Lời nàng ta vừa dứt, đám cung nhân bên cạnh liền bật cười khúc khích.
Ta nhìn xuống mặt đất, trong lòng dâng lên nỗi tủi thân khó tả.
“Nô tỳ chưa từng làm vậy.”
Dáng vẻ cứng cỏi không chịu nhận sai của ta dường như khiến Tôn Ngưng Thu càng thêm khó chịu.
Đôi mày lá liễu khẽ nhướng lên, trong lời nói thấp thoáng sự ghen tức không thể che giấu;
“Chẳng lẽ ngươi muốn nói... người ngươi ‘tư thông’ là Thái t.ử?”
4
Tất cả mọi người trong tiểu viện đều đồng loạt nhìn về phía ta.
Ánh mắt mỗi người một vẻ.
Kẻ cười nhạo, người khinh thường.
Ta không thể trả lời câu hỏi ấy.
Giữa thừa nhận và phủ nhận, chỉ cần nói sai một chữ, nếu lọt vào tai người khác, rất có thể sẽ mang đến tai họa cho Vệ Hoài Ngọc.
Ta quỳ trên mặt đất, cúi thấp đầu, chỉ có thể lặp lại câu nói ấy:
“Nô tỳ... không thể trả lời. Đợi Thái t.ử điện hạ trở về, mọi chuyện tự khắc sẽ sáng tỏ.”
Nụ cười trên môi Tôn Ngưng Thu dần biến mất.
Ta không biết rốt cuộc nàng ta muốn nghe câu trả lời thế nào.
Chỉ mơ hồ cảm thấy hôm nay nàng ta nhất định sẽ không dễ dàng buông tha cho ta.
“Nếu ngươi đã cứng miệng như vậy, bản cung đành phải cho người trực tiếp kiểm tra thôi.”
Lời vừa dứt, mấy cung nhân kia lại lập tức vây quanh ta.
Lần này, bọn họ thẳng tay đưa tay về phía váy áo của ta.
Nỗi n.h.ụ.c n.h.ã như thủy triều tràn ngập trong lòng.
Ta liều mạng giữ c.h.ặ.t chiếc quần lót bên trong, dùng hết sức lực toàn thân để chống cự.
Nhưng tất cả đều vô ích.
Ta bị đám ma ma đè c.h.ặ.t lên chiếc ghế dài, cả người không thể nhúc nhích.
Không còn bất cứ đường lui nào nữa.
Lớp váy ngoài bị xé xuống không chút nương tay.
Khi chỉ còn lại lớp y phục cuối cùng che thân, ta tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Đúng lúc ấy, Vệ Hoài Ngọc lại xuất hiện nơi cổng viện vào thời điểm chẳng hề thích hợp chút nào.
“Tham kiến Quý phi nương nương.”
5
Ta kinh ngạc mở to mắt.
Nước mắt cố nén bấy lâu phút chốc trào ra khỏi khóe mi.
Khoảnh khắc Vệ Hoài Ngọc xuất hiện, ta như tìm lại được chỗ dựa, nỗi sợ hãi trong lòng cũng vơi đi không ít.
“Đông cung của ta quanh năm không người tu sửa, tiêu điều hoang vắng. Không biết vì chuyện gì mà lại khiến Quý phi nương nương hạ cố tới nơi này?”
Tôn Ngưng Thu buột miệng:
“Ta đến để xem chàng...”
Nàng ta cũng lập tức nhận ra mình lỡ lời, vội sửa lại:
“Ta đến xem trong Đông cung này có phải thật sự muốn lập một nha hoàn rửa chân làm Thái t.ử phi hay không.”
“Nàng ta có công lao là thật, nhưng chẳng lẽ chàng định vì một nô tỳ mà hủy hoại chính mình sao? Nàng ta thậm chí còn không hiểu lễ nghĩa, khắp nơi đối đầu với bản cung.”
“Quý phi nương nương quá lời rồi.”
“Nhưng đây là Đông cung. Muốn xử trí ai, xử trí thế nào, đều do ta quyết định.”
Vệ Hoài Ngọc khẽ cụp mắt, khiến người khác không nhìn ra được vui giận.
Mấy ma ma kia rụt rè thu tay lại.
Ta lặng lẽ thở phào một hơi, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống.
Vừa sửa lại vạt váy cho chỉnh tề, đã nghe Vệ Hoài Ngọc thản nhiên phân phó đám thị vệ mới được điều tới:
“Người đâu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nha hoàn Thập Nhất của Đông cung hành sự lỗ mãng, va chạm Quý phi nương nương. Giam vào phòng hạ nhân để kiểm điểm.”
Giọng nói lạnh nhạt ấy từng chữ từng chữ nện mạnh vào tim ta.
Rùa
Ta không dám tin mà ngẩng đầu nhìn chàng.
Trên gương mặt Tôn Ngưng Thu lại dần nở rộ một nụ cười rạng rỡ.
Dường như nàng ta đang nói:
Nhìn xem.
Giữa ngươi và ta, người chàng lựa chọn vẫn là ta.
6
Đêm xuống.
Ta đã bị nhốt trong phòng hạ nhân suốt cả buổi chiều, ngẩn ngơ đứng bên cửa sổ.
Khi Vệ Hoài Ngọc bước vào, ta vẫn không hiểu nổi rốt cuộc mình đã x.úc p.hạ.m Tôn Ngưng Thu ở chỗ nào, lại phải kiểm điểm điều gì.
Thấy chàng, ta rụt rè vén ống tay áo lên, lấy hết can đảm nói:
“Vệ Hoài Ngọc, ta đau lắm.”
Trên cánh tay ta lúc này phủ đầy những vết bầm tím.
Đó chính là những dấu tích bị đám ma ma bóp cấu ban ngày để lại.
Ánh mắt Vệ Hoài Ngọc dừng trên đó rất lâu, rồi lạnh nhạt cất lời:
“Trước kia sao chưa từng thấy ngươi yếu đuối như vậy?”
Ta sững người.
Vì sao Vệ Hoài Ngọc lại dùng thái độ ấy với ta?
Hay là chàng thật sự cho rằng ta đã mạo phạm Tôn Ngưng Thu?
Ta chậm rãi thu tay về, gượng cười:
“Cũng phải…”
“Hồi mùa đông năm ấy, ta trèo tường ra ngoài kiếm đồ ăn, ngã đến mình đầy thương tích cũng chưa từng kêu đau. Chẳng qua chỉ là vài vết hằn trên tay thôi, chẳng mấy chốc sẽ khỏi...”
Chàng không đáp.
Ánh mắt vượt qua ta, hướng ra ngoài cửa sổ, dường như chẳng có kiên nhẫn để nghe tiếp.
Vì thế ta cũng không nói nữa.
Chỉ đành hạ thấp giọng, mềm mỏng cầu xin:
“Hy Hòa, ở đây thật sự quá ngột ngạt. Chàng có thể mang bộ hỉ phục kia tới đây không? Ta muốn thêu cho xong.”
Dường như Vệ Hoài Ngọc vừa nghe được một chuyện nực cười.
Chàng từ trên cao nhìn xuống ta, đáy mắt đầy vẻ châm chọc:
“Hỉ phục? Chuyện cưới ngươi chẳng qua chỉ là lời nói dỗ dành mà thôi. Ngươi thật sự tin sao?”
Ta hoàn toàn không muốn tin lời ấy.
Nhưng cổ họng vẫn nghẹn lại:
“Nhưng hôm qua chàng còn lo ta quá vất vả, sợ đôi mắt ta bị tổn hại mà...”
Ta cố chấp tìm kiếm bằng chứng cho thấy chàng đang nói dối.
Nhưng lời tiếp theo của Vệ Hoài Ngọc đã nghiền nát tia hy vọng cuối cùng trong lòng ta:
“Nếu ta không diễn cho ngươi xem, làm sao ngươi có thể cam tâm tình nguyện ở lại bên ta?”
7
Vệ Hoài Ngọc lạnh lùng nhìn ta.
Chàng tháo một chiếc túi gấm bên hông xuống, tùy ý ném tới trước mặt ta.
“Như vậy, giữa ngươi và ta coi như thanh toán xong hết.”
Bên trong hẳn là vàng bạc hay châu báu gì đó.
Thật nực cười biết bao.
Vệ Hoài Ngọc chưa từng nghĩ đến chuyện cưới ta.
Nhưng lại sớm chuẩn bị sẵn cách để phân rõ ân tình và tiền bạc.
Ta nhìn xuống mặt đất, trong lòng dâng lên nỗi tủi thân khó tả.
“Nô tỳ chưa từng làm vậy.”
Dáng vẻ cứng cỏi không chịu nhận sai của ta dường như khiến Tôn Ngưng Thu càng thêm khó chịu.
Đôi mày lá liễu khẽ nhướng lên, trong lời nói thấp thoáng sự ghen tức không thể che giấu;
“Chẳng lẽ ngươi muốn nói... người ngươi ‘tư thông’ là Thái t.ử?”
4
Tất cả mọi người trong tiểu viện đều đồng loạt nhìn về phía ta.
Ánh mắt mỗi người một vẻ.
Kẻ cười nhạo, người khinh thường.
Ta không thể trả lời câu hỏi ấy.
Giữa thừa nhận và phủ nhận, chỉ cần nói sai một chữ, nếu lọt vào tai người khác, rất có thể sẽ mang đến tai họa cho Vệ Hoài Ngọc.
Ta quỳ trên mặt đất, cúi thấp đầu, chỉ có thể lặp lại câu nói ấy:
“Nô tỳ... không thể trả lời. Đợi Thái t.ử điện hạ trở về, mọi chuyện tự khắc sẽ sáng tỏ.”
Nụ cười trên môi Tôn Ngưng Thu dần biến mất.
Ta không biết rốt cuộc nàng ta muốn nghe câu trả lời thế nào.
Chỉ mơ hồ cảm thấy hôm nay nàng ta nhất định sẽ không dễ dàng buông tha cho ta.
“Nếu ngươi đã cứng miệng như vậy, bản cung đành phải cho người trực tiếp kiểm tra thôi.”
Lời vừa dứt, mấy cung nhân kia lại lập tức vây quanh ta.
Lần này, bọn họ thẳng tay đưa tay về phía váy áo của ta.
Nỗi n.h.ụ.c n.h.ã như thủy triều tràn ngập trong lòng.
Ta liều mạng giữ c.h.ặ.t chiếc quần lót bên trong, dùng hết sức lực toàn thân để chống cự.
Nhưng tất cả đều vô ích.
Ta bị đám ma ma đè c.h.ặ.t lên chiếc ghế dài, cả người không thể nhúc nhích.
Không còn bất cứ đường lui nào nữa.
Lớp váy ngoài bị xé xuống không chút nương tay.
Khi chỉ còn lại lớp y phục cuối cùng che thân, ta tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Đúng lúc ấy, Vệ Hoài Ngọc lại xuất hiện nơi cổng viện vào thời điểm chẳng hề thích hợp chút nào.
“Tham kiến Quý phi nương nương.”
5
Ta kinh ngạc mở to mắt.
Nước mắt cố nén bấy lâu phút chốc trào ra khỏi khóe mi.
Khoảnh khắc Vệ Hoài Ngọc xuất hiện, ta như tìm lại được chỗ dựa, nỗi sợ hãi trong lòng cũng vơi đi không ít.
“Đông cung của ta quanh năm không người tu sửa, tiêu điều hoang vắng. Không biết vì chuyện gì mà lại khiến Quý phi nương nương hạ cố tới nơi này?”
Tôn Ngưng Thu buột miệng:
“Ta đến để xem chàng...”
Nàng ta cũng lập tức nhận ra mình lỡ lời, vội sửa lại:
“Ta đến xem trong Đông cung này có phải thật sự muốn lập một nha hoàn rửa chân làm Thái t.ử phi hay không.”
“Nàng ta có công lao là thật, nhưng chẳng lẽ chàng định vì một nô tỳ mà hủy hoại chính mình sao? Nàng ta thậm chí còn không hiểu lễ nghĩa, khắp nơi đối đầu với bản cung.”
“Quý phi nương nương quá lời rồi.”
“Nhưng đây là Đông cung. Muốn xử trí ai, xử trí thế nào, đều do ta quyết định.”
Vệ Hoài Ngọc khẽ cụp mắt, khiến người khác không nhìn ra được vui giận.
Mấy ma ma kia rụt rè thu tay lại.
Ta lặng lẽ thở phào một hơi, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống.
Vừa sửa lại vạt váy cho chỉnh tề, đã nghe Vệ Hoài Ngọc thản nhiên phân phó đám thị vệ mới được điều tới:
“Người đâu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nha hoàn Thập Nhất của Đông cung hành sự lỗ mãng, va chạm Quý phi nương nương. Giam vào phòng hạ nhân để kiểm điểm.”
Giọng nói lạnh nhạt ấy từng chữ từng chữ nện mạnh vào tim ta.
Rùa
Ta không dám tin mà ngẩng đầu nhìn chàng.
Trên gương mặt Tôn Ngưng Thu lại dần nở rộ một nụ cười rạng rỡ.
Dường như nàng ta đang nói:
Nhìn xem.
Giữa ngươi và ta, người chàng lựa chọn vẫn là ta.
6
Đêm xuống.
Ta đã bị nhốt trong phòng hạ nhân suốt cả buổi chiều, ngẩn ngơ đứng bên cửa sổ.
Khi Vệ Hoài Ngọc bước vào, ta vẫn không hiểu nổi rốt cuộc mình đã x.úc p.hạ.m Tôn Ngưng Thu ở chỗ nào, lại phải kiểm điểm điều gì.
Thấy chàng, ta rụt rè vén ống tay áo lên, lấy hết can đảm nói:
“Vệ Hoài Ngọc, ta đau lắm.”
Trên cánh tay ta lúc này phủ đầy những vết bầm tím.
Đó chính là những dấu tích bị đám ma ma bóp cấu ban ngày để lại.
Ánh mắt Vệ Hoài Ngọc dừng trên đó rất lâu, rồi lạnh nhạt cất lời:
“Trước kia sao chưa từng thấy ngươi yếu đuối như vậy?”
Ta sững người.
Vì sao Vệ Hoài Ngọc lại dùng thái độ ấy với ta?
Hay là chàng thật sự cho rằng ta đã mạo phạm Tôn Ngưng Thu?
Ta chậm rãi thu tay về, gượng cười:
“Cũng phải…”
“Hồi mùa đông năm ấy, ta trèo tường ra ngoài kiếm đồ ăn, ngã đến mình đầy thương tích cũng chưa từng kêu đau. Chẳng qua chỉ là vài vết hằn trên tay thôi, chẳng mấy chốc sẽ khỏi...”
Chàng không đáp.
Ánh mắt vượt qua ta, hướng ra ngoài cửa sổ, dường như chẳng có kiên nhẫn để nghe tiếp.
Vì thế ta cũng không nói nữa.
Chỉ đành hạ thấp giọng, mềm mỏng cầu xin:
“Hy Hòa, ở đây thật sự quá ngột ngạt. Chàng có thể mang bộ hỉ phục kia tới đây không? Ta muốn thêu cho xong.”
Dường như Vệ Hoài Ngọc vừa nghe được một chuyện nực cười.
Chàng từ trên cao nhìn xuống ta, đáy mắt đầy vẻ châm chọc:
“Hỉ phục? Chuyện cưới ngươi chẳng qua chỉ là lời nói dỗ dành mà thôi. Ngươi thật sự tin sao?”
Ta hoàn toàn không muốn tin lời ấy.
Nhưng cổ họng vẫn nghẹn lại:
“Nhưng hôm qua chàng còn lo ta quá vất vả, sợ đôi mắt ta bị tổn hại mà...”
Ta cố chấp tìm kiếm bằng chứng cho thấy chàng đang nói dối.
Nhưng lời tiếp theo của Vệ Hoài Ngọc đã nghiền nát tia hy vọng cuối cùng trong lòng ta:
“Nếu ta không diễn cho ngươi xem, làm sao ngươi có thể cam tâm tình nguyện ở lại bên ta?”
7
Vệ Hoài Ngọc lạnh lùng nhìn ta.
Chàng tháo một chiếc túi gấm bên hông xuống, tùy ý ném tới trước mặt ta.
“Như vậy, giữa ngươi và ta coi như thanh toán xong hết.”
Bên trong hẳn là vàng bạc hay châu báu gì đó.
Thật nực cười biết bao.
Vệ Hoài Ngọc chưa từng nghĩ đến chuyện cưới ta.
Nhưng lại sớm chuẩn bị sẵn cách để phân rõ ân tình và tiền bạc.