Dạ Du Tiên

Chương 4

Rất lâu sau, nàng lại cúi đầu, khe khẽ nức nở:

“Nhưng...Ta đã ở nơi này rồi.”

“Ta không có tiền chuộc thân. Sống như thế này còn chẳng bằng c.h.ế.t đi.”

“Chỉ cần tỷ hứa với ta sẽ sống cho thật tốt, chuyện chuộc thân, ta có cách.”

Ta nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng, giọng điệu vô cùng kiên định.

Đúng lúc ấy, người nam nhân ngồi phía sau bình phong, từ đầu đến cuối vẫn bất động như tùng bách, đột nhiên lên tiếng:

“Nàng chuộc thân cho nàng ấy, vậy vết thương của ta thì tính sao đây?”

10

Thôi c.h.ế.t.

Ta lại quên mất chuyện này.

“Đương nhiên sẽ do ta phụ trách luôn.”

Miệng thì đáp như vậy, nhưng chẳng hiểu sao ta lại thấy giọng nói của người kia có chút quen tai… hơi giống Vệ Hoài Ngọc.

Nhưng giọng hắn trầm thấp, lại pha vài phần khàn khàn, rõ ràng vẫn có chỗ khác biệt.

Cũng phải.

Làng Du Tiên nằm ở nơi hẻo lánh, Vệ Hoài Ngọc lại vừa đăng cơ, sao có thể xuất hiện ở đây được.

Vị công t.ử trước mặt chỉ nhàn nhạt “ừ” một tiếng.

Hắn không lộ diện, chỉ đưa cánh tay từ sau bình phong ra cho ta xem vết thương, rồi chợt hỏi:

Rùa

“Câu chuyện nàng vừa kể, ta rất có hứng thú. Không biết vị phu quân kia của nàng… sau này ra sao rồi?”

“Bẩm công t.ử, ta không biết người ấy ra sao, cũng chẳng để tâm.”

Ta tự thấy câu trả lời này coi như thỏa đáng.

Nào ngờ nam nhân kia bỗng ho dữ dội.

Hắn lặng đi trong chốc lát, ánh mắt dường như rơi xuống tay ta.

“Vết sẹo trên ngón tay từ đâu mà có?”

Hắn lại ngừng một chút:

“Có đau không?”

Ta cúi đầu, loáng thoáng như nhìn thấy bản thân năm xưa vì cố cạy mở khung cửa sổ mà mười đầu ngón tay m.á.u me đầm đìa.

Ta thành thật đáp:

“Vì muốn giữ mạng, đã không còn nhớ khi ấy có đau hay không nữa.”

Trong lúc ngẩng mắt lên, ta phát hiện trên cánh tay vị công t.ử ấy lại có vết bỏng.

“Phương t.h.u.ố.c này công t.ử mang về dùng, có thể làm mờ sẹo.”

Ta vừa lấy giấy b.út từ trong hòm t.h.u.ố.c ra, đã nghe giọng nói phía sau lưng khàn đặc cất lên:

“Vết sẹo trên tay ta là vì tìm người mà có.”

Ta có chút khó hiểu.

Ta kê phương t.h.u.ố.c cho hắn, chẳng qua là muốn lấy lòng, sợ hắn gây khó dễ cho Nhứ Nương.

Sao người này lại còn giải thích với ta?

Nhưng ta chỉ để ý đến một chuyện khác:

“Công t.ử, ngài có thể rộng lòng tha cho Nhứ Nương một lần được không?”

“Thân thế nàng ấy khổ sở, một mình chống chọi đã chẳng dễ dàng gì. Nếu cần bồi thường gì đó…”

Vị công t.ử sau bình phong ngắt lời ta:

“Ta có thể không truy cứu. Nhưng vết thương của ta, nàng phải phụ trách đến cùng.”

Xem thương thế là chuyện nhỏ, Nhứ Nương mới là chuyện lớn.

Ta vui mừng khôn xiết, vội vàng tạ ơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng ta không biết rằng…

Sau khi ta rời đi, nam nhân cao lớn phía sau bình phong bỗng đứng phắt dậy, sải bước đuổi tới cửa, rồi lại cứng rắn dừng chân.

Mãi đến khi bóng dáng đeo hòm t.h.u.ố.c của ta hoàn toàn biến mất.

Sự quyến luyến trong mắt hắn mới dần nguội lạnh.

Hắn nhìn ám vệ lặng lẽ xuất hiện sau cánh cửa, giọng khàn đi:

“Đi theo nàng.”

11

Mấy ngày gần đây, ta luôn có cảm giác có người bám theo mình.

Khi ta kể chuyện này với sư phụ ở Hồi Xuân Đường, người lại trêu ta:

“Con và Chúc phu t.ử ngày kia đã thành thân rồi. Mấy hôm nay nó lên trấn mua sắm, mãi chưa về. Có phải con nhớ nó quá nên cứ tưởng nó ở sau lưng mình không?”

“Nếu đã vậy, hôm nay ta cho con nghỉ một ngày.”

Mặt ta đỏ lên, vội vàng xua tay.

Năm xưa khi ta trốn đến làng Du Tiên, cả người chật vật khôn cùng, đến đế giày cũng rơi mất.

Sau khi ngất xỉu bên đường, chính Chúc Thiên Lý đã dùng xe lừa đưa ta tới Hồi Xuân Đường.

Chàng là phu t.ử của làng Du Tiên, tính tình ôn hòa, hiền hậu. Mỗi khi đến ngày nghỉ, chàng lại lên trấn dạy học.

Nửa tháng trước, vốn dĩ ta định rời khỏi làng Du Tiên.

Nhưng Chúc Thiên Lý đỏ mặt cầu xin ta đừng đi.

Dưới ánh trăng, chàng chặn ta lại, nói chàng biết ta từng bị người phụ bạc, rất đau lòng thay ta, muốn dành dụm tiền mở cho ta một y quán nhỏ.

Chàng còn nói, chàng muốn cưới ta.

Cưới ta ư?

Hai chữ ấy khiến ta ngẩn ngơ.

Sau khi đến làng Du Tiên, ta vẫn một lòng theo sư phụ học y thuật.

Trong lòng chỉ nghĩ, đến một ngày nào đó, ta cũng có thể tự lập môn hộ, phát dương phương t.h.u.ố.c chữa mắt kia.

Đối với Chúc Thiên Lý, ta có cảm kích, có kính trọng, nhưng lại không có tình ý nam nữ.

Huống chi, sau chuyện Vệ Hoài Ngọc, ta đã chẳng còn dám dễ dàng tin vào lời hứa hẹn.

Sư phụ biết chuyện này liền mắng ta một trận:

“Con nghe cho kỹ đây, nữ nhân chúng ta phải tự cường, nhưng điều đó không có nghĩa là nhất định phải đoạn tình tuyệt ái. Trên đời này nam nhân nhiều như vậy, người này không được thì còn người khác. Đời người đắc ý thì phải tận hưởng cho trọn, có gì mà phải sợ.”

“Con cả đời không gả, chẳng phải là vì tên phụ bạc ở kinh thành kia mà thủ tiết sống cả đời sao? Hắn dựa vào đâu chứ?”

Có lẽ chính những lời của sư phụ đã thức tỉnh ta.

Ta đồng ý với Chúc Thiên Lý.

Giữ lấy y quán nhỏ của riêng mình, tìm một lương nhân bầu bạn sớm hôm.

Nghĩ kỹ lại, cuộc sống như vậy có lẽ cũng rất tốt.

Ta bỗng có chút mong đợi những ngày tháng ấy.

12

Rời khỏi Hồi Xuân Đường, ta đi sắm sửa những vật dụng cần thiết cho hôn lễ, cuối cùng mới mang chiếc túi gấm Vệ Hoài Ngọc đưa năm đó đến hiệu cầm đồ.

Ta vẫn luôn thấy chiếc túi ấy xui xẻo, nên chưa từng mở ra xem.

Nhưng sờ vào vật bên trong, đại khái có thể đoán là một khối ngọc.

Đã là ngọc, hẳn cũng đổi được ít bạc.

Dẫu sao, mạng người vẫn quý hơn một miếng ngọc bài nhiều.

Ông chủ hiệu cầm đồ nhận lấy, cầm lên ngắm nghía hoa văn và chữ khắc trên đó thật lâu.