Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng

Chương 3: Tiểu thư thành phố × Gã hoang dã chốn núi rừng?

Chiếc xe đạp nảy lên từng nhịp trên con đường đất của thôn Hạ Gia, bụi bay mù mịt.

Hứa Tri Ý nắm chặt tay lái, người cứng đờ.

Tấm lưng rộng lớn của Hạ Thắng ngay trước mặt, qua lớp áo sơ mi mỏng, cô vẫn cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể hắn.

Một luồng hơi thở nam tính xa lạ, pha lẫn mùi cỏ cây thanh mát, xộc thẳng vào mũi.

Tim cô khẽ run, gương mặt nóng bừng.

Suốt dọc đường, hai người không nói một lời, chỉ có tiếng bánh xe lăn trên sỏi đá kêu kẽo kẹt, thỉnh thoảng vọng lại vài tiếng chó sủa xa xa.

Dân làng ven đường tò mò nhìn ngó bọn họ.

"Tiểu thư từ thành phố xuống, da trắng mịn thế kia, chắc đến bếp núc cũng chưa từng đụng tay quá?"

"Cái sân nhà Hạ Thắng vắng vẻ lắm, người phụ nữ này ở được mấy hôm nhỉ?"

"Tôi xem ra, không quá ba ngày là khóc đòi về điểm thanh niên trí thức cho mà xem!"

"Đã gả đi là người nhà họ Hạ, chạy đằng trời? Mà tính khí Hạ Thắng cũng chẳng dễ trêu vào đâu!"

Những lời bàn tán lọt vào tai Hứa Tri Ý.

Cô mặc kệ.

Ánh mắt của người ngoài, giờ chẳng còn liên quan gì đến cô nữa.

Cô chỉ lo làm sao ổn định cuộc sống ở nhà họ Hạ.

Xe đạp rời khỏi trung tâm thôn, tiến thẳng về phía chân núi.

Nhà cửa thưa dần, thay vào đó là những thửa ruộng và rừng cây bạt ngàn.

Không khí trong lành, mang theo hương đất và mùi hoa dại thoang thoảng.

Đi thêm một đoạn, một ngôi nhà sân độc lập hiện ra trước mắt.

Tường gạch xanh cao vững chãi, cửa gỗ phía sau treo khóa đồng.

Toàn bộ ngôi nhà toát lên vẻ yên tĩnh, tách biệt.

Nơi này, chính là nhà Hạ Thắng, cũng là nhà của cô trong tương lai.

Hạ Thắng dừng xe, móc chìa khóa mở cổng.

Hắn dắt xe vào, Hứa Tri Ý lẳng lặng đi theo sau.

Sân rất rộng, sạch sẽ gọn gàng.

Lối đi lát đá xanh, hai bên là những luống rau dưa tươi tốt.

Góc nhà gỗ chất củi khô cùng mấy dụng cụ săn bắn.

Đối diện cổng là ba gian nhà ngói tường gạch, trông rất kiên cố.

So với nhà gạch mộc trong thôn, nơi đây hơn hẳn nhiều.

Hứa Tri Ý khá hài lòng với ngôi nhà mới này.

Hạ Thắng dựng xe dưới hiên, tháo chiếc rương gỗ của cô xuống.

"Cô ở phòng phía đông." Hắn chỉ tay về căn phòng bên trái, lời lẽ ngắn gọn.

Xách rương gỗ, hắn bước thẳng vào trong.

Hứa Tri Ý đi theo, đưa mắt quan sát.

Phòng không lớn nhưng rất sạch sẽ.

Giường gỗ kê sát tường, trải sẵn nệm và chăn mới, chính là chiếc chăn đỏ thẫm hắn buộc sau xe ban nãy.

Màu chăn đỏ tươi, nổi bật hẳn.

Đối diện giường là một chiếc tủ gỗ cũ.

Giữa phòng đặt một bàn gỗ vuông và hai ghế dài.

Cửa sổ dán giấy trong, ánh nắng chiếu vào khiến căn phòng sáng sủa.

Hạ Thắng đặt chiếc rương xuống đất, xoay người bước ra ngoài, không nói thêm lời nào.

Hứa Tri Ý đứng giữa phòng, hơi ngỡ ngàng.

Đêm tân hôn, cứ thế sao?

Không khách khứa, không tiệc cưới, thậm chí chẳng ai hỏi han chúc phúc.

Chồng đưa cô về nhà, sắp xếp chỗ ở xong rồi đi thẳng.

Như vậy cũng tốt.

Cô cũng cần thời gian để thích nghi.

Cô sờ lên tấm chăn mới, bông cứng cáp nhưng êm ái, tỏa hương nắng phơi.

Mở rương gỗ, vài bộ quần áo ít ỏi được treo gọn vào tủ.

Xong xuôi, cô thấy khát nước.

Bước ra ngoài, định tìm nước uống.

Gian nhà chính rất đơn giản, chỉ có một chiếc bàn gỗ và mấy chiếc ghế tựa.

Cửa phòng phía tây đóng kín, hẳn là phòng của Hạ Thắng.

Trong sân có một chiếc giếng bơm tay.

Cô thử bơm vài cái, nước giếng mát lạnh trào lên.

Cô vục nước rửa mặt, uống liền mấy ngụm.

Dòng nước lạnh buốt giúp đầu óc cô tỉnh táo hẳn.

Đang định quay về phòng, cửa nhà bếp bật mở.

Hạ Thắng bước ra, tay bưng một tô lớn.

Thấy Hứa Tri Ý, bước chân hắn khựng lại.

"Đói rồi?" Hắn hỏi.

Bụng Hứa Tri Ý sôi lên ùng ục. Từ sáng đến giờ, cô chỉ uống vài ngụm nước lạnh.

Cô ngại ngùng gật đầu.

Hạ Thắng không nói gì, xoay người quay lại nhà bếp. 

Chẳng bao lâu sau, hắn bưng hai bát mì bước ra, đặt lên bàn đá trong sân.

Trên bát mì trắng muốt nằm gọn một quả trứng ốp la vàng óng, rắc thêm chút hành lá xanh biếc, mùi thơm bốc lên nghi ngút.

Ở cái thời bao cấp này, một bát mì trắng kèm trứng gà đã là món xa xỉ phẩm.

"Ăn đi." Hạ Thắng đẩy một bát về phía Hứa Tri Ý.

Nhìn bát mì nóng hổi, trong lòng cô chợt ấm lên. Cô ngồi xuống, cầm đũa, khẽ nói: "Cảm ơn anh." Rồi cúi đầu ăn.

Sợi mì dai ngon, nước dùng ngọt thanh. Cô ăn chậm rãi, như muốn nuốt trọn cái hơi ấm hiếm hoi của đời thường. 

Đây là bữa ăn đàng hoàng đầu tiên của cô từ khi bước vào thế giới này.

Hạ Thắng ngồi đối diện, cũng ăn mì. Hắn ăn rất nhanh, gọn ghẽ trong vài hơi đã vét sạch bát. Sau đó, hắn lặng lẽ nhìn cô ăn, ánh mắt thâm trầm, khó đoán.

Bị ánh mắt hắn nhìn chòng chọc, Hứa Tri Ý thấy hơi ngượng, đành ăn nhanh hơn. Ăn xong miếng mì cuối cùng, Hạ Thắng đứng dậy.

"Cô nghỉ đi, tôi lên núi một chuyến."

Hứa Tri Ý sững lại. 

"Bây giờ sao?" 

Trời đã chạng vạng tối.

"Ừ, đi đặt bẫy." Hạ Thắng đáp, bước về phía góc sân nơi để lều gỗ, thu dọn dụng cụ săn bắn.

Một con dao săn sáng loáng, một cây cung, cùng dây thừng và bẫy sắt. Nhìn hắn thao tác thuần thục, trong lòng cô bất an dâng lên.

"Ban đêm trong núi... có an toàn không?" Cô không nhịn được hỏi.

Hạ Thắng không dừng tay, chỉ đáp gọn lỏn: "Quen rồi."

Nói xong, hắn đeo cung, xách dụng cụ, bước ra khỏi sân. Bóng dáng cao lớn nhanh chóng hòa vào bóng hoàng hôn.

...

Trong sân chỉ còn lại một mình Hứa Tri Ý. Mặt bàn còn vương bát đũa. Cô nhìn đống chén bát chưa rửa, thở dài.

Xem ra, việc bếp núc sau này đều đổ lên đầu cô rồi.

Cô đành đứng dậy dọn dẹp. Rửa xong bát đĩa, cô lại quét dọn sân nhà một lượt. Xong xuôi, trời đã tối hẳn.

Đêm trong núi tĩnh lặng lạ thường. Chỉ có tiếng côn trùng rả rích, thi thoảng vọng lại tiếng thú gầm xa xa. 

Hứa Tri Ý ngồi một mình trong sân trống, lòng dạ bồn chồn. 

Hạ Thắng vẫn chưa về.

Anh ấy sẽ không gặp chuyện gì chứ?

Cô giật mình vì chính suy nghĩ của mình. Tại sao lại phải lo lắng cho hắn? 

Hai người chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, một cuộc giao dịch sòng phẳng mà thôi. Nhưng không hiểu sao, lòng cô cứ rối bời.

Cô quay vào phòng, thắp ngọn đèn dầu hỏa. 

Ánh sáng vàng vọt xua tan bóng tối, mang lại chút hơi ấm. Cô lấy sách ra đọc để phân tâm, nhưng chẳng chữ nào lọt vào mắt. 

Trong đầu cứ hiện lên bóng lưng cô độc của Hạ Thắng lúc ra đi.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút trong sự chờ đợi mỏi mòn. Chẳng biết bao lâu sau, ngoài cổng viện vang lên tiếng động nhẹ.

Hạ Thắng đã về!

Lòng Hứa Tri Ý chợt vui lên, cô buông sách, chạy vội ra ngoài.

Cửa viện vừa mở, bóng dáng cao lớn của Hạ Thắng bước vào. Trên người hắn còn phảng phất hơi lạnh của núi rừng, lẫn chút mùi máu tanh. 

Tay hắn xách hai con gà rừng và một chú thỏ béo múp.

"Anh..." 

Hứa Tri Ý vừa định hỏi han, ánh mắt đã chạm vào vết rách trên vai áo hắn, máu vẫn đang rỉ ra. 

"Anh bị thương sao?" 

Giọng cô bật ra gấp gáp, đến chính cô cũng không nhận ra.

Hạ Thắng nhìn cô, ánh mắt thoáng phức tạp. 

Hắn dường như không ngờ cô sẽ đợi, càng không ngờ cô lại quan tâm.

"Vết thương nhỏ, không sao." Hắn ném con mồi xuống đất, bước đến cạnh giếng bơm tay, cởi áo ngoài.

Dưới ánh trăng mờ, nửa thân trên rắn chắc của hắn hiện ra trước mắt. 

Bờ vai rộng, ngực nở, các múi cơ bụng rõ rệt. 

Làn da màu đồng hun chi chít những vết sẹo lớn nhỏ, cũ mới chồng chéo, tựa như những tấm huân chương chiến tích đầy dữ dội.

Trên vai trái là một vết rách dài, máu vẫn đang thấm ra, hẳn là bị móng vuốt thú rừng cào trúng. 

Tim Hứa Tri Ý bỗng thắt lại. 

Cô chưa thân thiết hắn, nhưng người đàn ông này là chỗ dựa của cô, hắn không được phép xảy ra chuyện!

Cô bước nhanh tới, giật lấy chiếc gáo múc nước từ tay hắn. 

"Để tôi."

Cô múc nước trong, cẩn thận rửa sạch vết thương cho hắn.

Nước giếng lạnh buốt dội lên vết thương đang rát bỏng, cơ thể Hạ Thắng khẽ căng lên một chút khó nhận ra. 

Bàn tay cô gái rất mềm, động tác nhẹ nhàng nhưng còn lúng túng, vụng về. 

Đầu ngón tay cô thỉnh thoảng chạm vào da thịt hắn, truyền đi những rung động khẽ khàng.

Hắn ngửi thấy trên người cô mùi bồ kết dịu nhẹ, rất dễ chịu. 

Hắn cúi mắt, nhìn nghiêng khuôn mặt đang chăm chú của cô.

Hàng mi dài rủ xuống, in bóng mờ trên gò má. Trên mặt cô là vẻ lo lắng rõ rệt.

Lòng Hạ Thắng chợt chấn động. 

Sự quan tâm xa lạ này ấm áp đến mức khiến cả người hắn nóng lên. 

Hai mươi năm qua, đây là lần đầu tiên có người quan tâm hắn thế này.

Cảm giác này... không tệ.

Rửa sạch vết thương xong, Hứa Tri Ý chạy về phòng, lục trong rương lấy ra một túi vải nhỏ.

Là mấy thứ thuốc thông thường cô mang từ thành phố về: thuốc đỏ, băng gạc, thuốc hạ sốt.

Cô quay lại sân, vụng về bôi thuốc và băng bó cho Hạ Thắng.

Suốt quá trình đó, Hạ Thắng không nhúc nhích, cũng chẳng nói lời nào.

Hắn chỉ lặng lẽ nhìn cô, mặc kệ cô "thao tác" trên người mình.

Đến khi băng bó xong xuôi, Hứa Tri Ý mới thở phào nhẹ nhõm.

Ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt thâm trầm của Hạ Thắng.

Ánh mắt ấy như có lửa, khiến cô hơi hoảng hốt.

Cô vội dời mắt đi, khẽ nói: "Xong rồi."

"Ừ." Hạ Thắng đáp, giọng hơi khàn.

Hắn đứng dậy, mặc lại áo.

"Cảm ơn." Đây là lời cảm ơn thứ hai hắn nói với cô trong ngày hôm nay.

Hứa Tri Ý lắc đầu: "Không có gì."

Không khí lại chìm vào im lặng. 

Nhưng lần này, sự tĩnh lặng ấy dường như đã khác đi, phảng phất chút gì đó mơ hồ.

"Đi ngủ sớm đi." Hạ Thắng nói xong, quay người bước về phòng mình – phòng phía tây.

Hứa Tri Ý nhìn theo bóng lưng hắn, lòng dạ rối bời.

Cô vào phòng, nằm xuống giường, trằn trọc mãi không ngủ được.

Trong đầu cứ hiện lên cảnh tượng trong sân lúc nãy: nửa thân trên tr*n tr**, những vết sẹo chằng chịt, đôi mắt rực lửa.

Người đàn ông này phức tạp hơn cô tưởng, và cũng nguy hiểm hơn.

Nửa đêm, Hứa Tri Ý mới mơ màng thiếp đi.

Trong giấc ngủ, cô cảm giác có người bước vào phòng.

Một bóng dáng cao lớn đứng trước giường, lặng lẽ nhìn cô hồi lâu.

Sau đó, người kia đưa tay, khẽ kéo lại mép chăn cho cô.

Động tác rất nhẹ, mang theo một chút vụng về nhưng đầy dịu dàng.

Hứa Tri Ý muốn mở mắt nhìn rõ, nhưng mi mắt nặng trĩu, không sao mở lên được.

...

Sáng hôm sau, khi Hứa Tri Ý tỉnh dậy, trời đã sáng rõ.

Cô ngồi dậy, nhận thấy tấm chăn trên người ấm hơn hẳn tối qua.

Cô nhớ lại cảnh tượng như mơ như thật đêm qua, trong lòng dậy lên những cảm xúc khó tả.

Cô bước ra sân, Hạ Thắng đang bổ củi.

Hắn đã thay chiếc áo lót ngắn tay sạch sẽ, để lộ hai cánh tay cuồn cuộn cơ bắp.

Mỗi nhát rìu vung lên đều tràn đầy sức mạnh.

Nghe tiếng động, hắn dừng tay, quay đầu nhìn cô một cái.

"Dậy rồi? Trong nồi có cháo."

Hứa Tri Ý khẽ "ừ" một tiếng, bước vào bếp.

Trên bếp đang ủ một nồi cháo trắng thơm ngào ngạt, bên cạnh là một đĩa dưa muối.

Cô múc một bát, ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ trong bếp, chậm rãi ăn.

Trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Người đàn ông này ít nói, nhưng không đáng sợ như lời đồn.

Hắn biết đi săn, biết nấu ăn, biết lặng lẽ quan tâm.

Gả cho hắn, có lẽ không tệ.

Đang nghĩ ngợi, viên ngọc bội trước ngực lại truyền đến hơi ấm nhè nhẹ.

Hứa Tri Ý theo bản năng đưa tay sờ lên.

Đột nhiên, một ý nghĩ kỳ lạ lóe lên trong đầu.

Cô cảm thấy viên ngọc bội này dường như đang hấp thụ... sinh khí từ xung quanh?!

Ví dụ như những luống rau dưa tươi tốt trong sân, hay con thú săn được Hạ Thắng mang về tối qua.

Phát hiện này khiến tim Hứa Tri Ý lỡ nhịp!

Chẳng lẽ, đây chính là bí mật mà bà ngoại từng nhắc đến về "vật gia truyền"?

Nó không chỉ là một tấm bùa bình thường, mà là một "bàn tay vàng" có năng lực đặc biệt?!

Hứa Tri Ý nén kích động, quyết định tìm cơ hội nghiên cứu kỹ hơn.

Nếu nó thực sự có công năng đặc biệt, sẽ là trợ lực lớn giúp cô bám trụ ở thời đại xa lạ này!

...

Ăn sáng xong, Hạ Thắng nói với cô:

"Hôm nay đi trấn với tôi một chuyến."

Hứa Tri Ý hỏi: "Đi trấn làm gì?"

"Mua vài thước vải, may cho cô bộ quần áo mới. Tiện thể, đi làm giấy đăng ký kết hôn." 

Hạ Thắng nói như thể đó là chuyện đương nhiên.

Tim Hứa Tri Ý khẽ rung lên.

May quần áo mới... 

Làm giấy kết hôn...

Những từ này khiến cô ý thức rõ ràng rằng, mình đã thực sự là một người phụ nữ có chồng.

Và chồng cô, chính là người đàn ông trầm lặng ít nói trước mắt, nhưng lại luôn giữ đúng lời hứa.

"Được." Cô khẽ đáp.

Đường đi trấn là con đường rải sỏi phẳng lặng, dễ đi hơn đường đất về thôn.

Hạ Thắng đạp xe, Hứa Tri Ý ngồi phía sau.

Lần này, cô không còn căng thẳng như trước.

Cô thậm chí dám khẽ rời tay khỏi tay lái, nắm nhẹ lấy vạt áo hắn.

Rất nhẹ, nhưng rất kiên định.

Chất vải áo hắn giặt sạch sẽ, thoảng mùi nắng phơi và hương bồ kết dịu nhẹ.