Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng

Chương 8: Kiều thê nấu cơm luống cuống tay chân

Hứa Tri Ý nắm mấy tờ phiếu cùng tiền lẻ trong tay, cảm giác có chút nóng rực.

Đây gần như là toàn bộ tài sản lưu động của gia đình.

Hắn vậy mà lại nhẹ nhàng, bình thản trao nó cho cô như thế.

"Cái này...... Anh đưa cho tôi nhiều quá."

"Không nhiều đâu." 

Hạ Thắng nhìn cô, "Một gia đình, tổng phải có người quản tiền."

Ý tứ của hắn rất rõ ràng.

Hắn đã coi cô là nữ chủ nhân thực sự của ngôi nhà này.

Trong lòng Hứa Tri Ý dâng lên một dòng nước ấm.

Cô không hề từ chối, cẩn thận cất kỹ tiền và phiếu.

"Vậy...... giờ tôi và anh lên thị trấn luôn nhé?"

"Ừ."

Hạ Thắng dắt xe đạp, đợi cô ngồi yên vị, liền đạp xe chở cô đón nắng phóng về phía thị trấn.

Nhờ có trải nghiệm ngày hôm qua, Hứa Tri Ý lần này đã tự nhiên hơn hẳn.

Cô thậm chí đã dám nhẹ nhàng đặt tay lên eo hắn.

Eo người đàn ông rất rắn chắc, cách lớp vải áo hơi mỏng, cô có thể cảm nhận được những múi cơ săn chắc bên dưới.

Gò má cô lại bắt đầu hơi nóng bừng.

Đến thị trấn, hai người đi thẳng đến Cung Tiêu Xã.

Thời đại này mua đồ không chỉ cần tiền, mà còn cần phiếu.

Mua gạo mì cần phiếu lương thực, mua vải cần phiếu vải, mua thịt cần phiếu thịt.

Mỗi loại đều vô cùng quý giá.

Hạ Thắng rõ ràng là khách quen của chỗ này.

Hắn dùng phiếu đổi thổ sản vùng núi kiếm được từ đi săn, trao đổi với nhân viên ở Cung Tiêu Xã lấy mười cân bột mì trắng cùng một ít muối và nước tương.

Hứa Tri Ý nhìn dáng vẻ hắn cò kè mặc cả với người bán hàng, cảm thấy có chút mới lạ.

Một người ngày thường trầm mặc ít lời như hắn, vào những lúc thế này lại tỏ ra vô cùng khéo léo.

Mua xong đồ, Hạ Thắng lại dẫn cô đi đến quầy vải.

"Tôi mua thêm cho cô vài thước vải, may đồ thay giặt nhé."

"Không cần đâu, vải lần trước tôi mua còn chưa may mà." Hứa Tri Ý vội vàng xua tay.

"Lần này khác." Hạ Thắng rất kiên trì.

Hắn chỉ vào một tấm vải bông màu hồng nhạt, nói với người bán hàng:

"Cứ lấy tấm này, cắt năm thước."

Tấm vải bông hồng nhạt ấy nổi bật hẳn lên giữa một đống vải màu xanh xám đen.

Hứa Tri Ý nhìn tấm vải ấy, trong lòng dâng lên một cảm giác ngọt ngào.

Người đàn ông này tuy không nói ra, nhưng gu thẩm mỹ cũng không tệ chút nào.

Lúc từ thị trấn trở về thì đã là giữa trưa.

Hạ Thắng vác túi bột mì mới mua vào bếp.

"Giữa trưa tôi làm mì sợi nhé."

Hắn nói, rồi thuần thục bắt đầu nhào bột.

Hứa Tri Ý đứng bên cạnh, nhìn hắn đổ bột mì vào nước, dùng đôi bàn tay to đầy vết chai nhào thành một khối bột mịn màng.

Động tác của hắn tràn đầy sức mạnh.

Hứa Tri Ý nhìn đến ngẩn người.

Kiếp trước cô cũng từng nhào bột, biết đây là việc tốn sức.

Với chút sức lực của cô, nhào ra bột lúc nào cũng cứng đơ.

"Tôi...... để tôi cán bột đi." Hứa Tri Ý thấy hắn nhào bột xong, liền xung phong nhận việc.

Hạ Thắng nhìn cô một cái, gật đầu, đưa thớt và cây cán bột cho cô.

Hứa Tri Ý hít sâu một hơi, bắt chước dáng vẻ của hắn mà bắt đầu cán bột.

Thế nhưng, khối bột trong tay cô cứ chẳng chịu nghe lời.

Cô dùng hết sức bình sinh, cũng chỉ có thể cán nó thành một miếng bánh dày mỏng không đều, méo mó.

Cô càng nóng vội càng dùng lực, trên trán đã lấm tấm mồ hôi.

Hạ Thắng ở bên cạnh nhóm bếp, ban đầu cũng không để ý.

Đợi hắn đun sôi nước quay đầu lại, liền thấy Hứa Tri Ý đối diện với "miếng bột" kia, vẻ mặt đầy bối rối và thất bại.

Trên má cô còn dính vài vệt bột trắng, trông như một chú mèo con.

Khóe mắt Hạ Thắng thoáng hiện ý cười.

Hắn không lên tiếng chế giễu, chỉ lặng lẽ đi đến đứng sau lưng cô.

"Để tôi làm."

Giọng nói trầm thấp của hắn vang lên bên tai cô.

Hứa Tri Ý giật mình, quay đầu lại liền đối diện với đôi mắt sâu thẳm của hắn.

Khoảng cách giữa hai người thực sự quá gần.

Cô có thể nhìn thấy rõ bóng dáng mình trong mắt hắn.

Cũng có thể ngửi thấy trên người hắn mùi hương dễ chịu của nắng mới và bồ kết.

Tim cô lại bắt đầu đập thình thịch không rõ nguyên cớ.

Hạ Thắng không nói thêm, hắn vươn tay từ phía sau cầm lấy cây cán bột.

Ngực hắn gần như dán sát lưng cô, cả người cô bị hắn bao trọn trong lồng ngực.

"Cô nhìn kỹ nhé."

Hắn nắm lấy tay cô, dẫn cô cùng đẩy cây cán bột.

Lực đạo của hắn rất khéo léo.

Chỉ vài động tác nhẹ nhàng, khối bột cứng đầu liền trở nên vừa to, vừa tròn, vừa mỏng.

Hứa Tri Ý cảm nhận được lực truyền từ tay hắn và hơi ấm tỏa ra từ lồng ngực, cả người cô cứng đờ.

Trong đầu cô trống rỗng.

Chỉ còn lại giọng nói trầm thấp, mang đầy từ tính của hắn.

"Phải thế này, cô ra lực cho đều."

"Từ giữa, cô cán ra hai bên."

Đợi cán xong tấm bột, Hạ Thắng mới buông tay ra.

Hắn thản nhiên như không có gì, cầm dao thái bắt đầu cắt bột.

"Bạch bạch bạch", lưỡi dao loang loáng, những sợi mì đều tăm tắp liền được cắt xong.

Hứa Tri Ý vẫn còn ngẩn người tại chỗ, gương mặt nóng bừng như có thể chiên trứng.

Người đàn ông này, hắn nhất định là cố ý!

Hắn tuyệt đối là cố ý!

Hắn rõ ràng đang mượn cơ hội để chiếm tiện nghi của cô!

Vậy mà...... sao cô chẳng hề thấy tức giận chút nào?

Ngược lại, trong lòng còn có chút thích thú?

Hứa Tri Ý giật mình trước chính suy nghĩ của mình.

Cô chắc chắn là điên mất rồi.

Món mì sợi rất nhanh đã nấu xong.

Những sợi mì trắng nõn nằm trong bát nước dùng trong vắt, bên trên rắc chút hành lá thái nhỏ xanh mướt.

Mỗi bát còn có thêm một quả trứng chiên vàng ươm.

Hứa Tri Ý cúi gầm mặt, từng miếng từng miếng ăn mì.

Cô muốn mượn cớ ăn uống để che giấu sự bối rối trong lòng.

Hạ Thắng ngồi đối diện, bữa ăn của hắn lại vô cùng điềm tĩnh.

Chỉ có điều, ánh mắt hắn cứ lơ đãng dừng lại trên người cô.

Ăn xong, Hứa Tri Ý nhất quyết đòi tự mình rửa bát đũa.

Cô sợ cứ tiếp tục ở cạnh hắn, trái tim mình sẽ vì đập quá nhanh mà "chết đột ngột" mất.

Buổi chiều, Hứa Tri Ý lấy tấm vải mới mua ra, bắt đầu cắt.

Cô muốn khơi dậy lại kỹ năng may vá đã bỏ bê từ lâu.

Cô nhất định phải may cho người đàn ông này một bộ quần áo thật vừa vặn.

Còn Hạ Thắng thì ở ngoài sân, lúi húi sửa soạn những dụng cụ đi săn.

Hắn thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Hứa Tri Ý ngồi dưới hiên, chăm chú cắt vải.

Ánh nắng chiều chiếu lên người cô, phủ lên dáng hình cô một lớp sáng vàng kim.

Năm tháng bình yên, tĩnh lặng.

Cụm từ ấy chợt hiện lên trong tâm trí Hạ Thắng.

Sống hai mươi sáu năm, đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy ngày tháng lại bình yên và tràn đầy hy vọng đến vậy.

Đến buổi tối, Hạ Thắng không còn "lén lút" nữa.

Hắn thẳng thừng cầm gối đầu đi vào phòng phía Đông.

"Tôi...... Tôi sợ cô lại đá chăn."

Hắn buông lại một câu như vậy, rồi tự giác nằm sát mép ngoài giường.

Hứa Tri Ý nhìn vành tai hắn đỏ bừng, trong lòng không khỏi cười thầm.

Người đàn ông này đúng là miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo.

Cô không vạch trần hắn, chỉ khẽ dịch người vào trong, nhường lại cho hắn một khoảng trống đủ rộng.

Đêm xuống, quả nhiên cô lại bị hắn vòng tay ôm vào lòng.

Vòng tay hắn ôm chặt lấy cô, tựa như một bến cảng bình yên và ấm áp.

Bàn tay hắn lại lần nữa đặt lên thắt lưng cô, nhẹ nhàng xoa bóp với lực đạo vừa phải.

Hứa Tri Ý giả vờ đã ngủ say, nằm im thin thít không nhúc nhích.

Chỉ có điều, trái tim mất kiểm soát, đập ngày càng nhanh kia đã tố cáo cô.

Trong bóng tối dày đặc, cô nghe rõ tiếng thở dồn dập của hắn vang ngay sát bên tai.

Cô cảm nhận được một thứ gì đó mềm mại khẽ chạm vào trán mình.

Rồi lướt xuống gò má.

Cuối cùng dừng lại ở khóe môi cô, lưu luyến vấn vương.

Nụ hôn ấy mang theo chút vụng về, cùng sự trân trọng nâng niu đến cẩn thận.