Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng

Chương 56: Hắn mang theo nhiệm vụ mà đến

"Anh ấy không có nhà."

Hứa Tri Ý đứng giữa sân, nhìn ba vị khách không mời mà đến trước cổng, giọng hơi run.

Cô khéo léo kéo người phụ nữ đang làm việc gần đó ra sau lưng mình.

"Các người tìm anh ấy có việc gì?"

"Cũng không phải chuyện gì lớn."

Ánh mắt Hàn Dung đảo qua đống hàng chất ngất trong sân.

Trong mắt gã thoáng hiện vẻ kinh ngạc cùng toan tính.

"Chỉ là có chút chuyện làm ăn muốn bàn với anh ta thôi."

Gã vừa nói vừa định bước vào trong.

"Đứng lại!"

Hứa Tri Ý lạnh giọng ngăn lại.

"Ở đây không chào đón anh!"

"Có gì thì nói ngay ngoài cổng."

Hàn Dung khựng bước.

Gã nhìn người phụ nữ trước mặt đang cảnh giác như gà mẹ bảo vệ con, nụ cười trên môi càng sâu hơn.

"Em dâu, tính khí vẫn nóng như vậy."

Gã lắc đầu, ra vẻ bất đắc dĩ.

"Nếu Hạ Thắng không có nhà."

"Thì nói với cô cũng vậy thôi."

Gã dừng một chút, ánh mắt trở nên sâu xa.

"Dù sao chuyện làm ăn này cũng liên quan mật thiết đến cô."

Trong lòng Hứa Tri Ý lập tức dâng lên cảm giác bất an mãnh liệt.

"Tôi với anh không có gì để nói."

Cô lạnh lùng từ chối.

"Thật sao?"

Hàn Dung nhướng mày.

"Nếu tôi nói chuyện này có liên quan đến cây dã sâm trăm năm của cô thì sao?"

Lời này như sét đánh ngang tai, nổ vang trong đầu Hứa Tri Ý!

Sắc mặt cô lập tức trắng bệch.

Hắn... sao lại biết được?!

Cây nhân sâm đó cô đã giấu rất kỹ.

Ngoài cô và Hạ Thắng ra, không ai biết cả!

Chẳng lẽ... là Hạ Thắng nói cho hắn?

Không, tuyệt đối không thể!

Hạ Thắng không đời nào đem chuyện quan trọng như vậy nói cho loại tiểu nhân thâm hiểm như Hàn Dung!

Vậy hắn biết bằng cách nào?

Trong lòng Hứa Tri Ý rối như tơ vò.

Nhìn gương mặt mang nụ cười đắc ý của Hàn Dung.

Lần đầu tiên cô cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Người đàn ông này quá đáng sợ.

Hắn giống như một con rắn độc ẩn mình trong bóng tối.

Âm thầm theo dõi nhất cử nhất động của bọn họ.

"Xem ra tôi đoán không sai."

Hàn Dung nhìn sắc mặt thay đổi của cô, hài lòng mỉm cười.

"Em dâu, chúng ta đừng đứng đây nữa."

"Tìm chỗ ngồi xuống nói chuyện đi?"

"Tôi đảm bảo hôm nay mình đến với đầy đủ thành ý."

Gã nói xong, khẽ ra hiệu cho hai gã đàn ông mặc đồ đen bên cạnh.

Hai người hiểu ý, lập tức tiến về phía Hứa Tri Ý từ hai bên.

Mấy người phụ nữ đang làm việc trong sân thấy vậy đều sợ đến mức không dám thở mạnh, liên tục lùi ra sau.

Hứa Tri Ý nhìn hai gã đàn ông đang áp sát.

Trong lòng hoảng loạn, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ bình tĩnh.

"Các người muốn làm gì?"

Cô siết chặt tay, lạnh giọng chất vấn.

"Đây là Hạ Gia Thôn!"

"Nếu các người dám làm càn ở đây."

"Cả thôn sẽ không tha cho các người đâu!"

"Em dâu hiểu lầm rồi."

Hàn Dung dang tay, ra vẻ vô tội.

"Chúng tôi sao dám làm càn chứ?"

"Hai vị huynh đệ này chỉ muốn 'mời' cô sang chỗ khác uống chén trà thôi."

Gã cố ý nhấn mạnh chữ "mời".

Trong lời nói tràn đầy ý uy h**p.

Ngay lúc hai gã đàn ông sắp chạm vào người Hứa Tri Ý.

"Dừng tay!"

Một giọng già nua nhưng đầy uy nghiêm vang lên từ trong nhà.

Là bà nội Hạ!

Chỉ thấy cụ bà chống gậy bước ra từ gian nhà chính.

Gương mặt đầy nếp nhăn phủ kín vẻ lạnh lẽo.

Đôi mắt đục ngầu lại ánh lên tia sắc bén như dao.

"Nhà họ Hạ còn chưa đến lượt người ngoài tới đây ra oai!"

Cụ bước đến trước mặt Hứa Tri Ý, chắn cô ra sau lưng.

Cây gậy trong tay chống mạnh xuống đất.

Phát ra tiếng vang đanh gọn.

Ngay cả hai gã mặc đồ đen cũng bị khí thế của cụ bà làm cho chùn bước.

Hàn Dung nhìn cụ bà đột nhiên xuất hiện, khẽ nhíu mày.

"Cụ già, đây là chuyện của người trẻ."

"Cụ đừng xen vào."

Giọng gã đã lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.

"Phi!"

Bà nội Hạ nhổ mạnh xuống đất.

"Người trẻ cái gì mà người trẻ!"

"Tôi chỉ biết đây là nhà tôi!"

"Nếu các người còn không cút."

"Đừng trách bà già này không khách khí!"

Nói xong, cụ giơ cao cây gậy.

Dáng vẻ như sẵn sàng liều mạng.

Sắc mặt Hàn Dung lập tức tối sầm.

Hắn không ngờ một bà lão gần đất xa trời lại khó đối phó đến vậy.

Hắn liếc nhìn hai gã đàn ông bên cạnh, ánh mắt lóe lên vẻ hung ác.

"Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt."

Gã cười lạnh.

"Vậy thì đừng trách chúng tôi không kính già yêu trẻ."

"Bắt cả hai cho tôi!"

Gã vừa ra lệnh.

Hai gã đàn ông lập tức không chút do dự, đưa tay chụp về phía bà nội Hạ và Hứa Tri Ý!

"Tôi xem ai dám!"

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh như băng, mang theo sát khí nồng đậm vang lên từ cổng viện.

Là Hạ Thắng!

Anh đã trở về!

Hạ Thắng giống như một con sư tử nổi giận lao ra từ địa ngục.

Trong tay cầm con dao săn còn dính máu thú.

Đôi mắt sâu thẳm bùng lên ngọn lửa âm trầm như muốn thiêu rụi tất cả.

Anh từng bước tiến vào sân.

Mỗi bước chân như giẫm lên tim người khác.

Khiến bầu không khí lập tức đông cứng.

Hai gã mặc đồ đen đang chuẩn bị ra tay nhìn thấy bộ dạng đầy sát ý của Hạ Thắng thì toàn thân cứng đờ.

Bọn chúng cảm nhận được sát khí đặc quánh tỏa ra từ người anh.

Đó là hơi thở của kẻ đã bước ra từ sinh tử!

Sắc mặt Hàn Dung cũng thay đổi.

Nhìn Hạ Thắng, ánh mắt hắn lần đầu tiên lộ ra vẻ kiêng dè.

"Hạ... Hạ Thắng."

Hắn gượng gạo nở nụ cười.

"Anh về đúng lúc ghê."

"Tôi đang định mời em dâu và cụ già đi uống trà."

"Uống trà?"

Khóe môi Hạ Thắng nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo.

Anh bước tới trước mặt Hàn Dung, dùng mũi dao còn dính máu thú vỗ nhẹ lên mặt hắn.

"Tôi sợ anh không có mạng mà uống."

Lưỡi dao lạnh buốt áp lên da.

Cơ thể Hàn Dung lập tức cứng đờ.

Hắn cảm nhận được sát ý không hề che giấu từ Hạ Thắng.

Hắn không nghi ngờ chút nào.

Chỉ cần hắn dám nói thêm một câu.

Hạ Thắng thật sự sẽ cứa đứt cổ họng hắn.

"Hạ Thắng."

Cổ họng Hàn Dung khẽ động.

"Anh đừng kích động."

"Hôm nay tôi tới là mang theo nhiệm vụ."

"Là... nhiệm vụ của đội trưởng Lâm."