Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng

Chương 49: Lời đồn nổi lên bốn phía

Hàn Dung đã đến, tựa như một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng của Hạ Gia Thôn.

Dù hắn chỉ lưu lại nửa ngày ngắn ngủi.

Nhưng những gợn sóng khuấy lên lại lan rộng dần trong những ngày tiếp theo.

Trong thôn bắt đầu xuất hiện những lời đồn nhảm về Hạ Thắng.

Ban đầu là từ miệng mấy người phụ nữ đứng ở đầu thôn, hôm trước vừa nhìn thấy Hàn Dung.

"Ai, các cô thấy không? Hôm kia cái gã đến tìm Hạ Thắng ấy."

"Thấy rồi, thấy rồi! Ăn mặc ra dáng lắm! Áo Trung Sơn màu xám, đôi giày vải đen bóng loáng!"

"Nhìn là biết không phải dân quê mình!"

"Chuẩn rồi! Giọng nói nghe như người từ nơi khác đến."

"Hắn với Hạ Thắng là quan hệ gì? Nhìn chẳng giống người tử tế."

"Ai mà biết được? Tôi nghe nói, người này đến đòi nợ Hạ Thắng đấy!"

"Không thể nào? Hạ Thắng nghèo rớt mùng tơi, thiếu nợ ai mà đòi?"

"Cô không biết đâu. Tôi đoán, trước kia Hạ Thắng ở ngoài chắc chắn đã gây chuyện!"

Hứa Tri Ý ra giếng đầu thôn múc nước, không ít lần nghe thấy những lời bàn tán thế này.

Mấy người phụ nữ thấy cô liền khép miệng lại.

Rồi dùng ánh mắt phức tạp: đồng cảm, hả hê lẫn tò mò, dò xét cô từ đầu đến chân.

Như thể cô là một cô gái đáng thương lấy phải kẻ có tội.

Hứa Tri Ý mặc kệ.

Cô chỉ mặt không đổi sắc múc đầy thùng nước, quay lưng bước đi.

Nhưng những lời ấy vẫn như đàn ruồi nhặng, "vo ve" chui vào tai cô.

Khiến lòng cô rối loạn.

Lời đồn là thứ vũ khí đáng sợ nhất trên đời.

Nó có thể giết người trong vô hình.

Rất nhanh, phiên bản lời đồn bắt đầu nâng cấp.

Từ "đòi nợ", biến thành "Hạ Thắng gây chuyện ở ngoài, trốn về thôn".

Thậm chí còn có kẻ thêu dệt có mũi có mắt.

"Tôi nói cho mà biết, chuyện này là thật!"

Bà Vương – bà mối lắm lời ngồi dưới gốc cây hòe lớn, thần bí kể với đám phụ nữ.

"Hôm đó tôi nghe thấy rõ ràng mồn một!"

"Gã ngoài kia với Hạ Thắng cãi nhau ghê lắm!"

"Nói cái gì mà 'mày tưởng trốn vào khe núi này là yên chuyện à?'"

"Lại còn nói gì 'trung đội trưởng', 'cháu trai quan chức'!"

"Tôi đoán, Hạ Thắng tám phần là trong bộ đội đánh phải người thân của quan lớn nào đó!"

"Nên mới bị đuổi về!"

Phiên bản này đã khá gần sự thật.

Lập tức k*ch th*ch trí tò mò của mọi người.

"Thật hay giả vậy? Bà Vương, bà không nghe nhầm chứ?"

"Tai tôi tốt lắm!" Bà Vương vỗ ngực thề.

"Không chỉ thế! Tôi còn nghe gã ngoài kia nói, người bị Hạ Thắng đánh bây giờ đang làm quan lớn trong huyện ta!"

"Trời ơi! Vậy Hạ Thắng không phải xui xẻo lắm sao?"

"Chuẩn luôn! Tôi xem hắn còn nhảy nhót được mấy ngày nữa!"

"Bảo sao cái gã gọi là chiến hữu Hàn Dung đi mà mặt mày đen sì."

"Chậc, đúng là biết người biết mặt không biết lòng. Trông Hạ Thắng to cao vậy, ai ngờ lại là kẻ gây họa!"

"Thương nhất là cô vợ nhỏ từ thành phố xuống của hắn."

"Đúng thế, xinh như hoa, sao lại gả cho loại đàn ông thế này."

"Thôi xong, e là phải cùng chịu vạ lây!"

Những lời ấy như mũi kim độc, không chỉ chĩa vào Hạ Thắng, mà còn nhắm thẳng vào Hứa Tri Ý.

Hứa Tri Ý biết bà Vương cố ý nói cho cô nghe.

Từ lần trước cô từ chối "mối hời" gả cháu trai của bà ta, lão bà mối này đã mang thù trong lòng.

Giờ có cơ hội, đương nhiên muốn đổ thêm dầu vào lửa.

Hứa Tri Ý bưng chậu quần áo vừa giặt xong, đi ngang qua gốc cây hòe lớn.

Cô cảm nhận được ánh mắt mọi người như đèn pha chiếu thẳng vào mình.

Cô không dừng bước, cũng không quay lại.

Chỉ có đôi tay bưng chậu gỗ siết chặt lại. Đốt ngón tay trắng bệch vì dùng lực.

Lời đồn vẫn tiếp tục lên men.

Đến ngày thứ ba, phiên bản đã hoàn toàn biến dạng.

Có kẻ nói Hạ Thắng không chỉ đơn thuần đánh người.

Mà là lỡ tay đánh chết người.

Hắn là kẻ giết người.

Gã Hàn Dung kia đến để bắt hắn về quy án.

Sở dĩ chưa động thủ là đang chờ viện binh từ huyện xuống.

Lại có kẻ nói Hạ Thắng căn bản không phải quân nhân xuất ngũ.

Hắn là kẻ đào ngũ từ miền Bắc trốn về... là tội phạm.

Trên người còn mang theo vài mạng người.

Trong thôn nhất thời lòng người hoảng loạn.

Ánh mắt mọi người nhìn nhà họ Hạ đã thay đổi.

Từ kính trọng, xa cách trước kia.

Biến thành sợ hãi và bài xích hiện tại.

Thậm chí trẻ con gặp Hạ Thắng trên đường cũng sợ khóc thét.

Chỉ vào hắn gọi "kẻ giết người".

Hạ Thắng thành hồng thủy mãnh thú của cả Hạ Gia Thôn.

Hứa Tri Ý nhìn thấy, trong lòng đau nhói.

Cô biết Hạ Thắng không phải người như vậy.

Nhưng trăm miệng khó giải thích.

Điều cô lo nhất chính là bản thân Hạ Thắng.

Người đàn ông trầm mặc ít nói ấy đang lặng lẽ gánh hết oan ức và áp lực một mình.

Anh vẫn hằng ngày lên núi, ra đồng.

Chỉ là lời nói càng ngày càng ít.

Lưng cũng không còn thẳng như trước.

Mỗi đêm, anh đều ngồi một mình ngoài sân đến quá nửa đêm.

Hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác.

Làn khói thuốc lượn lờ che giấu vô tận cô độc.

Hứa Tri Ý biết mình không thể tiếp tục ngồi chờ chết.

Cô không thể trơ mắt nhìn những lời đồn như dao cùn, từng nhát từng nhát lăng trì người đàn ông cô yêu.

Cô phải làm gì đó.

Nhưng, cô có thể làm gì?

Đi lý luận với mấy bà lắm lời kia sao?

Không.

Chỉ càng khiến họ hứng thú hơn.

Chỉ khiến mọi chuyện càng bị bôi đen.

Cởi chuông còn cần người buộc chuông.

Mọi chuyện bắt nguồn từ quá khứ không ai biết của Hạ Thắng.

Chỉ có vén màn bí mật ấy.

Mới có thể xua tan mây mù bao trùm lên họ.

Đêm nay, Hứa Tri Ý không ngủ.

Cô ngồi cạnh Hạ Thắng, cùng anh ngắm sao ngoài sân.

"Hạ Thắng."

Cô khẽ lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.

"Ừ."

"Những lời đồn ấy, anh đều nghe thấy rồi chứ?"

Động tác hút thuốc của Hạ Thắng khựng lại.

"Nghe thấy."

"Anh... không thấy khó chịu sao?"

Hứa Tri Ý hỏi.

Hạ Thắng trầm mặc.

Khó chịu ư?

Đương nhiên khó chịu.

Bị người ta coi là kẻ giết người, là mối họa nguy hiểm.

Trong lòng như bị đè một tảng đá lớn, nghẹn đến phát điên.

Nhưng biết làm sao?

Đi giải thích với người ta sao?

Giải thích, ai tin?

"Quen rồi."

Hồi lâu, anh mới bật ra ba chữ.

Mang theo vô tận thê lương.

Tim Hứa Tri Ý đau nhói.

Cô giật lấy điếu thuốc trên tay anh, dập tắt vào bàn đá.

Cô nhìn thẳng vào mắt anh, nghiêm túc và trịnh trọng.

"Hạ Thắng, em không muốn anh quen với chuyện này."

"Em cũng không muốn cứ mờ mờ ám ám chịu người ta chỉ trỏ như vậy."

"Nói cho em nghe đi."

Cô cầu khẩn nhìn anh.

"Nói cho em biết quá khứ của anh."

"Nói cho em biết giữa anh với Hàn Dung, và cả gã phó cục trưởng kia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì."

"Để em cùng anh gánh vác."

"Được không?"