Dạ Du Tiên

Chương 14

Ta nắm c.h.ặ.t vạt áo chàng, khẽ nói:

“Ta cứ ngỡ...Mình sẽ không bao giờ gặp lại chàng nữa.”

Trong phòng bỗng trở nên tĩnh lặng.

Ta chỉ nghe thấy tiếng tim Vệ Hoài Ngọc đập dồn dập bên tai.

Như không dám tin.

Lại như vì lời nói của ta mà rung động đến tận cùng:

“... Nàng vừa nói gì?”

Chàng khó nhọc cất tiếng:

“Là ta nghe nhầm sao?”

“Hay là... Ta hiểu đúng ý nàng rồi?”

Ta lau nước mắt, ngẩng đầu lên nhìn chàng.

Nghiêm túc đáp:

“Chàng không nghe nhầm.”

“Chàng bằng lòng tôn trọng suy nghĩ của ta, chuyện gì cũng đặt ta lên trước.”

“Cho nên...Ta nguyện ý tin chàng thêm một lần nữa.”

Người trước mặt lập tức mở to hai mắt.

Niềm vui sướng như vừa tìm lại được thứ quý giá nhất đời mình tràn ngập trong đó.

Chàng lắp bắp đến mức nói không nên lời:

“Ta… Nàng thật sự bằng lòng tin ta, đúng không?”

Không đợi ta gật đầu.

Vệ Hoài Ngọc đã giữ lấy sau gáy ta, nóng lòng cúi xuống hôn.

Nụ hôn vừa mạnh mẽ lại dịu dàng.

Từng chút từng chút xâm chiếm mọi khoảng cách giữa hai người.

Mãi đến khi khiến ta thở dốc không thôi, chàng mới lưu luyến buông môi ta ra, rồi khẽ hôn lên đôi mắt còn vương nước lệ.

“Đừng hòng đổi ý.”

“Lần này...Ta sẽ giữ c.h.ặ.t nàng.”

“Cả đời này cũng không buông tay nữa.”

33

Về sau, làng Du Tiên được xây dựng lại.

Vệ Hoài Ngọc đích thân tới Hồi Xuân Đường cầu thân.

Lúc ấy sư phụ mới biết.

Thì ra chàng chính là người phu quân trước kia của ta.

Cũng cuối cùng hiểu được vì sao ta luôn giấu kín thân phận của chàng.

May thay, sư phụ không làm khó chàng quá nhiều.

Bắt chàng bỏ tiền tu sửa lại Hồi Xuân Đường.

Lại ép bổ sung đủ số d.ư.ợ.c liệu quý còn thiếu.

Đến lúc ấy mới xem như đồng ý.

Hai bộ hỉ phục năm xưa cuối cùng vẫn không thể thêu xong.

Nghĩ đến chuyện ta từng thêu hỉ phục cho Chúc Thiên Lý, Vệ Hoài Ngọc vẫn có chút không vui.

Nhưng tay ta vừa mới lành, chàng đau lòng không nỡ.

Dù thế nào cũng không cho ta tiếp tục thêu nữa.

Hôn kỳ được định vào cuối tháng.

Một hôn lễ ở làng Du Tiên.

Một hôn lễ trong hoàng cung.

Ta tức giận hỏi chàng:

“Chàng định mệt c.h.ế.t ta sao?”

Vệ Hoài Ngọc lại đáp đầy chính đáng:

“Nàng là người thê t.ử duy nhất mà ta nhận định trong đời này.”

“Đã có bài học trước đó rồi. Ta càng phải để thiên hạ biết rõ ta xem trọng nàng thế nào, không thể rời xa nàng thế nào.”

“Sau này nếu nàng lại muốn bỏ chạy...Ai ai cũng biết nàng là Hoàng hậu.”

Lời ấy khiến mặt ta đỏ bừng.

Vậy mà chàng vẫn thản nhiên như không, chẳng thấy ngượng chút nào.

Đến ngày thành thân ở làng Du Tiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Người dân trong làng đều tới chúc mừng.

Ai cũng biết thân phận thật của chàng nhưng không ai nói ra.

Chỉ coi chàng như một người dân bình thường trong làng.

Điều đó khiến Vệ Hoài Ngọc vui đến mức không khép nổi miệng.

Thế nhưng khi vén khăn đỏ của ta lên.

Chàng lại bất ngờ bật khóc.

“Thập Nhất…”

“Ta vui lắm.”

“Trước đây ta từng mơ thấy cảnh này.”

“Nhưng mỗi lần tỉnh dậy. Trong điện rộng lớn lạnh lẽo ấy chỉ còn lại một mình ta.”

“Sau này ta không cần mơ nữa.”

“Bởi cuối cùng...Nàng cũng ở bên cạnh ta rồi.”

Trong mắt chàng ánh lên hơi nước.

Rùa

Vừa cười vừa khóc như một đứa trẻ.

Ta đưa tay lau nước mắt cho chàng.

Sống mũi cũng bất giác cay cay.

Trái tim như bị dáng vẻ ngây ngô ấy làm cho tan chảy.

Nhưng đến lúc vào phòng...

Vệ Hoài Ngọc lại mạnh mẽ đến mức chẳng giống người say chút nào.

“Thập Nhất ngoan. Lần này nàng lại chiều ta thêm một lần nữa được không?”

Hết lần này đến lần khác.

Không biết mệt.

Không biết đủ.

Bao nhớ nhung và quyến luyến tích tụ bấy lâu dường như đều hòa tan trong màn trướng đỏ ấy.

Từ đó về sau.

Mỗi ngày mỗi đêm của quãng đời còn lại.

Đều là những giấc ngủ yên bình bên cạnh người mình yêu.

………

Ngoại truyện

“Các người nói xem, thế này còn ra thể thống gì nữa?”

“Hay ngày nào đó dứt khoát dời đô tới làng Du Tiên luôn đi.”

Một vị lão thần vừa tan triều đã tức giận phất tay áo.

Một vị quan trẻ tuổi hơn bên cạnh lập tức bịt miệng ông lại:

“Trần các lão của ta ơi?” Bây giờ chính sự thanh minh, thiên hạ thái bình, bá quan văn võ ai cũng ca ngợi tân đế. Ngài còn bất mãn điều gì nữa?”

“Cả triều đình chỉ có ngài ngày nào cũng bám lấy chuyện này thôi.”

“Hôm nay ngài dâng sớ can gián. Biết đâu ngày mai bệ hạ thật sự dời đô tới làng Du Tiên đấy.”

“Ngài còn chưa hiểu tính cách của tân đế sao? Đừng chọc người nữa.”

Trần các lão bất lực thở dài:

“Ta thật không hiểu. Rốt cuộc là nữ t.ử thế nào...Mới có thể khiến bệ hạ làm đến mức ấy?”

“Lúc còn ở Đông cung. Nếu không có Nguyên cô nương gan dạ hơn người kia, e rằng bệ hạ đã sớm mất mạng.”

“Người được bệ hạ đặt nơi đầu quả tim...Tự nhiên không phải người mà chúng ta có thể tưởng tượng được.”

“So với chuyện hậu cung vắng vẻ. Triều đình ổn định mới là điều quan trọng nhất.”

“Những chuyện khác, chúng ta đừng quản nữa.”

“Theo ta thấy. Tiên đế có tam cung lục viện, 72 phi tần cũng chưa chắc là chuyện tốt.”

“Nếu không bệ hạ thuở nhỏ cũng chẳng phải lớn lên cô độc trong lãnh cung, thành ra tính tình lạnh lùng như vậy...”

“Chỉ mong vị ở ngoài cung kia một ngày nào đó thật sự nghĩ thông thôi.”

Thật sự là như vậy sao?

Trần các lão nhìn vị tân đế vừa tan triều đã vội vã rời đi.

Bên cạnh còn có đại tổng quản Lý Xuân, người chẳng hiểu sao lại được chữa khỏi mắt.

Ngày mai là ngày nghỉ.

Nhìn bộ dạng chẳng có tiền đồ ấy...

Chắc chắn lại xuất cung tìm phu nhân rồi…