Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng

Chương 104: Hạ Thắng bất đắc dĩ cùng sủng nịch

"Xảy ra chuyện rồi!"

Giọng thôn trưởng Trương Sơn như một cục đá nện xuống, phá vỡ cả không khí ấm áp trong phòng.

Sắc mặt Hạ Thắng lập tức trầm xuống.

Anh chỉnh lại chăn cho Hứa Tri Ý, trầm giọng nói: "Em nằm yên, anh ra ngoài xem."

Nói xong, anh đứng dậy xuống giường đất, bước nhanh về phía cửa.

Hứa Tri Ý nhìn theo bóng lưng anh — chỉ trong một khắc, từ người chồng dịu dàng liền chuyển thành khí thế lạnh cứng như binh vương, trong lòng không khỏi dâng lên một tia lo lắng.

Cô biết, có thể khiến thôn trưởng nửa đêm gấp gáp chạy tới, chắc chắn không phải chuyện nhỏ.

Hạ Thắng mở cửa.

Ngoài cửa, Trương Sơn đang thở hổn hển đứng đó, trên mặt đầy nôn nóng cùng... phẫn nộ.

"Làm sao vậy, chú Trương?" Giọng Hạ Thắng trầm xuống, lạnh hẳn đi.

Anh vốn không thích đang lúc cùng vợ tận hưởng yên ấm lại bị người khác quấy rầy.

"Là nhà xưởng!"

Trương Sơn lau một phen mồ hôi trên trán, chỉ về hướng thôn đông đầu.

"Vừa rồi có người nói với tôi, thấy mấy bóng người lén lút ở ngoài tường rào nhà xưởng của chúng ta!"

"Tôi sợ bọn chúng muốn phá hoại, nên vội chạy tới báo cho cậu!"

Phá hoại?

Trong mắt Hạ Thắng lóe lên một tia sát khí lạnh băng.

Chu Mộ Bạch vừa mới chết không lâu, vậy mà đã có kẻ không biết điều dám động chủ ý lên địa bàn của anh.

Thật sự coi Hạ Thắng anh là dễ bắt nạt sao?

"Tôi biết rồi."

Anh gật đầu, xoay người định vào phòng lấy đồ.

"Khoan đã!"

Trương Sơn vội vàng giữ anh lại.

"Những người đó... hình như không phải người trong thôn."

"Ăn mặc như bọn lưu manh, nhìn giống đám du thủ du thực ở huyện thành."

"Hơn nữa... tôi hình như còn thấy một người quen."

"Ai?"

"Chính là cái... lần trước ở huyện thành tranh đơn hàng với chúng ta, con trai út của xưởng đồ hộp nhà họ Lý!"

Giọng Trương Sơn mang theo chút không chắc chắn.

"Xưởng đồ hộp nhà họ Lý?"

Hạ Thắng nhíu chặt mày.

Anh nhớ ra rồi — chính là đám người từng bị anh dùng "cách đặc biệt" dạy cho một bài học.

Anh cứ tưởng sau lần đó bọn họ sẽ biết điều mà thu tay, không ngờ lại còn không cam tâm, thậm chí tìm đến tận thôn Hạ gia.

"Tiểu Hạ, chuyện này... e là không đơn giản."

Trương Sơn nhìn anh, giọng đầy trầm trọng.

"Nhà họ Lý ở huyện thành cũng có chút thế lực."

"Nếu thật sự đối đầu trực diện, chúng ta sợ là sẽ thiệt."

"Theo tôi thấy... hay là báo công an trước?"

Báo công an?

Hạ Thắng cười lạnh trong lòng.

Chờ công an tới thì rau kim châm cũng nguội cả rồi.

Đối phó với loại người này phải dùng thứ ngôn ngữ mà bọn chúng nghe hiểu được.

"Chú Trương, việc này chú đừng lo."

Giọng anh đầy kiên quyết.

"Chú cứ tổ chức vài thanh niên khỏe mạnh trong thôn canh giữ nhà xưởng xuất khẩu cho tốt, đừng để bọn chúng chạy mất là được."

"Phần còn lại, giao cho tôi."

Nói xong, không đợi Trương Sơn kịp nói gì, anh xoay người bước thẳng vào lều gỗ ở góc sân.

Khi trở ra, trên tay anh đã cầm thêm một cây gậy gỗ to cỡ cánh tay, chắc chắn.

Anh ước lượng cây gậy trong tay, đôi mắt thâm thúy chợt lóe lên tia hung ác như sói hoang.

"Hạ Thắng!"

Không biết từ lúc nào, Hứa Tri Ý đã khoác áo đứng ngoài cửa.

Gương mặt cô tràn đầy vẻ lo âu.

"Đừng đi."

Cô hiểu rõ tính khí người đàn ông này, anh đi chuyến này e rằng lại phải đổ máu.

Cô không muốn anh vì những chuyện như vậy mà dấn thân vào nguy hiểm.

Hạ Thắng nhìn cô, lệ khí trên mặt thoáng chốc hóa thành dịu dàng.

Anh bước đến, kéo lại chiếc áo khoác đang tuột khỏi vai cô rồi cẩn thận quấn chặt.

"Yên tâm."

Giọng anh trầm thấp nhưng tràn đầy sức mạnh khiến người ta an lòng.

"Anh chỉ đi... nói chuyện đàng hoàng với bọn họ thôi."

"Rất nhanh sẽ về."

Nói rồi, anh đặt lên trán cô một nụ hôn nóng bỏng.

Sau đó dứt khoát xoay người hòa vào bóng đêm thâm trầm.

...

Đêm ấy, Hứa Tri Ý gần như thức trắng.

Cô nằm trên giường đất trằn trọc mãi không ngủ được, tai vẫn cảnh giác lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

Cô sợ nghe thấy tiếng đánh nhau, càng sợ... nghe thấy những âm thanh chẳng lành khác.

May mà đêm nay lại yên tĩnh đến lạ thường.

Ngoài vài tiếng chó sủa và côn trùng kêu vang, không còn âm thanh nào khác.

Mãi đến khi trời sắp sáng, Hứa Tri Ý mới mơ màng chìm vào giấc ngủ sau cả đêm dằn vặt.

Cô bị đánh thức bởi mùi thức ăn thơm phức.

Mở mắt ra, cô thấy Hạ Thắng đang ngồi bên mép giường, ánh mắt tràn đầy cưng chiều nhìn cô.

Anh đã thay một bộ quần áo sạch sẽ, trên mặt cũng chẳng còn chút dấu vết nào của cuộc ẩu đả.

Tưởng chừng như mọi chuyện tối qua chỉ là một giấc mộng.

"Dậy rồi à?"

Anh vuốt nhẹ má cô, trong giọng nói vương vấn ý cười.

"Mau dậy ăn cơm."

"Anh nấu món canh bánh tam tiên mà em thích nhất đấy."

Hứa Tri Ý ngồi dậy, nhìn bát canh nóng hổi trên bàn.

Sợi bánh trắng ngần hòa cùng hành xanh mướt, trứng gà vàng óng và tôm nõn hồng nhạt, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta thèm nhỏ dãi.

Bụng cô bất giác kêu lên một tiếng.

"Tối hôm qua... thế nào rồi?"

Cô một bên đón lấy cái muỗng Hạ Thắng đưa qua, một bên giống như vô tình hỏi.

"Cái gì thế nào?"

Hạ Thắng vẻ mặt vô tội.

"Chỉ là mấy tên du thủ du thực uống nhiều rượu đi nhầm đường mà thôi."

"Bị anh mời ra ngoài tỉnh rượu rồi."

Anh nói đến nhẹ nhàng bâng quơ, phảng phất thật sự chỉ là xảy ra một chuyện nhỏ bé không đáng kể.

Nhưng Hứa Tri Ý lại từ bàn tay bưng bát, khớp xương rõ ràng của anh nhìn thấy một vệt màu đỏ sậm nho nhỏ, còn chưa kịp hoàn toàn lau sạch.

Tim cô đột nhiên thắt lại một chút.

Cô biết buổi "nói chuyện phiếm" tối hôm qua nhất định không có "vui vẻ" như anh nói.

Nhưng cô cũng không truy vấn thêm.

Người nam nhân này luôn như vậy, đem mọi mưa gió một mình gánh vác trên vai, để lại cho cô vĩnh viễn đều là một bầu trời ấm áp nhất, an bình nhất.

Cô có thể làm chính là thanh thản ổn định mà ở lại dưới khoảng trời anh chống đỡ cho cô, sau đó nỗ lực làm chính mình trở nên càng mạnh mẽ hơn.

Mạnh mẽ đến mức đủ để cùng anh sánh vai mà đứng, cùng đối mặt với những mưa gió không biết trước.

"Nghĩ gì thế?"

Hạ Thắng thấy cô nhìn chén bánh canh phát ngốc, vươn tay quơ quơ trước mắt cô.

"Có phải không hợp khẩu vị không?"

"Không có."

Hứa Tri Ý phục hồi tinh thần lại, mỉm cười ngọt ngào với anh.

"Là thơm quá, làm em choáng váng luôn rồi."

Cô cầm cái muỗng múc một miếng lớn đưa vào trong miệng.

Nước canh tươi ngon cùng bánh canh dai giòn trong nháy mắt đã chinh phục vị giác của cô.

Cô cảm giác cái miệng vốn vì nôn nghén mà trở nên nhạt nhẽo của mình vào khắc này lại lần nữa sống sống lại.

"Ngon lắm!"

Cô không chút bủn xỉn mà khen ngợi.

Hạ Thắng nhìn bộ dáng thỏa mãn của cô, trong lòng còn ngọt hơn ăn mật.

"Ngon thì ăn nhiều một chút."

Anh giống như người chăm nuôi không ngừng gắp thức ăn vào chén của cô.

"Xem em gần đây đều gầy đi rồi."

Hứa Tri Ý sờ sờ gương mặt mình đã mượt mà hơn không ít, có chút dở khóc dở cười.

Cô thế này còn gọi là gầy sao?

Nếu còn béo thêm nữa chắc là đến cửa cũng không ra nổi.

Những ngày mang thai tuy ngọt ngào, nhưng cũng... quá hành người.

Đặc biệt là ở phương diện ăn uống.

Khẩu vị của cô ngày càng kén, cũng ngày càng kỳ quái.

Hôm nay muốn ăn chua, ngày mai muốn ăn cay, ngày kia lại đột nhiên muốn ăn ngọt.

Có lúc nửa đêm cô bỗng dưng thèm một món gì đó, thèm đến ruột gan cồn cào, không ngủ yên được.

Hạ Thắng đã bị cô hành lên hành xuống đến quá sức.
Nhưng anh chưa từng than nửa lời.

Cô muốn ăn gì, bất kể lúc nào, anh cũng tìm mọi cách làm cho bằng được.

Dù là lên núi đao xuống biển lửa, anh cũng vui vẻ chịu đựng.

Chiều hôm đó, Hứa Tri Ý ngủ trưa trên giường đất.

Ngủ được một nửa thì bỗng nhiên mơ thấy một loại cây táo chua dại mà khi nhỏ cô từng ăn ở nhà bà ngoại.

Loại táo chua dại đó không lớn, nhưng chua ngọt xen lẫn, đặc biệt khai vị.

Cô lập tức bị cơn thèm làm cho tỉnh giấc.

Tỉnh lại rồi thì vị chua kia cứ luôn quanh quẩn nơi đầu lưỡi cô, làm sao cũng không tan đi được.

Cô cảm giác mình nếu không được ăn một miếng táo chua kia thì hôm nay sẽ không sống nổi mất.

Cô nhìn Hạ Thắng ở một bên đang khâu vá quần áo nhỏ cho trẻ con, có chút ngượng ngùng l**m l**m môi.

"Hạ Thắng."

"Ừm?"

Hạ Thắng ngẩng đầu, đôi mắt thâm thúy tràn ngập ôn nhu.

"Em... em muốn ăn táo chua."

Giọng cô nhỏ như muỗi kêu.

"Táo chua?" Hạ Thắng hơi sửng sốt. "Mùa này làm gì có táo chua?"

"Có!" Hứa Tri Ý khẳng định. "Em nhớ rõ gần Hắc Phong Nhai sau núi nhà mình có một rừng táo dại!"

"Nơi đó nguy hiểm lắm." Hạ Thắng không chút nghĩ ngợi liền từ chối.

Hắc Phong Nhai là nơi hiểm trở nhất thôn Hạ Gia, quanh năm gió lớn, bên dưới là vực sâu vạn trượng.

Đừng nói cô đang mang thai, ngay cả anh là thợ săn trong núi cũng chẳng dễ dàng tới gần.

"Em chỉ muốn ăn thứ đó thôi."

Môi Hứa Tri Ý bất giác dẩu lên.

Dáng vẻ ủy khuất đáng thương ấy khiến tim Hạ Thắng sắp tan chảy.

Anh sợ nhất là cô ra vẻ như vậy.

"Không được."

Anh kiên quyết từ chối.

"Vợ, nghe lời."

"Chỗ đó thật sự không đi được."

"Nếu em thèm chua, anh đi mua ít sơn tra hoặc quýt về cho em, được không?"

"Không chịu!"

Hứa Tri Ý quay ngoắt đầu đi, lấy gáy đối diện với anh.

"Em nhất định phải ăn táo chua!" 

"Anh không cho em đi hái, em liền...... Em sẽ không ăn cơm!"

Cô thế mà lại dùng đến chiêu ăn vạ này.

Hạ Thắng nhìn hành động ấu trĩ như trẻ con của cô, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.

Anh biết phụ nữ mang thai cảm xúc thường bất ổn, cũng biết mình không nên so đo với cô.

Nhưng mà...

"Vợ, đừng làm loạn."

Anh vươn tay định dỗ dành cô.

Nhưng tay còn chưa chạm tới người, đôi mắt xinh đẹp của Hứa Tri Ý đã bất ngờ phủ một tầng hơi nước.

Những giọt lệ tròn vo cứ thế nối đuôi nhau lăn dài từ khóe mắt.

"Anh... anh hung em..."

Cô nghẹn ngào lên án.

"Trước kia anh không phải như thế..."

"Trước kia cái gì anh cũng nghe em..."

"Có phải hiện tại anh không yêu em nữa rồi không?"

"Có phải anh chê em phiền không?"

Hạ Thắng hoàn toàn trợn tròn mắt.

Anh nhìn cô gái nhỏ khóc như hoa lê dính mưa, thở hổn hển, cảm giác tim mình sắp bị cô khóc nát.

"Anh không có! Anh không phải!"

Anh luống cuống tay chân lau nước mắt cho cô.

"Vợ, em đừng khóc mà..."

"Sao anh lại chê em phiền được chứ?"

"Anh yêu em còn không kịp đâu!"

"Chẳng qua là cây táo chua thôi mà?!"

"Anh đi! Anh đi ngay bây giờ!"

"Đừng nói là Hắc Phong Nhai! Cho dù là núi đao biển lửa anh cũng xông vào cho em!"

Anh vỗ ngực thề thốt cam đoan.

"Thật sự?"

Tiếng khóc của Hứa Tri Ý đột nhiên im bặt.

Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ treo đầy nước mắt, thút tha thút thít nhìn anh.

Dáng vẻ nhu nhược đáng thương như hoa lê sau cơn mưa kia suýt chút nữa đã câu mất hồn Hạ Thắng.

"Thật sự!"

Anh gật đầu thật mạnh.

"Em chờ đấy, anh lập tức trở về ngay!"

Nói xong, anh như được đặc xá, xoay người xông ra ngoài.

Hứa Tri Ý nhìn bóng dáng chạy trối chết của anh, khóe miệng hơi nhếch lên, tràn đầy ý cười đắc ý.

Cô biết rõ, người đàn ông này vĩnh viễn không lay chuyển được cô.

......

Hạ Thắng đi suốt một buổi chiều.

Mãi đến khi mặt trời sắp lặn, anh mới kéo thân mình mỏi mệt về nhà.

Quần áo anh bị bụi gai trong núi cào rách vài đường, trên mặt cũng thêm một vết xước dài, vẫn còn rịn máu.

Nhưng trên tay anh lại xách một giỏ đầy ắp những quả đỏ rực, tỏa ra mùi chua thơm mê người... Táo dại.