Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng
Chương 94: Anh ta còn nguy hiểm hơn kẻ trước
Hứa Tri Ý được gã tài xế tên Tiểu Vương kia đưa tới nhà khách tốt nhất của thành phố Phụng Thiên.
Nói là nhà khách, nhưng quy cách nơi này chẳng kém gì các khách sạn gắn sao thời hậu thế.
Độc môn độc viện, hoàn cảnh thanh u.
Bày biện trong phòng lại càng tinh tế, khảo cứu.
Thảm trải sàn mềm mại, đồ đạc tinh xảo, còn có cả phòng vệ sinh khép kín.
Vào những năm cuối thập niên 70, đây tuyệt đối là đãi ngộ chỉ dành cho các vị lãnh đạo cấp cao.
Tài lực và thế lực của Lục gia có thể thấy được một đốm qua chuyện này.
Nhưng Hứa Tri Ý lại chẳng hề có tâm trạng để thưởng thức những thứ đó.
Cô một mình ngồi trong căn phòng trống trải, lòng dạ bồn chồn, thế nào cũng không bình tĩnh lại được.
Cô luôn cảm thấy Hạ Thắng đi phó ước đêm nay lành ít dữ nhiều.
Người đàn ông tên Lục Cảnh Minh kia mang lại cho cô cảm giác quá mức nguy hiểm.
Anh ta không giống Chu Mộ Bạch.
Cái ác của Chu Mộ Bạch viết rõ trên mặt, trương dương và mang theo một tia điên cuồng bệnh trạng.
Còn Lục Cảnh Minh lại giấu tất cả ác ý của mình đằng sau lớp bọc nho nhã lễ độ kia.
Anh ta giống như một con rắn độc ẩn nấp dưới dòng nước ngầm.
Bạn vĩnh viễn không biết anh ta sẽ ra đòn chí mạng vào lúc nào, từ góc độ nào.
Loại nguy hiểm không thể lường trước này mới là đáng sợ nhất.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Đồng hồ treo tường đã chỉ sang hướng 9 giờ tối.
Hạ Thắng vẫn chưa trở về.
Hứa Tri Ý càng lúc càng ngồi không yên.
Cô đứng dậy, sốt ruột đi đi lại lại trong phòng.
Cô muốn đi tìm anh.
Nhưng cô căn bản không biết khách sạn Phụng Thiên ở đâu.
Hơn nữa, cô biết rất rõ nhất cử nhất động của mình hiện tại khẳng định đều nằm dưới sự giám sát của Lục Cảnh Minh.
Cô có tùy tiện đi ra ngoài thì chẳng những không giúp được gì cho Hạ Thắng, ngược lại còn có thể gây thêm phiền phức cho anh.
Làm sao bây giờ?
Rốt cuộc phải làm thế nào đây?
Hứa Tri Ý cưỡng ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Đại não cô tăng tốc vận hành.
Cô hồi tưởng lại từng chi tiết một kể từ khoảnh khắc nhìn thấy Lục Cảnh Minh.
Từng câu nói, từng ánh mắt, từng động tác của anh ta.
Bỗng nhiên.
Một hình ảnh lóe lên trong đầu cô.
Chính là gã tài xế Tiểu Vương kia.
Gã tài xế đã lộ ra một tia tinh quang nơi đáy mắt khi mở cửa xe.
Tim Hứa Tri Ý chợt nảy lên một cái.
Dường như cô đã bắt thóp được điều gì đó.
Một tài xế bình thường khi đối mặt với "chị dâu ba" của ông chủ thì đáng lẽ phải cung kính, thậm chí là mang theo một tia lấy lòng.
Nhưng trong ánh mắt của gã Tiểu Vương kia lại không có những thứ đó.
Gã chỉ có một sự khiêm tốn đầy công thức, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
Sự khiêm tốn ấy không phát ra từ nội tâm.
Mà là một loại ngụy trang được cố tình tập luyện sau khi trải qua huấn luyện nghiêm ngặt.
Quan trọng hơn là, Hứa Tri Ý ngửi được trên người gã một mùi hương rất giống với Hạ Thắng.
Đó không phải mùi khói thuốc, cũng không phải mùi mồ hôi.
Mà là một loại mùi...... chỉ có ở những người quanh năm tiếp xúc với vũ khí lạnh băng, mùi của sắt và máu.
Gã Tiểu Vương này tuyệt đối không phải là một tài xế bình thường!
Gã rất có khả năng cũng là một quân nhân giống như Hạ Thắng!
Hơn nữa còn là kiểu quân nhân thực thụ, trên tay đã từng dính máu!
Nghĩ thông suốt điểm này, lòng Hứa Tri Ý trong nháy mắt chìm xuống đáy vực.
Bên cạnh Lục Cảnh Minh thế mà lại có loại người này đi theo.
Vậy thì đêm nay, anh ta e là thật sự không định để Hạ Thắng sống sót rời khỏi khách sạn Phụng Thiên!
Không được!
Cô không thể ngồi chờ chết được nữa!
Cô bắt buộc phải làm cái gì đó!
Nhưng một người con gái trói gà không chặt như cô thì có thể làm được gì chứ?
Báo cảnh sát?
Đừng đùa nữa.
Với thế lực của Lục gia, Cục Công an thành phố Phụng Thiên sợ là đã sớm bị bọn họ chuẩn bị ổn thỏa cả rồi.
Cô mà đi báo cảnh sát thì chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới.
Xông thẳng vào cứu người?
Càng là chuyện viển vông.
Hứa Tri Ý đi vòng quanh trong phòng, cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng.
Bỗng nhiên, khối ngọc bội trước ngực cô truyền đến một luồng ấm áp mờ nhạt.
Luồng khí ấm này theo kinh mạch chậm rãi chảy khắp tứ chi bách hài của cô.
Kỳ tích làm sao, nó khiến cõi lòng nóng nảy bất an của cô bình tĩnh trở lại.
Cũng làm đầu óc cô trở nên tỉnh táo chưa từng có.
Cô nhìn chiếc áo khoác dạ cắt may hoàn mỹ trên người mình.
Đây là chiếc áo Hạ Thắng cố tình dẫn cô lên huyện mua trước khi đi Phụng Thiên.
Tiêu tốn gần một trăm đồng tiền.
Là bộ quần áo đắt nhất cô từng mặc trong đời.
Ánh mắt cô dừng lại ở một chiếc túi nhỏ nằm ở mặt trong áo khoác.
Trong chiếc túi đó có chứa quân bài tẩy cuối cùng của cô.
Cũng là bí mật lớn nhất của cô.
Hứa Tri Ý hít một hơi thật sâu.
Ánh mắt cô trong nháy mắt trở nên vô cùng kiên định.
Cô đi tới cạnh cửa, nhẹ nhàng hé ra một khe cửa nhỏ.
Bên ngoài im ắng phăng phắc.
Nhưng cô biết, ở những góc khuất tầm mắt nhất định đang dày đặc nhãn tuyến của Lục Cảnh Minh.
Cô đóng cửa lại, dùng một chiếc ghế chèn chặt khóa cửa.
Sau đó, cô đi tới bên cửa sổ, kéo bức rèm dày nặng ra.
Nơi này là tầng hai, không tính là quá cao.
Phía dưới cửa sổ là một bãi cỏ mềm mại.
Nếu vận khí tốt, nhảy xuống chắc sẽ không bị thương quá nặng.
Hứa Tri Ý không do dự nữa.
Cô cởi đôi giày da không tiện hành động trên chân ra.
Sau đó, cô cẩn thận mở cửa sổ rồi trèo ra ngoài.
Gió đêm lạnh buốt trong nháy mắt tràn ngập khoang mũi và miệng cô.
Khiến cô không nhịn được mà rùng mình một cái.
Cô bám lấy bệ cửa sổ, nhìn bãi cỏ đen kịt phía dưới, trong lòng vẫn có chút sợ hãi.
Nhưng cứ nghĩ đến việc Hạ Thắng hiện tại có thể đang gặp nguy hiểm, cô liền chẳng còn sợ hãi gì nữa.
Cô nhắm mắt lại, cắn răng một cái, buông lỏng tay ra.
Cơ thể trong nháy mắt mất thăng bằng, rơi tự do xuống mặt đất.
"Bịch!"
Một tiếng động trầm đục vang lên.
Lưng Hứa Tri Ý đập mạnh xuống bãi cỏ.
Dù đã có cỏ giảm chấn nhưng lực tác động cực lớn kia vẫn khiến cô đau đến mức suýt ngất đi.
Cô cảm giác lục phủ ngũ tạng của mình như đều bị dịch vị.
Cô nằm trên mặt đất hồi lâu mới miễn cưỡng chống đỡ thân mình ngồi dậy.
Cô chẳng kịp kiểm tra vết thương trên người.
Cũng chẳng kịp phủi đi bùn đất và vụn cỏ bám đầy thân.
Trong đầu cô chỉ có một niệm đầu duy nhất.
Đó chính là: Chạy!
Mau chóng rời khỏi nơi này!
Cô định vị lại phương hướng rồi khập khiễng chạy về phía bức tường bao của nhà khách.
Vận khí của cô rất tốt.
Có lẽ Lục Cảnh Minh quá tự tin vào thiên la địa võng do chính mình bày ra.
Anh ta không bố trí quá nhiều nhân thủ xung quanh tường viện nhà khách.
Hứa Tri Ý rất dễ dàng tìm được một kẽ hở rồi chui ra ngoài.
Trên đường phố bên ngoài không một bóng người.
Chỉ có ánh đèn đường mờ ảo kéo dài cái bóng của cô thật dài, thật dài.
Hứa Tri Ý không dám dừng lại.
Cô dùng hết toàn bộ sức lực toàn thân, liều mạng lao về phía trước.
Cô không biết khách sạn Phụng Thiên ở đâu.
Nhưng cô biết mình bắt buộc phải tránh xa nơi này càng tốt.
Cô phải đi tìm một người có thể cứu được Hạ Thắng.
Cô vừa chạy vừa móc từ trong túi nội sườn áo khoác ra một cuốn sổ nhỏ được bọc bằng vải dầu.
Cuốn sổ này là do Hạ Thắng trịnh trọng giao cho cô trước khi xuất phát.
Anh nói, nếu có một ngày anh xảy ra chuyện.
Thì bảo cô cầm cuốn sổ này đến thành phố Bắc Lăng, tìm một người tên là "Trương Viện Triều".
Anh nói, người đó là anh em vào sinh ra tử của anh.
Cũng là người duy nhất cô có thể tin tưởng.
Hứa Tri Ý vốn nghĩ mình sẽ vĩnh viễn không có ngày phải dùng đến cuốn sổ này.
Nhưng cô không ngờ ngày này lại đến nhanh như vậy.
Cô mở cuốn sổ ra.
Bên trong không có địa chỉ, cũng chẳng có số điện thoại.
Chỉ có những dãy mật mã phức tạp mà cô căn bản nhìn không hiểu.
Cùng với một bức ảnh đen trắng nhỏ đã có chút ố vàng.
Trong ảnh là hai quân nhân trẻ tuổi.
Hạ Thắng khi đó trẻ trung hơn bây giờ rất nhiều, và cũng...... non nớt hơn nhiều.
Anh mặc một bộ quân phục thẳng thớm, trên mặt mang theo một nụ cười kiệt ngạo khó thuần.
Bên cạnh anh đứng một thanh niên trạc tuổi, cũng có tư thế oai hùng bừng bừng tương tự.
Người thanh niên đó chắc chắn chính là Trương Viện Triều.
Hứa Tri Ý nhìn bức ảnh, trong lòng bỗng nảy ra một ý nghĩ táo bạo, thậm chí có thể nói là điên cuồng.
Cô không đi thành phố Bắc Lăng nữa.
Không kịp nữa rồi.
Đợi cô chạy đến Bắc Lăng tìm được Trương Viện Triều kia thì Hạ Thắng e là đến xương cốt cũng lạnh ngắt rồi.
Ngay đêm nay, cô phải tìm được một người có thể cứu anh ngay tại thành phố Phụng Thiên này!
Nhưng cô thân cô thế cô ở nơi đất khách quê người, biết tìm ai bây giờ?
Đại não Hứa Tri Ý xoay chuyển liên tục.
Bỗng nhiên, cô nhớ lại cảnh tượng Hạ Thắng đi lên Cục Công an huyện xin giấy giới thiệu trước khi xuất phát.
Anh chỉ dùng đúng nửa tiếng đồng hồ liền làm xong xuôi cái việc mà ai cũng nghĩ là bất khả thi.
Điều này chứng minh cái gì?
Chứng minh anh có mối quan hệ trong hệ thống công an!
Hơn nữa mối quan hệ này nhất định không hề đơn giản!
Rất có khả năng cũng là chiến hữu cũ của anh!
Dù cô không biết người đó là ai, tên gọi là gì.
Nhưng cô có một cách để "câu" người đó ra ngoài!
Hứa Tri Ý đã hạ quyết tâm.
Cô chặn một chiếc xe ba bánh đi ngang qua.
"Bác tài, đến Cục Công an thành phố Phụng Thiên, làm phiền bác đi nhanh một chút!"
......
Khách sạn Phụng Thiên.
Sau khi nghe thấy câu nói đầy mùi uy h**p của Lục Cảnh Minh, Hạ Thắng dừng bước.
Anh chậm rãi quay người lại.
Đôi mắt sâu thẳm kia không còn sót lại bất kỳ cảm xúc nào.
Chỉ còn lại một mảnh tĩnh mịch lạnh lẽo, đủ để đóng băng người khác thành vụn đá.
"Xem ra cậu nhất quyết muốn tìm cái chết."
Giọng anh rất nhẹ, nhưng lại mang theo một áp lực khiến người ta run rẩy.
Lục Cảnh Minh nhìn anh, biểu cảm trên mặt trở nên có chút dữ tợn.
"Tìm cái chết?"
"Lục Chiến Kiêu, anh e là vẫn chưa nhìn rõ tình trạng hiện tại đúng không?"
"Anh nhìn xung quanh mình xem."
Anh ta vừa dứt lời.
Những "vị khách" trông có vẻ đang dùng bữa bình thường trong đại sảnh nhà hàng.
Đồng loạt đứng bật dậy.
Họ móc từ trong ngực áo hoặc từ dưới gầm bàn ra những khẩu súng lục đen ngòm.
Tất cả họng súng cùng lúc nhắm thẳng vào Hạ Thắng.
Không khí trong đại sảnh lập tức căng thẳng đến độ cực điểm.
Trong không trung tràn ngập một luồng sát khí ngột ngạt mang tên "tử vong".
Lục Cảnh Minh nhìn người đàn ông đang bị mấy chục họng súng chỉ vào mà sắc mặt vẫn không hề thay đổi kia.
Trong lòng anh ta trào lên một kh*** c*m bệnh trạng.
"Bây giờ anh vẫn nghĩ là tôi đang tìm cái chết sao?"
Anh ta đắc ý cười lớn.
"Tôi hỏi anh một lần cuối cùng."
"Có hợp tác hay không?"
Hạ Thắng không trả lời câu hỏi của anh ta.
Anh chỉ đưa mắt nhìn lướt qua một lượt xung quanh bốn phía.
Ánh mắt đảo qua từng khuôn mặt của những kẻ gọi là "khách khứa" kia.
Cuối cùng, anh đem tầm mắt dừng lại trên người Lục Cảnh Minh.
Khóe miệng nhếch lên một đường cong tràn ngập sự khinh bỉ và châm biếm.
"Chỉ dựa vào lũ...... tôm tép lộn xộn này?"
"Mà cũng muốn giữ tôi lại?"
"Lục Cảnh Minh, hôm nay tôi sẽ cho cậu mở mang tầm mắt."
"Thế nào mới là...... một lính đặc chủng thực thụ."