu Thủy tỷ, sao tỷ lại tới đây?"

Tiêu Mặc cười nói, bước tới mở hàng rào ra: "Liễu Thủy tỷ, mời vào trong."

"Ừm."

Liễu Thủy bước vào trong sân, đưa mắt đánh giá xung quanh, trong ánh mắt mang theo vẻ tò mò.

"Hôm nay ta vốn đến chỗ Đồ Sơn tiểu thư đưa chút bánh ngọt, kết quả lại thấy công tử không có ở đó, Nguyệt Thạch tỷ nói ngài đã dọn đến trúc viện dưới chân núi."

"Mặc dù Nguyệt Thạch tỷ đã chỉ phương hướng, nhưng ta phải tìm rất lâu mới thấy."

Liễu Thủy nhìn quanh bốn phía, trong mắt lóe lên niềm vui sướng.

"Không ngờ trong cánh rừng trúc này, lại còn có một tòa trúc viện như vậy."

"Hơn nữa trúc viện này thật đẹp, là do chính tay công tử bài trí sao?"

"Không phải đâu." Tiêu Mặc cười, rót cho Liễu Thủy một chén trà, "Lúc ta dọn vào thì viện này đã có dáng vẻ như vậy rồi, chỉ là dọn dẹp lại một chút mà thôi, Liễu Thủy tỷ uống chén trà đi."

"Đa tạ công tử." Liễu Thủy khẽ cúi người hành lễ, nhận lấy chén trà, "Nhưng công tử sống một mình ở đây không có ai chăm sóc, liệu có ổn không?"

"Ha ha ha... Chuyện này cũng bình thường."

Tiêu Mặc mỉm cười: "Ta sống một mình, tuy xung quanh không có ai, nhưng cũng có vài phần thanh tịnh, vừa vặn để dốc lòng tu hành."

"Không được đâu..." Liễu Thủy lắc đầu, nói với Tiêu Mặc, "Cho dù công tử có tu hành một mình, thì cũng nên có người giặt giũ nấu cơm, quét tước sân viện cho ngài mới phải."

Nói đoạn, Liễu Thủy ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Tiêu Mặc: "Công tử, hay là thế này đi, nếu công tử không chê, mỗi ngày ta có thể đến đây dọn dẹp sân viện giúp ngài."

"Như vậy thì phiền Liễu Thủy tỷ quá."

Tiêu Mặc lắc đầu nói: "Hơn nữa ta đã sớm Tích Cốc, cũng không cần ăn uống."

"Vậy sao được." Liễu Thủy kiên trì nói, "Cho dù công tử đã Tích Cốc, mỗi ngày cũng phải ăn một chút huyết nhục của Linh Thú ma thú, để bổ sung linh lực cùng khí huyết."

"Cứ quyết định vậy đi, mỗi ngày ta đều sẽ đến nấu cơm, dọn dẹp sân viện cho công tử."

Liễu Thủy khẽ cúi người hành lễ, dịu dàng nói: "Ta còn chút việc, xin phép đi trước, buổi trưa ta lại đến."

Dứt lời, Liễu Thủy lập tức xoay người rời đi, cứ như sợ Tiêu Mặc sẽ từ chối.

"Liễu Thủy tỷ..."

Tiêu Mặc gọi với theo bóng lưng Liễu Thủy, nhưng nàng đã biến mất trong rừng trúc.

"Thôi bỏ đi... Cứ vậy đi..."

Tiêu Mặc lắc đầu.

Hắn quả thực cần ăn chút huyết nhục của Linh Thú hoặc là ma thú để bổ sung linh lực.

Trình độ nấu nướng của Liễu Thủy tỷ không tệ, có thể giúp hắn một việc không nhỏ.

Đương nhiên, hắn cũng sẽ không để Liễu Thủy tỷ làm việc không công.

Về mặt thù lao, hắn tự nhiên sẽ trả, hơn nữa hắn sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ chi phí mua nguyên liệu nấu ăn.

Những nguyên liệu chứa nhiều linh lực kia, hắn cũng sẽ để Liễu Thủy tỷ ăn cùng, như vậy cũng có ích cho việc tu hành của nàng.

Sau khi quyết định xong, Tiêu Mặc ngồi xếp bằng trong sân, tiếp tục tu hành.

Bất tri bất giác, đã đến buổi trưa.

Liễu Thủy sau khi nấu cơm nước xong cho mẫu thân, liền đúng giờ tới nấu cơm cho Tiêu Mặc.

Bởi vì có thêm một người, nên trong viện cũng náo nhiệt hơn một chút.

"Chỉ là..."

Trong lòng Tiêu Mặc, lại luôn cảm thấy có chút trống trải.

Trước kia, Kính Từ đều sẽ ồn ào kéo hắn ra ngoài chơi.

Nếu không thì Kính Từ cũng sẽ giống như một con chim nhỏ, ríu rít kêu bên tai hắn.

Hiện tại Kính Từ không ở bên cạnh, hắn thật sự có chút không quen.

Sau khi ăn trưa xong, bởi vì Liễu Thủy không có việc gì làm, nên dứt khoát ở lại trong viện của Tiêu Mặc.

Tiêu Mặc tự nhiên không có ý kiến gì.

Rừng trúc này linh lực dồi dào, cho dù chỉ là hít thở, cũng mang lại không ít lợi ích cho Liễu Thủy.

Trong sân viện buổi chiều, Tiêu Mặc lúc thì lật xem 《Đại Mộng Hoàng Lương》, lúc thì lật xem một vài Đạo gia kinh điển khác.

Bởi vì Tiêu Mặc phát hiện ra.

Sau khi hắn tu hành 《Đại Mộng Hoàng Lương》 đến trung thiên, những Đạo gia kinh điển khác cũng mang lại lợi ích tương tự cho hắn.

Càng hiểu sâu về đạo pháp, việc tu hành 《Đại Mộng Hoàng Lương》 của Tiêu Mặc lại càng thêm thuận lợi.

Chuyện này khá giống với cảm giác hiểu một biết mười.

Mà ngay lúc Tiêu Mặc đang mải mê đọc sách, Liễu Thủy đang dọn dẹp sân viện ở bên cạnh thỉnh thoảng lại nhìn về phía hắn, trong ánh mắt tràn ngập vẻ dịu dàng.

"Công tử, uống chén trà đi..."

Liễu Thủy rót một chén trà, đưa cho Tiêu Mặc.

"Đa tạ Liễu Thủy tỷ." Tiêu Mặc gật đầu, đưa tay nhận lấy.

Nhưng một phút vô ý, Liễu Thủy đã chạm vào ngón tay của Tiêu Mặc.

Giống như bị điện giật, Liễu Thủy vội vàng rụt ngón tay lại, ôm trước ngực, ánh mắt đảo quanh.

Nhưng Tiêu Mặc đang đọc sách say sưa, hoàn toàn không chú ý tới dáng vẻ của nàng.

Chạng vạng tối, Liễu Thủy nấu cơm cho Tiêu Mặc xong liền rời khỏi trúc viện, về thôn nấu cơm cho mẫu thân của mình.

"Mẫu thân, ta về rồi."

Về đến nhà, Liễu Thủy lên tiếng chào, rồi chuẩn bị bước vào bếp: "Nương, nữ nhi đi nấu cơm đây."

"Không vội, không vội."

Liễu mẫu thấy nữ nhi trở về, mỉm cười kéo lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên mu bàn tay: "Tiểu Thủy à, có một chuyện vui, mẫu thân muốn nói với ngươi một chút."

"Nương..." Trong lòng Liễu Thủy có chút bất đắc dĩ, "Sẽ không phải lại là chuyện hôn sự chứ?"

"Cái gì gọi là 'lại là chuyện hôn sự'?"

Liễu mẫu có chút không vui.

"Ngươi đã là đại cô nương ngoài hai mươi rồi, những cô nương khác trong thôn trạc tuổi ngươi, hài tử đều đã biết đi mua nước tương rồi."

"Tiểu Thủy à, ngươi ngoan ngoãn nghe nương nói." Liễu mẫu thở dài một hơi, "Ngươi đó, hiện tại vẫn còn trẻ, dung mạo cũng xinh đẹp, có không ít người đến cầu hôn. Lần này người tới cầu hôn là Hoàng công tử ở Hàn Sơn thành, nhân phẩm không tệ, trong nhà tuy không tính là quá giàu có, nhưng sau này cơm no áo ấm thì không thành vấn đề."

"Nương, ta không muốn gả cho những người kia..."

"Vậy ngươi muốn gả cho ai? Chẳng lẽ ngươi lại nhìn trúng thư sinh trong thư viện sao..." Liễu mẫu thuận miệng nói.

Nhưng chính câu nói thuận miệng này của Liễu mẫu.

Lại khiến hai má Liễu Thủy lập tức đỏ bừng.

Nhìn thấy dáng vẻ này của nữ nhi, Liễu mẫu làm sao còn không biết đã xảy ra chuyện gì.

"Nữ nhi, ngươi sẽ không thật sự..." Liễu mẫu ngây người nhìn nữ nhi của mình.

"Nữ nhi à, những thư sinh trong thư viện kia đều xuất thân từ đại gia đại tộc, chúng ta trèo cao không nổi đâu!"

"Không phải đâu mẫu thân, không phải như người nghĩ đâu."

Liễu Thủy khẽ cắn đôi môi mỏng.

"Nữ nhi không nói chuyện với mẫu thân nữa, nữ nhi đi nấu cơm đây."

Dứt lời, Liễu Thủy vội vàng chạy tót vào bếp.

Giờ Hợi qua đi một nửa.

Màn đêm dần buông xuống.

Tiêu Mặc cảm thấy việc tu hành hôm nay cũng hòm hòm rồi, liền quay về phòng định nghỉ ngơi thật tốt.

Nằm trên giường, Tiêu Mặc lắng nghe tiếng côn trùng kêu ngoài cửa sổ, cảm nhận làn gió đêm mùa xuân.

Ánh trăng rọi qua bệ cửa sổ, sáng trong như nước.

Rất nhanh, Tiêu Mặc liền chìm vào giấc ngủ.

Mà ngay lúc đêm khuya thanh vắng.

Một tên hắc y nhân tay cầm trường kiếm, dùng thuật pháp che giấu khí tức, lặng lẽ bước vào trong viện của Tiêu Mặc.