Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 763

Xuân Hòa xoa xoa mi tâm, cho dù nàng ấy có hôn phu quân của mình trước mặt người ngoài.

Trong hoàn cảnh thập tử nhất sinh đó, trượng phu toàn thân đầy thương tích trở về bên cạnh nàng ấy, thì có làm như vậy cũng không quá đáng.

Đa phần người ngoài chỉ thấy nàng ấy phóng túng, to gan mà thôi.

Nhưng người nàng ấy hôn chính là trượng phu của mình, liên quan gì đến người khác?

Thế nhưng hiện tại, nàng ấy biết được người mình hôn lại là Tiểu Tề Tử, tuy rằng khi đó đối phương đang dịch dung, nhưng tất cả đều là vì cứu nàng ấy.

Nàng ấy làm sao có thể trách Tiểu Tề Tử?

Nữ nhi coi trọng trinh tiết đến đâu, cũng không thể lớn hơn mạng sống.

Xuân Hòa cảm thấy trong lòng có chút bối rối, vừa rồi nàng ấy vẫn luôn cố ý lờ chuyện này đi, giống như thể chỉ cần không nhắc tới, sẽ không có bất kỳ vấn đề gì.

Tiểu Tề Tử lúc đó quá kích động, cũng không để ý đến điểm này.

Nàng ấy vịn tường, chỉ cảm thấy thật sự có chút khó khăn trong việc phân loại và xử lý chuyện này.

“Nhưng nhìn bộ dạng vừa rồi của hắn ta, chắc sẽ xem đó như là cái giá phải trả để cứu ta.” Xuân Hòa lẩm bẩm tự nói.

Dù sao cũng là nàng ấy nợ Tiểu Tề Tử, còn chiếm tiện nghi của tiểu thái giám.

Nhưng mà Tiểu Tề Tử trông cũng không giống loại người so đo tính toán.

Xuân Hòa nghĩ về sau phải đối xử tốt với Tiểu Tề Tử hơn một chút, tiểu thái giám này thật sự quá mềm lòng, khiến người khác phải thương tiếc.

Tính cách như vậy không biết làm sao sống sót trong cung được, người khác đối xử tốt với hắn ta một chút, hắn ta liền dốc hết ruột gan ra, lỡ gặp phải kẻ có tâm địa xấu xa, chẳng phải hại chết Tiểu Tề Tử sao?

Xuân Hòa hạ quyết tâm, cho dù về sau Tiểu Tề Tử có đắc tội Điện hạ, không được Điện hạ yêu thích, nàng ấy cũng sẽ lo liệu chu toàn cho cả đời sau này của hắn ta.

Nữ hộ vệ không biết Xuân Hòa đang lo lắng và suy nghĩ điều gì, chỉ nhỏ giọng nói: “Tề chưởng hình nói đúng, người ra ngoài hơi lâu rồi, em bé ở chỗ nhũ mẫu không chịu ăn, luôn nhớ thương mẫu thân.”

Bảo Xuân Hòa cẩn thận đừng để gió lạnh lùa vào người lúc ở cữ, nếu không về sau sẽ đau nhức khắp người, đau lưng mỏi gối, chuột rút, đau gót chân, Xuân Hòa cũng sẽ không nghe đâu.

Nếu nghe lời thì đã chẳng chạy ra ngoài rồi, haiz…

Xuân Hòa gật đầu, con cái là miếng thịt rớt ra từ trên người mẫu thân, nàng ấy đã mất đi trượng phu, chỉ còn lại chút huyết mạch của trượng phu để mà nương tựa.

Nàng ấy nhất quyết phải tự mình cho con bú, chính là muốn khiến bản thân phân tán sự chú ý, có việc gì đó để làm.

Nỗi bi thương và đau đớn to lớn đến đâu, khi nhìn thấy cục bột mềm mại hồng hào trong lòng, vừa bú sữa vừa ngây ngô nhìn mình.

Hình như đều có thể chịu đựng được.

Đứa trẻ nhỏ bé như vậy, hai bàn chân nhỏ xíu chỉ bằng một bàn tay người lớn, sơ sẩy một chút là có thể chết yểu.

Nhưng lại có thể an ủi trái tim lạnh lẽo này.

Xuân Hòa nghĩ, Đại tiểu thư năm đó sinh con khó khăn như vậy, thậm chí không biết con đường phía trước ra sao, Điện hạ cũng không thừa nhận đứa nhỏ, nhưng Đại tiểu thư vẫn kiên cường mang theo Tiểu Hi liều mạng chiến đấu đến cùng.

Vượt qua hết ải khó khăn này đến ải khó khăn khác, sự kiên cường của nữ nhân so với nam nhân không hề kém cạnh, thậm chí vì con cái còn kiên cường hơn.

Nàng ấy nhất định phải mang theo Bảo Nhi kiên cường vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống, nuôi nấng thằng bé trưởng thành.

Để cho thằng bé noi gương Tiểu Hi công tử thông minh, cần cù, chăm chỉ!

Xuân Hòa kiên định quyết tâm, cũng không muốn để người khác lo lắng, miễn cưỡng kìm nén tất cả đau đớn và bi thương, kiên cường bước về phía sân viện của mình.

Vị Tiểu Hi công tử kiên cường, nỗ lực kia đang làm gì nhỉ?

Cậu bé đang…

“Tay chống gậy trúc đi hết con phố phồn hoa, múa bút viết nên những dòng chữ rồng bay phượng múa, ba bước một câu, bảy bước một bài thơ, nào giống kẻ lang thang cơ chứ, rõ ràng là một tiểu Kim Đồng của bang Cái Bang, bạch liên hoa, bạch liên hoa một đóa sen rơi xuống ha ha ha, vị đại gia, đại nương, ca ca, tỷ tỷ… làm việc thiện tích đức, Bồ Tát tối nay sẽ ghé thăm nhà người đó…”

Thiếu niên hát khúc Liên Hoa Lạc khất thực cao hơn thắt lưng người lớn một chút, ước chừng bảy tuổi.

Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn bị bôi nhọ bẩn, mặc bộ đồ rách rưới của kẻ hành khất, nhưng đôi lông mày thanh tú lại đẹp như ngọc bích được tinh luyện qua.

Tay phải cầm một cây gậy tre, tay trái bưng cái bát vỡ, đứng trong đám người ăn xin, hát chung một bài hát xin ăn Liên Hoa Lạc, thế nhưng tiền thưởng nhận được lại nhiều hơn người khác rất nhiều.

Không sai, phụ thân mẫu thân oai phong lẫm liệt đi đánh giặc, còn ta đây, he he, vui vẻ đi làm ăn mày!!

Tiểu Hi nhìn sắc trời, ừ nhỉ, sắp mưa rồi, phải về thôi, mai lại ra xin ăn một ngày nữa là phải đi rồi.

Cậu bé bắt đầu đếm tiền thưởng nhận được ngay trên đường.

Đám ăn mày bên đường nhìn chằm chằm vào tiểu khất cái ngoại lai này với ánh mắt đỏ ngầu, trong bát có nhiều tiền như vậy, không, trong túi vải bên hông cậu bé còn nhiều tiền hơn.

“Này, tiểu tử kia, ngươi là cái thá gì, đây là địa bàn của bọn ta, mau giao tiền ra đây, nếu không đừng trách bọn ta không khách khí!”

Bảy, tám tên ăn mày to lớn thấy cậu bé chuẩn bị bỏ đi, bỗng nhiên xông ra chặn trước mặt cậu bé, hung dữ nói.

Tiểu Hi làm như không thấy, nhanh chóng đổ hết tiền vào trong túi, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo lên cười với bọn họ…

“Các vị thúc thúc, ca ca, ta mới tới nơi này, không hiểu quy củ, hiếu kính các vị là chuyện nên làm, ta ở ngay con hẻm phía trước, ta còn chút tiền, đều lấy ra cho các vị thúc thúc uống rượu, ngày mai ta tới đây, có thể xin ăn tiếp được chứ?”

Bảy, tám tên ăn mày to lớn thấy tiểu khất cái tinh xảo này biết điều đến mức “ngu ngốc” như vậy, đều ngơ ngác nhìn nhau, trong thoáng chốc có chút hổ thẹn.

A, bắt nạt trẻ con hình như không tốt lắm.

Nhưng rất nhanh, bọn họ liền phản ứng lại, bọn họ là ăn mày mà, đã đủ yếu đuối rồi, còn cần phải áy náy cái gì.

“Được rồi, đi theo ngươi lấy tiền, nhưng địa bàn này là của bọn ta, ngươi hãy đi chỗ khác!” Bảy, tám tên ăn mày bá đạo nói.

Một đám ăn mày hùng hổ đi vào một con hẻm.

Tên ăn mày dẫn đầu nhìn khuôn mặt tinh xảo và bàn tay trắng nõn của Tiểu Hi, ánh mắt nheo lại.

Tên nhóc này lớn lên đẹp đẽ như vậy, không biết là con cháu nhà giàu sang nào, gia đạo sa sút mới lưu lạc đến đây.

Nếu bán cậu bé vào thanh lâu đặc biệt hoặc một số gia đình giàu có để làm thú vui, nói không chừng sẽ kiếm được một khoản tiền lớn.

Hắn ta nảy lòng tham, không thèm để ý đến chút tiền lẻ kia nữa, hướng đồng bọn ra hiệu bằng ánh mắt.

Đám đồng bọn trao đổi ánh mắt mờ ám, đều hiểu ý đồ của lão đại, âm thầm lấy ra một cái bao tải lớn.

Chỉ là bọn chúng không nhìn thấy, sau khi bọn chúng đi vào con hẻm, ở đầu cầu đá bên cạnh con hẻm, một đám ăn mày khác chứng kiến toàn bộ sự việc, không khỏi rùng mình một cái, âm thầm thắp nhang cho đám người kia.

Mẹ nó, tên ma đầu lùn kia lại bắt đầu hành động rồi…

May mà tiểu tử đó rốt cục cũng chịu rời khỏi địa bàn của bọn họ, đi gây họa cho đám người đối diện rồi, thật đáng ăn mừng!!

Tiểu Hi đi vào trong hẻm, bỗng nhiên dừng bước, xoay người nhìn về phía bảy, tám tên ăn mày kia.

Cậu bé liếc mắt một cái liền nhìn thấy cái bao tải trong tay bọn chúng, cậu bé nghiêng đầu cười tủm tỉm với bọn chúng –

“Các vị thúc thúc, có phải các vị thấy ta đáng yêu, muốn hỏi ta thích loại bao tải nào, sau đó nhét ta vào mang đi không?”

Bọn ăn mày nhìn thấy nụ cười ngây thơ vô số tội của cậu bé, trong nháy mắt lại dâng lên chút áy náy.

Nhưng nghĩ đến tiền tài đang vẫy gọi, tên cầm đầu hung ác cười lớn, xách bao tải đi về phía cậu: “Biết điều là tốt, nhóc con, ngươi cho bọn ta tiền uống rượu, bọn ta tìm cho ngươi một nơi ăn sung mặc sướng, không cần phải đi xin ăn mà có người nuôi.”

Tiểu Hi cười với hắn ta: “Được ạ!”

Sau đó, không lâu, trong con hẻm yên tĩnh vang lên những tiếng kêu thảm thiết.

Trong hẻm.

Một bóng dáng nhỏ bé đứng giữa bảy, tám người đang nằm la liệt trên đất, tất cả đều trúng một chiêu, từng người từng người nằm rạp trên đất nôn ra máu.

Tiểu Hi xoa xoa nắm tay, hàng lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẻ mặt phiền muộn: “Chậc, không khống chế tốt lực đạo, rõ ràng chỉ muốn đánh cho các ngươi nôn khan, thế mà lại đánh đến mức hộc máu, việc này không ổn rồi.”

Nói xong, cậu bé ngồi xổm xuống, túm lấy tóc tên cầm đầu, tùy ý kéo hắn ta đứng lên.

Khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy áy náy nói: “Này, ta nói trước, nếu nội tạng của các vị thúc thúc có bị thương, thì hãy mau chóng đi tìm đại phu mua thuốc uống, sau đó nên ăn uống thanh đạm, đừng tùy tiện di chuyển, nằm trên giường nửa tháng, nếu không sẽ dễ chết đấy.”

Tên ăn mày cầm đầu bị túm tóc đến mức da đầu muốn rách ra, nhưng chỉ có thể sợ hãi muốn khóc.

Tại sao tên tiểu tử lùn này trông rất thành thạo, chẳng lẽ chuyên môn tìm người để luyện tập sao?

Ngay cả việc người bị thương nên điều trị như thế nào cũng rất am hiểu.

Đúng vậy, là tên tiểu tử lùn, bọn chúng tuyệt đối không thể tin tưởng người trước mặt là một đứa trẻ.

Đặc biệt là sau khi cậu bé dùng tay không đập thủng một lỗ trên tường, loại người này mà không biết võ công nội lực thì là cái gì?

Bọn chúng đã đắc tội với nhân vật tà môn nào đó trên giang hồ rồi.

Tiểu Hi nào quan tâm người khác xem cậu bé là người lớn hay người lùn, từ nhỏ cậu bé đã sớm trưởng thành, những năm đầu mẫu thân ở bên cạnh, cậu bé thường xuyên làm nũng, ngoan ngoãn ôm đùi mẫu thân.

Hai năm nay, mẫu thân bận rộn chinh chiến bên ngoài, không ở bên cạnh, chỉ có A Cổ ma ma chăm sóc cậu bé, bà lão làm sao quản được cậu bé chứ.

Hơn nữa vốn là người thân cách đời, lại còn cách hẳn ba đời, bà cố ngoại lại cưng chiều hết mực.

Ba năm nay, cậu bé đương nhiên là muốn làm gì thì làm~

Cứ làm gì khiến bản thân vui vẻ là được!

Tiểu Hi nhìn tên ăn mày cầm đầu đang có vẻ mặt hoảng sợ, nước mắt nước mũi giàn giụa, thuận tay ném túi tiền xin được vào lòng hắn ta: “Này, cầm lấy đi chữa bệnh cho các huynh đệ đi.”

Tên ăn mày cầm đầu dù đau đớn đến đâu, lúc này cũng phải bò dậy dập đầu: “Đa tạ đại gia.”

Những tên ăn mày khác có chút ngơ ngác, đây là chuyện gì, bị đánh xong lại được cho tiền?

Tuy rằng không nhiều, nhưng đối với bọn họ mà nói, số tiền này đủ để chữa bệnh ăn uống trong những ngày này.

Nhưng chuyện khiến bọn họ phải thay đổi tam quan vẫn còn tiếp tục…

Tiểu Hi nhìn tên ăn mày cầm đầu, nhướng mày: “Ngươi cảm ơn ta làm gì, số tiền này không phải để cho ngươi chữa bệnh, mà là cho huynh đệ của ngươi.”

Tên ăn mày cầm đầu: ???

Tại sao lại cô lập hắn ta, rõ ràng hắn ta bị đánh nặng nhất.

Những tên ăn mày khác: Như vậy cũng được, bớt đi một người chia chẳng phải là chuyện tốt sao?

“Đại gia… Tại sao…” Tên ăn mày cầm đầu nhịn không được hỏi.

Tiểu Hi nhìn hắn ta, nhướng mày: “Bởi vì ta còn muốn đánh ngươi, cho nên ngươi không cần nữa, số tiền này không mua được thuốc chữa khỏi cho ngươi đâu.”

Nói xong, cậu bé không chút lưu tình đá một cước vào g*** h** ch*n tên ăn mày…

Tên ăn mày cầm đầu lập tức mặt mày tái mét, phát ra tiếng kêu thảm thiết phi nhân loại, sau đó liền im bặt.

Không biết là đau đến ngất đi, hay là đau đến chết.

Nếu là trường hợp trước, vậy thì sau khi hắn ta tỉnh lại, cũng sẽ rất nhanh biến thành trường hợp sau.

Tiếng “gà bay trứng vỡ” trầm đục vang lên trong nháy mắt khiến cho tất cả những tên ăn mày xung quanh không chỉ đau trứng, mà còn trực tiếp che h* th*n tè ra quần.

Quá đáng sợ, đây quả thực là một tên sát tinh hỉ nộ vô thường!

Tiểu Hi đánh xong mới cười tủm tỉm nói với bọn họ: “A, bản thiếu gia ghét nhất là bị nhìn bằng ánh mắt dâm tà, các ngươi làm chuyện bắt cóc buôn người cũng không ít đâu, về sau muốn làm chuyện như vậy, thì hãy sờ thử xem thứ ở dưới háng mình có gánh vác nổi hay không.”

Nói xong, cậu bé thổi thổi nắm tay, chuẩn bị rời đi, giấu công danh mình vừa tạo ra.

Nhưng ngay sau đó, một bóng dáng hơi còng lưng, bên hông đeo một cái bầu rượu xuất hiện trong con hẻm.

Thậm chí không ai nhìn thấy bà xuất hiện như thế nào, cứ như thể đã ở đó từ trước rồi.

Lão bà ăn mày dị tộc kia chống gậy chậm rãi đi tới.

“Leng keng leng keng” Các loại trang sức kỳ dị trên cây gậy của bà phát ra âm thanh trong trẻo lạnh lẽo, thần bí khó lường.

Bà vừa xuất hiện, đám ăn mày lập tức nhận ra trang phục của bà: “Bàn Sơn lão thái thái…”

Vị lão thái thái này, trong giang hồ Cái Bang nổi danh lừng lẫy, người chưa từng gặp bà ta cũng từng nghe qua cách ăn mặc của bà là như thế nào.

Có người nói không biết bà bao nhiêu tuổi, vẫn luôn sống trong lăng mộ, thậm chí không biết có phải là người hay không.

Lão thái thái âm trầm kia lại không để ý tới bọn họ, mà đi tới trước mặt Tiểu Hi: “Đây chính là chuyện ra ngoài mua bánh ngọt mà con nói?”

Tiểu Hi: “Thái bà bà, người nghe con giải thích…”

Ngay sau đó, lão thái thái cười lạnh, xách tai cậu bé đi ra ngoài: “Còn nhỏ tuổi đã không học tốt, chạy ra ngoài đánh nhau, ngay cả mẫu thân con cũng không dám lừa gạt ta như vậy.”

Sau đó, đám ăn mày nhìn thấy tên sát tinh đáng sợ vừa rồi cứ như vậy đáng thương cầu xin bà lão, giống như vô số đứa trẻ bình thường khác, bị phụ huynh xách tai lôi đi.

Đám ăn mày nhìn tên đại ca sống chết chưa rõ của mình: “…”

Nghe nói Bàn Sơn lão thái thái mấy năm trước đi trộm mộ hoàng thất Tây Chu, nhặt được một đứa bé quỷ dị mang về nuôi, người trong giang hồ gọi là Tạ Lĩnh ma đồng.

Ngay cả núi cũng có thể dời, thì việc bẻ đầu móc não người khác chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay hay sao, trách không được đáng sợ như vậy.

Đều là nửa người nửa quỷ…

Đám ăn mày sau lưng lạnh toát, lại tè ra quần.

“Thái bà bà, thái bà bà, con sai rồi, con chỉ muốn kiếm chút lộ phí trên đường chúng ta lên kinh tìm phụ thân, tìm hiểu chút phong thổ nhân tình mà thôi.”

Tiểu Hi ngồi trên xe ngựa, che lỗ tai, đáng thương vô cùng chớp chớp đôi mắt to nhìn A Cổ ma ma.

A Cổ ma ma cười lạnh: “Tiểu tử thối nhà con, cho rằng thái bà bà ta đây già rồi dễ lừa gạt, con tìm hiểu phong thổ nhân tình chính là đi đến đâu gây chuyện đến đó, đánh người Cái Bang một trận, lấy bọn họ ra luyện tập khống chế lực đạo, không coi ai ra gì sao?”

Dọc đường đi, các phân đà Cái Bang đều náo loạn, cầu xin tha thứ.

Tiểu Hi lúc này mới biết bản thân đã hoàn toàn bại lộ, bĩu môi: “Nhưng bọn họ không coi con là người, con mới không coi bọn họ ra gì, sau này con muốn nối nghiệp người, gia nhập Cái Bang, con quyết định sau này sẽ làm bang chủ Cái Bang vĩ đại, không thể không chỉnh đốn đám người xấu xa kia.”

Cậu bé đánh đều không phải hạng tốt đẹp gì, bình thường làm việc ác thì đánh cho một trận, ví dụ như tên buôn bán trẻ con hôm nay, cậu bé mới xuống tay tàn nhẫn.

Cái gì? Tiểu Hi công tử sau này muốn làm bang chủ Cái Bang vĩ đại?

Ô Tang cô cô đang đánh xe suýt chút nữa lật xe.

A Cổ ma ma thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu, che ngực: “Tiểu tử thối nhà con… nói cái gì vậy hả?!”

Nào có vị hoàng tôn nào sau này lại đi làm bang chủ Cái Bang, chẳng phải sẽ khiến bách tính thiên hạ cảm thấy Đại Yến sắp tiêu vong hay sao.

“Làm ăn mày thì sao? Không cần tự mình bỏ ra một đồng nào, trong thiên hạ này còn môn phái nào có nhiều người hơn Cái Bang, hơn nữa còn là bang phái có tin tức linh thông nhất thiên hạ!”

Tiểu Hi vô cùng đường hoàng nói!

Thần lực bẩm sinh của bản thân, cậu bé cũng phải học cách từ từ khống chế, tránh cho việc ra tay không phân nặng nhẹ, vô tình đánh chết người ta.

Tiểu Hi cảm thấy lý tưởng của mình vô cùng vĩ đại.

Phụ thân mẫu thân đều đã dựa vào bản lĩnh của mình mà tạo dựng được một vùng trời đất, cậu bé có cố gắng thế nào cũng không thể vượt qua phụ mẫu!

Vì vậy, cậu bé muốn tạo dựng một vùng trời đất ở lĩnh vực mà phụ mẫu không giỏi… Ví dụ như, Cái Bang!