Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng

Chương 83: Anh chỉ tin tưởng vợ mình

"Khụ...... Khụ khụ......"

Gương mặt của Chu Mộ Bạch vì thiếu oxy mà trướng lên thành màu gan heo. 

Hai tay anh ta gắt gao bóp lấy bàn tay như gọng kìm sắt của Hạ Thắng, hai chân vô lực giãy giụa giữa không trung.

Vẻ ngoài nho nhã, văn sĩ thường ngày của anh ta trước sức mạnh tuyệt đối này bỗng trở nên yếu ớt, không chịu nổi một đòn.

Các thôn dân xung quanh đều bị một màn đột ngột này dọa cho ngây người.

Họ chưa từng thấy Hạ Thắng nổi trận lôi đình đến mức này bao giờ. 

Dáng vẻ hiện tại của anh thực sự giống như muốn giết người vậy.

"Hạ Thắng! Mau buông tay ra! Sẽ xảy ra án mạng mất!"

Trưởng thôn Trương Sơn là người đầu tiên phản ứng lại, vội vàng lao lên kéo cánh tay của Hạ Thắng. 

Nhưng cơ thể của Hạ Thắng lại giống như một ngọn núi cắm rễ sâu vào lòng đất, mặc cho ông có kéo thế nào cũng không hề lay chuyển.

"Hạ Thắng!"

Hứa Tri Ý cũng cuống cuồng cả lên. 

Cô xông lên phía trước, dùng sức đập mạnh vào cánh tay anh:

"Anh mau buông anh ta ra đi!"

"Anh điên rồi sao?!"

Hạ Thắng chậm rãi quay đầu lại. Đôi mắt đỏ đậm gắt gao nhìn chằm chằm Hứa Tri Ý.

Trong ánh mắt ấy có phẫn nộ, có tổn thương, và còn có một tia...... sợ hãi không dễ phát hiện.

Anh đang sợ.

Anh sợ Hứa Tri Ý sẽ tin vào những lời Chu Mộ Bạch nói. 

Anh sợ cô sẽ vì những thứ gọi là "vinh hoa phú quý" kia mà dao động. 

Anh sợ cô sẽ...... rời bỏ anh.

Hứa Tri Ý từ trong đôi mắt mất khống chế của anh đã đọc hiểu tất cả những nỗi bất an ấy.

Trái tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đớn đến mức suýt chút nữa không thể thở nổi.

Cái đồ ngốc này. Sao anh lại có thể nghĩ rằng cô sẽ vì những thứ hư vô mờ mịt kia mà rời bỏ anh cơ chứ?

"Anh buông anh ta ra đi."

Hứa Tri Ý dịu giọng lại, dùng ánh mắt gần như cầu xin để nhìn anh:

"Anh nhìn em này."

"Hạ Thắng, anh nhìn vào mắt em đi."

"Anh cảm thấy em là loại người mới nghe vài câu châm chọc đã dao động sao?"

"Anh cảm thấy em là loại phụ nữ sẽ vì tiền tài mà vứt bỏ người đàn ông của mình sao?"

"Trong lòng anh, em chính là người như vậy sao?"

Mỗi một câu hỏi của cô đều giống như một chiếc búa tạ, nện mạnh vào cõi lòng Hạ Thắng.

Anh nhìn vào đôi mắt trong veo thấy đáy, đang tràn ngập sự ủy khuất lẫn thất vọng của cô.

Sự điên cuồng và thô bạo trong mắt anh rốt cuộc cũng chậm rãi rút đi một chút.

Lực đạo trên tay anh cũng theo bản năng mà nới lỏng ra.

Chu Mộ Bạch nhân cơ hội đó lập tức hít một hơi thật sâu, rồi kịch liệt ho khan thành tiếng.

"Anh tin em."

Hạ Thắng nhìn Hứa Tri Ý, khàn giọng nói:

"Anh chỉ tin em thôi."

Nói xong, anh đột nhiên vung tay, giống như đang ném một món rác rưởi mà thẳng tay quật mạnh Chu Mộ Bạch ra ngoài.

Chu Mộ Bạch chật vật ngã nhào trên đất, đau đến mức choáng váng cả đầu óc. Anh ta một tay đỡ lấy chiếc cổ suýt chút nữa bị bóp gãy, vừa ho khù khụ vừa tham lam th* d*c từng ngụm khí lớn.

Nhìn về phía Hạ Thắng, trong ánh mắt anh ta lần đầu tiên lộ rõ vẻ hoảng sợ thực sự.

Người đàn ông này chính là một kẻ điên không hơn không kém.

Anh ta thật sự dám giết mình.

Nhưng Hạ Thắng chẳng thèm để ý đến anh ta.

Anh chỉ bước đến trước mặt Hứa Tri Ý, vươn tay dùng lòng bàn tay thô ráp nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt nơi khóe mắt cô.

"Anh xin lỗi." Anh thấp giọng nói: "Lại làm em phải chịu ủy khuất rồi."

Hứa Tri Ý nhìn anh, nhìn thấy rõ sự hối hận và đau lòng đong đầy trong đôi mắt ấy. Cô khẽ lắc đầu:

"Em không chịu ủy khuất. Em chỉ là......"

Cô chỉ là đau lòng cho anh.

Đau lòng vì anh rõ ràng là một thiên chi kiêu tử, con cưng của trời, vậy mà lại phải gánh chịu nhiều sự phản bội và tổn thương đến thế. Đau lòng vì anh rõ ràng mạnh mẽ đến vậy, nhưng nội tâm lại mẫn cảm, yếu ớt và ngập tràn cảm giác bất an.

Cô tiến lên một bước, chủ động ôm chầm lấy anh ngay trước mặt mọi người.

"Em đã nói với anh rồi." Cô tựa bên tai anh, dùng chất giọng kiên định chỉ đủ cho hai người nghe thấy: "Đời này, em đều đi theo anh."

"Mặc kệ là lên núi đao, hay là xuống biển lửa."

"Em đều sẽ ở bên anh."

Cơ thể Hạ Thắng khẽ run lên. Anh vươn tay, siết thật chặt, thật chặt để ôm cô vào lòng.

Giống như muốn khảm cô vào tận xương máu mình.

Cách đó không xa, Chu Mộ Bạch nhìn hai người đang ôm nhau thắm thiết như chốn không người, ánh mắt trở nên vô cùng âm trầm.

Anh ta biết mình thua rồi.

Kế ly gián được anh ta tỉ mỉ thiết kế, trước mặt người phụ nữ này lại chẳng chịu nổi một đòn. 

Anh ta ngỡ rằng có thể dùng tiền tài và địa vị để làm cô dao động. Nhưng anh ta sai rồi. 

Tâm ý của người phụ nữ này kiên định hơn nhiều so với những gì anh ta tưởng tượng, và tình cảm cô dành cho Hạ Thắng cũng sâu đậm hơn hẳn những gì anh ta nghĩ.

Muốn làm bọn họ tan rã từ bên trong là điều không thể. Xem ra, chỉ có thể dùng đến những thủ đoạn cứng rắn hơn.

Chu Mộ Bạch lồm cồm bò từ dưới đất lên. 

Anh ta phủi phẳng lại quần áo có chút xộc xệch, đẩy gọng kính, trên mặt lại khôi phục dáng vẻ văn nhã, lịch sự thường ngày.

"Xem ra, em họ đã đưa ra lựa chọn rồi." 

Anh ta nhìn Hứa Tri Ý, cười đến ý vị thâm trường: "Cũng tốt."

"Tôi vẫn giữ nguyên câu nói cũ. Tiền để khôi phục lại nhà xưởng, tôi có thể cung cấp bất cứ lúc nào. Chỉ cần em đổi ý thì cứ việc đến tìm tôi."

Nói xong, anh ta liền xoay người, dứt khoát bước đi không một lần ngoảnh lại.

Nhìn bóng lưng anh ta rời đi, lòng Hứa Tri Ý chẳng hề nhẹ nhõm chút nào. 

Cô biết chuyện này vẫn chưa kết thúc. 

Chu Mộ Bạch hôm nay phải chịu thiệt thòi lớn như vậy, tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua. 

Anh ta tựa như một con rắn độc ẩn núp trong bóng tối, có thể lao ra cắn bọn họ một cú chí mạng bất cứ lúc nào.

"Chúng ta...... bây giờ phải làm sao đây?" 

Hứa Tri Ý tựa vào lồng ngực Hạ Thắng, khẽ hỏi: "Tiền, rốt cuộc biết kiếm ở đâu ra?"

Đây chính là vấn đề nan giải và thực tế nhất trước mắt của bọn họ.

Hạ Thắng trầm mặc một lát.

"Anh có một cách." Anh chậm rãi mở miệng.

"Cách gì?" Hứa Tri Ý vội vàng hỏi.

"Vào núi."

Hạ Thắng nhìn về phía những ngọn núi nhấp nhô liên miên, bị mây mù bao phủ thành một màu xanh đen ở phía xa. Ánh mắt anh trở nên thâm thúy mà sắc bén:

"Ngọn núi này có tất cả những thứ chúng ta cần. Nhân sâm, linh chi, đông trùng hạ thảo...... Tùy tiện tìm được một loại thôi cũng đủ để chúng ta dựng lại nhà xưởng từ đầu."

Mắt Hứa Tri Ý sáng bừng lên. Đúng vậy! Sao cô lại có thể quên mất chuyện này cơ chứ!

Hạ Gia Thôn lưng dựa vào ngọn núi Đại Thanh Sơn này, đây chính là một kho báu thực sự! Kiếp trước cô từng nghe nói có không ít thợ săn trong vùng nhờ hái được một hai cây dược liệu quý hiếm mà một đêm đổi đời, phất lên nhanh chóng.

Hạ Thắng lại là thợ săn giỏi nhất trong vòng trăm dặm quanh đây. Mức độ thông thuộc ngọn núi này của anh không ai sánh bằng. Nếu anh dẫn đội vào núi, tỉ lệ tìm được những bảo vật đó chắc chắn là lớn nhất.

"Nhưng mà......" 

Hứa Tri Ý lại có chút lo lắng: "Vào sâu trong núi liệu có nguy hiểm quá không?"

Cô từng nghe người ta kể sâu trong rừng có gấu hoang, lợn rừng, thậm chí có cả hổ ăn thịt người.

"Yên tâm." 

Hạ Thắng bóp nhẹ tay cô, trao cho cô một ánh mắt trấn an: "Có anh ở đây."

Anh nói không nhiều nhưng lại mang theo một sức nặng khiến người ta không thể không tin phục.

Hứa Tri Ý gật đầu: "Được, em đi cùng anh."

"Không được." 

Hạ Thắng không thèm suy nghĩ liền cự tuyệt ngay: "Trong núi nguy hiểm lắm, em không thể đi."

"Em muốn đi." 

Thái độ của Hứa Tri Ý rất kiên quyết: "Anh đừng quên miếng ngọc bội trên ngực em."

Cô chạm vào miếng ngọc bích ấm áp trước ngực mình, đè thấp giọng: "Nó có cảm ứng rất mạnh với những thứ có linh khí và sinh cơ. Mang em theo, tỉ lệ chúng ta tìm được bảo vật sẽ cao hơn nhiều."

"Hơn nữa......" 

Cô nhìn anh, ánh mắt lóe lên tia giảo hoạt: "Để anh vào núi một mình em không yên tâm đâu. Vạn nhất anh bị con yêu tinh xinh đẹp nào hớp hồn đi mất thì sao?"

Hạ Thắng bật cười trước dáng vẻ nũng nịu đầy vẻ con gái nhỏ của cô. 

Những đám mây mù u ám tích tụ trong lòng anh từ khi Chu Mộ Bạch xuất hiện, cũng vào khoảnh khắc này bị nụ cười của cô xua tan không còn một mảnh.

Anh vươn tay, sủng nịch véo nhẹ chiếc mũi nhỏ của cô: "Được, đều nghe em. Chúng ta cùng đi."

Ánh mắt anh nhìn cô dịu dàng đến mức tưởng như có thể tan chảy thành nước.

Anh biết, trên đời này không còn bất cứ thứ gì có thể chia lìa anh và cô được nữa.

Ngay khi hai người đang bàn bạc công việc để chuẩn bị vào núi, một người không ngờ tới bỗng tìm đến bọn họ.

Là Lâm Hiểu Nguyệt ở điểm thanh niên trí thức.

Cô ấy chạy đến thở không ra hơi, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập sự nôn nóng, hoảng hốt:

"Tri Ý! Không xong rồi!"

"Cái tên Chu Mộ Bạch kia...... anh ta...... anh ta lên công xã báo cáo hai người rồi!"

"Anh ta bảo hai người đầu cơ trục lợi! Còn nói...... còn nói Hạ Thắng là tội phạm bỏ trốn!"

"Bây giờ cán bộ công xã đang dẫn theo dân binh hướng về phía thôn mình!"