Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng

Chương 67: Tri Ý tìm kiếm đối tác mới

"Làm lớn thêm một chút?"

Hạ Thắng nhìn khuôn mặt nhỏ tràn ngập "hùng tâm tráng chí" của Hứa Tri Ý, có chút không phản ứng kịp.

"Như bây giờ không phải rất tốt sao?"

Theo anh thấy, ngày tháng hiện giờ đã là lúc thư thái nhất, an ổn nhất đời này của anh.

Có vợ, có giường ấm.

Ăn mặc không lo, còn có tiền dư.

Anh rất thỏa mãn.

"Không tốt."

Hứa Tri Ý lại lắc đầu, ánh mắt vô cùng kiên định.

"Như bây giờ còn lâu mới đủ."

Cô kéo Hạ Thắng ngồi xuống bên bàn, mở cuốn sổ viết kín kế hoạch của mình ra trước mặt anh.

"Anh xem."

Cô chỉ vào biểu đồ và chữ viết trên đó, bắt đầu thao thao bất tuyệt trình bày với anh bản quy hoạch thương nghiệp của mình.

Từ mở rộng quy mô sản xuất đến nâng cấp và đổi mới sản phẩm.

Rồi đến khai thác con đường tiêu thụ mới.

Cô đem từng ý tưởng của mình bẻ ra, nghiền nhỏ, tỉ mỉ giảng cho anh nghe.

Hạ Thắng ban đầu nghe còn có chút như lọt vào trong sương mù.

Nào là "hiệu ứng nhãn hiệu", nào là "đa dạng hóa kinh doanh", nào là "thị trường tỉnh lẻ".

Những từ ngữ mới lạ này anh còn chưa từng nghe nói qua bao giờ.

Nhưng nghe dần.

Ánh mắt anh liền dần dần thay đổi.

Từ mờ mịt lúc ban đầu đến kinh ngạc về sau.

Rồi đến chấn động sâu sắc lúc cuối cùng.

Anh nhìn cô vợ nhỏ nhắn của mình.

Nhìn khuôn mặt rạng rỡ vì hưng phấn của cô.

Nhìn đôi mắt như thể thấu rõ tương lai, lấp lánh ánh sáng trí tuệ của cô.

Anh lần đầu tiên phát hiện.

Anh cưới về nhà không chỉ là một cô gái thành phố xinh đẹp, hiền hậu.

Anh cưới về chính là một nữ Gia Cát kiến thức rộng rãi, chí tại ngàn dặm.

Trong đầu cô chứa đựng những thứ kia.

Còn khúc khuỷu hơn cả những con đường núi anh đi qua đời này.

Còn thẳm sâu hơn cả hồ nước sâu nhất anh từng thấy.

"...... Cho nên, việc cấp bách là giải quyết vấn đề mặt bằng và nhân thủ."

Hứa Tri Ý nói cả buổi, rốt cuộc cũng giảng tới bước đầu tiên trong kế hoạch của mình.

Cô uống ngụm nước giải khát, tiếp tục nói.

"Em muốn thuê lại ngôi trường tiểu học bỏ hoang trong thôn."

"Nơi đó rộng rãi, phòng ốc cũng còn khá chắc chắn."

"Sửa sang lại một chút là có thể làm xưởng chính thức của chúng ta."

"Còn về nhân thủ, chỉ dựa vào chúng ta tự đi tuyển thì quá chậm, cũng dễ gây ra phiền toái không đáng có."

"Em muốn tìm một người hợp tác trong thôn."

"Một người có uy tín, nói chuyện có trọng lượng, có thể giúp chúng ta huy động mọi người tham gia."

Hạ Thắng nghe đến đó, trong lòng đã lờ mờ đoán ra.

"Em muốn tìm ai?"

Anh hỏi.

"Trưởng thôn."

Hứa Tri Ý không chút do dự thốt ra hai chữ.

"Trưởng thôn?"

Hứa Tri Ý không chút do dự thốt ra hai chữ.

"Trưởng thôn?"

Hạ Thắng hơi nhíu mày.

"Chú Trương người cũng không tệ, chỉ là... hơi nhát gan một chút."

"Sợ là chưa chắc dám theo chúng ta làm chuyện lớn như vậy."

"Không thử xem sao biết được?"

Hứa Tri Ý cười cười, trong ánh mắt lấp lánh sự tự tin.

"Trên đời này không ai lại không thích tiền."

"Chỉ cần chúng ta cho chú ấy thấy được lợi ích đủ lớn."

"Em tin chú ấy sẽ động tâm."

"Hơn nữa, chúng ta kéo chú ấy vào không chỉ để nhờ chú ấy tuyển người."

"Quan trọng hơn là cần cái thân phận người của chính quyền của chú ấy để làm ô dù cho chúng ta."

"Dù sao chúng ta bây giờ làm những việc này, nói nghiêm khắc thì vẫn là đang lách khe chính sách."

"Có trưởng thôn mang cái danh xí nghiệp tập thể đứng ra đỡ đầu."

"Về sau dù thực sự có người đỏ mắt muốn tìm phiền toái, chúng ta cũng có đường lui."

Hạ Thắng nghe xong những phân tích này của cô, hoàn toàn tâm phục khẩu phục.

Anh phát hiện đầu óc mình hình như hoàn toàn không theo kịp nhịp độ của vợ.

Cô suy tính mọi việc chu toàn và sâu sắc.

Đã vượt xa phạm vi nhận thức của anh.

Anh nhìn cô, cười khổ một tiếng.

"Vợ, sao anh cảm thấy hình như anh hơi không xứng với em?"

Lời này của anh là thật lòng.

Trước kia, anh luôn cảm thấy mình là trời, là núi của cô.

Có thể che mưa chắn gió cho cô, có thể cho cô tất cả.

Nhưng bây giờ anh mới phát hiện.

Thế giới của cô lớn hơn rất nhiều so với tưởng tượng của anh.

Đôi cánh của cô cũng cứng cáp và mạnh mẽ hơn rất nhiều so với tưởng tượng của anh.

Ngọn núi là anh đây dường như sắp không che chở nổi con phượng hoàng sắp bay lượn chín tầng trời là cô nữa.

"Nói bậy gì đấy?"

Hứa Tri Ý nghe anh nói vậy, vừa bực mình vừa buồn cười.

Cô đưa tay nhéo má anh.

"Hạ Thắng, anh nghe em nói cho rõ đây."

"Bất kể sau này em ra sao, bay cao đến đâu, đi xa đến thế nào."

"Anh vẫn là người đàn ông của em, là chỗ dựa duy nhất của em."

"Không có anh, sẽ không có một Hứa Tri Ý như ngày hôm nay."

"Mọi nỗ lực em làm đều là vì gia đình này của chúng ta."

"Vì chúng ta có thể an an ổn ổn ở bên nhau cả đời."

"Anh vĩnh viễn đừng nói những lời nhụt chí này nữa."

"Có nghe thấy không?"

Lời cô nói như một dòng suối ấm áp, chậm rãi chảy vào lòng Hạ Thắng.

Rửa trôi sạch sẽ chút tự ti và bất an vừa mới dâng lên trong lòng anh.

Anh nhìn cô, gật đầu thật mạnh.

"Ừ!"

Anh vươn tay kéo cô thật chặt vào trong lòng.

"Vợ, em cứ yên tâm mạnh dạn mà làm."

"Bất kể em muốn làm gì, anh đều ủng hộ em."

"Thiếu tiền, anh lên núi săn cho em."

"Thiếu người, anh bỏ cả mặt mũi đi lôi kéo cho em."

"Nếu ai dám ngáng chân em."

Anh dừng một chút, trong mắt hiện lên một tia hàn quang sắc bén.

"Anh sẽ đánh gãy chân hắn."

Hứa Tri Ý dựa vào lồng ngực vững chãi của anh, nghe những lời bá đạo lại thâm tình kia.

Trong lòng ngọt như ăn mật.

Có chồng như thế, còn mong gì hơn?

......

Ngày hôm sau.

Hứa Tri Ý liền xách theo hai con thỏ hoang Hạ Thắng mới săn được cùng một gói điểm tâm.

Cô cùng Hạ Thắng đi tới nhà trưởng thôn Trương Sơn.

Trương Sơn đang ngồi đan sọt ngoài sân.

Thấy hai vợ chồng họ cùng đến, ông còn hơi kinh ngạc.

"Hạ Thắng, Tri Ý, sao hai đứa lại tới?"

Ông buông đồ đan trên tay, nhiệt tình đón tiếp họ.

"Chú Trương, thím ở nhà không ạ?"

Hứa Tri Ý cười hỏi.

"Ở trong phòng đấy, mau vào ngồi."

Mấy người vào phòng, ngồi xuống theo ngôi chủ khách.

Vợ Trương Sơn cũng từ buồng trong đi ra, rót nước cho họ.

Sau một hồi hàn huyên.

Hứa Tri Ý liền đi thẳng vào vấn đề, đem ý định của mình từ đầu đến cuối nói ra một lượt.

Cô không nói quá phức tạp.

Chỉ nói là muốn hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước, phát triển nông sản và nghề phụ trong thôn.

Dẫn dắt bà con cùng làm giàu.

Muốn nhờ trưởng thôn ra mặt đứng ra dẫn dắt.

Tận dụng ngôi trường tiểu học bỏ hoang, làm một xưởng gia công nông sản phụ tập thể của thôn.

Còn về vấn đề vốn, kỹ thuật và đầu ra đều do cô giải quyết.

Trong thôn chỉ cần góp người và mặt bằng.

Đến lúc xưởng kiếm được tiền, tập thể thôn có thể nhận hai thành hoa hồng.

Phần còn lại, cô và bà con trong thôn sẽ phân chia theo lao động.

Trương Sơn và vợ nghe xong đều ngẩn người ra.

Họ nhìn cô gái nhỏ nói năng mạch lạc, ánh mắt tự tin điềm tĩnh trước mặt.

Nhất thời đều có chút không phản ứng kịp.

Mở xưởng?

Còn muốn làm xí nghiệp tập thể?

Chuyện này... Chuyện này đâu phải trẻ con chơi đồ hàng!

"Tri Ý à..."

Trương Sơn do dự hồi lâu, mới cân nhắc mở miệng.

"Ý tưởng này của cháu rất tốt."

"Nhưng việc này... Rủi ro cũng quá lớn."

"Vạn nhất mà thua lỗ, chú biết ăn nói sao với bà con trong thôn?"

"Hơn nữa bây giờ chính sách cấp trên cũng chưa rõ ràng."

"Chúng ta làm thế này, nhỡ đâu... bị quy chụp là tư bản chủ nghĩa thì sao?"