“Khinh la tiểu phiến phác lưu huỳnh, thiên giai dạ sắc lương như thuỷ…”
Minh Nguyệt Oánh lắc nhẹ chiếc quạt tròn trong tay, ngồi bên cửa sổ, nhìn tiểu nhân nhi trên giường tre lắc lư đọc thơ.
“Nương… nương… con muốn ăn trái cây…”
Tiểu cô nương ba tuổi trên giường quay đầu nhìn về phía mẫu thân, giọng nói non nớt đáng yêu.
Minh Lan Nhược vừa bước vào cửa đã nhìn thấy ánh mắt mong chờ của tiểu nha đầu.
Nàng không nhịn được mỉm cười: “Tiểu Niệm Niệm muốn ăn trái cây gì nào?”
Minh Nguyệt Oánh ngẩng đầu nhìn Minh Lan Nhược, ngẩn người một chút rồi vội vàng đứng dậy: “Trưởng tỷ, chẳng phải ngày mai tỷ và điện hạ cử hành đại điển đăng cơ sao? Sao tỷ lại rảnh rỗi đến đây?”
Minh Lan Nhược mỉm cười: “Nghe nói muội và Niệm Niệm từ Vân Châu đến, nên ta ghé qua thăm một chút. Ngày mai ta cũng chỉ xuất hiện một lát thôi.”
Nàng thuận thế ngồi xuống chiếc ghế đối diện Minh Nguyệt Oánh, nhìn nàng ấy hỏi: “Mấy năm nay muội sống có tốt không?”
Nghe vậy, Minh Nguyệt Oánh nhìn tiểu nha đầu đang nhận trái cây từ tay vú em, nụ cười dịu dàng hiện trên môi: “Có Niệm Niệm ở bên, muội có người để chăm sóc, tự nhiên là tốt. Hơn nữa…”
Nàng ấy khựng lại một chút, cúi đầu: “Muội cũng đã được như ý nguyện, trở thành thê tử của Thanh Ngọc, được ghi tên vào gia phả Mộ gia, muội rất mãn nguyện.”
Minh Lan khựng lại, nhíu mày: “Nguyệt Oánh, muội thật sự muốn gả vào nhà có tục *kiêm nhị, phải chăm lo cho cả hai nhánh nhà sao? Nếu muội không muốn, chuyện nhà họ Mộ và Thái Hoàng Thái Hậu, tỷ sẽ lo liệu…”
*Thuật ngữ này thường dùng để chỉ một tục lệ hôn nhân thời xưa, khi một người con trai kết hôn với một nữ nhân, nhưng nữ nhân đó đồng thời cũng được xem như vợ của người anh/em trai đã khuất của người chồng. Mục đích của tục lệ này là để duy trì dòng dõi cho cả hai chi họ.
“Trưởng tỷ, muội là tự nguyện, không có ai ép buộc muội.” Minh Nguyệt Oánh đột nhiên cắt ngang lời nàng.
Minh Lan Nhược nhìn nàng ấy, không nhịn được thở dài: “Muội là muội muội của ta, không có tên nam nhân nào có thể ức h**p muội, muội nên biết điều đó.”
Chuyện của Mộ Thanh Thư và Nguyệt Oánh, khi nàng biết thì đã muộn rồi.
Cũng không biết hai người bọn họ làm sao lại có thể đến với nhau, rõ ràng là hai người chẳng liên quan gì đến nhau.
Minh Nguyệt Oánh hơi đỏ mắt, đưa tay nắm lấy tay Minh Lan Nhược: “Muội biết, trưởng tỷ, muội biết… tỷ đang lo lắng cho muội. Nhưng đây là lựa chọn của muội.”
Nghĩ thông suốt rồi, buông bỏ hết mọi khúc mắc, tỷ muội ruột thịt còn gì mà không thể vượt qua, rõ ràng là huyết thống thân thiết nhất.
Vì một nam nhân mà xa cách, mới là chuyện ngu xuẩn nhất.
Minh Lan Nhược nhìn Minh Nguyệt Oánh, trong đôi mắt đẹp thanh lệ lóe lên tia nghi hoặc: “Muội nói thật cho tỷ biết, rốt cuộc giữa muội và Mộ Thanh Thư đã xảy ra chuyện gì? Tại sao sau khi Mộ Thanh Thư ở bên muội, lại đột nhiên đầu quân cho hắn? Có phải hắn…”
“Trưởng tỷ, tất cả đều là do muội tự nguyện, không liên quan đến ai khác.” Minh Nguyệt Oánh lần nữa dứt khoát cắt lời Minh Lan Nhược.
Dưới ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu lòng người của Minh Lan Nhược, nàng ấy cười khổ một tiếng, đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ: “Trưởng tỷ, tỷ cũng biết, từ nhỏ muội đã không thông minh như tỷ, học cái gì cũng chậm hơn tỷ…”
“Nhưng mà…” Nàng ấy dừng lại một chút, khẽ cười: “Tỷ cứ coi như muội hồ đồ đi, coi Mộ Thanh Thư là thế thân của Thanh Ngọc.”
Minh Lan Nhược sững người, chuyện này…
“Chẳng lẽ vì vậy mà muội đồng ý để Mộ Thanh Thư kiêm tế nhị phòng? Nhưng Mộ Thanh Thư vĩnh viễn không phải là Mộ Thanh Ngọc!”
Minh Lan Nhược vẻ mặt phức tạp khó tả.
Nàng không thể nào hiểu được, cũng không thể chấp nhận loại tình cảm này.
Thương Kiều đối với nàng chính là tồn tại độc nhất vô nhị trên thế gian.
Không có thế thân, cũng không ai có thể thay thế.
Minh Nguyệt Oánh lắc đầu, khẽ nói: “Trưởng tỷ, tỷ cứ coi như muội ngu ngốc đi, không thể nào lý trí và quyết đoán như tỷ được.”
Nàng ấy không muốn để tỷ tỷ và Diễm vương điện hạ có bất kỳ hiềm khích nào.
Lúc trước, nàng ấy lựa chọn nghe theo chỉ thị của Diễm vương điện hạ, chính là không muốn để tỷ tỷ vì chuyện này mà phải lo lắng thêm.
“Trưởng tỷ, sự đã rồi, muội chỉ là một cựu Thái tử phi, người đã chết trên sử sách và ngọc điệp. Giờ đây có thể dùng thân phận tiểu thư nhà quan thanh bạch sa sút ở Vân thành gả vào Mộ gia, sinh con nối dõi, cho dù chỉ là danh phận là hài tử của Thanh Ngọc…”
Minh Nguyệt Oánh nhìn tiểu Niệm Niệm đang vui vẻ ăn trái cây, ánh mắt dịu dàng: “Ít nhất muội có thể tự lừa dối bản thân, Mộ Thanh Thư và Mộ Thanh Ngọc cùng chung huyết thống, trên người Niệm Niệm cũng chảy dòng máu của Thanh Ngọc.”
Minh Lan Nhược nhìn Minh Nguyệt Oánh, khẽ mở miệng, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại không nói ra lời, chỉ lặng lẽ thở dài — đều là những đứa trẻ si tình.
Hồng trần cuồn cuộn, mỗi người đều có duyên phận của riêng mình.
Nếu Nguyệt Oánh cam tâm tình nguyện, mà cách làm của nàng ấy cũng không tổn hại đến ai.
Vậy thì nàng có tư cách gì mà can thiệp vào suy nghĩ và hôn nhân của muội muội mình chứ.
Huống chi, nàng biết tính cách của muội muội mình, cũng có chút cố chấp giống như nàng, không đâm đầu vào tường thì không chịu bỏ cuộc.
Minh Lan Nhược thở dài, đổi cách nói khác: “Nhưng mà Nguyệt Oánh, Mộ Thanh Thư kiêm tế nhị phòng, cũng có nghĩa là hắn ta vẫn sẽ cưới vợ nạp thiếp cho phòng của hắn ta đấy.”
Mộ Thanh Thư không phải là phu quân chân chính của Nguyệt Oánh, mà là tiểu thúc của con nàng ấy.
Nói trắng ra, kiểu kiêm tế nhị phòng này chính là để nam nhân được lợi, gieo giống trên người nữ nhân, nhưng nữ nhân lại là đại tẩu của hắn ta.
Nghe thế nào cũng thấy… khốn nạn!
Minh Lan Nhược không nói ra hai chữ cuối cùng.
“Muội biết, hắn ta nên đi cưới nữ nhân mà hắn ta yêu thích. Muội là đại tẩu của hắn ta, giờ lại có con của Thanh Ngọc, từ nay về sau cũng sẽ không qua lại với hắn ta nữa.”
Minh Nguyệt Oánh dừng lại một chút, siết chặt khăn tay, trong lòng trăm mối ngổn ngang, nhưng vẫn mỉm cười.
Cũng giống như mấy năm nay nàng ở Vân Châu chăm sóc con cái, phụng dưỡng cha mẹ chồng, Mộ Thanh Thư thỉnh thoảng đến thăm, còn phải gọi nàng một tiếng đại tẩu.
Tuy rằng, hắn ta chưa từng gọi như vậy.
Minh Lan Nhược nhìn bộ dạng của muội muội mình, không nhịn được xoa trán.
Thật là tạo nghiệt mà, rốt cuộc muội muội nàng vì sao cứ phải cố chấp với nam nhân Mộ gia chứ.
Thôi vậy, thôi vậy, thiên kim khó mua được lòng người.
Minh Lan Nhược lắc đầu: “Tóm lại, muội suy nghĩ kỹ là được. Hiện giờ Bắc Mông đã là bãi chăn ngựa của thiết kỵ chúng ta, bốn cõi vừa mới bình ổn, sắp tới sẽ luận công ban thưởng, sắc phong các đại thần, Mộ Thanh Thư và Mộ gia đều sẽ trở về kinh thành.”
“Muội sẽ tiếp tục đưa Niệm Niệm ở lại Vân Châu, đợi đại điển đăng cơ của tỷ và điện hạ kết thúc, muội sẽ rời đi. Muội đã thương lượng với cha mẹ chồng rồi, muội xuất hiện ở kinh thành không thích hợp.”
Minh Nguyệt Oánh mỉm cười hiền dịu.
Sau khi có con, cuộc sống của nàng ấy đã có mục tiêu.
Ba năm sống ở Vân Châu yên bình như vậy, nàng ấy chỉ đến tham gia đại điển của tỷ tỷ, điều này khiến nàng ấy cảm thấy vinh hạnh.
Minh Lan Nhược chỉ cảm thấy nàng ấy nghĩ mọi chuyện thật đơn giản, nhưng không hiểu sao, nàng lại cảm thấy Mộ Thanh Thư có lẽ còn có dự tính khác.
Dù sao, việc Mộ Thanh Thư đột nhiên hoàn toàn ngả về phía Thương Kiều rất kỳ lạ.
Càng kỳ lạ hơn là một nam nhân chính trực như quân tử kiếm như hắn ta, lại đồng ý làm chuyện kiêm tế nhị phòng, để Nguyệt Oánh – “đại tẩu” của hắn ta sinh con.
Minh Lan Nhược lại muốn xoa thái dương.
Hình như có chuyện gì đó, chỉ có mình nàng không biết, đám người này có phải đang giấu nàng chuyện gì không?
“Trưởng tỷ, tỷ nên trở về đi, Diễm vương điện hạ nhất định đang đợi tỷ.” Minh Nguyệt Oánh dịu dàng cười nói.
Minh Lan Nhược chỉ có thể gật đầu: “Tỷ vẫn nói câu đó, muội là muội muội của tỷ, có bất cứ chuyện gì, tỷ sẽ làm chủ cho muội.”
Minh Nguyệt Oánh ngẩn người, đột nhiên đưa tay ôm lấy Minh Lan Nhược, hốc mắt cay cay: “Muội nhớ rồi.”
Lúc còn nhỏ, chẳng phải họ thường xuyên ôm nhau như vậy sao?
Minh Lan Nhược khẽ thở dài, vỗ vỗ lưng nàng ấy: “Vậy, tỷ đi nha.”
Minh Nguyệt Oánh tiễn Minh Lan Nhược ra khỏi sân, mãi đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng nàng nữa mới lưu luyến quay người trở về tìm con gái.
Minh Lan Nhược vừa lên xe ngựa, đã thấy phụ thân buông sách xuống, nhìn về phía nàng.
“Nguyệt Oánh có nghe lời khuyên của con không?”
Minh Lan Nhược nhìn ông rồi ngồi xuống: “Phụ thân lo lắng cho muội muội, sao không tự mình vào xem, còn bày đặt ra vẻ gì chứ?”
Minh quốc công nhíu mày: “Ngày mai con phải cùng Diễm vương đăng cơ rồi, sao còn không ra dáng vẻ ổn trọng như vậy? Minh Nguyệt Oánh là cựu Thái tử phi, đã chết rồi, ta đường đường là nam nhân, sao có thể tùy tiện vào trong sân của quả phụ Mộ gia thiếu tướng chứ?”
Minh Lan Nhược “ồ” một tiếng, lười biếng day day mi tâm: “Dù sao muội muội cũng không nghe lời con, nhất quyết muốn làm thê tử kiêm tế kia, xem ra là dây dưa không dứt với nam nhân nhà họ Mộ rồi.”
Minh quốc công nhìn ra ngoài sân, thở dài: “Hai con nha đầu các con đều là loại người đã nhận định thì chín con trâu cũng không kéo lại được, thật là tạo nghiệt!”
Minh Lan Nhược hừ lạnh: “Mộ Thanh Thư mà dám đối xử tệ với muội muội, con nhất định sẽ cho hắn đẹp mặt!”
Nàng phải nghĩ cách cảnh cáo tên Mộ Thanh Thư kia mới được.
…
“Đại tiểu thư và nhị tiểu thư đã đi rồi sao?” Hạnh Nhân thấy tiểu thư nhà mình bước vào, vội vàng nghênh đón.
Minh Nguyệt Oánh từ tay bà vú nhận lấy tiểu Niệm Niệm đang ngáp ngủ.
Nàng cúi đầu hôn lên gương mặt bụ bẫm của nữ nhi: “Trưởng tỷ ngày mai còn có việc quan trọng, không tiện ở lại đây lâu.”
Hạnh Nhân muốn nói lại thôi.
“Ngươi muốn nói gì thì cứ nói thẳng.” Minh Nguyệt Oánh liếc mắt nhìn Hạnh Nhân.
Hạnh Nhân lúc này mới lên tiếng: “Phu nhân hiện tại vẫn còn ở gia miếu, tiểu thư sao không cầu xin đại tiểu thư tha thứ cho phu nhân?”
Minh Nguyệt Oánh nhíu mày, lạnh lùng nhìn Hạnh Nhân: “Ngươi cho rằng ta là kẻ bất hiếu với mẫu thân sao?”
Hạnh Nhân vội vàng lắc đầu: “Tiểu thư biết nô tỳ không có ý đó, chỉ là lo lắng tiểu thư thương nhớ phu nhân, hay là tiểu thư vẫn còn trách cứ phu nhân…”
Minh Nguyệt Oánh im lặng một hồi, ôm chặt nữ nhi đang dần chìm vào giấc ngủ: “Cái chết của Thanh Ngọc, cùng với những năm tháng ta lưu lạc tha hương, sống không bằng chết, đích thực là do mẫu thân tham lam quyền thế, ép ta tiến cung mà ra.”
Nàng ấy nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt của hài tử: “Mẫu thân đích thực không phải là một người mẹ tốt, nhưng ta đã không oán trách bà ấy nữa, bà ấy đã sinh thành dưỡng dục ta bao nhiêu năm.”
Minh Nguyệt Oánh khẽ thở dài: “Chỉ là mẫu thân không thể quay về kinh thành nữa, phụ thân và trưởng tỷ đều không phải người bạc tình bạc nghĩa, nể mặt ta, sẽ không để bà ấy thiếu ăn thiếu mặc, chỉ là phải ở gia miếu sám hối.”
Sau này, có cơ hội, nàng ấy sẽ dẫn Niệm Niệm đi thăm mẫu thân.
Phụ thân và trưởng tỷ đều không cấm nàng ấy thăm nom.
Hạnh Nhân gật đầu: “Vâng.”
…
Ngày hôm sau là đại điển đăng cơ, Minh Nguyệt Oánh cũng trang điểm lộng lẫy, thay y phục cáo mệnh, cùng Mộ lão gia và lão phu nhân tham dự.
Dưới lớp phấn son dày cộp, cộng thêm những năm tháng sinh con, dung mạo nàng ít nhiều có chút thay đổi, không dễ nhận ra.
Cho dù trong triều có mệnh phụ cảm thấy nàng quen mắt, đại khái cũng chỉ có thể âm thầm đoán rằng Minh Nguyệt Oánh là một nữ tử có dung mạo hơi giống phế thái tử phi.
Dù sao phế thái tử phi và nữ tử từ Vân Châu bị đưa đến nhà họ Mục để nối dõi tông đường cho con trai đã khuất, khác nhau một trời một vực.
Hơn nữa đó là Mộ gia của Thái hoàng thái hậu, Mộ Thanh Thư hiện tại còn là thống lĩnh cấm quân, cũng được phong tước vị.
Cho dù lão gia và lão phu nhân muốn tìm một nữ tử nối dõi cho con trai đã khuất, cũng sẽ tìm một người con gái nhà lành.
Làm sao có thể tìm phế thái tử phi.
Hơn nữa phế thái tử phi đã chết nhiều năm rồi.
Vì vậy Minh Nguyệt Oánh vẫn rưng rưng nước mắt nhìn trưởng tỷ và Diễm vương điện hạ nắm tay nhau bước lên ngôi vị chí tôn, nhìn hai người nhìn nhau mỉm cười.
Trong lòng cảm xúc dâng trào, cho dù số phận long đong lận đận, nhưng nhìn thấy trưởng tỷ viên mãn, trong lòng nàng cũng tràn đầy xúc động.
Như thể sự không trọn vẹn của nàng cũng đã được trọn vẹn.
Cho đến khi yến tiệc kết thúc, chuẩn bị hồi phủ, chóp mũi nàng vẫn còn cay cay.
Bất kể là vì trưởng tỷ, hay là vì bản thân cuối cùng cũng có thể đường đường chính chính đứng dưới ánh mặt trời, sống một cuộc đời mới với thân phận mới.
“Ở nơi này còn muốn khóc đến bao giờ.” Một giọng nói hơi lạnh cứng vang lên sau lưng nàng.
Âm thanh quen thuộc nhưng lại xa lạ khiến Minh Nguyệt Oánh khựng lại, quay đầu nhìn người nam nhân cao lớn trong bộ giáp lễ phục sáng ngời.
Hắn ta đang đứng cách nàng ấy chưa đầy nửa thước, đôi mắt lạnh lùng từ trên cao nhìn xuống nàng ấy.
Minh Nguyệt Oánh vô thức siết chặt khăn tay, lùi lại hai bước: “Tướng quân.”
Mộ Thanh Thư nhìn nữ tử cứng đờ trước mặt, thản nhiên nói: “Khóc nhiều hại mắt, ngươi như vậy để phụ mẫu nhìn thấy, còn tưởng ta bắt nạt ngươi.”
Minh Nguyệt Oánh theo bản năng nhìn về phía xe ngựa của Mộ hầu gia, quả nhiên thấy Mộ lão phu nhân nhìn sang.
Nàng ấy mím môi, khẽ cúi người hành lễ với hắn ta: “Tướng quân, ta phải trở về hầu hạ lão gia và lão phu nhân.”
Nói xong nàng xoay người bước lên xe ngựa.
Sống yên ổn ba năm, nàng không muốn có bất kỳ dây dưa nào với Mộ Thanh Thư, nhất là ở nơi công cộng như thế này.
Mộ Thanh Thư cũng không ngăn cản, chỉ liếc nhìn xe ngựa của lão phu nhân, sau đó xoay người lên ngựa, được đám thân binh hộ tống rời đi.
Mộ lão phu nhân nhìn con trai thứ hai rời đi, mặc dù xe ngựa của đại con dâu cũng đi theo hai lão.
Nhưng bà vẫn không nhịn được mắng một tiếng: “Oan nghiệt, lão nhị thật là…”
“Được rồi, bà còn có thể quản được nó sao?” Mộ lão gia nhắm mắt ngồi trong xe.
Mộ lão phu nhân vẫn còn tức giận muốn nói gì đó: “Mộ gia từ bao giờ lại có chuyện hoang đường như vậy, nếu không phải do đứa con bất hiếu kia…”
“Hiện tại nó đã tự mình phong tướng quân, có tướng quân phủ, không chịu về phủ, chúng ta quản không được.”
Mộ lão gia bị giam suốt một thời gian dài, chỉ cảm thấy tâm tư mệt mỏi, không muốn xen vào chuyện của con cái.
Mộ lão phu nhân không nhịn được nói: “Nếu nó không phải do ta sinh ra thì thôi đi, ông xem hiện tại nó làm ra những chuyện hoang đường gì kìa.”
Người thường thì nhất định sẽ trách Minh Nguyệt Oánh, bà cũng từng trách Minh Nguyệt Oánh không biết điều, đến hại chết hai đứa con trai của bà.
Nhưng thân phận Minh Nguyệt Oánh đặc thù, là muội muội ruột của vị nữ đế kia, bà là mẹ chồng cũng không dám nặng tay bạc đãi.
Cộng thêm ba năm ở Vân Châu, cô nương kia đã sinh hạ cốt nhục của Mộ gia, Niệm Niệm lại đáng yêu như vậy.
Minh Nguyệt Oánh cũng an phận thủ thường hầu hạ gia đình chồng. Mỗi lần Mộ Thanh Thư thỉnh thoảng về thăm nhà, nàng ấy đều trốn trong viện không gặp ai.
Điều này ít nhiều khiến Mộ lão phu nhân thay đổi cách nhìn về Minh Nguyệt Oánh.
Ít nhất bà biết rõ Minh Nguyệt Oánh chưa từng chủ động quyến rũ con trai thứ hai của mình, thậm chí còn có chút sợ hãi và tránh né.
Vì vậy đối với những việc Mộ Thanh Thư muốn làm, bà có chút không vừa mắt.
“Khuyên nhủ con trai không được, bà trước tiên nghĩ cách an ủi Nguyệt Oánh đi…” Mộ lão gia day day mi tâm.
Mộ lão phu nhân: “…”
Quả nhiên là oan nghiệt!
…
Minh Nguyệt Oánh thấy Mộ Thanh Thư không đi theo mình, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn bóng lưng hắn rời đi, lại không hiểu sao trong lòng có chút phức tạp.
Hạnh Nhân nhìn biểu cảm của tiểu thư nhà mình, nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, Thanh Thư tướng quân mấy năm nay đều không đến thăm người, vừa rồi chào hỏi người, sao người không để ý đến hắn.”
Dù sao Niệm Niệm tiểu thư cũng là con gái của tướng quân.
“Đừng nói bậy, Niệm Niệm là con của Thanh Ngọc.” Minh Nguyệt Oánh theo bản năng mân mê khăn tay nói.
Nếu cả kinh thành đều biết nàng là thê tử kiêm tế, loại chuyện này nói ra, thật sự không hay ho gì.
Chắc chắn sẽ có người dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn nàng.
Nàng không thích hợp ở lại kinh thành, muốn trở về Vân Châu.
Hạnh Nhân có chút không đành lòng, lại đột nhiên nhỏ giọng nói: “Đúng rồi, người có biết không, có lời đồn nói Mộ Thanh Thư tướng quân trước kia khi bị điều động đến Tương Bắc, đã cưới thê tử ở đó, chỉ là vị phu nhân kia sức khỏe yếu ớt nên không mang về kinh thành.”
Minh Nguyệt Oánh khựng lại, tâm tình không hiểu sao lại trở nên u ám, nàng im lặng một hồi: “Thu dọn đồ đạc, ngày mai chúng ta đến cáo từ với lão phu nhân, chuẩn bị trở về Vân Châu thôi.”
Bất kể hắn ta cưới bao nhiêu người, cũng không liên quan gì đến nàng ấy.