Đã Nói Là Chơi Thôi, Tôi Đi Xem Mắt Anh Suy Sụp Cái Gì?

Chương 93

#185: Ai hôn trước người đấy làm cún

Biệt thự của Lăng Tuyệt, Tạ Mộ Thần và Quý Tu Hằng mua hồi trước đều nằm sát cạnh nhau.

Tần Sơ Ý vào phòng cất dọn đồ đạc xong thì nhận được tin nhắn của Triệu Cẩn Du, bảo lát nữa mọi người qua nhà bên cạnh ăn cơm, ăn xong thì cùng đi trượt tuyết.

Tần Sơ Ý xỏ đôi dép đi trong nhà, chạy loẹt quẹt sang gõ cửa phòng đối diện.

“Lăng Tuyệt, xong chưa anh? Cẩn Du gọi chúng mình sang ăn cơm kìa.”

Đóng chặt cửa lén lén lút lút làm cái gì không biết?

Bên trong truyền ra chất giọng khàn khàn ngạt mũi của Lăng Tuyệt, “Cửa không khóa đâu, em vào đi.”

Tần Sơ Ý vặn tay nắm cửa bước vào, đập vào mắt là một cơ thể đàn ông với những đường nét vô cùng săn chắc, hoàn mỹ.

Mắt cô như bị điện giật, lập tức dời đi chỗ khác.

Đúng là đồ không có nam đức.

“Sao giờ này anh lại đi tắm?”

Ánh mắt Lăng Tuyệt đầy oán hận, “Hờ hờ, em đi mà hỏi xem có người đã làm gì trên xe ấy?”

Làm anh ngứa ngáy đến mức sống dở chết dở, kết quả vừa xuống xe đã lật lọng không nhận người, đến hôn một cái cũng không cho.

Biết thế này thì đi trượt tuyết làm gì, anh thà bắt tài xế cứ lái xe chạy vòng vòng trên đường, quyết không cho cô xuống xe.

Tần Sơ Ý liếc anh một cái.

Chính vì ở trên xe nên cô mới to gan như thế chứ, biết phía trước có tài xế nên anh sẽ không dám làm càn.

Bấy giờ trong căn biệt thự này chỉ có hai người bọn họ, cho anh chút vị ngọt là anh có thể bay thẳng lên trời luôn rồi, cô chẳng dại đâu. Người này một khi đã điên lên là chẳng biết chừng mực gì nữa, vả lại cô vẫn chưa nguôi giận đâu nhé.

“Sao anh không tự hỏi xem tại sao có mỗi mình anh là ý chí kém cỏi thế hả?”

Lăng Tuyệt: …

Được được được, anh không có sức kháng cự với cô thì lại là lỗi của anh rồi?

Anh vứt chiếc quần trong tay xuống, sải bước đến trước mặt Tần Sơ Ý, ép cô phải lùi lại mấy bước.

Tần Sơ Ý bị dồn vào sát tường, ánh mắt từ chính nghĩa lẫm liệt bắt đầu dao động dần.

Lăng Tuyệt cười hừ một tiếng, “Đồ mê trai.”

Anh cố tình lấy chiếc khăn khô đang vắt trên vai trùm lên đầu cô, che khuất mắt cô lại.

“Không cho em nhìn.”

Nói rồi lại lùi về sau hai bước, thong dong mặc quần ngay trước mặt cô.

Tần Sơ Ý giật phắt chiếc khăn xuống rồi quất tới tấp, “Bẩn chết đi được.”

Đợi đến khi cô quật lên lưng anh mấy phát, anh đã mặc xong quần, bấy giờ mới túm lấy tay cô, kéo tuột cả người vào lòng. Cả hai cùng ngã nhào xuống giường, anh nhếch môi dỗ dành cô.

“Được rồi được rồi, khăn sạch mà, đã dùng đâu.”

Tần Sơ Ý vẫn thấy ấm ức, tặng thêm cho anh hai quả đấm rõ kêu.

Lăng Tuyệt bị đánh đến mức ngửa người ra sau, anh nắm lấy nắm đấm của cô, hôn chụt chụt hai cái.

“Nắm đấm của bảo bối cũng thơm phức.”

“b**n th**.”

Tần Sơ Ý lồm cồm bò dậy khỏi người anh, đá anh một cái rồi tức giận chạy bình bịch ra ngoài.

Phía sau, Lăng Tuyệt bật cười trầm thấp.

Anh nhìn chiếc giường rộng thênh thang trong phòng, chậc lưỡi một cái.

Tối nay bằng mọi giá phải mò sang phòng đối diện ngủ mới được.

Ở căn biệt thự bên cạnh, đầu bếp đã nấu xong cơm xuôi. Lúc Tần Sơ Ý và Lăng Tuyệt đến nơi thì chỉ có Tạ Mộ Thần và Triệu Cẩn Du ở đó.

Cô lại một lần nữa gạt bàn tay đang đặt trên vai mình của người đàn ông xuống.

“Đang chiến tranh lạnh đấy, động vào nữa là chặt tay.”

Lăng Tuyệt bảo, “Càng ngày càng hung dữ.”

Nhưng anh nào dám hung dữ lại, không là cô lại rơi nước mắt cá sấu ngay.

Không khoác thì không khoác.

Hai người ngồi trên ghế sô pha, chẳng ai thèm nói với ai câu nào. Đến lúc Tần Sơ Ý đứng dậy định đi tìm Triệu Cẩn Du, anh bỗng thò chân ra gạt cô một cái, rồi thuận thế ôm ngay cô vào lòng, đúng kiểu kẻ ác cáo trạng trước.

“Cái này là em tự ngã vào lòng anh đấy nhé.”

“Lăng Tuyệt!”

Cô nghiến răng, vớ lấy chiếc gối ôm trên sô pha nện túi bụi vào người anh.

Sao anh lại có thể đáng ghét đến thế cơ chứ.

Lăng Tuyệt vừa né vừa thanh minh, “Anh đã động tay động chân gì đâu, giờ em chạm vào anh trước rồi đấy, đánh nữa là anh hôn em luôn đấy nha.”

Tần Sơ Ý hứ một tiếng, “Ai hôn trước người đấy làm cún.”

Lăng Tuyệt, “Gâu gâu.”

Tần Sơ Ý: “…”

Tạ Mộ Thần và Triệu Cẩn Du vừa bưng đĩa hoa quả từ trong bếp ra: …

Vẻ mặt Triệu Cẩn Du đúng là không thốt nên lời.

“Lăng Tuyệt lúc riêng tư là kiểu này á?” Đúng là co được duỗi được đến mức thượng thừa, làm cún cũng chịu luôn.

Tạ Mộ Thần đột nhiên có cảm giác như mình bị thằng bạn chí cốt làm cho bêu mặt lây.

“Chỉ là sau khi gặp Tần Sơ Ý mới thế thôi.”

Hồi trước cho dù là đi chơi với anh và Quý Tu Hằng thì nó cũng bày đặt làm màu lắm, đâu có kiểu mặt dày mày dạn như bây giờ.

Nghĩ đến việc ngày xưa anh còn chết sĩ bảo chỉ chơi bời chút thôi, đến lúc người ta đòi chia tay thì ngồi khóc, anh ta lại thấy buồn cười.

Anh ta hắng giọng hai tiếng để nhắc nhở hai vị đang dạy dỗ người nhà kia.

Quả nhiên, phát hiện có người ngoài đến, hai người lập tức ngồi ngay ngắn lại trên sô pha, Lăng Tuyệt cũng lấy lại gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc kia.

Tạ Mộ Thần nhướng mày, trao cho Triệu Cẩn Du một ánh mắt kiểu “Em thấy chưa”.

Triệu Cẩn Du mím môi nhịn cười.

“Chà, đông đủ cả nhỉ.” Quý Tu Hằng với bộ dạng ngắt ngưỡng cũng vừa đi tới.

Phía sau anh ta còn có cô em họ Phạm Triều Triều và bạn trai cô ta là Trần Hưởng.

Mấy người chào hỏi nhau vài câu.

“Hai người các cậu…?” Anh ta nhìn hai người đang ngồi cách xa nhau ở hai đầu ghế sô pha.

Lăng Tuyệt hỏi ngược lại, “Mù à? Không thấy đang cãi nhau à?”

Quý Tu Hằng câm nín, cậu có bản lĩnh hung hăng thế này thì đối phó với người nhà cậu đi xem nào.

Mà tôi thấy cậu cãi nhau trông còn đắc ý lắm cơ đấy.

“Không dỗ nổi bạn gái mà cũng có mặt mũi nói.” Anh ta dằn mặt lại.

Lăng Tuyệt lạnh lùng cười nhạt, “Vẫn còn hơn cái loại đến bạn gái còn không có.”

Triệu Cẩn Du đang ngồi cạnh Tạ Mộ Thần nhướng mày lên.

“Anh với Hạ Tri Duyệt chia tay rồi à?”

Cô nhớ lần trước đi chơi trang trại, bạn gái Quý Tu Hằng dẫn theo hình như tên là thế này thì phải.

Tần Sơ Ý cũng nhìn sang.

Hai người này hình như quen nhau khá lâu rồi, đương nhiên, chữ “lâu” này là đối với mấy gã công tử đào hoa như bọn họ thôi.

Khoảng thời gian đó kéo dài từ lúc cô và Lăng Tuyệt bên nhau, chia tay rồi lại tái hợp cơ mà.

Thấy mọi người đều tò mò về chuyện tình cảm của mình, Quý Tu Hằng nhún vai.

“Chia tay lâu rồi.”

Anh ta không giống Lăng Tuyệt, tuy bề ngoài phong lưu lạnh lùng, nhưng trong xương tủy lại có gen si tình, đối với tình yêu luôn có sự hoài nghi và tò mò nên không dám tùy tiện chạm vào.

Chưa nói đến Thích Mạn Quân, ngay cả ông bố Lăng Mộ Phong chẳng ra gì kia, trong việc xử lý chuyện của Đồng Hiểu Nhã có tệ đến đâu đi chăng nữa, thì nếu nói về chân ái trong đời này, ông ta cũng chỉ có một mình Thích Mạn Quân mà thôi.

Chẳng qua là sự cắn rứt đối với một Đồng Hiểu Nhã – người từng bị ông ta dựng lên làm tấm bia đỡ đạn chống lại bố mẹ khi còn trẻ – thường xuyên lấn át lý trí mà thôi.

Đến lúc nghĩ thông suốt thì cũng đã muộn rồi.

Nhưng nhà Quý Tu Hằng thì đúng nghĩa là hôn nhân thương mại thuần túy, bố mẹ ai chơi đường nấy, con rơi con vãi lúc anh ta giành quyền lực phải giải quyết cả một đống.

Anh ta cũng chẳng giống một Tạ Mộ Thần luôn thận trọng, liên hôn một hồi rồi tự sa chân vào lúc nào không hay, tự nguyện làm con dao trong tay, làm mũi tên trong lòng bàn tay của đại tiểu thư họ Triệu.

Anh ta không có cảm xúc với tình yêu hay hôn nhân, chơi bời qua đường, chỉ thỏa mãn sinh lý chứ không để tâm mới là hợp với anh ta nhất.

Hạ Tri Duyệt ấy à, vừa ngập tràn năng lượng, khỏe khoắn, lại là người biết điều, biết giữ chừng mực, nhưng ở bên nhau lâu rồi thì cảm giác tươi mới cũng qua đi thôi.

Chia tay trong hòa bình là tốt rồi.

Anh ta thao thao bất tuyệt nói xong một tràng lý thuyết, mới nhận ra trong nhà im phăng phắc, một đám người ai nấy đều nhìn anh ta với ánh mắt âm u.

Quý Tu Hằng nổi hết cả da gà, không tự nhiên mà đổi dáng ngồi.

“Mọi người nhìn tôi làm gì thế?”

Anh ta có làm hại ai đâu, bạn gái từng quen anh ta đều cho đủ tiền bạc và tài nguyên rồi, bọn họ bày ra cái vẻ mặt gì thế kia?

“Chưa thấy ai tra một cách rõ ràng minh bạch như anh.” Cô em họ ruột Phạm Triều Triều là người đầu tiên lên tiếng cảm thán.

Triệu Cẩn Du gật đầu đồng tình ngay sau đó, “Nhất thời tôi không biết nên khen anh hay nên chửi anh nữa.”

Tần Sơ Ý nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi nói, “Nếu đã không định nếm trải cái khổ của tình yêu, tốt nhất là đời này hãy kiên định nói không với tình yêu luôn đi.”

Quý Tu Hằng: “… Cô nói làm tôi thấy hơi sợ rồi đấy.”

Ba người phụ nữ nhận xét xong liền nhìn nhau một cái, rồi cùng đi về phía bàn ăn.

Quý Tu Hằng đang ngơ ngác lại quay sang nhìn mấy người đàn ông còn lại.

“Ơ kìa, mấy cô ấy khinh bỉ tôi thì thôi đi, mấy cậu lại có ý gì đấy hả?”

Cái ánh mắt đó, sự chê bai sắp tràn ra ngoài đến nơi rồi kìa.

# 186: Cô ghen rồi

Trần Hưởng nhỏ tuổi nhất, lập tức bắt chước theo bước chân của bạn gái để giả ngu.

“Triều Triều gọi em.”

Tạ Mộ Thần thì đẩy đẩy gọng kính, “Sau này bớt kể mấy cái chiến tích phong lưu của cậu lại đi, đừng làm ảnh hưởng đến danh tiếng của tôi.”

Quý Tu Hằng tức đến bật cười.

“Đừng tưởng đính hôn xong quay đầu là bờ là cậu được tẩy trắng nhé, danh tiếng của cậu ngày xưa bộ tốt lắm chắc?”

Với lại bản thân Triệu Cẩn Du cũng đâu phải kiểu người ngây thơ bảo thủ gì cho cam.

Hai người này chẳng phải cũng kẻ tám lạng người nửa cân à.

Tạ Mộ Thần liếc xéo anh ta một cái đầy nhẹ nhàng.

“Cậu cũng tự nói rồi đấy, đó là chuyện ngày xưa.”

Bây giờ anh không còn như thế nữa, và anh cũng không cho phép Triệu Cẩn Du có người khác nữa.

Quý Tu Hằng bày ra vẻ mặt buồn nôn, quay sang nói với Lăng Tuyệt: “Mấy kẻ rơi vào lưới tình đáng sợ thật đấy.”

Nói xong mới thấy sai sai.

Hình như anh ta vừa than vãn nhầm đối tượng rồi.

Tạ Mộ Thần nếu coi là tự vẽ lồng giam nhốt mình, thì vị này còn ở cái tầm trúng độc giai đoạn cuối rồi.

Quả nhiên, còn chưa đợi anh ta rút lại lời nói, đã nghe thấy giọng điệu đắc ý của cái người vừa được hỏi tới kia.

“Đừng nói chuyện với tôi, tôi không chơi với mấy gã đàn ông lăng nhăng bẩn thỉu đâu.”

Hồi đó anh đã dùng một chuỗi thao tác đi vào lòng đất để tự tẩy trắng cho mình rồi, không giống bọn họ đâu nhé.

Đương nhiên, bản thân anh vốn đã trong sạch sẵn rồi mà~

Ánh mắt Lăng Tuyệt nhìn Quý Tu Hằng chứa ba phần giễu cợt, ba phần tự đắc, cộng thêm bốn phần cảm thương, thực sự đã làm Quý Tu Hằng tổn thương sâu sắc.

“Mẹ kiếp! Làm trai tân mà cậu cũng tự hào thế cơ à.”

Lăng Tuyệt hếch cằm lên, “Cảm ơn đã khen.”

Quý Tu Hằng: “…”

Ngoảnh đầu lại, lại thấy dưới đáy mắt Tạ Mộ Thần thế mà lại thoáng qua một tia ngưỡng mộ.

Anh ta: “…………?”

Cái thế giới này điên thật rồi!

Quý Tu Hằng – người bỗng dưng bị ba cặp đôi cô lập một cách vô lý – quyết định sẽ tự dùng năng lực của chính mình để cô lập lại tất cả mọi người.

Ăn cơm xong là chẳng biết anh ta đã lủi đi đâu mất tăm.

Đến khi anh ta xuất hiện lại ở bãi trượt tuyết, bên cạnh đã có hai cô gái xinh đẹp đi cùng.

Cô gái mặc bộ đồ trượt tuyết màu cam chắc là đối tượng mập mờ của anh ta, còn cô gái mặc bộ đồ màu xanh lam nhạt bên cạnh là bạn thân của cô gái kia.

Tần Sơ Ý nhận thấy rõ ràng cô gái mặc áo xanh kia mắt sáng rực lên khi nhìn thấy Lăng Tuyệt.

Cô mím mím môi.

Bãi trượt tuyết nằm ngay gần biệt thự, Lăng Tuyệt đã bao trọn gói rồi nên bên trong vô cùng rộng rãi và vắng vẻ.

Cặp đôi Phạm Triều Triều và Trần Hưởng là trẻ trung, hoạt bát nhất, đã chạy sang đường trượt cao cấp để tìm cảm giác mạnh từ lâu rồi.

Những người khác cũng giữ khoảng cách với nhau.

Quý Tu Hằng đang dạy cô gái mặc áo cam trượt tuyết.

Cô gái áo xanh nhìn nhìn cô bạn thân, không muốn làm bóng đèn phá đám, liếc mắt một cái liền trông thấy Lăng Tuyệt đang đứng lẻ loi ở rìa sân, không biết đang nhìn đi đâu.

“Anh đẹp trai ơi, anh là bạn của anh Quý ạ? Trông anh trượt tuyết đỉnh quá, anh có thể dạy em được không ạ?”

Cô gái ngửa khuôn mặt rạng rỡ lên, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Lăng Tuyệt.

Bạn của anh Quý ai nấy đều là cực phẩm cả, mà anh chàng này lại càng là hàng hiếm nữa.

Gương mặt góc cạnh như dao khắc cùng khí chất cô độc, ngạo nghễ kia khiến người ta ấn tượng sâu sắc ngay từ cái nhìn đầu tiên, nếu như có thể hẹn hò với anh ấy…

Cô gái cắn c*n m** d***.

Giây tiếp theo, trong ánh mắt vui mừng của cô ta, anh đẹp trai cuối cùng cũng động đậy.

Có điều không phải là nhận lời mời của cô ta, mà là trực tiếp đi vòng qua người cô ta.

Đi vòng qua cô ta á?

Cô gái đờ người ra tại chỗ.

“Mẹ kiếp! Lăng Tuyệt cậu phát điên cái gì thế hả?!”

Bỗng nhiên bị một tấm ván trượt xới tuyết hất văng, ngã sấp mặt ăn một mồm tuyết, Quý Tu Hằng nổi trận lôi đình.

Thế nhưng thủ phạm gây ra chuyện này đã rời đi một cách vô cùng lãng tử từ lâu, chỉ để lại cho anh ta một cái đầu đầy dấu hỏi chấm.

Quý Tu Hằng ôm một bụng chửi thề bị nghẹn lại, hướng về phía cái bóng lưng tỏ vẻ ngầu lòi kia mà trợn mắt vô cùng mất lịch sự.

Cái thằng nhóc nhà cậu tốt nhất là tối nay cũng đừng có dỗ được vợ nhé.

Tự mình cãi nhau với Tần Sơ Ý, xong giờ nhìn thấy người khác mập mờ cũng ngứa mắt chứ gì?

Chẳng thèm quan tâm đến một Quý Tu Hằng vừa phải chịu tai bay vạ gió, Lăng Tuyệt đã nhanh chóng trượt đến bên cạnh Tần Sơ Ý.

Cô và Triệu Cẩn Du đều là những người có khả năng thăng bằng không tốt lắm, chỉ ở bên đường trượt sơ cấp vừa trò chuyện vừa lướt đi từ từ.

Nhìn cái người cứ lượn qua lượn lại bên cạnh mười mấy vòng, thỉnh thoảng còn cố tình biểu diễn kỹ xảo điêu luyện để khoe mẽ kia, Triệu Cẩn Du bật cười một tiếng.

“Xem ra tôi ở đây hơi kỳ đà cản mũi rồi.”

“Tạ Mộ Thần!”

Cô gọi một tiếng.

Tạ Mộ Thần đang ở cách đó không xa liền nhanh chóng lướt tới, đôi mắt cáo hơi nhướng lên, “Sao thế, đại tiểu thư?”

Triệu Cẩn Du chìa tay ra, “Cho anh cơ hội thể hiện đấy.”

Tạ Mộ Thần cười khẽ một tiếng, hiểu ý liền nắm lấy tay cô.

Hai người họ nhanh chóng trượt ra khỏi địa bàn của cặp đôi đang chơi trò chiến tranh lạnh đầy thú vị kia.

Bạn đồng hành đi rồi, chỉ còn lại Tần Sơ Ý và Lăng Tuyệt trố mắt nhìn nhau.

“Vị học sinh này, em có cần huấn luyện viên không?”

Lăng Tuyệt kiêu hãnh hếch cằm lên, chờ đợi cô mở lời cầu xin anh.

Tần Sơ Ý bảo, “Lúc thì tiếp chuyện người đẹp, lúc thì lại chạy sang làm huấn luyện viên, anh bận rộn ghê cơ.”

Lăng Tuyệt: “?”

Cô đang nói kháy anh đấy phỏng?

“Anh nói chuyện với người khác bao giờ?”

Tần Sơ Ý cúi đầu, lấy gậy trượt tuyết chọc chọc đống tuyết dưới chân.

Lăng Tuyệt nghĩ ra điều gì đó, bất chợt mỉm cười.

Anh đột nhiên cúi người ghé sát vào, tò mò hỏi: “Em ghen à?”

Tần Sơ Ý quay đầu đi chỗ khác, im lặng không thèm đáp.

Nụ cười trên mặt Lăng Tuyệt lập tức càng rạng rỡ hơn.

Cô biết ghen thật rồi kìa.

“Cô ta tự dưng xán lại gần lẩm bẩm cái gì anh chẳng rõ, anh có thèm thưa đâu.” Anh giải thích mà khóe miệng cứ không kìm được mà vểnh lên.

“Ờ.”

Hàng mi dài của cô chớp chớp, khô khốc đáp lại một câu.

Cô còn tưởng anh nói chuyện vui vẻ lắm cơ đấy.

Vừa nãy khuôn mặt của cô gái kia chính diện hướng về phía này, người ta cười tươi như hoa cơ mà.

Lăng Tuyệt cố tình trêu cô, “Không tin à? Để anh bật camera giám sát cho em xem nhé.”

Tần Sơ Ý lườm anh một cái đầy giận dỗi.

Anh đã giải thích rồi, chẳng lẽ cô lại không tin hay sao?

Lăng Tuyệt bị cô lườm đến mức ngứa ngáy hết cả cõi lòng.

Cô lúc ghen tuông hờn dỗi trông cũng đáng yêu chết đi được.

Chỉ muốn hôn cho cô ngộp đi thôi.

Anh đột nhiên ngồi thụp xuống, tháo ván trượt của cô ra.

“Ơ, anh làm gì thế?” Tần Sơ Ý ngơ ngác nhìn động tác của anh.

Họ vẫn đang dừng ở trên dốc, bấy giờ tháo ván trượt của cô ra thì cô xuống kiểu gì được.

Lăng Tuyệt sau khi làm xong việc xấu liền ném đôi ván trượt của cô sang một bên, nhướng mày, dang rộng hai tay hướng về phía cô.

“Em còn nhớ hồi chúng mình đi lướt sóng ở bãi biển không?” Anh hỏi.

Tần Sơ Ý nghĩ đến vài hình ảnh, cũng bật cười.

“Làm em ngã là anh xong đời đấy.”

Nói rồi cô nhảy tót lên, đu chặt lấy người anh.

Hai tay ôm khư khư lấy cổ anh, hai chân cũng quắp chặt lấy thắt lưng anh, trông chẳng khác nào một chú gấu túi Koala.

Lăng Tuyệt nhếch môi, một tay ôm eo cô, một tay đỡ lấy mông cô.

“Chuẩn bị sẵn sàng chưa?”

Tần Sơ Ý gật gật đầu, giọng điệu nhẹ nhàng hoạt bát.

“Xuất phát thôi.”

Lăng Tuyệt vẫn đứng im.

Tần Sơ Ý nới lỏng anh ra một chút, hôn chụt một cái lên bờ môi đang cong lên của anh.

“Thầy Lăng ơi~ em muốn chơi mờ~”

Nhận được học phí, Lăng Tuyệt cười toe toét, siết chặt lấy cô thêm lần nữa.

“Đi thôi nào.”

Bầu trời chẳng biết từ lúc nào đã bắt đầu lác đác rơi những bông tuyết, tấm ván trượt đơn sắc sảo, dứt khoát lao vút đi như một con báo tuyết, hòa mình vào giữa đất trời trắng xóa mênh mông.

Để trêu cô, anh còn cố tình thực hiện vài động tác quay người, lượn vòng biên độ lớn, khiến Tần Sơ Ý được ôm trong lòng anh phát ra những tiếng hét thất thanh đầy phấn khích.

Vạn vật trong đất trời bao la và tĩnh lặng, dường như đều được hòa làm một bởi khoảng tuyết này. Thế giới rộng lớn đến thế, bấy giờ chỉ còn lại hai con người đang ôm chặt lấy nhau, đang la hét, đang chinh phục bãi tuyết mà thiên nhiên ban tặng này.

Lăng Tuyệt là kiểu người dám chơi trượt tuyết hoang dã ở những vùng núi cao, kỹ năng trượt tuyết tự do cũng chẳng kém gì các vận động viên chuyên nghiệp, thế nên việc bế theo Tần Sơ Ý để chơi vài động tác khó, đổi vài tư thế đối với anh chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ.

Tần Sơ Ý ngồi trên ván trượt, ôm lấy bắp chân anh, cảm nhận làn gió lạnh buốt táp thẳng vào mặt, khóe môi khẽ cong lên.

Lăng Tuyệt cũng chính là đôi mắt thứ hai giúp cô cảm nhận thế giới này.

Cặp nam nữ đang tự do vẫy vùng trên sân tuyết đã thu hút sự chú ý của những người khác.

Tạ Mộ Thần và Quý Tu Hằng dở khóc dở cười, cái thằng cha này đúng là không lúc nào là không làm khó bọn họ cả.

Hồi trước đi lướt sóng cũng thế, mà bây giờ cũng vậy.

Chỉ là khác với sự lạnh lùng hồi trước đối với Hứa Nghiên – bắt cô ta tự đi tìm huấn luyện viên mà kèm, bấy giờ Tạ Mộ Thần đã chủ động chìa tay ra trước mặt Triệu Cẩn Du.

“Đại tiểu thư, có muốn so tài với bọn họ một chuyến không?”

Trên gương mặt kiều diễm của Triệu Cẩn Du bừng lên ý chí chiến đấu.

“So chứ!”

Hai cặp đôi thi nhau phô diễn kỹ thuật để phát cẩu lương, Phạm Triều Triều nghe tiếng động liền chạy tới, đầy mong đợi nhìn về phía bạn trai mình.

Cậu chàng sinh viên yếu ớt Trần Hưởng bảo, “… Anh dám bế đấy, nhưng em có dám lên không?”

Trình độ của cậu ta tự mình chơi chơi thì còn được.

Phạm Triều Triều cạn lời.

Thôi bỏ đi, cô ta còn tiếc mạng lắm.

Quý Tu Hằng thì cũng muốn dắt cô gái mặc áo khoác cam đi cùng, ngặt nỗi cô ta vốn là người mới, thấy sợ nên không dám chơi.

Ở bên cạnh bầu bạn với cô ta một lát, anh ta cũng chẳng ngồi yên nổi nữa, dứt khoát tự mình đi tìm mấy thằng bạn đang chơi điên cuồng kia để làm cái bóng đèn pha.

Cô gái mặc áo xanh đi tới bên cạnh cô bạn thân vừa bị bỏ rơi, nhìn chăm chằm vào Lăng Tuyệt đang bế Tần Sơ Ý kiểu công chúa trên sân tuyết, tư thế như một cơn gió, lực cánh tay vô cùng kinh người.

“Phi Phi ơi, người bạn kia của Quý công tử tên là gì thế? Cô gái được anh ấy bế đi chơi cùng có phải là bạn gái anh ấy không?”