Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng
Chương 65: Đứa nhỏ này rốt cuộc vẫn không buông
"Không buông?"
Hứa Tri Ý khó hiểu nhìn bà nội Hạ.
"Bà nội, lời này của bà là có ý gì?"
"Không buông cái gì?"
Ánh mắt vẩn đục của bà nội Hạ toát ra một tia bi thương cùng lo lắng sâu sắc.
Cô đưa đôi tay khô khốc ra nắm lấy Hứa Tri Ý.
"Cháu à, bà biết thằng Thắng thương cháu, che chở cháu."
"Vì cháu, nó việc gì cũng chịu làm."
"Chuyện này rất tốt."
"Nhưng bà cũng sợ......"
Giọng bà lão ép xuống rất thấp.
"Bà sợ nó vì che chở cháu, lại quay lại con đường cũ."
"Con đường...... dính đầy máu, không thể quay đầu đó."
Tim Hứa Tri Ý đột nhiên căng thẳng.
Cô nhớ tới đêm hôm đó, trên người Hạ Thắng toát ra luồng sát khí đậm đặc đến mức không thể hòa tan.
Nhớ tới đôi mắt anh như ngọn lửa đen đang thiêu đốt, không mang theo chút tình cảm nào.
"Bà nội......"
Giọng cô có chút khô khốc.
"Trước kia hắn...... rốt cuộc là người như thế nào?"
Đây là câu hỏi cô vẫn luôn muốn hỏi nhưng không dám hỏi.
Cô biết Hạ Thắng từng đi lính.
Biết anh thân thủ bất phàm.
Có một quá khứ phức tạp mà chẳng ai biết.
Nhưng đoạn quá khứ đó cụ thể ra sao, cô lại hoàn toàn không hay biết.
Hạ Thắng cũng không chủ động nhắc tới.
Cô cũng không dám tùy tiện chạm vào vết sẹo có thể loang lổ máu đó.
Bà nội Hạ nhìn cô, ánh mắt trở nên xa xăm.
Như thể đang nhìn xuyên qua cô để thấy những chuyện cũ phủ đầy bụi của ngày xa.
"Nó ấy......"
Bà lão chậm rãi lên tiếng.
"Nó từ nhỏ đã khác với những đứa trẻ khác."
"Khi những đứa trẻ khác còn đang nghịch đất cát, nó đã theo cha học cách đặt bẫy, cách dùng dao."
"Cha nó mất sớm, là bà một tay kéo nó lớn."
"Đứa trẻ đó từ nhỏ đã bướng bỉnh, tính tình cũng lạnh lùng."
"Người trong thôn đều nói nó khắc cha mẹ, là sao sát tinh, không ai dám chơi cùng."
"Nó liền một mình chạy vào núi suốt ngày."
"Có khi đi luôn mấy ngày."
"Lúc về trên người luôn mang thương tích, nhưng vẫn luôn có thể xách về một hai con gà rừng hay con thỏ."
"Bà khi đó đã nhìn ra."
"Đứa trẻ này trong xương cốt đã giấu sẵn một con sói."
"Một con sói vừa tàn nhẫn vừa cô độc."
Hứa Tri Ý lặng lẽ nghe.
Trong đầu cô phảng phất hiện ra một hình ảnh.
Một thiếu niên gầy gò, quái dị, vác trên lưng một cây cung còn cao hơn cả người hắn.
Một mình đi lại giữa núi sâu rừng già đầy rẫy nguy hiểm.
Ánh mắt anh cảnh giác mà sắc bén.
Giống như một con sói cô độc đang thực sự tuần tra lãnh địa của mình.
Tim cô không hiểu sao lại từng đợt nhói đau.
"Sau này nó lớn lên, đi nhập ngũ."
Bà nội Hạ tiếp tục nói.
"Bà nghĩ môi trường quân đội, cái lò luyện lớn ấy, có thể mài bớt chút dã tính trong xương cốt nó."
"Nhưng bà không ngờ......"
Giọng bà lão mang theo một tia thống khổ.
"Quân đội không những không mài bớt dã tính của nó."
"Mà còn lắp thêm cho con sói ấy những chiếc răng nanh sắc bén."
"Ngày nó xuất ngũ trở về, bà suýt nữa không nhận ra nó."
"Người cao lớn, vạm vỡ hơn."
"Nhưng ánh mắt lại càng trở nên đáng sợ."
"Khoảng thời gian đó cả người nó như một khối băng, ai đến gần đều có thể bị lạnh cóng."
"Nó tự nhốt mình trong phòng, nhốt liền mấy ngày."
"Ban đêm ngày nào cũng mơ thấy ác mộng, trong miệng toàn lẩm bẩm đánh đánh giết giết."
"Bà khi đó thật sự rất sợ."
"Bà sợ nó sẽ phát điên."
"Cũng sợ nó sẽ ra ngoài gây chuyện."
"Cũng may......"
Bà nội Hạ nhìn Hứa Tri Ý, ánh mắt trở nên dịu dàng.
"Cũng may sau này cháu đã đến."
"Cháu xuất hiện như một tia nắng, chiếu vào thế giới lạnh băng và tăm tối của nó."
"Sưởi ấm từng chút một trái tim sắp đông cứng của nó."
"Nó bắt đầu biết cười, nói chuyện cũng nhiều hơn."
"Ánh mắt nhìn bà rốt cuộc cũng có chút hơi ấm."
"Bà nhìn nó mỗi ngày một tốt lên, trong lòng mừng rỡ không kể xiết."
"Bà nghĩ nó rốt cuộc cũng có thể buông bỏ quá khứ."
"Bà nghĩ nó rốt cuộc cũng có thể sống tốt như một người bình thường."
"Nhưng......"
Nét mặt bà lão lại lần nữa trở nên nặng nề.
"Chuyện mấy hôm trước cho bà biết, bà đã sai."
"Nó căn bản vẫn chưa buông."
"Con sói đó vẫn luôn ẩn sâu trong lòng nó."
"Chỉ là bị nó dùng xích lý trí khóa chặt lại mà thôi."
"Mà cháu chính là điểm yếu duy nhất của nó."
"Một khi có người dám chạm vào điểm yếu này của cháu."
"Nó sẽ không chút do dự mà bẻ gãy sợi xích đó."
"Và thả con sói hung ác, tàn bạo nhất ra ngoài."
"Cháu à, cháu hiểu ý bà không?"
Bà lão nhìn cô, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.
Tim Hứa Tri Ý như bị tảng đá lớn đè nặng, nặng trĩu đến sắp không thở nổi.
Cô hiểu.
Sao cô có thể không hiểu.
Bà nội Hạ đang nói cho cô biết.
Trong lòng Hạ Thắng có một con quỷ.
Một con quỷ được thúc sinh bởi chiến tranh và thương tích, tràn ngập d*c v*ng bạo lực và khát máu.
Mà cô, Hứa Tri Ý.
Chính là chìa khóa duy nhất để giải khai phong ấn cho con quỷ đó.
Nhận thức này khiến lòng cô tràn ngập mâu thuẫn và giằng xé.
Một mặt, cô thấy thầm vui mừng và thỏa mãn khi mình có thể trở thành sự tồn tại đặc biệt như vậy trong đời hắn.
Mặt khác.
Cô lại cảm thấy sợ hãi sâu sắc và tự trách, vì mình có thể sẽ trở thành ngòi nổ đẩy hắn "dẫm lên vết xe đổ".
"Bà nội......"
Cô há miệng, lại không biết nên nói gì.
"Cháu à, bà nói những điều này không phải để trách cháu."
Bà nội Hạ vỗ nhẹ tay cô, khẽ nói.
"Bà chỉ muốn nhắc nhở cháu."
"Thằng Thắng là đứa trẻ tốt."
"Nhưng nó cũng là người mang bệnh."
"Bệnh trong lòng nó rất nặng."
"Cần cháu dùng tình yêu và sự dịu dàng của mình, chậm rãi, từng chút từng chút một chữa lành cho nó."
"Cháu không thể để nó có cơ hội tiếp xúc với những chuyện đánh đấm chém giết nữa."
"Càng không thể để nó lại dính đến máu."
"Nếu không......"
Bà lão không nói thêm gì nữa.
Nhưng sự nặng nề và lo lắng ẩn chứa trong lời chưa nói hết.
Lại như hai ngọn núi lớn, hung hăng đè nặng trong lòng Hứa Tri Ý.
"Cháu...... Cháu biết rồi, bà nội."
Hứa Tri Ý gật đầu thật mạnh.
Trong lòng cô âm thầm đưa ra một quyết định.
Cô không thể cứ tiếp tục như vậy nữa.
Cô không thể mãi trốn sau lưng anh, bị động nhận sự bảo vệ của anh.
Mỗi lần gặp nguy hiểm, lại bắt anh dùng cách cực đoan và bạo lực nhất để giải quyết.
Như vậy không phải là giúp anh.
Mà là đang hại anh.
Là đang từng bước đẩy anh trở lại vực sâu đầy máu tanh và chém giết đó.
Cô nhất định phải thay đổi.
Cô muốn mình phải mạnh mẽ hơn.
Mạnh mẽ đến mức đủ sức đứng sóng vai cùng anh.
Mạnh mẽ đến mức có thể cùng anh đương đầu với mọi sóng gió.
Mạnh mẽ đến mức có thể trở thành sợi dây cương lý trí cho anh, chứ không phải là ngòi nổ khiến anh mất kiểm soát.
Cô phải dùng cách của chính mình để bảo vệ người đàn ông này.
Để chữa lành những vết thương chồng chất từ quá khứ mà chẳng ai hay trong lòng anh.