Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng
Chương 112: Không nên để cô ấy gặp nguy hiểm lần nữa
Động tác của Hạ Thắng và Hứa Tri Ý đồng thời khựng lại.
Hai người quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Chỉ thấy trên chiếc ghế dài cách đó không xa đang ngồi một thanh niên mặc âu phục hàng hiệu, ăn diện bóng bẩy.
Gã bắt chéo chân, trong tay nghịch chiếc bật lửa màu vàng kim.
Trên mặt mang theo nụ cười ngông nghênh bất cần.
Nhưng ánh mắt lại âm lãnh và độc ác như rắn độc.
Vừa nhìn thấy gã, Hạ Thắng lập tức cau mày.
"Lục Cảnh Minh?"
Giọng anh lạnh hẳn xuống.
Người thanh niên này không ai khác.
Chính là em trai thứ tư của anh — Lục Cảnh Minh, kẻ năm đó đã giăng bẫy hãm hại anh, ép anh rời khỏi nhà họ Lục.
"Anh ba, lâu rồi không gặp."
Lục Cảnh Minh đứng dậy đi về phía họ.
Phía sau gã còn có hai vệ sĩ cao lớn, gương mặt vô cảm đi theo.
"Em còn tưởng đời này anh sẽ mãi co đầu rúc cổ ở cái nơi rừng núi hoang vu đó, không dám quay về nữa chứ."
"Không ngờ anh cũng có gan trở lại Kinh Thị."
"Lại còn dẫn theo cả cô vợ nhỏ của anh tới nữa."
Đôi mắt đầy ý xấu của gã không ngừng đảo qua người Hứa Tri Ý, ánh nhìn tr*n tr** mang theo d*c v*ng và sự xâm lược khiến ánh mắt Hạ Thắng lập tức lạnh đi.
Anh kéo Hứa Tri Ý ra phía sau bảo vệ.
Dáng vẻ ấy giống như một con mãnh thú đang bảo vệ con mồi của mình, bất cứ lúc nào cũng có thể lao lên tấn công.
"Lục Cảnh Minh, tôi cảnh cáo cậu."
Giọng anh như bị ép ra từ kẽ răng.
"Thu cái ánh mắt chó má đó lại cho sạch sẽ."
"Nếu không tôi không ngại móc nó ra giúp cậu đâu."
"Ha ha."
Nghe vậy, Lục Cảnh Minh không giận mà còn bật cười.
"Anh ba, mấy năm không gặp, tính khí của anh vẫn nóng nảy như vậy nhỉ."
Gã đi tới trước mặt Hạ Thắng, dùng chiếc bật lửa màu vàng kim nhẹ nhàng gõ lên vai anh.
"Nhưng anh tưởng nơi này vẫn còn là quân đội sao?"
"Anh tưởng mình vẫn là Lục Chiến Kiêu muốn gì được nấy trước đây à?"
"Tôi nói cho anh biết, bây giờ trong mắt tôi anh chẳng khác gì một con chó mất nhà!"
"Anh có tin chỉ cần tôi nói một câu thôi, là có thể để anh và cô vợ nhỏ này bị khiêng ngang ra khỏi bệnh viện này không?"
Hai tên vệ sĩ phía sau gã cũng phối hợp bước lên một bước.
Bốn ánh mắt sắc bén như chim ưng khóa chặt lấy Hạ Thắng.
Không khí lập tức tràn ngập mùi thuốc súng căng thẳng.
Tim Hứa Tri Ý như nhấc lên tận cổ họng.
Cô biết vết thương của Hạ Thắng vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.
Nếu thật sự động tay, chắc chắn anh sẽ chịu thiệt.
Cô vừa định mở miệng nói gì đó để xoa dịu bầu không khí.
Thì Hạ Thắng đã lên tiếng trước.
"Vậy sao?"
Anh nhìn gương mặt kiêu ngạo của Lục Cảnh Minh, trên mặt không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào.
"Vậy cậu có thể thử xem."
Giọng anh rất bình tĩnh.
Nhưng lại mang theo sự điên cuồng khiến người khác run sợ.
Trong đôi mắt sâu thẳm ấy cũng dấy lên một tia đỏ ngầu khát máu.
Lục Cảnh Minh bị ánh mắt liều mạng đó nhìn đến mức trong lòng chợt run lên.
Gã nhớ lại những năm trước ở quân đội.
Khi đó Hạ Thắng cũng từng dùng ánh mắt như thế nhìn tên con cháu quyền quý bị anh đánh gãy ba cái xương sườn.
Gã không hề nghi ngờ, nếu mình còn dám nói thêm một câu k*ch th*ch anh.
Thì tên điên trước mặt này thật sự sẽ bất chấp tất cả mà liều mạng với gã.
"Hừ."
Lục Cảnh Minh hừ lạnh, ngoài mạnh trong yếu.
Gã thu bật lửa lại, lùi về sau hai bước.
"Lục Chiến Kiêu, anh đừng vội đắc ý."
"Tôi nói cho anh biết, cho dù chú hai có ngã rồi."
"Thì nhà họ Lục vẫn chưa xong đâu."
"Ông nội tôi nói chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài."
"Ông ấy đã quyết định dùng toàn bộ quan hệ để ém chuyện này xuống."
"Còn anh..."
Gã nhìn Hạ Thắng, trên mặt hiện lên nụ cười độc ác.
"Anh với cô vợ này của anh, còn cả thằng con hoang kia nữa."
"Đều phải trả giá cho những chuyện các người đã làm!"
"Tôi đảm bảo kết cục của các người sẽ thảm hơn chú hai gấp một trăm lần!"
Nói xong, gã không nhìn Hạ Thắng thêm lần nào nữa.
Gã xoay người, dẫn theo hai tên vệ sĩ nghênh ngang rời đi.
Hạ Thắng nhìn bóng lưng của gã khuất dần, đôi tay vẫn siết chặt từ nãy giờ mới chậm rãi buông lỏng.
Lòng bàn tay anh đã đầy mồ hôi lạnh.
Vừa rồi anh suýt nữa đã không nhịn được mà ra tay.
Anh biết mình không thể kích động.
Hiện tại anh không còn là một người nữa.
Anh có vợ, có con.
Anh không thể tiếp tục làm việc bất chấp như trước kia nữa.
"Hạ Thắng, anh không sao chứ?"
Hứa Tri Ý đỡ lấy anh, lo lắng hỏi.
Cô có thể cảm nhận được cơ thể anh đang khẽ run lên.
Đó không phải là vì sợ hãi.
Mà là vì phẫn nộ.
Một loại phẫn nộ bị đè nén đến cực hạn.
"Anh không sao."
Hạ Thắng lắc đầu.
Anh xoay người nhìn khuôn mặt nhỏ đầy vẻ lo lắng của Hứa Tri Ý.
Trong lòng dâng lên cảm giác hối hận chưa từng có.
Anh không nên kéo cô vào chuyện này.
Không nên để cô cùng anh đối mặt với những cuộc đấu đá gia tộc dơ bẩn và nguy hiểm ấy.
Lúc trước anh nên đẩy cô ra thật xa.
Chứ không phải ích kỷ giữ cô bên cạnh mình.
"Tri Ý."
Anh nhìn cô, trong ánh mắt tràn ngập đau khổ và tự trách.
"Xin lỗi em."
Anh lại một lần nữa nói xin lỗi với cô.
"Là anh đã liên lụy em."
"Nếu lúc trước em không lấy anh."
"Bây giờ em hẳn vẫn đang ở trong thành phố làm cô giáo."
"Sống một cuộc đời yên ổn và bình lặng."
"Chứ không phải như bây giờ, phải theo anh sống trong lo lắng bất an, ăn nay lo mai."
Nhìn dáng vẻ đau khổ của anh, Hứa Tri Ý đau lòng đến cực điểm.
Cô đưa tay nhẹ nhàng vuốt gương mặt tiều tụy đầy râu lún phún của anh.
"Hạ Thắng, nhìn em này."
Giọng cô rất nhẹ, rất dịu dàng.
Nhưng lại mang theo sức mạnh không cho phép nghi ngờ.
Hạ Thắng ngẩng đầu nhìn cô.
"Anh phải nhớ kỹ."
Hứa Tri Ý nhìn vào mắt anh, từng câu từng chữ nói rõ ràng.
"Việc đúng đắn nhất, cũng là chuyện em không hối hận nhất trong đời này."
"Chính là lấy anh."
"Được trở thành vợ của anh, được sinh Niệm Sinh cho anh."
"Là hạnh phúc lớn nhất đời em."
"Trước kia là anh bảo vệ em."
"Bây giờ đến lượt em bảo vệ anh."
"Không."
Hạ Thắng lắc đầu, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự kiên định.
"Sau này sẽ không như vậy nữa."
Anh siết chặt tay Hứa Tri Ý, như đang thề hẹn.
"Anh thề, cả đời này Lục Chiến Kiêu tuyệt đối sẽ không để em chịu thêm bất kỳ tổn thương nào."
"Cũng tuyệt đối sẽ không để em vì anh mà phải mạo hiểm nữa!"
"Anh sẽ dùng mạng mình để bảo vệ em và con trai chúng ta."
"Bất kỳ kẻ nào dám làm tổn thương hai mẹ con."
"Anh đều sẽ khiến bọn chúng hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này!"
Giọng anh chắc nịch như chém đinh chặt sắt.
Ánh mắt cũng kiên định chưa từng có.
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc ấy của anh, lòng Hứa Tri Ý vừa ngọt ngào vừa chua xót.
Cô biết người đàn ông này thật sự yêu cô đến tận xương tủy.
Cũng thật sự xem cô và con còn quan trọng hơn cả mạng sống của bản thân.
Đúng lúc này.
Một cảnh vệ mặc quân phục vội vã chạy tới.
"Đồng chí Lục."
Người cảnh vệ chạy đến trước mặt họ rồi giơ tay chào.
Sắc mặt anh ta hơi tái nhợt.
Giọng nói cũng mang theo chút hoảng hốt khó che giấu.
"Thủ trưởng Kiều bảo tôi tới báo với ngài."
"Xảy ra chuyện lớn rồi!"
Tim Hạ Thắng chợt trùng xuống.
"Có chuyện gì?"
"Ông cụ nhà họ Lục ra tay rồi!"
Giọng người cảnh vệ run lên.
"Ông ta vừa gọi điện đến công xã thôn Hạ Gia!"
"Nói rằng nhà nước muốn xây một căn cứ quân sự bí mật ở núi Đại Thanh!"
"Cần khẩn cấp trưng dụng đất đai và nhà xưởng của thôn Hạ Gia!"
"Ông ta còn nói......"
Cảnh vệ viên nuốt một ngụm nước miếng, không dám nhìn thẳng vào mắt Hạ Thắng và Hứa Tri Ý.
"Vì bảo đảm cơ mật quân sự không bị tiết lộ."
"Toàn bộ thôn dân thôn Hạ Gia, bao gồm cả người nhà của ngài..."
"Đều bắt buộc phải tại chỗ cách ly!"
"Bất kỳ ai cũng không được rời khỏi thôn Hạ Gia nửa bước!"
"Người trái lệnh... xử bắn không tha!"