Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng

Chương 74: Tránh xa anh ta ra, cẩn thận có bẫy

Suy đoán của Hứa Tri Ý như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến lòng Hạ Thắng chấn động dữ dội.

Anh nhìn cô gái nhỏ trước mặt — đầu óc tỉnh táo, ánh mắt sắc bén — trong lòng nổi lên sóng lớn.

Trước giờ anh luôn nghĩ cô chỉ là một cô gái thông minh, mạnh mẽ hơn người bình thường một chút.

Nhưng lúc này anh mới nhận ra, sự nhạy bén và khả năng quan sát của cô còn vượt xa tưởng tượng của anh.

Chỉ từ vài câu nói vô tình, cô đã có thể liên hệ Hàn Dung và Chu Mộ Bạch — hai người tưởng chừng chẳng liên quan gì tới nhau.

Thậm chí còn đoán trúng mục đích chung của bọn họ.

Phát hiện này vừa khiến Hạ Thắng kinh ngạc, vừa khiến anh lần đầu tiên cảm nhận được nguy cơ thật sự.

Điều anh lo sợ nhất... cuối cùng vẫn xảy ra.

Anh vốn cho rằng trốn tới ngôi làng miền núi hẻo lánh này thì có thể hoàn toàn cắt đứt với quá khứ đầy máu tanh kia.

Có thể sống như một người bình thường, ở bên người mình yêu, bình yên hết một đời.

Nhưng anh đã sai.

Phiền phức cuối cùng vẫn tìm tới cửa.

Mà lần này, còn kéo cả người con gái anh yêu nhất vào vòng xoáy đó.

"Hạ Thắng?"

Thấy sắc mặt anh thay đổi liên tục mà mãi không lên tiếng, Hứa Tri Ý bắt đầu thấy bất an.

"Có phải em đoán sai rồi không?"

"Không."

Hạ Thắng hoàn hồn, đưa tay kéo cô vào lòng thật chặt.

Cằm anh tựa lên tóc cô, hít sâu mùi hương quen thuộc thoang thoảng trên người cô. Chỉ như vậy mới khiến trái tim đang bực bội bất an của anh dịu xuống đôi chút.

"Em không nói sai."

Giọng anh rất thấp, khàn khàn như đang cố đè nén cảm xúc.

"Những gì em đoán... đều đúng."

"Gã họ Chu đó đúng là nhắm vào anh mà tới."

"Còn cái gọi là thân thế của em..."

"Cũng chỉ là cái cớ anh ta dựng lên để tiếp cận anh."

Tim Hứa Tri Ý chợt chìm xuống.

Dù đã đoán trước, nhưng khi nghe chính miệng Hạ Thắng xác nhận, cô vẫn thấy lạnh sống lưng.

"Vậy anh..."

Cô muốn hỏi:

Vậy rốt cuộc anh là ai?

Quá khứ của anh đã xảy ra chuyện gì?

Vì sao bọn họ phải hao tâm tổn sức tìm đến anh?

Nhưng lời tới bên miệng rồi lại nuốt xuống.

Cô biết những câu hỏi đó chắc chắn chạm vào vết sẹo sâu nhất trong lòng anh.

Cô không muốn ép anh.

"Vợ."

Dường như cảm nhận được suy nghĩ của cô, Hạ Thắng ôm cô chặt hơn.

"Có vài chuyện... bây giờ anh vẫn chưa thể nói với em."

"Không phải vì không tin em."

"Anh chỉ sợ em biết rồi sẽ gặp nguy hiểm."

Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt nghiêm túc hiếm thấy.

"Nhưng em phải nhớ kỹ một chuyện."

"Sau này tránh xa Chu Mộ Bạch một chút."

"Dù anh ta nói gì hay làm gì, em cũng đừng tin."

"Càng đừng tiếp xúc với anh ta."

"Anh ta không phải người tốt."

"Tiếp cận em chắc chắn có mục đích."

"Rất nguy hiểm."

Lời cảnh cáo của Hạ Thắng khiến lòng Hứa Tri Ý càng thêm nặng nề.

Người có thể khiến Hạ Thắng phải dùng hai chữ "nguy hiểm" để đánh giá... tuyệt đối không đơn giản.

"Em biết rồi."

Cô gật đầu, vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc và ấm áp của anh.

"Vậy giờ chúng ta phải làm sao?"

"Không cần làm gì cả."

Hạ Thắng nhẹ nhàng vuốt lưng cô, thấp giọng trấn an:

"Binh tới tướng chặn, nước tới đất ngăn."

"Dù anh ta muốn giở trò gì..."

"Chỉ cần có anh ở đây, sẽ không ai làm tổn thương em được."

Giọng nói của anh mang theo sức mạnh khiến người khác yên lòng.

Trái tim đang treo lơ lửng của Hứa Tri Ý cũng dần thả xuống.

Đúng vậy. Cô còn sợ gì chứ? Chỉ cần có người đàn ông này ở đây, dù trời sập xuống anh cũng sẽ chống cho cô.

...........

Những ngày tiếp theo dường như lại trở về bình lặng.

Chu Mộ Bạch thật sự không xuất hiện ở xưởng nữa.

Ngày nào anh ta cũng ở khu thanh niên trí thức, đọc sách, viết chữ, thỉnh thoảng cùng mọi người xuống ruộng làm việc.

Nhìn qua chẳng khác gì một thanh niên trí thức bình thường, an phận.

Như thể những lần cố ý tiếp cận và thăm dò trước kia chỉ là ảo giác của Hứa Tri Ý.

Nhưng cô biết.

Đó chỉ là vẻ ngoài yên tĩnh.

Dưới mặt nước phẳng lặng ấy, sóng ngầm đang âm thầm cuộn trào.

Chu Mộ Bạch càng im lặng, càng chứng tỏ anh ta đang chuẩn bị cho kế hoạch lớn hơn.

Hứa Tri Ý không dám lơ là.

Ban ngày cô bận chuyện trong xưởng, ban đêm lại âm thầm để ý mọi động tĩnh của Chu Mộ Bạch.

Hạ Thắng cũng cảnh giác hơn trước rất nhiều.

Gần như cô đi đâu anh theo đó.

Ngay cả lúc cô đi nhà vệ sinh, anh cũng đứng canh ngoài cửa.

Dáng vẻ căng thẳng quá mức ấy khiến Hứa TriÝ vừa buồn cười vừa cảm động.

.....................

Hôm nay, xưởng nhận được một đơn hàng ngoài dự đoán.

Chủ nhiệm Cung Tiêu Xã trong huyện đích thân gọi điện tới.

Ông ta nói lần trước đi họp ở tỉnh, vô tình được nếm thử thịt khô của xưởng bọn họ nên cảm thấy hương vị cực kỳ ngon.

Ông ta muốn đặt một lô hàng lớn để mang tới hội chợ triển lãm ở tỉnh, xem như sản phẩm nông nghiệp đặc sắc của huyện.

Tin tức này vừa truyền ra, cả xưởng lập tức sôi sục.

Đây chính là đơn hàng lớn từ Cung Tiêu Xã!

Hơn nữa còn là cơ hội mang hàng lên tỉnh triển lãm!

Nếu làm tốt, xưởng chế biến của thôn Hạ Gia chắc chắn sẽ nổi danh khắp huyện.

Hứa Tri Ý cũng kích động không thôi.

Cô biết đây là bước đầu tiên, cũng là bước quan trọng nhất để xưởng thật sự phát triển.

Cô lập tức triệu tập toàn bộ công nhân mở cuộc họp động viên, yêu cầu mọi người dốc toàn lực, nhất định phải hoàn thành lô hàng đúng hạn và đảm bảo chất lượng.

Tinh thần của mọi người tăng cao chưa từng có.

Cả xưởng gần như thức trắng ngày đêm để tăng ca sản xuất.

Nhưng đúng vào đêm trước ngày giao hàng...

Tai nạn xảy ra.

Kho hàng bất ngờ bốc cháy.

Ngọn lửa đỏ rực bùng lên giữa màn đêm, nhuộm đỏ cả nửa bầu trời.

Cũng thiêu rụi toàn bộ tâm huyết và hy vọng mà bọn họ đã dốc sức suốt nửa tháng qua.

"Cháy rồi! Cháy rồi!"

Tiếng hô hoảng loạn xé toạc màn đêm yên tĩnh của thôn Hạ Gia.

Hứa Tri Ý và Hạ Thắng bị đánh thức giữa giấc ngủ.

Hai người thậm chí còn chưa kịp mặc chỉnh tề đã lao như điên về phía xưởng.

Khi tới nơi...

Cả kho hàng đã chìm trong biển lửa.

Hứa Tri Ý nhìn đống hàng hóa cháy rừng rực trong ánh lửa, nhìn từng thùng hàng dần hóa thành than đen...

Trước mắt cô tối sầm.

Cả người mềm nhũn ngã xuống.

"Tri Ý!"

Hạ Thắng nhanh tay đỡ lấy cô, ôm chặt vào lòng.

"Đừng sợ... có anh ở đây."

Anh liên tục trấn an cô.

Nhưng trong lòng anh lúc này đã dấy lên lửa giận ngập trời.

Vụ cháy này quá trùng hợp.

Không sớm, không muộn, lại đúng ngay trước ngày giao hàng.

Chuyện này tuyệt đối không phải tai nạn.

Có người cố tình phá hoại.

Hạ Thắng chậm rãi ngẩng đầu.

Đôi mắt đỏ rực như thú săn mồi lạnh lẽo quét qua đám đông đang hối hả chữa cháy.

Anh muốn xem thử...

Rốt cuộc là kẻ nào to gan đến mức dám động vào đồ của anh.

Dám khiến người phụ nữ của anh phải chịu uất ức như vậy.

Đột nhiên—

Ánh mắt anh khựng lại giữa đám người.

Một bóng người đứng cách đám cháy không gần không xa.

Trên mặt không hề có vẻ hoảng loạn hay lo lắng.

Ngược lại còn mang theo nụ cười lạnh đầy ẩn ý.

Là Chu Mộ Bạch.

Đồng tử Hạ Thắng lập tức co rút lại.

Sát khí nồng đậm đáng sợ bùng lên từ người anh trong nháy mắt.