Vệ Hoài Ngọc dừng một chút:
“Thập Nhất.”
“Thế nào cũng được.”
“Ta chỉ cầu nàng...Có thể tin ta thêm một lần nữa.”
“Nàng...Có bằng lòng không?”
Đôi mắt chàng đỏ hoe vì sốt.
Môi khô nứt nẻ.
Giọng nói khàn đặc.
Thế nhưng trong đó lại chất chứa sự cẩn trọng và khát khao đến tận cùng.
Không hiểu vì sao.
Tim ta bỗng khẽ run lên.
Rõ ràng bệnh tật hành hạ khiến chàng chẳng ăn nổi thứ gì, uống t.h.u.ố.c cũng luôn than đắng.
Vậy mà giờ phút này vẫn cố chống đỡ tinh thần, nắm c.h.ặ.t vạt áo ta, như sợ ta sẽ biến mất lần nữa.
Từng nỗi lo của ta.
Chàng đều mang ra giải thích.
Có thể tin chàng thêm một lần nữa sao?
Nhất thời ta đứng lặng tại chỗ.
Cuối cùng vẫn nhẹ nhàng rút vạt áo về.
Ta nhìn thấy ánh sáng trong mắt Vệ Hoài Ngọc từng chút một tắt đi.
Chàng khẽ lẩm bẩm như tự nói với chính mình:
“Không sao...Không sao cả.”
“Ta đợi được.”
27
Đêm đó ta ngủ không ngon.
Ta mơ thấy Vệ Hoài Ngọc c.h.ế.t rồi.
Lúc tỉnh dậy, trong lòng bỗng nghẹn lại, lưng áo cũng ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Có lẽ...
Ta nên tránh mặt Vệ Hoài Ngọc vài ngày.
Cũng nhân cơ hội suy nghĩ cho rõ một vài chuyện.
Sư phụ nói sẽ thay ta chăm sóc chàng, tiện thể đẩy ta ra khỏi cửa.
“Ta có một tỷ muội tốt. Hôm qua tới lấy t.h.u.ố.c nhìn trúng con, nhất quyết muốn giới thiệu nhi t.ử của bà ấy cho con.”
“Ta đã hẹn hôm nay hai đứa gặp mặt rồi.”
“Con đã theo họ của ta, vậy ta chính là nửa người mẫu thân của con. Phải nghe lời ta. Đừng nhớ nhung cái tên Chúc Thiên Lý ấy nữa. Nhớ ăn mặc đẹp một chút, ta thấy lần này nhất định thành.”
Nhìn cánh cửa sân đóng c.h.ặ.t phía sau, ta bất lực thở dài.
Sau chuyện của Chúc Thiên Lý, tạm thời ta chẳng còn tâm tư nghĩ đến chuyện tái giá.
Ta chỉ muốn mở y quán của riêng mình.
Nhưng sư phụ đã nhiệt tình đến vậy, ta cũng không nỡ từ chối.
Thế là thay bộ váy màu hồng nhạt, trang điểm sơ qua rồi ra ngoài.
Không ngờ vị công t.ử tới gặp mặt kia cũng bị ép tới đây giống ta.
Hai người vừa gặp đã hợp ý.
Thế là cùng nhau dạo quanh thị trấn một vòng.
Ta tiện đường mua ít bánh ngọt.
Đến khi trở về, chàng còn đưa ta tới tận cửa Hồi Xuân Đường.
Tới nơi, chàng xuống xe ngựa trước rồi đưa tay định đỡ ta.
Ta hơi khựng lại.
Cuối cùng vẫn tự mình vén váy bước xuống.
“Nguyên cô nương.”
“Tuy cuộc gặp hôm nay không phải ý nguyện của ta. Nhưng ta thật sự cảm thấy rất hợp ý với cô nương.”
“Cô nương xinh đẹp như vậy, lại lương thiện như vậy.”
“Nếu ai có thể cưới được cô nương...Đó sẽ là phúc khí của người ấy.”
Công t.ử họ Nhậm cân nhắc một hồi, vành tai đỏ lên:
“Ta muốn hỏi...Cô nương thấy ta thế nào?”
Câu hỏi bất ngờ ấy khiến ta nhất thời không biết đáp sao.
Ta cười gượng:
“Ta...”
Chưa kịp nói hết.
Ngay trước cửa Hồi Xuân Đường, cách ta chỉ vài bước chân.
Vệ Hoài Ngọc đang đứng đó.
Không biết chàng đã đợi bao lâu.
Mong ngóng bao lâu.
Chỉ thấy chàng mặc độc một bộ trung y mỏng.
Sắc mặt trắng bệch.
Ánh mắt chua xót lướt qua người ta.
Sau đó.
Lệ khí trong mắt tụ lại.
Lạnh lùng nhìn về phía Nhậm công t.ử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
28
Ta bị ánh mắt ấy dọa giật mình.
Sau khi vội vàng từ biệt Nhậm công t.ử, ta lập tức rẽ vào sân bên cạnh Hồi Xuân Đường để tránh mặt chàng.
Nhưng Vệ Hoài Ngọc vẫn đuổi theo.
“Ta đợi nàng cả ngày. Còn tưởng nàng lại bỏ ta mà đi rồi.”
“Tại sao hôm nay người mang t.h.u.ố.c cho ta lại là sư phụ nàng?”
Thấy ta không đáp.
Chàng càng sốt ruột hơn:
“Nàng đi đâu?”
“Hắn là ai?”
“Nàng thích hắn sao?”
“Nếu chỉ là đưa nàng về, vì sao nàng còn cười với hắn?”
Vừa ho vừa liên tục chất vấn.
Giọng nói chẳng giấu nổi sự nôn nóng.
Nhìn kỹ ta một lúc.
Vẻ mặt chàng càng thêm ủ rũ.
“Thậm chí...Nàng còn thoa son nữa.”
Dáng vẻ thấp thỏm ấy rơi vào mắt ta.
Ta cố nén cảm giác bực bội trong lòng rồi đáp:
“Nhậm công t.ử là người sư phụ làm mai giới thiệu.”
“Hôm nay ta cùng chàng ấy ra ngoài.”
“Vậy thứ trong tay nàng là gì? Hắn tặng sao?”
Chàng ghen đến phát điên.
Giật lấy thứ trong tay ta rồi ném xuống đất.
“Dù là gì cũng không được nhận.”
“Lỡ giống như Chúc Thiên Lý, là kẻ mang lòng dạ xấu xa thì sao?”
“Nàng không thể tin bọn họ.”
Nói xong.
Vệ Hoài Ngọc mới nhận ra hành động của mình mất kiểm soát đến mức nào.
Hai tay chàng chậm rãi buông xuống.
“Thập Nhất…”
“Vì sao ai cũng được….Chỉ có ta là không được?”
Lúc này giấy dầu bung ra.
Mấy chiếc bánh ngọt bên trong lăn xuống đất, dính đầy bụi bặm.
Ta thở dài:
“Mấy hôm trước chàng cứ than t.h.u.ố.c đắng. Hôm nay đi ngang qua tiệm bánh nên ta mua một ít mang về.”
“Vệ Hoài Ngọc.”
“Nhất định phải như vậy sao?”
Chàng sững sờ:
“... Nàng nói gì?
“Đây là...Mua cho ta?”
Vệ Hoài Ngọc lập tức ngồi xổm xuống.
Như nhặt được bảo vật quý giá nhất trên đời.
Từng chiếc bánh rơi xuống đất đều được chàng nhặt lên, phủi sạch bụi rồi cẩn thận gói lại trong giấy dầu.
Sau đó ôm c.h.ặ.t vào lòng.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa.
Ý cười đã tràn đầy nơi khóe mắt chân mày.
“Thì ra là vậy.”
“May quá.”
“Suýt nữa thì lãng phí rồi.”
Nhìn những hành động ấy của chàng.
Tim ta như bị ai đó bóp c.h.ặ.t.
Âm ỉ đau.
Cảm giác ấy rất giống lúc trong mơ nhìn thấy Vệ Hoài Ngọc bị một kiếm xuyên tim.
So với Vệ Hoài Ngọc mạnh mẽ và quyết đoán ngày trước.
Ta thật sự không quen với dáng vẻ hiện tại của chàng.
Nhìn gương mặt ngốc nghếch đầy vui vẻ ấy.
Ta nhỏ giọng mắng:
“Đồ điên.”
29
Rùa
Sau khi nhận được bánh ngọt của ta.
Thái độ của Vệ Hoài Ngọc thay đổi hoàn toàn.
Giống như được tiếp thêm động lực.
Ngày nào chàng cũng than t.h.u.ố.c đắng, chỉ muốn ăn bánh do chính tay ta mua.
Một ngày ba bữa.
Sắp coi bánh ngọt là cơm luôn rồi.
“Thập Nhất.”
“Thế nào cũng được.”
“Ta chỉ cầu nàng...Có thể tin ta thêm một lần nữa.”
“Nàng...Có bằng lòng không?”
Đôi mắt chàng đỏ hoe vì sốt.
Môi khô nứt nẻ.
Giọng nói khàn đặc.
Thế nhưng trong đó lại chất chứa sự cẩn trọng và khát khao đến tận cùng.
Không hiểu vì sao.
Tim ta bỗng khẽ run lên.
Rõ ràng bệnh tật hành hạ khiến chàng chẳng ăn nổi thứ gì, uống t.h.u.ố.c cũng luôn than đắng.
Vậy mà giờ phút này vẫn cố chống đỡ tinh thần, nắm c.h.ặ.t vạt áo ta, như sợ ta sẽ biến mất lần nữa.
Từng nỗi lo của ta.
Chàng đều mang ra giải thích.
Có thể tin chàng thêm một lần nữa sao?
Nhất thời ta đứng lặng tại chỗ.
Cuối cùng vẫn nhẹ nhàng rút vạt áo về.
Ta nhìn thấy ánh sáng trong mắt Vệ Hoài Ngọc từng chút một tắt đi.
Chàng khẽ lẩm bẩm như tự nói với chính mình:
“Không sao...Không sao cả.”
“Ta đợi được.”
27
Đêm đó ta ngủ không ngon.
Ta mơ thấy Vệ Hoài Ngọc c.h.ế.t rồi.
Lúc tỉnh dậy, trong lòng bỗng nghẹn lại, lưng áo cũng ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Có lẽ...
Ta nên tránh mặt Vệ Hoài Ngọc vài ngày.
Cũng nhân cơ hội suy nghĩ cho rõ một vài chuyện.
Sư phụ nói sẽ thay ta chăm sóc chàng, tiện thể đẩy ta ra khỏi cửa.
“Ta có một tỷ muội tốt. Hôm qua tới lấy t.h.u.ố.c nhìn trúng con, nhất quyết muốn giới thiệu nhi t.ử của bà ấy cho con.”
“Ta đã hẹn hôm nay hai đứa gặp mặt rồi.”
“Con đã theo họ của ta, vậy ta chính là nửa người mẫu thân của con. Phải nghe lời ta. Đừng nhớ nhung cái tên Chúc Thiên Lý ấy nữa. Nhớ ăn mặc đẹp một chút, ta thấy lần này nhất định thành.”
Nhìn cánh cửa sân đóng c.h.ặ.t phía sau, ta bất lực thở dài.
Sau chuyện của Chúc Thiên Lý, tạm thời ta chẳng còn tâm tư nghĩ đến chuyện tái giá.
Ta chỉ muốn mở y quán của riêng mình.
Nhưng sư phụ đã nhiệt tình đến vậy, ta cũng không nỡ từ chối.
Thế là thay bộ váy màu hồng nhạt, trang điểm sơ qua rồi ra ngoài.
Không ngờ vị công t.ử tới gặp mặt kia cũng bị ép tới đây giống ta.
Hai người vừa gặp đã hợp ý.
Thế là cùng nhau dạo quanh thị trấn một vòng.
Ta tiện đường mua ít bánh ngọt.
Đến khi trở về, chàng còn đưa ta tới tận cửa Hồi Xuân Đường.
Tới nơi, chàng xuống xe ngựa trước rồi đưa tay định đỡ ta.
Ta hơi khựng lại.
Cuối cùng vẫn tự mình vén váy bước xuống.
“Nguyên cô nương.”
“Tuy cuộc gặp hôm nay không phải ý nguyện của ta. Nhưng ta thật sự cảm thấy rất hợp ý với cô nương.”
“Cô nương xinh đẹp như vậy, lại lương thiện như vậy.”
“Nếu ai có thể cưới được cô nương...Đó sẽ là phúc khí của người ấy.”
Công t.ử họ Nhậm cân nhắc một hồi, vành tai đỏ lên:
“Ta muốn hỏi...Cô nương thấy ta thế nào?”
Câu hỏi bất ngờ ấy khiến ta nhất thời không biết đáp sao.
Ta cười gượng:
“Ta...”
Chưa kịp nói hết.
Ngay trước cửa Hồi Xuân Đường, cách ta chỉ vài bước chân.
Vệ Hoài Ngọc đang đứng đó.
Không biết chàng đã đợi bao lâu.
Mong ngóng bao lâu.
Chỉ thấy chàng mặc độc một bộ trung y mỏng.
Sắc mặt trắng bệch.
Ánh mắt chua xót lướt qua người ta.
Sau đó.
Lệ khí trong mắt tụ lại.
Lạnh lùng nhìn về phía Nhậm công t.ử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
28
Ta bị ánh mắt ấy dọa giật mình.
Sau khi vội vàng từ biệt Nhậm công t.ử, ta lập tức rẽ vào sân bên cạnh Hồi Xuân Đường để tránh mặt chàng.
Nhưng Vệ Hoài Ngọc vẫn đuổi theo.
“Ta đợi nàng cả ngày. Còn tưởng nàng lại bỏ ta mà đi rồi.”
“Tại sao hôm nay người mang t.h.u.ố.c cho ta lại là sư phụ nàng?”
Thấy ta không đáp.
Chàng càng sốt ruột hơn:
“Nàng đi đâu?”
“Hắn là ai?”
“Nàng thích hắn sao?”
“Nếu chỉ là đưa nàng về, vì sao nàng còn cười với hắn?”
Vừa ho vừa liên tục chất vấn.
Giọng nói chẳng giấu nổi sự nôn nóng.
Nhìn kỹ ta một lúc.
Vẻ mặt chàng càng thêm ủ rũ.
“Thậm chí...Nàng còn thoa son nữa.”
Dáng vẻ thấp thỏm ấy rơi vào mắt ta.
Ta cố nén cảm giác bực bội trong lòng rồi đáp:
“Nhậm công t.ử là người sư phụ làm mai giới thiệu.”
“Hôm nay ta cùng chàng ấy ra ngoài.”
“Vậy thứ trong tay nàng là gì? Hắn tặng sao?”
Chàng ghen đến phát điên.
Giật lấy thứ trong tay ta rồi ném xuống đất.
“Dù là gì cũng không được nhận.”
“Lỡ giống như Chúc Thiên Lý, là kẻ mang lòng dạ xấu xa thì sao?”
“Nàng không thể tin bọn họ.”
Nói xong.
Vệ Hoài Ngọc mới nhận ra hành động của mình mất kiểm soát đến mức nào.
Hai tay chàng chậm rãi buông xuống.
“Thập Nhất…”
“Vì sao ai cũng được….Chỉ có ta là không được?”
Lúc này giấy dầu bung ra.
Mấy chiếc bánh ngọt bên trong lăn xuống đất, dính đầy bụi bặm.
Ta thở dài:
“Mấy hôm trước chàng cứ than t.h.u.ố.c đắng. Hôm nay đi ngang qua tiệm bánh nên ta mua một ít mang về.”
“Vệ Hoài Ngọc.”
“Nhất định phải như vậy sao?”
Chàng sững sờ:
“... Nàng nói gì?
“Đây là...Mua cho ta?”
Vệ Hoài Ngọc lập tức ngồi xổm xuống.
Như nhặt được bảo vật quý giá nhất trên đời.
Từng chiếc bánh rơi xuống đất đều được chàng nhặt lên, phủi sạch bụi rồi cẩn thận gói lại trong giấy dầu.
Sau đó ôm c.h.ặ.t vào lòng.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa.
Ý cười đã tràn đầy nơi khóe mắt chân mày.
“Thì ra là vậy.”
“May quá.”
“Suýt nữa thì lãng phí rồi.”
Nhìn những hành động ấy của chàng.
Tim ta như bị ai đó bóp c.h.ặ.t.
Âm ỉ đau.
Cảm giác ấy rất giống lúc trong mơ nhìn thấy Vệ Hoài Ngọc bị một kiếm xuyên tim.
So với Vệ Hoài Ngọc mạnh mẽ và quyết đoán ngày trước.
Ta thật sự không quen với dáng vẻ hiện tại của chàng.
Nhìn gương mặt ngốc nghếch đầy vui vẻ ấy.
Ta nhỏ giọng mắng:
“Đồ điên.”
29
Rùa
Sau khi nhận được bánh ngọt của ta.
Thái độ của Vệ Hoài Ngọc thay đổi hoàn toàn.
Giống như được tiếp thêm động lực.
Ngày nào chàng cũng than t.h.u.ố.c đắng, chỉ muốn ăn bánh do chính tay ta mua.
Một ngày ba bữa.
Sắp coi bánh ngọt là cơm luôn rồi.