Kim Loan điện
Khoảnh khắc bước vào trong điện, các vị đại thần đều không khỏi ngẩn ngơ.
Cảnh tượng này quá đỗi quen thuộc.
Người ngồi trên long ỷ dát vàng, tựa lưng một cách nhàn nhã, đang xem tấu chương, dường như những năm qua, hắn vẫn luôn ở đây, chưa từng rời đi.
Hắn khoác trên mình long bào gấm đen thêu hình hỏa long, tóc dài buộc nửa đầu, ngũ quan vẫn tinh xảo như xưa.
Không, giờ đây còn thêm phần kiêu ngạo, quyến rũ và thoải mái.
“Tham kiến Diễm Vương điện hạ.” Từ đại nhân là người đầu tiên lên tiếng, cúi người hành lễ.
Sau đó, như bừng tỉnh từ trong giấc mộng, các vị đại thần đồng loạt hành lễ.
Chỉ là trong lòng đều cảm khái muôn phần.
Từng ở nơi này, bọn họ tham kiến Cửu thiên tuế Thương Kiều, nay lại tham kiến Diễm Vương Thượng Quan Diễm Kiều.
Nhân thế thật khó lường.
“Các vị đại nhân bình thân, phần lớn mọi người đều là lần đầu gặp mặt, sau này cần mọi người hết lòng giúp đỡ.” Thượng Quan Diễm Kiều đứng dậy, nhàn nhạt mỉm cười.
Các vị đại thần im lặng một lúc, đúng vậy, nếu như lấy thân phận con trai Văn đế – Diễm Vương, đối với phần lớn mọi người mà nói, đây đúng là lần đầu gặp mặt.
Từ đại nhân tiến lên, quỳ xuống hành lễ: “Chúng thần đều là người được Văn đế bệ hạ bổ nhiệm mới có ngày hôm nay, năm xưa Lệ đế soán vị, hung tàn bạo ngược, chúng thần không thể cứu vãn tình thế, đã phạm tội lớn, hôm nay Diễm Vương trở về chính vị, dẹp loạn an dân, chúng thần xin thề sống chết theo người.”
Mạc đại nhân cũng lập tức tiến lên quỳ xuống: “Đúng vậy, không chỉ tiên đế đắc vị bất chính, mà tân đế hiện nay cũng giống như vậy, giết cha soán vị, nhân chứng vật chứng rõ ràng!”
Hà Hữu Vi nhìn thấy thế, biết đến lượt mình diễn xuất.
Ông ta liền quỳ xuống theo: “Đúng vậy, tiểu nhân làm trong quân cũng từng nhìn thấy ngụy đế Thượng Quan Hoành Nghiệp rõ ràng có thể cứu phụ hoàng, nhưng lại cố ý không cứu, chính là muốn soán vị!”
Ông ta biết đây chính là lý do quan trọng nhất mà vị điện hạ kia cho phép ông ta được sống – ông ta là phó thống lĩnh cấm quân được tân đế nhất tay bổ nhiệm, là nhân chứng thích hợp nhất.
Từ đại nhân dùng vẻ mặt nghiêm nghị nói: “Phụ thân hắn ta hung bạo, bản thân đắc vị đã bất chính, kẻ bất trung bất hiếu như vậy, làm sao có thể làm hoàng đế, cai trị thiên hạ, ngụy đế phải bị phế truất!”
Lý do, nhân quả, tất cả những lời đồn trong dân gian, đều đã được nêu ra.
Thượng Quan Diễm Kiều và Từ đại nhân nhìn nhau nhẹ nhàng mỉm cười: “Vậy liền nhờ Từ đại nhân và Mạc đại nhân soạn thảo chiếu thư thao phạt ngụy đế, phượng ấn của Thái hoàng thái hậu đều ở đây, chỉ cần đóng ấn lên là được.”
“Tuân mệnh điện hạ!”
Từ đại nhân đứng dậy, cùng các đại thần khác đồng loạt cúi người hành lễ.
…
Đồ Vân các
Căn phòng trống trải và đồ đạc hơi bừa bộn cho thấy chủ nhân của nó đã rời đi trong vội vàng.
“Điện hạ, trong cung không tìm thấy Chu Đức phi và hoàng tử, Hà Hữu Vi nói Chu Đức phi có cho người truyền tin cho ông ta – Thái hoàng thái hậu lễ Phật, có vấn đề.”
Tâm Túc tiến lên báo cáo.
Từ đại nhân hơi nhíu mày: “Xem ra Chu Đức phi đã mang theo hoàng tử trốn khỏi hoàng cung.”
Cung môn ra vào đều phải ghi chép, không có gì bất thường, vậy thì…
“Xem ra, Đức phi nương nương đã mang theo tiểu hoàng tử rời khỏi từ mật đạo.” Thượng Quan Diễm Kiều thản nhiên nói.
Từ đại nhân lập tức nói: “Chu gia bên kia…”
“Vị Đức phi nương nương này là người thông minh, sẽ không trở về Chu gia, nàng ta cũng không có gì lưu luyến Chu gia.” Thượng Quan Diễm Kiều nói.
Nếu hắn không nhớ nhầm, vị nương nương này có được địa vị như ngày hôm nay, cũng là do năm xưa từng phụng sự tiểu nương tử nhà hắn.
Minh Lan Nhược từng nói, vị thứ nữ Chu gia này là người thông minh, hôm nay nhìn lại, quả nhiên đúng là nhanh nhẹn.
Từ đại nhân có chút lo lắng: “Nếu đã như vậy, người của chúng ta không thể nắm hết được huyết mạch của Thượng Quan Hoành Nghiệp, e rằng sẽ nảy sinh biến cố.”
“Trước tiên đi điều tra đi, đặc biệt là điều tra xem mẫu thân của Chu Đức phi đã đi đâu.” Thượng Quan Diễm Kiều phân phó.
“Vâng!” Tâm Túc chắp tay rút lui.
Từ đại nhân nói: “Thần xin phép đi soạn thảo chiếu thư.”
Thượng Quan Diễm Kiều gật đầu: “Làm phiền ngươi rồi.”
…
Lộc Nguyên thành
“…Bạo quân, mưu chính soán vị, hại chết trung lương, b*n n**c cầu vinh, ai ai cũng có thể g**t ch*t, ngụy đế lại giống hệt phụ hoàng của hắn, đảo ngược luân thường, nhìn thấy Lệ đế chết mà không cứu…”
“Choang!” Một tiếng chén trà vỡ vang lên.
Tên tiểu thái giám đang đọc thư hoảng sợ quỳ rạp xuống đất, toàn thân run rẩy.
“Bệ hạ, bình tĩnh!” Mọi người trong phòng đều quỳ xuống.
Không ai có thể ngờ được, bọn họ còn đang ở đây đánh giặc, mà kinh thành đã bị chiếm đóng.
Đại lý tự khanh Từ đại nhân còn cùng một đám văn quan viết hịch kể tội từ Minh đế cho đến tân đế.
Hơn nữa lời lẽ sắc nhọn, gần như viết Minh đế thành kẻ vô liêm sỉ như Hạ Kiệt Thương Trụ, trực tiếp phủ nhận tính chính thống của tân đế hiện nay.
Vũ khí của văn nhân chính là bút, mỗi nét bút đều có thể giết người.
Bút lực của Từ đại nhân không hề kém cạnh gì Minh quốc công.
Hiện tại cả nước đang dậy sóng.
Đừng nói là người bình thường, ngay cả bọn họ đọc hịch văn kia cũng cảm thấy tiên đế và tân đế “tội ác tày trời”.
“Lão già họ Từ kia, trẫm đáng lẽ ra nên giết ông ta từ đầu, ngũ mã phanh thây, chu di cửu tộc!”
Sắc mặt Thượng Quan Hoành Nghiệp khó coi tới mức gần như muốn cầm đao chém nát tất cả mọi thứ trong phòng.
“Thái hoàng thái hậu lại dám đóng phượng ấn lên đó, tổ mẫu thân sinh của trẫm lại nỡ bỏ rơi trẫm!!”
Hắn ta không hiểu, càng không thể hiểu được, tại sao!
Đó là tổ mẫu thân sinh của hắn ta, vậy mà lại giúp đỡ cho kẻ ngoại tộc không có chút quan hệ huyết thống nào!
Ông trời vô tình, tình nghĩa nhạt nhòa, gió thổi là bay, hắn ta biết, nhưng mà…
Hắn ta không ngờ đến Thái hoàng thái hậu cũng như vậy!
Tuy rằng hắn ta giam lỏng Thái hoàng thái hậu, nhưng hắn ta chưa từng nghĩ đến chuyện gây bất lợi cho tổ mẫu.
Chỉ mong tổ mẫu có thể hiểu ra, hắn ta mới là người thích hợp nhất để ngồi lên ngôi báu!
Lăng Ba nhìn thấy ánh mắt đỏ ngầu đầy đau khổ và phẫn nộ của bệ hạ nhà mình, thầm thở dài.
Thái hoàng thái hậu chưa bao giờ chỉ đơn thuần là tổ mẫu của riêng ai, bà thật sự coi mình là mẫu thân của thiên hạ.
Hai chữ “mẫu nghi thiên hạ” trên người Thái hoàng thái hậu, chưa bao giờ là một câu nói sáo rỗng.
Nếu không, năm xưa bà đã không ủng hộ Văn đế lên ngôi.
Suy cho cùng, Minh đế mới là con trai ruột của Thái hậu. Tuy sau này Minh đế soán vị thành công, bà vẫn ra mặt chủ trì đại cục, khiến bá quan tâm phục, giúp Minh đế ổn định tình hình.
Nhưng đó là bởi vì Minh đế đã soán vị thành công, hơn nữa thế lực của Minh đế rất lớn, nếu bà không ra mặt, chỉ khiến cho xảy ra thêm nhiều hi sinh, chiến tranh bùng nổ, dân chúng lầm than.
Mà dòng máu cuối cùng của Tiêu gia – Minh Lan Nhược, cũng không thể nào bảo toàn được.
Bà chỉ làm những việc có lợi cho thiên hạ.
Lần này, e rằng Thượng Quan Diễm Kiều đã khiến Thái hoàng thái hậu nhìn thấy “khả năng chiến thắng”…
Ít hi sinh, ít đổ máu nhất để thay đổi triều đại.
“Bệ hạ bình tĩnh, kinh thành tuy đã thất thủ, nhưng vùng ngoại ô kinh thành đều là người của chúng ta, binh pháp có câu – cô thành khó giữ, chúng ta hãy truyền lệnh cho quân đội ở gần đó tấn công, nhất định có thể giành lại kinh thành!”
Lăng Ba vừa nâng Thượng Quan Hoành Nghiệp dậy vừa trầm giọng nói.
Thượng Quan Hoành Nghiệp hít sâu một hơi, miễn cưỡng trấn định lại, ánh mắt lóe lên hàn quang: “Không sai, lập tức truyền lệnh cho quân đóng ở Tân Thành và Nam Thành, lệnh cho bọn họ lập tức phát binh về kinh!”
Hắn ta dừng một chút, ánh mắt hung ác nói: “Sau đó ngươi chọn một đội tinh nhuệ cải trang cùng trẫm lập tức về kinh!”
Giờ khắc này, hắn ta bỗng nhiên nhớ tới mấy năm trước, cái ngày hắn ta phát hiện ra mối quan hệ mờ ám giữa Thương Kiều và Minh Lan Nhược, nhịn không được đến Đông Xưởng tìm Thương Kiều tính sổ…
“Tần vương điện hạ đã có rất nhiều thứ, đừng nên mơ tưởng đến bảo bối không thuộc về mình, ngươi không biết sao, cướp đi bảo bối duy nhất trong tay người chẳng có gì, là chuyện rất nguy hiểm.”
Thương Kiều khẽ thở dài, thậm chí còn có hứng thú giúp hắn ta vuốt phẳng nếp nhăn trên cổ áo.
…
Năm đó, hắn ta không hiểu ý của Thương Kiều.
Mãi đến hôm nay, hắn ta mới hiểu ra Thượng Quan Diễm Kiều, không, tên khốn Thương Kiều kia năm đó không giết hắn ta là vì – một mũi tên trúng ba đích.
Muốn hắn ta tự tay buông bỏ sinh mạng của phụ hoàng, trừng phạt phụ hoàng;
Lợi dụng hắn ta để che giấu thân phận Cửu thiên tuế của hắn rồi giả chết thoát thân.
Còn có một chuyện nữa – hắn muốn tự mình chứng kiến giang sơn của hắn ta bị cướp mất như thế nào, muốn hắn ta nếm trải cảm giác – chúng quân thần xa lánh.
Muốn hắn ta và người thân phản bội nhau.
Hắn muốn hắn ta nếm trải tất cả nỗi đau khổ mà hắn đã từng nếm trải!
Chỉ vì hắn ta từng cướp đi Minh Lan Nhược khỏi tay hắn, khiến hắn phải tự tay tiễn gả nàng, mặc dù cả đời này hắn ta chưa từng thật sự có được Minh Lan Nhược.
Tên nam nhân độc ác âm hiểm đó lại hận hắn ta như vậy, chẳng lẽ hắn đã biết chuyện kiếp trước?
Lăng Ba ngẩn người: “Nhưng bệ hạ, Lộc Nguyên bên này phải làm sao?”
Thượng Quan Hoành Nghiệp sắc mặt âm trầm nói: “Nếu trẫm không ở đây, bọn họ sẽ không đánh nhau nữa, vậy thì cứ để bọn họ chết trong tay Xích Huyết đi!”
…
Lăng Ba nghẹn lời, nhưng trận chiến ở Lộc Nguyên vô cùng quan trọng!
Bệ hạ ở đây, các vị tướng quân cùng nhau trấn giữ Lộc Nguyên, không để Minh đại tiểu thư và Xích Huyết chiếm được chút lợi thế nào.
Nếu như bọn họ có thể đại bại Xích Huyết ở Lộc Nguyên, thì việc phản công hay giành lại những vùng đất bị Xích Huyết chiếm đóng sẽ ở ngay trước mắt.
Nếu không thì trước đó bệ hạ cũng sẽ không nghĩ cách đưa huynh muội Tiêu gia đến, định trước trận chiến ở Lộc Nguyên chia rẽ nội bộ của Xích Huyết và quân Tây Bắc.
Nhưng một khi bệ hạ rút lui, thì không thể nói trước được điều gì.
Thực lực của các vị tướng quân kỳ thật cũng không kém, nhưng có bệ hạ tọa trấn, sĩ khí của quân đội tự nhiên khác hẳn.
Huống hồ, chiếu thư mà Từ đại nhân viết rất nhanh sẽ truyền đi khắp thiên hạ, chỉ sợ sẽ ảnh hưởng đến sĩ khí của quân đội ở Lộc Nguyên.
Thậm chí quân đội đóng quân ở những nơi khác cũng sẽ bị lung lay quân tâm…
Bệ hạ có thể khiến nhiều tướng quân nghe lệnh là vì uy tín lâu năm của hắn ta trong quân đội.
Mà các quan viên địa phương, các vị vương gia sẵn lòng nghe lệnh bệ hạ, là vì bệ hạ là Thái tử do Minh đế lập nên…
Chủ nhân chính thống lên ngôi.
Đúng vậy, từ xưa đến nay, danh chính thì mới ngôn thuận, mới dễ dàng thu phục lòng người.
Nếu không từ thời Tần, Trần Thắng, Ngô Quảng cũng sẽ không phải làm ra chuyện “con cáo kêu la” – “Đại Sở hưng, Trần Thắng vương”*.
Hán Cao Tổ Lưu Bang cũng sẽ không có chuyện chém rắn trắng để được phong vua.
Bọn họ đều là kẻ phản nghịch, đều phải có “danh phận chính thống”.
Bây giờ Từ đại nhân viết một bức hịch văn truyền đi khắp thiên hạ, đánh đổ hoàn toàn “chính thống” của bệ hạ, kinh thành lại bị chiếm đóng.
Những lời đồn bệ hạ giăng bẫy g**t ch*t tiên đế càng lan truyền mạnh mẽ.
Chỉ sợ rằng các nơi đều bất ổn, nếu bệ hạ lén lút rời khỏi Lộc Nguyên, nhất định không thể hao tổn lực lượng, người có thể mang theo cũng có hạn.
Một khi dọc đường rơi vào tai giặc, những kẻ đã bị lung lay ý chí, nói không chừng sẽ lật mặt tấn công ám sát bệ hạ, để lấy lòng Diễm vương.
“Quá nguy hiểm!” Lăng Ba phản đối.
Không chỉ có hắn ta, mà còn có vài vị tướng quân và quân sư tâm phúc của Thượng Quan Hoành Nghiệp cũng nghiêm khắc phản đối.
“Bệ hạ, xin hãy nghĩ lại!”
“Bệ hạ, không được đâu…”
“Bệ hạ…”
Thượng Quan Hoành Nghiệp đột nhiên đứng dậy, quát lớn: “Câm miệng, các ngươi đều biết ý nghĩa của kinh thành, nếu như ngoại tộc chiếm được kinh thành, đó chính là vong quốc, nếu như là phản tặc chiếm được kinh thành, đó chính là chính thống không còn!”
Hắn ta lạnh lùng nói: “Huống chi Thượng Quan Diễm Kiều còn dám một mình dẫn theo ít người đánh thẳng vào kinh thành ngay dưới mắt trẫm, chẳng lẽ trẫm lại sợ hắn ta hay sao?”
Không ngồi ở đây phản công kinh thành, hắn ta vừa không yên tâm, hai là chỉ có hắn ta đến kinh thành, mới có cơ hội g**t ch*t Thượng Quan Diễm Kiều.
Huống chi người kế vị của hắn ta đều ở kinh thành.
Hắn ta lạnh lùng nhìn Lăng Ba: “Chuyện ở Đông Bắc Cương, chẳng phải là có tin tốt sao?”
Trước khi nhận được tin xấu kinh thành thất thủ, Linh Ba nói đã mang tin tốt từ Đông Bắc Cương về.
Chỉ là sau đó, tin tức ở kinh thành còn khẩn cấp hơn, đánh đứt lời báo cáo của Lăng Ba.
Lăng Ba thấy bệ hạ nhà mình đã quyết tâm trở về kinh, biết rằng mình không thể khuyên can được nữa.
Hắn ta liền gật đầu nói: “Đúng vậy, chuyện đã thành.”
Thượng Quan Hoành Nghiệp không nhịn được cười ha hả, ánh mắt lạnh lùng: “Ha ha ha, tốt, rất tốt, trẫm rất mong chờ được nhìn thấy vẻ mặt của Minh Lan Nhược sau khi nghe được tin tức này.”
…
Gõ chiêng rút binh.
Lửa chiến vừa dứt.
Một nữ tử toàn thân khí thế sa trường, vẻ mặt lạnh lùng, tay cầm kiếm, kẹp nón sắt dưới nách, từ trên ngựa xoay người xuống, phía sau là Cảnh Minh và kỵ binh của Quỷ Kỳ Lân.
Xuống khỏi chiến trường, bụi bặm cũng không che được vẻ đẹp thanh tú của nàng.
Như một thanh kiếm sắc bén, bách chiến bách thắng.
“Chủ quân, kinh thành đã bị Diễm Vương chiếm lấy, chiếu thư thao phạt ngụy đế đã được phát đi khắp các châu huyện, bây giờ cả nước đang náo loạn!” Tống Đường vừa cười vừa nghênh đón nàng.
Minh Lan Nhược nghe vậy, không nhịn được mỉm cười: “Cũng không uổng công ta ở đây kéo dài toàn bộ sự chú ý của tân đế!”
Trận chiến ở Lộc Nguyên, không thể quá kịch liệt, quá kịch liệt, Thượng Quan Hoành Nghiệp đã từng nếm trái đắng ở Vũ Xương, nhất định sẽ rút lui, thay đổi chiến thuật.
Cũng không thể không kịch liệt, không kịch liệt, Thượng Quan Hoành Nghiệp nhất định sẽ nhận ra điều bất thường.
Thượng Quan Hoành Nghiệp không phải là kẻ ngốc, ngược lại, hắn ta rất thông minh.
“Tiếp theo, Thượng Quan Hoành Nghiệp sẽ có hai động thái – thứ nhất, tiếp tục trấn giữ Lộc Nguyên thành, đánh trường kỳ với chúng ta, đồng thời những người ủng hộ hắn ta ở các nơi sẽ bắt đầu lung lay.”
“Thứ hai, hắn ta sẽ rời khỏi Lộc Nguyên, trực tiếp đến kinh thành, bởi vì quân đội ở gần kinh thành đều là người của hắn ta, bao vây kinh thành, đoạt lại kinh thành.”
Bên trong quân trướng, Tống Đường nghiêm túc nói.
Minh Lan Nhược mỉm cười: “Tống quân sư và ta nghĩ giống nhau.”
Nói xong, nàng nhìn quanh mọi người trong quân trướng: “Không biết các vị có kế sách gì, tiếp theo, chúng ta sẽ bước vào giai đoạn quan trọng nhất, nếu thuận lợi, chúng ta có thể kết thúc chiến tranh trong thời gian ngắn nhất!”
May mắn thay đã giải quyết được hậu hoạn của huynh muội Tiêu gia, bây giờ Xích Huyết và quân Tây Bắc đã hoàn toàn đoàn kết.
Mọi người trong quân trướng đều tràn đầy khí thế.
Quan Duyệt Thành cười ha hả: “Diễm Vương điện hạ tuy rằng không có binh mã ở gần kinh thành, nhưng binh mã của chúng ta ở Đông Bắc Cương đã đánh đến Sơn Hải quan.”
Một khi đã vào quan, đường đi bằng phẳng, trong vòng ba ngày liền có thể đánh thẳng đến kinh thành, hỗ trợ Diễm Vương.
Minh Lan Nhược ánh mắt sáng lên: “Mấy ngày hôm trước ta có nhận được thư của phụ thân, bây giờ chúng ta hãy mau chóng viết thư hồi âm, gửi đến tay phụ thân!”
Quyết định đầu tiên đã được đưa ra, bọn họ đang định thảo luận đến quyết định thứ hai, thì bỗng nhiên có một nữ vệ vội vã đi vào, chắp tay báo với Minh Lan Nhược: “Chủ quân, có viễn khách đến dâng thếp bái kiến người.”
Minh Lan Nhược ngẩn người.
Viễn khách?
(*“Đại Sở hưng, Trần Thắng vương”: Câu nói này bắt nguồn từ một sự kiện trong lịch sử Trung Quốc, khi Trần Thắng và Ngô Quảng khởi nghĩa chống lại nhà Tần. Để tăng thêm uy thế cho cuộc khởi nghĩa, họ đã lên kế hoạch đặt những tấm vải có ghi dòng chữ “Đại Sở hưng, Trần Thắng vương” vào trong những con cá rồi thả xuống sông. Người dân đánh bắt được cá, nhìn thấy dòng chữ này đều cho rằng đó là thiên ý, Trần Thắng chính là chân mệnh thiên tử, từ đó ủng hộ cho cuộc khởi nghĩa của ông ta.)