Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 761

Hồng tỷ vẫn còn lo lắng: “Nhưng nếu bọn chúng tra tấn Minh quốc công thì sao?”

Minh Lan Nhược khẽ nheo mắt: “Cho nên, hiện tại ta sẽ viết ba phong thư, một phong gửi về cho quân trấn thủ Lộc Nguyên thành, hai phong còn lại bằng mọi giá phải đưa đến tay Lăng Ba và Đại Vu sư.”

Tướng lĩnh trấn thủ Lộc Nguyên thành nếu có tư lợi hoặc toan tính khác, có thể sẽ giấu nhẹm hồi âm của nàng.

Vậy nên, nàng phải đảm bảo lúc Thượng Quan Hoành Nghiệp lộ diện ở nơi nào đó, nhất định sẽ nhận được thư của nàng.

Thượng Quan Hoành Nghiệp có thể sẽ che giấu thân phận kỹ lưỡng, nhưng người bên cạnh hắn ta tương đối sẽ lơi lỏng hơn một chút.

Lăng Ba và Đại Vu sư đều là người không thể thiếu bên cạnh Thượng Quan Hoành Nghiệp, lợi ích của bọn họ và Thượng Quan Hoành Nghiệp ít nhất hiện tại là giống nhau.

Đặc biệt là Đại Vu sư, trên người hắn ta có cổ trùng, người Cổ Miêu có khả năng để tìm được hắn ta.

Đây cũng là lý do vì sao A Cổ ma ma nhiều năm như vậy ở Trung Nguyên mênh mông biển người, vẫn luôn khiêm tốn như thế.

Chỉ cần hơi lộ diện và cao điệu một chút, sẽ dễ dàng bị người Cổ Miêu để mắt tới.

Quan Duyệt Thành đã cho người mang giấy bút tới: “Chủ quân định viết gì ạ?”

Minh Lan Nhược cầm bút tùy ý viết xuống cùng một tờ giấy ba dòng chữ rồng bay phượng múa…

Thượng Quan Hoành Nghiệp, Lộc Nguyên này lão nương muốn rồi, ngươi muốn dùng Huyết Cổ chữa khỏi cái thân thể tàn tạ kia, cha ta phải bình an vô sự, nếu không đừng nói Huyết cổ, đầu ngươi ta cũng đánh cho nát!

Viết xong, nàng tùy ý xé thành ba mảnh, ném cho nữ hộ vệ bên cạnh: “Viết loại thư này căn bản không cần lãng phí ba tờ giấy, đi tìm cho bổn chủ quân ba cái phong thư để đựng.”

Uy h**p người khác, kỳ thực là đối phương không có gì cầu xin mới có thể uy h**p được, khi có cầu xin, ai uy h**p ai cũng chưa chắc.

Mọi người nhìn ba mảnh giấy bị xé méo mó không ra hình dạng kia: “…”

Thượng Quan Hoành Nghiệp sợ là nhìn thấy tờ giấy ‘hiệp ước’ này, không cần đọc nội dung, nhìn giấy cũng có thể tức chết.

Cái tính tình thô lỗ của Cảnh Minh, xem ra ít nhiều gì cũng ảnh hưởng đến chủ quân.

Minh Lan Nhược xử lý xong chuyện, xoay người xách roi đi ra ngoài.

Đóa Ninh nghe vậy lập tức sải bước chân dài đi theo ra ngoài.

Nàng ta thích nhất chính là khí chất quả quyết và sự thông minh sắc bén của Minh Lan Nhược.

Cha ruột bị bắt, Minh Lan Nhược vẫn có thể trong nháy mắt bình tĩnh lại phân tích được mất lợi hại, tình hình địch ta và mâu thuẫn.

Sau đó nàng kết hợp các loại chứng cứ, nhanh chóng từ hành vi của địch nhân phán đoán ra ý đồ thực sự của đối phương, trực tiếp nắm bắt điểm này đưa ra ứng phó hung hãn dứt khoát.

Theo Minh Lan Nhược càng lâu, nàng ta càng thêm thấu hiểu việc mình thất bại trong cuộc tuyển chọn Thánh nữ.

Thậm chí cảm thấy, nàng ta mà thắng được, mới là gặp quỷ.

Nhân mã của Minh Lan Nhược đã sớm chuẩn bị chỉnh tề, đang chờ đợi xuất phát.

Chỉ chờ chủ quân dẫn đường công Đồ thànhạt đất.

Cảnh Minh và Trần Ninh lập tức cũng đội mũ giáp theo sau đuổi theo ra ngoài.

Một người là thị vệ thủ lĩnh bên cạnh Minh Lan Nhược, một người gánh vác trách nhiệm chi viện chủ quân.

Cảnh Minh nhìn Minh Lan Nhược lật người lên ngựa, tiến lại gần, làm bộ giúp nàng điều chỉnh dây cương, hơi lo lắng nắm lấy bàn tay đang run rẩy của nàng hỏi…

“Đại tiểu thư, người thật sự không lo lắng cho Minh quốc công sao?”

Rõ ràng vừa rồi đại tiểu thư đầy khí thế, bàn tay nắm dây cương lại đang run rẩy.

Minh Lan Nhược nhắm mắt lại, lại mở mắt ra, hốc mắt hơi đỏ, tự giễu cười khổ.

“Sao ta có thể không lo lắng cho phụ thân, nhưng ta không thể lộ ra bộ dạng yếu đuối bất an, cũng không thể bị dọa cho rụt rè do dự.”

Lâm trận, chủ quân không thể yếu đuối, nàng mà yếu đuối, một khi để lộ bị người ta nắm thóp.

Như vậy, rất có thể ảnh hưởng đến toàn cục được củng cố bằng hy sinh của bao nhiêu người.

Không phải chỉ có nàng mới có phụ thân, dưới trướng nàng hàng ngàn hàng vạn nhi tử Xích Huyết và tỷ muội đều có phụ thân, thậm chí còn có cha con cùng ra trận.

Nàng chỉ có thể vắt óc suy nghĩ kế sách chiến thắng, đưa ra phán đoán, chế định kế hoạch bảo vệ phụ thân!

Nhưng nàng chỉ có thể nói kế hoạch này có khả năng thành công rất lớn, nhưng nhỡ đâu thất bại thì sao?

Nàng không dám nghĩ, cũng không thể nghĩ.

Nhưng nàng không thể quay đầu lại! Không thể quay đầu lại!

Nàng không chỉ là đại tiểu thư Minh gia, còn là chiến sĩ, gánh vác tính mạng của bao nhiêu người, chỉ có thể mở đường máu xông pha tiến về phía trước.

“Đại tiểu thư, chúng ta cùng nhau, Thượng Quan Hoành Nghiệp còn muốn bắt được người nhất định sẽ không thật sự làm gì đối với lão quốc công!” Cảnh Minh cũng đỏ mắt.

Minh Lan Nhược gật đầu: “Ừm!”

Nàng lạnh lùng nhìn bức tường thành không xa, trong mắt lóe lên ánh sáng như lửa, giơ cao thanh kiếm: “Quỷ Kỳ Lân, theo ta xuất chiến!”

Phía sau cưỡi trên chiến mã mặc giáp đặc thù, trông lạnh lẽo và đáng sợ như ác quỷ xuất hiện trong rừng rậm, binh lính giơ cao cây thương hình dạng đặc biệt trong tay, đồng thanh hướng lên trời gầm rú…

“Chiến! Chiến! Chiến!”

Ở giữa còn xen lẫn tiếng gầm rú của mãnh thú trong rừng rậm: “Gào rú ——!” “Ngaooo ——!”

Như cơn gió trong rừng rậm, chiến sĩ đặc thù theo sát nữ vương của bọn họ lao về phía Lộc Nguyên thành.

……

Những tiếng gầm rú của vạn thú kia khiến cho binh lính Đế quân đang bắn tên trên Lộc Nguyên thành giật mình một cái.

Cung tên trong tay suýt chút nữa đã rơi mất.

Ngay cả chiến mã trong thành cũng hoảng sợ dậm chân loạn xạ.

Sợ hãi sư tử báo hổ là bản năng của động vật ăn cỏ, có con chiến mã bị dọa đến mức hất ngã chủ nhân trên lưng, cũng có con trực tiếp sợ hãi đến mức ngã xuống đất.

“Ngu xuẩn, đó cũng không phải mãnh thú thật, là đám man di Quỷ Kỳ Lân kia đang học tiếng kêu của mãnh thú, đám người Nam Man kia dựa vào thứ này để săn bắn, cũng có thể dọa đến đám ngựa ngu ngốc của các ngươi sao!”

Một vị tướng Đế quân bị chiến mã của mình hất ngã lăn xuống, được người ta giúp đỡ vừa leo lên thành lâu, vừa chửi ầm lên.

Binh lính trên thành lâu nghe thấy đều không nhịn được cười khổ, đúng vậy, ai cũng biết đây là kế sách và phương pháp đánh vào tinh thần của địch nhân của Quỷ Kỳ Lân.

Nhưng ai nghe thấy những tiếng gầm rú kia, nhìn thấy bộ dạng kỳ quái đáng sợ hoàn toàn khác với kỵ binh Trung Nguyên kia mà không giật mình?

Trong lòng bọn họ đều có cảm giác không ổn —— Lộc Nguyên thành, e là không giữ được nữa rồi!

“Chết tiệt! Chết tiệt! Yêu nữ Minh Lan Nhược kia quả nhiên nhẫn tâm, thật sự ngay cả tính mạng của cha ruột cũng không cần!”

Chủ soái Lộc Nguyên thành sắc mặt khó coi tới cực điểm.

Ông ta làm sao cũng không ngờ theo phân phó của bệ hạ gửi thư và đồ vật đi, không những không khiến Minh Lan Nhược kiêng dè, ngược lại hình như còn kích động sự phẫn nộ của nàng và Quỷ Kỳ Lân.

Đặc biệt là sau khi nhìn thấy bức thư Minh Lan Nhược cho người gửi tới, ông ta choáng váng mặt mày, không biết làm sao lại nảy ra một ý nghĩ —— xong rồi.

. . .

Minh Lan Nhược kết hợp binh sĩ Đằng Giáp đến từ vùng đất Miêu Cương cùng với Cổ Miêu, thông qua sự huấn luyện đặc biệt của Xích Huyết đã tạo nên đội quân Quỷ Kỳ Lân. Đội quân này đã vượt qua cả đội quân thiết kỵ Thiết Giáp Xích Huyết trước kia, trở thành nỗi khiếp sợ khiến người người nghe tiếng đã phải mất mật.

Ngoại trừ việc tác chiến trên bình nguyên rộng lớn không bằng trọng kỵ binh ra, đội quân tinh nhuệ dưới trướng Minh Lan Nhược đánh đêm hay là tác chiến trên núi rừng, giao chiến gần thật sự khiến người ta toát mồ hôi hột.

Xét cho cùng binh lính Đằng Giáp vốn đã giỏi leo trèo các loại núi cao hái thuốc săn bắn, thủ đoạn săn bắn đối phó với dã thú lại hung ác độc địa.

Hiện tại lại có Vô Danh tiên sinh chế tạo ra các loại vũ khí công thành kỳ lạ, cộng thêm Minh Lan Nhược phối hợp chế tạo ra các loại khói độc, khói mê.

Lần này thật sự nghịch thiên.

Ngay cả các lão tướng Xích Huyết cũng lén lút tụ tập lại thảo luận nếu Minh Lan Nhược là kẻ địch, trong tay có một đội quân hung hãn đáng sợ như vậy, Xích Huyết đối đầu có bao nhiêu phần thắng.

Mọi người tính toán một hồi, dù suy đoán như thế nào, kết quả tốt đẹp nhất cũng là —— chiến thắng trong bi thảm.

Lấy người làm bia đỡ đạn, liều mạng xông lên.

Kết quả tệ nhất chính là lưỡng bại câu thương, thậm chí là thất bại.

Chính là sự tồn tại của đội quân thân tín này dưới trướng Minh Lan Nhược, cũng khiến cho những lão tướng vốn còn nghi ngờ việc nàng tuổi còn trẻ lại là nữ nhi đã trở thành chủ quân Xích Huyết, từ nay tâm phục khẩu phục.

Chỉ có thể thốt lên một câu —— Muôn dặm đường núi Đan Sơn hoa đồng nở rộ, tiếng chim phượng non trong trẻo hơn cả phượng già.

……

Dương Đình thành

“Điện hạ đã chiếm được kinh thành, Minh đại tiểu thư cũng sắp chiếm được Lộc Nguyên thành rồi, hai nơi này một khi đều nắm trong tay, kẻ mới lên ngôi kia thất bại cũng chỉ là việc trong vài tháng nữa.”

Nam tử thanh tú ngồi dựa vào thành giường có chút nhợt nhạt gầy yếu, xương quai xanh lộ ra ngoài y phục cũng có chút sắc bén.

Mái tóc màu gỗ đàn hương buông xuống vai được hắn ta tùy ý dùng dây buộc lại phía sau.

“Ngài vẫn nên an tâm uống thuốc dưỡng thương cho tốt đi, đừng lo lắng nhiều như vậy, Tề chưởng hình.”

Đấu Túc thở dài, bưng chén thuốc tới, đặt trước mặt Tiểu Tề Tử.

Tiểu Tề Tử nhìn chén thuốc đen ngòm phản chiếu khuôn mặt của mình, không khỏi nhíu mày, càng thêm tự ti khinh bỉ bản thân…

“Nếu như ta không học nghệ không tinh, năm đó ở trong núi đã không không cứu được người, cũng sẽ không bị thương nặng như vậy, bây giờ chỉ có thể nằm ở chỗ này, trơ mắt nhìn Điện hạ xông pha trận mạc.”

Hắn ta là tâm phúc của Điện hạ, ai từng thấy tâm phúc vào lúc chủ quân cần nhất lại không ở bên cạnh chứ?

Công công ở Tây Bắc cùng Điện hạ tọa trấn, điều binh khiển tướng, ngay cả Ngân Hồ cũng ở kinh thành chém giết, vậy mà mình lại nằm liệt trên giường bệnh.

Đấu Túc thấy vậy, nhịn không được nói: “Ngài hà tất phải tự trách mình như vậy, lão quân y đã nói điều này đối với bệnh tình và sự hồi phục của ngài không có một chút lợi ích nào, nếu để cho Điện hạ biết được, chẳng phải là lại thêm phiền não cho ngài ấy sao.”

Tiểu Tề Tử trầm mặc một lúc, trong lòng buồn bực, nhưng cũng biết Đấu Túc nói đúng, hắn ta phải mau chóng khỏe lại mới có thể trở về bên cạnh Điện hạ.

Cũng mới có thể rời xa Dương Đình thành.

Hắn ta tỉnh lại đã lâu như vậy rồi, cũng một chút cũng không dám đi gặp Xuân Hòa.

Hắn ta sợ giống như trong những giấc mơ khi hôn mê, nhìn thấy ánh mắt oán hận của nàng ấy, chất vấn hắn ta vì sao không cứu được Chu Như Cố.

Càng sợ nàng ấy hướng về phía hắn ta tuyệt vọng rơi lệ, khiến hắn ta lòng đau như cắt.

Nếu đã như vậy, chi bằng sớm rời khỏi Dương Đình, đi hiệu lực cho Điện hạ.

Chờ sau khi đại nghiệp của Điện hạ và đại tiểu thư thành công, hắn ta sẽ tự mình đến cửa thỉnh tội, mặc cho Xuân Hòa xử lý.

“Hắn ta không uống thì thôi, bày ra bộ dạng này cho ai xem chứ.” Một giọng nữ êm dịu bỗng nhiên vang lên ở cửa.

Tiểu Tề Tử sửng sốt, lạnh lùng nhìn Đấu Túc: “Ai cho ngươi để tỷ ấy vào trong viện…”

“Sao vậy, hiện tại đã chán ghét ta đến mức không cho ta bước vào trong viện của ngươi một bước sao?” Xuân Hòa vịn tay nữ vệ, xách váy đi vào.

Đấu Túc vẻ mặt vô tội xòe tay về phía Tiểu Tề Tử: “Ta cũng không biết gì cả, ta cũng là nhất thời bận rộn nên quên dặn dò người canh cửa.”

Hắn ta không thể nhìn nổi vị chưởng hình này có phong thái của chủ quân lại có bộ dạng ốm yếu thế này.

“Ngươi…” Tiểu Tề Tử thực sự muốn bị Đấu Túc chọc tức chết, trừng mắt nhìn hắn ta.

Lũ tiểu tử này đã quên vì sao chức vị của hắn ta là chưởng hình rồi sao?

Đấu Túc giả vờ không thấy, quay người liền chuồn mất.

Phượng hoàng ngã xuống đất không bằng gà… à không, là chưởng hình yếu ớt không có một chút uy h**p nào.

Xuân Hòa đi đến trước mặt hắn ta, lạnh lùng nói: “Ngươi học ai không học, lại học theo vị gia kia của ngươi, thỉnh thoảng lại tự oán tự ai, u sầu như vậy làm gì, vị gia kia của ngươi bị bệnh li hồn, ngươi lại không phải.”

Tiểu Tề Tử nghẹn lời.

Trước mặt hắn ta mà lại nói xấu chủ quân mà hắn ta thề chết trung thành, có thích hợp không?

Vừa hay lại nói trúng tim đen.

Cuối cùng hắn ta vẫn cúi đầu, nhẹ giọng gọi một tiếng: “Xuân Hòa…”

Hắn ta dừng một chút, nhưng vẫn là không nói ra lời kia… xin lỗi.

Bởi vì điều đó sẽ khiến hắn ta nhớ tới chuyện của Chu Như Cố, cũng sẽ nhớ tới lời hứa mà mình nợ nàng ấy.

Hơn nữa, bây giờ Xuân Hòa vẫn đang ở cữ, cả phủ trên dưới đều giấu chặt chuyện Chu Như Cố chết trận.

Cơ thể nàng ấy lúc sinh con bị tổn thương, mọi người đều sợ nàng ấy đau buồn quá độ mà xảy ra chuyện.

Thi thể cũng đã nghĩ cách dùng băng để bảo quản.

Càng như vậy, hắn ta càng không dám gặp Xuân Hòa, bản thân hắn ta là người giỏi che giấu nhất.

Nhưng trước mặt Xuân Hòa, hắn ta không thể giả vờ được, sợ mình lỡ lời mà để lộ tất cả tâm tình, khiến nàng ấy nghi ngờ.

Xuân Hòa là cô nương tế nhị nhạy cảm như vậy.

Cũng không biết năm đó Điện hạ làm sao có thể trước mặt Đại tiểu thư uyển chuyển dùng nhiều thân phận như vậy.

Người bên cạnh Điện hạ nói hắn ta có phong thái của Điện hạ, bây giờ xem ra, hắn ta kém xa chủ tử rồi.

Tiểu Tề Tử nhắm mắt lại, có chút mệt mỏi nằm xuống: “Xuân Hòa, vết thương của ta quá nặng, cơ thể không thoải mái thì thôi, không thể dốc lực cho Điện hạ, thực sự khiến ta không yên lòng, không phải không cho tỷ đến thăm, mà là trong lòng quá mệt mỏi.”

Nói rồi hắn ta bỗng nhiên nhớ tới điều gì đó, vội vàng nhìn về phía nữ hộ vệ bên cạnh Xuân Hòa, ánh mắt lạnh lùng mang theo giận dữ…

“Các ngươi làm sao có thể để Xuân Hòa ra ngoài như vậy, tỷ ấy vẫn đang ở cữ, không thể gặp gió!”

Nữ hộ vệ kia nhìn hắn ta không nói gì, chỉ hơi cúi đầu.

Ngược lại Xuân Hòa nhìn Tiểu Tề Tử, nhướng mày: “Sao vậy, cuối cùng cũng dám nhìn thẳng vào ta rồi sao?”

Tiểu Tề Tử nhìn nữ tử trước mặt mặc một thân y phục màu xám rộng rãi nhưng lại khiến khuôn mặt thanh tú của nàng ấy càng thêm trắng nõn thanh lịch.

Sau khi sinh con, Xuân Hòa trông mũm mĩm hơn một chút, nhưng không phải béo, chỉ là càng thêm ra dáng nữ nhân.

Giống như quả đào đã chín vậy, có một vẻ đẹp mê hoặc khác hẳn.

“Sinh con rồi, Xuân Hòa tỷ tỷ trông càng xinh đẹp hơn.” Tiểu Tề Tử cong cong khóe miệng, lộ ra nụ cười chân thành.

Hắn ta chỉ có thể nói những chuyện liên quan đến bản thân Xuân Hòa, ví dụ như chân thành khen nàng ấy một câu, có lẽ lát nữa sẽ nhắc tới đứa bé.

Hắn ta thật sự rất sợ nàng ấy hỏi tới chuyện của Chu Như Cố.

Nói dối sao… Nếu hôm nay nói dối, quay đầu lại nàng ấy sẽ càng hận hắn ta hơn.

Xuân Hòa nhàn nhạt hạ mắt xuống, v**t v* tóc mai: “Đương nhiên là xinh đẹp hơn rồi, ta sinh con có quân y, nhũ mẫu, rất nhiều nữ hộ vệ chăm sóc cẩn thận, ngay cả đứa bé vốn dĩ không cần ta tự mình cho bú, nhưng ta vẫn kiên trì tự mình cho con bú.”

Tuy rằng nhà giàu sang, thực sự không có chuyện nữ chủ nhân phải tự mình cho con bú.

Nhưng đây cũng là việc duy nhất mà nàng ấy cần phải làm khi ở cữ, con khóc cũng không cần bế, hai mẫu tử ăn uống tiểu tiện đều có người hầu hạ, ngay cả móng chân cũng có người giúp Xuân Hòa cắt.

Hơn nữa lão quân y và thần y phụ khoa trong thành đều dùng thuốc tốt canh ngon chăm sóc, vết thương của nàng ấy không những lành nhanh, đại khái còn nuôi ra cái gọi là quý khí, dù sao người bình thường làm sao có thể được đối xử như nàng ấy lúc sinh con ở cữ, tã lót cũng phải giặt đến tróc cả tay.

Xuân Hòa như có điều tự giễu cười khẽ một tiếng.

Khuôn mặt tròn trịa hơn một chút, trông ngược lại rạng rỡ xinh đẹp.