Người Bắc Mông dường như rất có thành ý.
Không chỉ Mạc Thành Khả hãn và Hàn Thúc Nạp ở đây, mà ngay cả một số văn thần của Bắc Mông cũng lần lượt đến, bày ra thế trận đàm phán.
Làm ra vẻ sẽ đàm phán từng điều một.
“Chúng ta cũng nên chính thức nói chuyện rồi, Diễm Vương điện hạ, ta đã tìm được Thượng Quan Hoành Nghiệp.” Mạc Thành Khả hãn hôm nay ngồi trong thanh lâu, bên cạnh có hai mỹ nhân đi cùng.
Ông ta có vẻ hơi say, khuôn mặt già nua đỏ bừng, cầm ly rượu nói với Thượng Quan Diễm Kiều: “Ngoại trừ cống phẩm và lương thực cung cấp cho người dân của ta vào mỗi mùa đông, ta cũng không cần ba mươi thành trì, chỉ cần ngươi đồng ý cho ta hai mươi thành trì, để ta có thể an trí người già, trẻ nhỏ và nữ nhân của Bắc Mông vào mùa đông, ta sẽ lập tức giao Thượng Quan Hoành Nghiệp cho ngươi.”
Thượng Quan Diễm Kiều nhìn ông ta, bỗng nhiên cười khẩy một tiếng: “Mạc Thành Khả hãn quả nhiên có tài làm ăn, bản lĩnh mặc cả thật lợi hại, lúc đầu Hàn Thúc Nạp còn đòi Minh chủ quân ba mươi thành trì.”
Nghe đến tên Minh Lan Nhược, Hàn Thúc Nạp lạnh lùng hừ một tiếng: “Nàng ta chỉ là một nữ nhân được đẩy ra làm bia đỡ đạn để cướp ngôi hoàng đế, nàng ta thì có quyền quyết định gì chứ.”
“Câm miệng, không được vô lễ!” Mạc Thành Khả hãn lập tức quát lớn.
Hàn Thúc Nạp dường như không phục, nhưng vẫn im lặng.
Thượng Quan Diễm Kiều nhìn hắn ta, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh lùng u ám, nhưng nụ cười lười biếng trên mặt vẫn không thay đổi: “Hàn Thúc Nạp tính tình ngông cuồng, quả nhiên là con cưng của Khả hãn.”
“Nhưng Đại vương tử Đạt Nhĩ Hãn lại dẫn theo hàng chục vạn đại quân của Bắc Mông đợi ở ngoài cách nơi này trăm dặm, chờ Khả hãn trở về, rốt cuộc ai mới là người mà Khả hãn coi trọng nhất? Người hợp tác với bản vương phải là vị Khả hãn tương lai mới đúng.”
Lời khích bác này quá rõ ràng, ai nghe cũng hiểu.
Mạc Thành nhíu mày, đang định lên tiếng, Hàn Thúc Nạp đã không nhịn được nữa, nghiến răng nói: “Truyền ngôi cho ai là chuyện của phụ hãn, liên quan gì đến ngươi, tên người Trung Nguyên kia!”
Sắc mặt Thượng Quan Diễm Kiều lạnh lùng, hắn ném ly rượu trên tay xuống bàn: “Hàn Thúc Nạp vương tử thật là ngông cuồng vô lễ, bản vương đang nói chuyện với phụ hãn của ngươi, ngươi lại dám xen vào.”
Nói rồi, hắn lạnh lùng nhìn Mạc Thành Khả hãn: “Hôm nay lời nói của bản vương đặt ở đây, muốn đàm phán cũng được, nhưng bản vương chỉ muốn nói chuyện với khả hãn và vị khả hãn tương lai của thảo nguyên, những người khác không có tư cách.”
Nói xong, hắn xoay người rời đi!
Mạc Thành Khả hãn cũng tỉnh rượu, hơi sửng sốt, chuyện gì đang xảy ra vậy, rốt cuộc Thượng Quan Diễm Kiều muốn làm gì?!
Thấy hắn đi rồi, Hàn Thúc Nạp cũng không quan tâm đến hai nữ nhân kia nữa, nghiến răng nói: “Phụ hãn, chúng ta còn chưa ra tay sao! Đại quân không phải đã tập kết xong rồi sao!”
Huyện Đồ thành này là địa bàn của bọn họ, không nói đến chim bồ câu truyền thư, chim ưng truyền tin, nếu không có sự cho phép của phụ hãn, đến cả một con ruồi cũng không thể bay vào!
Mạc Thành Khả hãn lạnh lùng hừ một tiếng: “Đã đến lúc ra tay rồi, ngày mai đại ca con sẽ dẫn theo kỵ binh của mấy bộ lạc đến đây, ngày kia sẽ ra tay.”
Đại nhi tử của ông ta khá thận trọng, nhất là sau lần trước bị quân Tây Bắc phái kỵ binh giả làm người Bắc Mông đánh úp bất ngờ.
Bọn họ bị kích động đánh một trận long trời lở đất với quân đội triều đình, đang lúc mệt mỏi, lại bị quân Tây Bắc bao vây đánh cho một trận nữa, chết không ít người, bị đuổi về thảo nguyên.
Vì vậy, lần này, đối mặt với người Trung Nguyên xảo quyệt, đại nhi tử của ông ta càng thêm thận trọng, phải chờ kỵ binh của các bộ lạc tập kết đầy đủ.
Lúc đầu bọn họ nói với Thượng Quan Diễm Kiều là đại quân của Bắc Mông đang đợi ở ngoài cách nơi này trăm dặm, nhưng sau khi Thượng Quan Diễm Kiều đến huyện Đồ thành.
Thực ra một phần kỵ binh đã âm thầm tiếp cận huyện Đồ thành, chỉ còn cách năm mươi dặm.
Mạc Thành nói xong, Hàn Thúc Nạp bỗng nhiên nhớ đến đại quân đang do đại ca mình dẫn dắt, trong lòng cảm thấy hơi khó chịu!
Ai cũng nói hắn ta là con trai được phụ hãn cưng chiều nhất, nhưng quyền lực quân sự lại được giao cho đại ca hắn ta!
Mà điều khiến hắn ta càng thêm khó chịu hơn, chính là chuyện xảy ra vào buổi tối ngày hôm sau, khi hắn ta đang chuẩn bị ăn tối…
“Vương tử, không hay rồi, không biết đã xảy ra chuyện gì, bây giờ cả thành đều đồn đại là buổi đàm phán vào ngày kia chỉ có khả hãn và người kế vị khả hãn mới được tham gia!”
Một tên thuộc hạ bỗng nhiên chạy vào phòng của Hàn Thúc Nạp, vẻ mặt hoảng hốt nói.
Hàn Thúc Nạp đẩy nữ nhân trong ngực ra, thờ ơ nói: “Biết thì biết thôi, dù sao người ở nơi này cùng phụ hãn là ta.”
Mọi người đều cho rằng hắn ta là người kế vị, chẳng phải là chuyện tốt sao? Tuy là tin đồn nhảm, nhưng hắn ta vẫn cảm thấy hơi vui mừng trong lòng.
Nhưng vẻ mặt ấp a ấp úng của tên thuộc hạ khiến Hàn Thúc Nạp cảm thấy có chút không đúng: “Còn chuyện gì nữa?”
Tên thuộc hạ cười khổ nói: “Vương tử Đạt Nhĩ Hãn tối nay đã sắp xếp cho Lực Nhĩ tướng quân thay mặt ngài ấy chỉ huy đại quân, ngài ấy sẽ lên đường đến đây ngay trong đêm!”
Hàn Thúc Nạp sửng sốt: “Đại ca đến đây làm gì…”
Nhưng ngay sau đó, hắn ta bỗng nhiên đứng bật dậy: “Huynh ấy nghe được tin đồn này nên mới vội vàng đến đây sao?”
Làm sao đại ca lại biết được tin đồn chỉ có người kế vị mới được tham gia đàm phán với phụ hãn chứ?!
“Làm sao đại ca lại biết được tin đồn này? Rõ ràng chúng ta đã phong tỏa thành rồi, tuy bề ngoài có vẻ như ra vào bình thường, nhưng thực ra nếu không phải người của chúng ta thì không ai có thể ra ngoài!” Hàn Thúc Nạp có chút khó hiểu, lại có chút bực bội.
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra! Rốt cuộc Đạt Nhĩ Hãn muốn làm gì, lại đi tin vào loại tin đồn vô căn cứ này!
Tên thuộc hạ khô khan nói: “Từ chiều hôm qua, không biết ai đã tung tin đồn chỉ có người kế vị mới được tham gia đàm phán, sau đó cả đêm hôm qua cả thành đều bàn tán chuyện này.”
Cổng thành đích thực đều do người của bọn họ canh giữ, tin tức tuyệt đối không thể nào là do kẻ địch tung ra ngoài.
“Nhưng người trong thành, người cũng biết, ngoài người của chúng ta ra chắc chắn còn có người của vương tử Đạt Nhĩ Hãn… Nếu thuộc hạ đoán không lầm, chuyện này có thể rất nhanh sẽ đến tai người của các bộ lạc trên thảo nguyên.”
Tên thuộc hạ cười khổ, người truyền tin chắc chắn không phải là kẻ địch, kẻ địch cũng sẽ không rảnh rỗi như vậy, chắc chắn là do người của bọn họ truyền ra ngoài.
Hàn Thúc Nạp không nói nên lời, tại sao người của các bộ lạc trên thảo nguyên lại biết được chứ.
Đương nhiên là bởi vì kỵ binh của các bộ lạc đều đã tập kết gần huyện Đồ thành, loại “tin tức” quan trọng liên quan đến vị khả hãn tiếp theo này, nhất định sẽ nhanh chóng lan truyền ra ngoài.
Hắn ta đã nếm trải được cảm giác ba người thành hổ* này rồi.
Hàn Thúc Nạp nhíu mày: “Phụ hãn không ngăn đại ca lại sao? Vì loại tin đồn này, lại bỏ đại quân để chạy đến huyện Đồ thành.”
Tên thuộc hạ thở dài: “Tính tình của Bệ hạ người còn không biết sao, tuy rằng người cảm thấy hoang đường, nhưng Lực Nhĩ tướng quân là chiến thần của thảo nguyên chúng ta, có ông ta ở đó thì sẽ không có sai sót gì, vương tử Đạt Nhĩ Hãn muốn đến thì cứ để ngài ấy đến.”
Dù sao huyện Đồ thành cũng là địa bàn của bọn họ, cũng không có nguy hiểm gì, hơn nữa Mạc Thành Khả hãn cũng tin rằng – con trai có năng lực mới có thể lên ngôi.
Tin đồn truyền ra như vậy, Mạc Thành Khả hãn cũng lo lắng các bộ lạc khác thực sự cho rằng ông ta muốn truyền vị cho Hàn Thúc Nạp, nếu vậy đương nhiên phải để Đạt Nhĩ Hãn đến.
Nếu không, khiến cho Đạt Nhĩ Hãn hiểu lầm thì sẽ không hay, dù sao thì một khi khai chiến, đội quân mạnh nhất hiện tại đang nằm trong tay Đạt Nhĩ Hãn.
“Hừ, đến thì đến, cũng không phải chuyện gì to tát, Lực Nhĩ tướng quân là thúc thúc của ca ca ta, chính là dựa vào mối quan hệ này, tên phế vật nhút nhát kia mới dám đến Đồ thành, giao quân đội cho Lực Nhĩ.”
Hàn Thúc Nạp lạnh lùng hừ một tiếng, giọng điệu đầy ghen tị.
Còn nói gì mà thận trọng, người thận trọng khi nghe được loại tin đồn này thì sẽ lập tức một mình chạy đến đây sao?
Chẳng qua là muốn cướp công lao của hắn ta mà thôi!
Tên thuộc hạ muốn nói, vương tử Đạt Nhĩ Hãn là người thận trọng, nhưng không phải là kẻ ngốc, bây giờ ai cũng biết chỉ có người kế vị mới được tham gia đàm phán với Đại hãn.
Cho dù đây có phải là tin đồn hay không, nhưng ba người thành hổ, nếu vương tử Đạt Nhĩ Hãn không đến, vậy mới là kẻ ngốc.
Nhưng lời này hắn ta không dám nói ra, chỉ có thể nuốt ngược vào trong.
…
Nhận được thông báo của Mạc Thành Khả hãn, nói rằng đại vương tử Đạt Nhĩ Hãn cũng sẽ tham gia đàm phán.
Thượng Quan Diễm Kiều nằm dưới gốc cây, lấy sách che mặt, miệng như cười như không: “Ừm, tốt lắm, không phải rất tốt sao.”
Những người thợ săn trên thảo nguyên đều đã đến đây để săn “con hổ Trung Nguyên” này, thật là tuyệt vời.
“Điện hạ tính toán thật chuẩn xác, chúng ta căn bản không cần nghĩ cách để truyền tin ra ngoài thành, chỉ cần tung tin trong thành, đương nhiên sẽ có rất nhiều người giúp chúng ta truyền tin ra ngoài.” Ngân Hồ vừa mài dao dưới mái hiên vừa nói.
Tiểu Tề Tử thì đang chầm chậm lắp những mũi tên ngắn tẩm độc vào nỏ tay: “Tin tức này đến tai người trên thảo nguyên, nhất định sẽ khiến toàn bộ đại quân của Bắc Mông đều biết.”
Người Bắc Mông nhốt bọn họ trong huyện Đồ thành này, không cho truyền bất kỳ tin tức gì ra ngoài, thì cho rằng mọi chuyện đã an bài, bọn họ chỉ là những con cừu non chờ bị giết sao?
Điện hạ chỉ cần mượn gió bẻ măng là đã có thể truyền tin ra ngoài, hơn nữa còn truyền đi rất nhanh và rất xa.
Nhưng điện hạ dù đã biết bí mật, lại không nhân lúc người Bắc Mông chưa kịp phản ứng để xông ra ngoài, mà lại liều lĩnh như vậy, chắc chắn là có ý đồ khác.
Tiểu Tề Tử nhìn nỏ tay trong tay, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh lùng, ánh mắt u ám đáng sợ.
Minh chủ quân trang bị cho bọn họ lô nỏ tay này thật sự rất dễ sử dụng, vừa nhẹ lại vừa độc, vừa có thể dùng để giết người, lại vừa có thể dùng để đầu độc che chắn khi rút lui.
Thật sự là vật bất ly thân khi ở nhà giết người, ra chiến trường thì lại là vũ khí lợi hại.
Còn về việc dùng độc có hèn hạ hay không ư?
Trên chiến trường, lúc sinh tử, ai còn quan tâm đến chuyện hèn hạ hay không hèn hạ chứ.
Ngân Hồ thì tùy ý cắm vài con dao găm vào thắt lưng, âm thầm lẩm bẩm, ôi chao, toàn là chuyện đánh đấm giết chóc, thật sự làm trễ nải việc hẹn hò của hắn ta và Tiểu Nguyệt Lượng.
Để Tiểu Tề Tử và Tâm Túc biết được, chắc chắn lại bị bọn họ khinh bỉ, nước sắp đến chân rồi mà còn nghĩ đến nữ nhân.
Nghĩ đến nữ nhân cũng là chuyện bình thường mà.
Dù sao vị đại nhân kia nằm dưới gốc cây cũng đang nghĩ đến đấy thôi, hơn nữa còn nghĩ đến mỗi ngày.
Ngân Hồ rất đường hoàng, đối với nam nhân mà nói, giết người đánh giặc và nghĩ đến nữ nhân lại không mâu thuẫn với nhau.
…
Trong Đồ thành khí thế kỳ lạ nguy hiểm, bên phía Minh Lan Nhược cũng rất ngưng trọng.
“Chủ quân, chỉ còn ba ngày nữa là chúng ta có thể đến Đồ thành rồi! Có cần phải dựng trại không?”
Trần Ninh cưỡi ngựa đến bên xe ngựa, chắp tay nói.
Minh Lan Nhược nửa người dựa vào gối mềm trong xe ngựa, đang được Cảnh Minh phục vụ uống thuốc: “Đi thêm một canh giờ nữa.”
Nhìn sắc mặt tái nhợt yếu ớt của nàng, Trần Ninh nhịn không được hạ giọng nói: “Chủ quân, thân thể người sẽ không chịu nổi đâu, Quan đại tướng quân và những người kia xuất phát từ nơi gần biên giới hơn chúng ta, quân sĩ cũng sắp đến Đồ thành rồi, người không cần phải vội vàng như vậy.”
Đại tiểu thư vốn nên đi sau, nhưng trước khi xuất phát, lại thay đổi chủ ý muốn cùng bọn họ lên đường ngay trong đêm.
Vết thương của nàng mới khỏi, lại vừa mới ốm dậy, cả người đều yếu ớt, đáng lẽ phải nghỉ ngơi, vậy mà lại giống như Tống quân sư, đòi ngồi xe ngựa chạy nhanh nhất để đi cùng.
Hơn nữa còn đi đường tắt, làm sao chịu nổi chứ.
Minh Lan Nhược cho vào miệng một viên thuốc được làm từ độc của Đại Hoàng: “Đất đai của chúng ta có thể không giữ, nhưng cố gắng đừng để người của chúng ta chết trong tay quân đội triều đình.”
Xích Huyết bỗng nhiên rút lui như nước rút, thậm chí còn đi ngay trong đêm, khiến cho quân đội triều đình đang đối đầu với bọn họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, kẻ nhút nhát thì lo lắng là kế sách, kẻ gan dạ thì đã bắt đầu đuổi theo sau mông Xích Huyết.
“Người yên tâm, đã làm theo lời người dặn, yêu cầu các hiệu sách ở khắp nơi in thêm truyền đơn, cũng đã cho người dán giấy báo khắp nơi về việc người Bắc Mông muốn xâm lược, cho dù bọn họ không tin, cũng có thể câu giờ được một lúc.”
Minh Lan Nhược nhắm mắt điều hòa nội tức, mệt mỏi nói: “Bản thân ta cũng là đại phu, thân thể của ta ta tự biết.”
Cơ thể nàng đặc biệt, Cổ Thần thực ra cũng bị thương không nhẹ, khiến cho cơ thể nàng chỉ cần đi vài bước là đã thở hổn hển.
Nước tiểu của Đại Hoàng tuy rằng là thần dược, nhưng đối với nàng lại phát huy tác dụng rất chậm, nàng muốn nhanh chóng khôi phục cơ thể yếu ớt này, cũng muốn cho Cổ Thần nhanh chóng hồi phục.
Trừ phi cho Cổ Thần ăn Đại Hoàng, lấy độc trị độc, lấy hình bổ hình.
Đương nhiên là nàng không thể làm như vậy được.
Chỉ có thể uống loại thuốc đặc biệt được làm từ độc của Đại Hoàng, tác dụng sẽ nhanh hơn rất nhiều, chỉ là hơi k*ch th*ch một chút.
Mỗi lần uống, cả người đều đau đớn rất lâu, không khác gì lột da.
Nàng nắm chặt lấy bàn, nhắm mắt lại không nhúc nhích.
Nhìn chủ quân của mình môi tái nhợt, trán bắt đầu toát mồ hôi lạnh.
Cảnh Minh vừa lấy khăn lau cho Minh Lan Nhược vừa liếc hắn ta một cái, hắn ta chỉ có thể lui ra ngoài.
Bộ dạng chủ quân chịu đựng nỗi đau đớn này, không thích hợp để cho thuộc hạ nhìn thấy.
Chủ quân thật sự là người tàn nhẫn, để nhanh chóng hồi phục, ngay cả bản thân cũng không tha, quả nhiên không hổ là cháu gái của vị kia.
Không đúng, Tiêu Quan Âm tiểu thư mới là người lợi hại và tàn nhẫn nhất, vị kia cũng là do Tiêu Quan Âm tiểu thư dạy dỗ mà thành.
Có thể coi như là “con gái giống mẹ”.
Trần Ninh âm thầm thở dài, hắn ta không nỡ như Cảnh Minh.
Không biết tình hình bên Đồ thành như thế nào rồi.
…
Đồ thành, phủ huyện lệnh.
Ánh hoàng hôn như phủ lên bầu trời một màu máu đỏ thẫm.
“A, vị khách quý của ta, mau mời vào, để ta giới thiệu cho ngươi biết, đây là trưởng tử của ta – Đạt Nhĩ Hãn.” Mạc Thành Khả hãn vẫn giữ vẻ mặt nồng hậu như một người thúc thúc trên thảo nguyên.
Nếu như trong mắt ông ta không có tia nhìn độc ác loé lên thì tốt rồi.
Thượng Quan Diễm Kiều nhẹ nhàng gật đầu với người thanh niên trông có vẻ hiền lành đứng bên cạnh Mạc Thành Khả hãn: “Đại vương tử.”
Người thanh niên kia mỉm cười, thậm chí còn chắp tay với hắn: “Diễm Vương điện hạ.”
Giọng nói chuẩn xác của người Trung Nguyên, nếu như không phải vẻ ngoài của hắn ta có năm phần giống với Mạc Thành Khả hãn, trong đôi mắt phượng còn mang theo vẻ ngông cuồng của kẻ giang hồ.
Nhìn qua thì giống như một người đọc sách thánh hiền của Trung Nguyên.
Nhưng người đọc sách thánh hiền sẽ không vì để chứng minh bản thân cũng là người kế vị ngai vàng của thảo nguyên mà cưỡi ngựa phi nhanh đến đây ngay trong đêm.
Thấy bọn họ nói chuyện với nhau, Hàn Thúc Nạp nhếch miệng, trực tiếp khiêu khích nói: “Không biết bây giờ Diễm Vương điện hạ cảm thấy ai trong hai huynh đệ chúng ta thích hợp kế vị ngai vàng hơn?”
Lời này thực sự rất vô lễ và khiêu khích, nhưng trong mắt Hàn Thúc Nạp…
E rằng hắn đã là người chết rồi.
Mạc Thành Khả hãn cũng không ngăn cản, ngược lại còn cười hề hề xem kịch hay.
Bọn họ đây là đang nắm chắc phần thắng rồi.
Thượng Quan Diễm Kiều nhướn mày: “Con trai của Mạc Thành Khả hãn không chỉ có hai người các ngươi đâu, hai ngươi chỉ là hai người đến bên cạnh ông ta sớm nhất mà thôi, còn về phần ai mới là người kế vị ngai vàng…”
Hắn dừng một chút, cười nhạo nhìn Mạc Thành Khả hãn: “Nếu như Khả hãn thực sự không thể phân định cao thấp, bản vương có một kiến nghị hay lắm đây.”
Thấy Thượng Quan Diễm Kiều thực sự muốn đưa ra kiến nghị.
Trong lòng Mạc Thành Khả hãn cười nhạo, nhưng trên mặt vẫn mỉm cười hỏi: “Mời điện hạ nói.”
Thượng Quan Diễm Kiều thản nhiên nói: “Hay là cứ như người Miêu Cương nuôi cổ vậy, cho mỗi người con trai của ngươi một trăm binh lính, sau đó nhốt hết vào trong thung lũng, không cho ăn uống, để bọn họ tự sinh tồn, ai sống sót đến cuối cùng, người đó chính là người có bản lĩnh kế vị ngai vàng.”
“Ngươi!” Sắc mặt Hàn Thúc Nạp thay đổi, tức giận muốn mắng người.
Nói năng như vậy, tên Trung Nguyên này căn bản không xem bọn họ ra gì!
“Diễm Vương điện hạ đang nói đùa thôi, đừng nóng giận.” Đạt Nhĩ Hãn bên cạnh lên tiếng, trông rất bình tĩnh.
Tuy rằng vị Diễm Vương điện hạ này trông còn đẹp hơn cả những nữ nhân Trung Nguyên mà hắn ta từng gặp.
Nhưng tính cách của hắn còn tàn nhẫn hơn cả những nam nhân bạo lực trên thảo nguyên như bọn họ.
“Được rồi, vào phủ nói chuyện.” Thấy bầu không khí không đúng, Mạc Thành Khả hãn liền lên tiếng.
Tên tiểu tử Thượng Quan Diễm Kiều này ba câu nói hai câu khiêu khích, khiến cho người ta muốn giết hắn ngay lập tức.
Nhưng, hiện tại ông ta đã dựng sân khấu xong rồi, chỉ còn chờ đưa những con dê ngốc kiêu ngạo này vào, rồi bắn chết để giải trí thôi.
Mạc Thành Khả hãn nheo mắt, ánh mắt u ám đầy sát khí, kiêu ngạo đi, lát nữa xem ngươi còn kiêu ngạo nổi không!
Chờ khi mọi chuyện kết thúc, ông ta sẽ chặt đầu tên Thượng Quan Diễm Kiều xinh đẹp kia xuống, hong khô rồi lấy làm đồ trang trí!
Thượng Quan Diễm Kiều không do dự một chút nào, sải bước chân dài tiến vào trong, Tiểu Tề Tử và Tâm Túc nhìn nhau một cái, lập tức đi theo sau.
Cánh cửa phủ huyện thậm chí còn không đóng, bên ngoài vẫn là những người dân qua lại như thường, nhìn qua thì giống như một bữa tiệc đơn giản vào buổi tối mà thôi.