Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 732

Giọng hắn tuy bình thản nhưng lại như hòn đá lớn ném vào hồ nước, khiến tâm hồn của Tiêu Lan Ninh nổi lên sóng to gió lớn.

Nàng ta trừng to mắt, vẻ mặt không thể tin nổi: “Điện hạ… Người đang nói gì vậy… Ta… Ta chỉ muốn âm thầm yêu mến người, chỉ cần người cho phép ta yêu mến người… Ta tuyệt đối sẽ không quấy rầy người và Minh chủ quân!”

Nàng ta lắp bắp như đọc thoại kịch, cố gắng nói ra những lời đã từng khiến biết bao nam nhân động lòng.

Thế nhưng lại vô dụng như vậy, hơn nữa còn trông thật nực cười.

Thượng Quan Diễm Kiều chỉ nhìn xuống, thản nhiên nói với nàng: “Lan Ninh cô nương, chẳng phải ngươi đến để giết ta sao?”

Bàn tay Tiêu Lan Ninh nắm chặt lấy tay áo hắn bắt đầu run rẩy.

Nhưng nàng ta lập tức làm ra vẻ mặt hoang mang và khiếp sợ: “Cái… Cái gì…”

Hắn… Hắn ta biết được gì rồi?!

Chẳng lẽ… hắn ta đã biết được con bài tẩy trong tay nàng ta?!

“Điện hạ, rốt cuộc người đang nói gì vậy!” Tiêu Lan Ninh vẻ mặt hoang mang và sợ hãi, hoang mang là giả, nhưng sợ hãi lại là thật.

Trái tim nàng ta đập liên hồi, không rõ là thật sự sợ hãi, hay là bởi vì điều gì khác.

Thượng Quan Diễm Kiều yên lặng nhìn nàng ta, bỗng nhiên cười khẽ: “Lan Ninh cô nương, bổn vương nên giết ngươi mới phải, bởi vì những bí mật và chứng cứ trong tay ngươi đủ để khiến bổn vương không thể bước ra khỏi Xích Huyết, bước ra khỏi Dương Đình thành này, nhưng…”

Tiêu Lan Ninh cứng đờ nhìn hắn, trong đầu chỉ toàn là — Xong rồi, hắn ta biết rồi, cái gì hắn ta cũng biết!

Vậy tại sao, tại sao, những ngày qua hắn ta lại ở bên nhìn nàng ta giả vờ giả vịt, diễn trò ở đây chứ? !!

Thượng Quan Diễm Kiều dừng lại, ánh mắt nhìn nàng ta đầy kỳ dị và phức tạp: “Ngươi họ Tiêu, là bổn vương có lỗi với nhà các người, đáng lẽ ngươi nên sống tốt, không nên bị cuốn vào vũng nước đục này.”

“Điện hạ… Điện hạ… Ta…” Nàng ta không biết nên nói gì, trong lòng tràn đầy kinh hãi và hoang mang thật sự.

Nàng ta mờ mịt nhìn hắn, chỉ thấy hắn nhìn xuống, u uất nói: “Ta sẽ không ra tay với ngươi, nhưng cũng sẽ không gặp riêng ngươi nữa, hãy rời khỏi Xích Huyết đi, sống một cuộc sống tốt đẹp.”

Nói xong, hắn xoay người rời đi, nhưng lại như nhớ ra điều gì đó.

Thượng Quan Diễm Kiều lấy từ trong hộp ra cây trâm ngọc bích, nhìn một cái, bỗng nhiên xoay người đưa cho nàng ta, thản nhiên nói: “Giữ lấy, xem như kỷ niệm.”

Sau đó, hắn chậm rãi rút tay áo đang bị nàng ta nắm lấy, xoay người rời đi.

Mà lúc này, Tiêu Lan Ninh thậm chí không thể phản ứng gì.

Nàng ta chỉ muốn theo bản năng nắm chặt lấy tay áo hắn, không cho hắn rời đi, nhưng các ngón tay nàng ta vì kinh hãi và phản ứng quá mức mà cứng đờ lại.

Chỉ có thể bất lực nhìn ống tay áo màu xanh trúc từ từ trượt khỏi lòng bàn tay mình, giống như một giấc mơ tan biến.

Rèm cửa được vén lên, rồi lại hạ xuống, bóng người cao ráo biến mất không thấy.

Đêm đã khuya, dường như khoảng thời gian ngắn ngủi mà lại dài đằng đẵng vừa rồi chỉ là giả.

Tiêu Lan Ninh ngã ngồi xuống đất, ngón tay run rẩy không khống chế được, nàng ta cứ đứng đờ ở đó rất lâu.

Ánh nến nhảy nhót, kéo dài bóng nàng ta mờ mịt.

Sau khi những sợ hãi và hoảng loạn ban đầu qua đi, trong đầu nàng ta chỉ còn lại ánh mắt sâu thẳm phức tạp mà hắn nhìn nàng ta.

Sâu thẳm và u ám như vậy… và cả hơi thở trên người hắn.

Rõ ràng cái gì hắn cũng biết, nhưng lại nói hắn sẽ không giết nàng ta.

Rõ ràng hắn vừa rồi có thể, không, ngay từ đầu đã có thể giết nàng ta rồi, hắn biết nàng ta là gian tế do tân đế phái đến, mục tiêu chính là hắn.

Hắn biết rõ nàng ta là một mối đe dọa rất lớn đối với hắn… lại không muốn giết nàng ta.

Tại sao?

Nàng ta không thể hỏi hắn, cho nên nàng ta tự hỏi mình.

Bởi vì…

Hắn không nỡ, là áy náy với Tiêu gia hay là bởi vì… nàng ta!!

Tiêu Lan Ninh chỉ cảm thấy trái tim mình trong ánh mắt của hắn và trong căn phòng ngột ngạt còn vương vấn hơi thở của hắn, lúc nguội lạnh lúc nóng ran, khiến nàng ta gần như không thở nổi.

Đây là lần đầu tiên có một nam nhân có thể ảnh hưởng đến nàng ta như vậy.

Nàng ta không nhịn được che mặt, không kiềm chế được cảm xúc mà rơi lệ, nhưng lại khẽ cười thành tiếng: “Ha ha ha ha ha…”

Tân đế và hắn hoàn toàn là hai kiểu người khác nhau.

Tân đế nói điện hạ chính là Cửu Thiên Tuế năm xưa, nàng ta từng nghe qua ác danh của hắn, nhưng tai nghe là hư, mắt thấy mới là thật!

Cho dù hắn thật sự là Cửu Thiên Tuế ác quỷ Tu La năm xưa, nhưng khi hắn cúi đầu nhìn nàng ta, ánh mắt phức tạp đau khổ kia đã bị nàng ta bắt gặp.

Tiêu Lan Ninh lau mặt, không che giấu dã tâm trong mắt nữa: “Đã không nỡ buông tay ta, vậy tại sao còn muốn từ bỏ?!”

Không, nàng ta sẽ không buông tay, cũng không cho phép hắn từ bỏ!

Trái tim nàng ta đang gào thét, gào thét — Nàng ta muốn có được Thượng Quan Diễm Kiều!!

Không cần biết tân đế muốn nàng ta làm gì, nàng ta chỉ làm những gì có lợi cho mình!

Nếu hắn đã nhìn thấu nàng ta, nàng ta sẽ không vì Minh Lan Nhược, vì tân đế gì đó mà từ bỏ nam nhân kia!

Bầu trời đã dần dần lộ ra rạng đông, Tiêu Lan Ninh đứng dậy, nhìn về phía chân trời ngoài cửa sổ, cười lạnh lùng.

Xích Huyết có chia rẽ cũng được, có trở mặt với Tây Bắc quân cũng được, mặc kệ, nàng ta cũng chỉ là một nữ nhân, căn bản không quan tâm cái thiên hạ thối nát hay cái gì gọi là nghĩa khí nữa!

Nàng ta chỉ muốn quyền thế, phú quý, và cả nam nhân mà nàng ta muốn!

Nói là yêu mến cũng được, nói là si mê cũng chẳng sao, dù sao cũng là mong muốn! Nàng ta rất muốn món đồ tốt như vậy!

Tiêu Lan Ninh nắm chặt cây trâm ngọc, mỉm cười: “Thứ người muốn tặng cho nàng ta, người lại đưa cho ta, rõ ràng trong lòng người cũng có ta, vậy ta đây cũng không khách sáo nữa, không chỉ cây trâm, ta muốn có cả người nữa!”

Cho nên, nàng ta phải cướp hắn từ trong tay Minh Lan Nhược, để trong lòng hắn chỉ có duy nhất một nữ nhân đó là nàng ta!

Chỉ cần có hắn, sao có thể không sở hữu được quyền thế và phú quý mà nàng ta khao khát?!

Minh Lan Nhược và nàng ta không phải là tỷ muội sao?

Vậy tại sao nữ nhân kia lại có thể có được tất cả — sự ủng hộ của Xích Huyết quân, quyền thế, phú quý, quân đội, thậm chí cả nam nhân!

Nàng ta tuyệt đối tuyệt đối sẽ không buông tha Thượng Quan Diễm Kiều…

Tiêu Lan Ninh hít sâu một hơi, lúc mở mắt ra, trong đôi mắt quyến rũ là vẻ lạnh lùng quyết tâm.

Bên này, Thượng Quan Diễm Kiều rời khỏi phòng, lặng lẽ trở về viện của mình, gió đêm lạnh lẽo thổi qua.

Vẻ mặt kỳ dị trên mặt hắn lập tức biến mất như băng tuyết tan chảy, chỉ còn lại u ám, nồng đậm như màn đêm, dường như có thể nuốt chửng lòng người.

Nét mặt hắn không chút thay đổi, xách đèn lồng đứng trong sân, hơi thở u ám đến mức Tiểu Tề Tử cũng không dám đến gần.

Lần trước hắn ta cũng nhìn thấy chủ tử gia như vậy, đó là lúc Minh đế nhất quyết muốn giết tiểu nương nương.

Thượng Quan Diễm Kiều đứng trong sân rất lâu, sau khi bị gió đêm lạnh lẽo thổi một canh giờ, mới lạnh lùng nói: “Đi chuẩn bị nước nóng, bổn vương muốn tắm.”

Tiểu Tề Tử khẽ run lên, thấp giọng nói: “Vâng, điện hạ.”

Lần này, điện hạ muốn tắm bao lâu đây?

Một canh giờ, hay là lâu hơn?

Thượng Quan Diễm Kiều ngâm mình trong nước nóng, mặt không chút thay đổi hạ lệnh: “Bắt đầu từ bây giờ, phái người giám sát chặt chẽ Tiêu Lan Ninh và Tiêu Lan Đường, không được kinh động đến người của Xích Huyết, giám sát mọi lúc mọi nơi, kể cả lúc bọn họ tắm rửa đi vệ sinh. Kiểm tra xem trên người bọn họ có giấy tờ hay bản đồ gì không.”

Tinh thần Tiểu Tề Tử chấn động: “Điện hạ nếu muốn tìm đồ thì sao không dùng cực hình với bọn họ? Sẽ không có người nào chịu nổi thủ đoạn của Đông xưởng chúng ta đâu.”

Nét mặt Thượng Quan Diễm Kiều không chút thay đổi nói: “Không được.”

Tiểu Tề Tử sốt ruột: “Chẳng lẽ người thật sự luyến tiếc loại nữ nhân đó…”

“Nếu như ngươi có bản lĩnh dùng cực hình mà không kinh động đến người của Xích Huyết, vậy thì cứ đi làm.” Thượng Quan Diễm Kiều uể oải nhắm mắt lại.

Tiểu Tề Tử: “…”

Hắn ta không làm được, đến thần tiên cũng làm không được, đây là tổng bộ Xích Huyết, cao thủ như mây, người tinh như núi.

Để có thể lặng lẽ giám sát tỷ đệ Tiêu Lan Ninh cũng đã là một thử thách rất lớn rồi!

“Vậy thuộc hạ xin phép đi sắp xếp người điều tra.” Cuối cùng, Tiểu Tề Tử chỉ có thể cung kính nói.

Tiểu Tề Tử rời đi, trong phòng tắm yên tĩnh trở lại.

Thượng Quan Diễm Kiều nhìn đôi tay thon dài trắng nõn của mình, khẽ nhếch mép: “Lại sắp phải nhuốm máu tươi rồi… Trưởng tỷ, tỷ sẽ không trách ta, phải không?”

Hắn bỗng đưa tay lên, xoa xoa mái tóc, khẽ cười khẩy: “Ha… Ha…”

Thời gian trôi qua, thoáng chốc đã qua hai ngày, chẳng mấy chốc đã đến cuối tháng.

Khắp nơi đều bận rộn, đại quân bắt đầu điều động.

“Phía trước Dương Đình chỉ là một số thành trấn nhỏ, đưa đại quân quét ngang qua sẽ rất nhanh, nhưng tiếp tục tiến về phía trước chính là… Lộc Nguyên thành. Từ đây tiếp tục đi xuống sẽ là đồng bằng ngàn dặm của Trung Nguyên.”

Quan Duyệt Thành nhìn sa bàn, ánh mắt trầm ngâm.

“Cho nên, phòng thủ của Lộc Nguyên thành nhất định sẽ rất kiên cố, hơn nữa tác chiến trên bình nguyên rộng lớn không phải là sở trường của giáp binh chúng ta.” Minh Lan Nhược nhìn sa bàn, như có điều suy nghĩ.

Trần Ninh trầm giọng nói: “Chủ quân, nơi này là chiến trường của kỵ binh, hãy giao cho thuộc hạ và thiết kỵ cùng trọng giáp binh của Chu Như Cố.”

Hắn ta và Chu Như Cố mỗi người dẫn theo một đội quân tinh nhuệ nhất – Xích Huyết Hắc Giáp Kỳ Lân Quân!

Chu Như Cố cũng lập tức hưng phấn gật đầu: “Chủ quân, đây cũng nên là chiến trường của chúng ta rồi, những chiến trường trước ở vùng núi đều là Độc Kỳ Lân ra oai, bây giờ cũng nên đến lượt chúng ta!”

Trần tướng quân lạnh nhạt liếc mắt nhìn Trần Ninh và Chu Như Cố: “Hai tiểu tử các ngươi nóng vội cái gì, nghe chủ quân an bài rồi đến lúc sẽ có công lao cho các ngươi!”

Chu Như Cố và Trần Ninh im lặng, quân hàm của bọn họ đều là hiệu úy, sau khi đánh đâu thắng đó mới lên tới thiếu tướng , vậy mà vẫn còn bị gọi là “tiểu tử”…

Minh Lan Nhược thầy buồn cười, có mấy vị lão tướng Xích Huyết ở đây, đám thanh niên thường ngày khí thế ngất trời trên chiến trường và trong quân doanh bây giờ như gà con bị gà mẹ nhìn chằm chằm, vô cùng ngoan ngoãn.

Các vị tướng lĩnh trẻ tuổi đều ngoan ngoãn vâng lời.

Ánh mắt nàng lướt qua Tống Đường, chỉ thấy ông ấy đang cau mày nhìn một góc nào đó như đang suy nghĩ điều gì.

“Tống quân sư có ý kiến gì không?” Nàng lập tức hỏi.

Tống Đường giật mình, hoàn hồn lại, khẽ ho khan một tiếng: “Không có gì, thuộc hạ chỉ bất chợt thất thần chút thôi.”

Minh Lan Nhược có chút nghi hoặc nhìn Tống Đường, ông ấy là người rất chuyên tâm, chưa bao giờ thất thần trong hội nghị quân sự.

Tuy nhiên, Minh Lan Nhược cũng không tiếp tục truy hỏi.

Bởi vì Tống Đường đã tập trung trở lại, bắt đầu nghiêm túc đưa ra hiến sách, cùng các vị tướng quân bàn việc tác chiến.

Thảo luận khoảng một canh giờ, cơ bản đã định ra kế sách dụng binh, mọi việc mới kết thúc.

“Việc thi hành cụ thể sẽ dựa vào các vị.” Minh Lan Nhược mỉm cười nói với các tướng sĩ đang ở đây.

“Nhất định không phụ sự kỳ vọng của chủ quân!” Các tướng sĩ đồng thanh chắp tay đáp!

Trận chiến đầu tiên bắt đầu sau khi sang năm mới, bọn họ đều mong đợi chiến thắng.

Tan họp, Minh Lan Nhược để ý thấy lần này Trần tướng quân và Hồng tỷ cùng nhau ra ngoài, hai người tuy không nói chuyện, nhưng bầu không khí lại rất kỳ ảo.

Dù sao trước kia, Hồng tỷ đều né như né tà mỗi khi nhìn thấy Trần tướng quân.

Nàng thầm cười, xem ra kế sách của Trần Ninh vẫn rất hiệu quả.

Nàng sai Cảnh Minh đi tìm Trần Ninh, sau đó tự trở về viện của mình.

Vừa vào phòng ngồi xuống, Xuân Hòa bỗng bưng trà sữa vào: “Đại tiểu thư.”

Nơi này không phải kinh thành, không có những thứ như yến sào linh chi để bồi bổ cho đại tiểu thư, trà sữa là thứ tốt lắm rồi.

“Sao ngươi lại tự bưng đồ vào đây!” Minh Lan Nhược giật mình, vội vàng đứng dậy đỡ nàng ấy.

Xuân Hòa nhìn tiểu thư ra đỡ mình, chỉ biết cười khổ: “Đại tiểu thư, nô tỳ mang thai sắp sinh chứ không phải già hay bệnh tật, năm đó người cũng chỉ có một mình mà vẫn sinh ra Tiểu Hi đó!”

Hiện tại nàng ấy được chăm sóc tốt như vậy thì tính là gì!

“Hơn nữa, đại phu cũng nói rồi, nô tỳ phải đi nhiều lên, hoạt động nhiều hơn một chút mới dễ sinh.” Xuân Hòa thở dài.

Minh Lan Nhược mỉm cười nhận lấy trà sữa: “Sao ngươi lại qua đây?”

Xuân Hòa nhẹ nhàng ghé tai nàng nói nhỏ vài câu.

Tay Minh Lan Nhược đang cầm thìa khựng lại, không nói gì, chậm rãi uống hết trà sữa.

“Tiểu thư… Nữ nhân ấy vậy mà dám câu dẫn Tống quân sư!” Xuân Hòa có chút lo lắng.

Minh Lan Nhược lấy khăn lau khóe miệng: “Xem ra Tiêu Lan Ninh cũng có chút bản lĩnh, chả trách hôm nay Tống quân sư lại có bộ dạng hồn vía lên mây!”

Xuân Hòa tức giận nói: “Nàng ta là hồ ly tinh ti tiện!”

Minh Lan Nhược sau đó buồn cười nhướng mày: “Ngươi quên tiểu thư nhà ngươi lúc ở trong cung cũng không ít lần bị mắng là hồ ly tinh sao? Ngươi nói như vậy có hợp lý không?”

Xuân Hòa: “Ặc…”

Đúng là tiểu thư nhà nàng ấy đã không ít lần bị mắng là hồ ly tinh.

“Được rồi, ngươi đi đi, một lát nữa Chu Như Cố phải đi quân doanh, nhất định sẽ đến tìm ngươi, ta cũng phải có chừng mực.” Minh Lan Nhược cười cười.

Xuân Hòa chỉ có thể gật đầu: “Vâng.”

Nàng ấy tin tiểu thư có thể xử lý tốt những chuyện này, Xuân Hòa mang theo tâm sự nặng nề xoay người rời đi.

Xuân Hòa rời đi, Minh Lan Nhược lười biếng chống cằm, mân mê chén trà trong tay: “Chậc, hồ ly tinh sao… Chỉ sợ người mà hồ ly tinh kia muốn câu dẫn không chỉ là Tống quân sư đâu?”

Căn cứ vào những gì nàng đã quan sát cùng manh mối thu thập được trong hai ngày nay, chậc… Thứ mà con hồ ly tinh kia muốn chính là nam nhân như yêu vương ngàn năm bên cạnh nàng.

Bên ngoài cửa sổ, bầu trời có chút u ám, mây đen âm u quẩn quanh trên núi và bầu trời.

Minh Lan Nhược ngẩng đầu nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, yêu vương ngàn năm sao lại trúng chiêu của con hồ ly mới tu luyện thành hình kia chứ?

Nàng híp mắt khẽ thở dài: “Chắc chắn tiểu hồ ly tinh lông xám kia giẫm phải đuôi tên yêu vương ngàn năm, khiến hắn bực mình xù lông lên rồi~!”

Con “mèo” như nàng ngày nào cũng bị yêu vương ôm trong lòng l**m tới l**m lui, suýt chút nữa có thể viết được một quyển《Sơn Hải Kinh/Yêu Vương Truyện》rồi, chẳng lẽ còn không hiểu hắn sao?

Nhưng, rốt cuộc là vì nguyên nhân gì?

Mà khiến tên yêu vương ngàn năm kia nổi giận đến mức không dám nói cho nàng biết, chỉ dám lén lút giở trò sau lưng nàng.

“Chậc, thật là khiến người ta bực mình mà!” Minh Lan Nhược bĩu môi khó chịu.

Bất kể nguyên nhân gì mà dám giấu diếm nàng, để nữ nhân khác mơ ước bộ lông sáng chói của hắn, tức là hắn đã sai, hừ!

Minh Lan Nhược khẽ híp mắt, con ngươi đen láy nheo lại.

Nàng lười biếng chống cằm, bỗng nhiên ra lệnh: “Người đâu.”

Lập tức có nữ thủ vệ tiến vào: “Chủ quân!”

Minh Lan Nhược thản nhiên nói: “Lát nữa, gọi Tiêu Lan Ninh đến đây cho ta, nói ta muốn hỏi thăm vết thương của Tiêu Lan Đường, hỏi bọn họ khi nào thì khởi hành, bảo nàng ta nghĩ kỹ rồi đến hồi đáp ta.”

Nữ thủ vệ lập tức cung kính chắp tay: “Rõ!”

Đến giờ dùng bữa trưa, Thượng Quan Diễm Kiều theo thói quen đi cùng Tiểu Tề Tử đến viện của Minh Lan Nhược để dùng bữa.

Nhưng lần này, nữ thủ vệ lại không cho hắn vào, Cảnh Minh cười tủm tỉm nói: “Ôi chao, ngài đến rồi sao, tiểu thư nói bữa trưa nay người ấy đã có sắp xếp khác, hay là ngài về dùng bữa trước, nghỉ trưa xong rồi hãy qua?”

Thượng Quan Diễm Kiều khựng lại, nhìn vào trong viện: “Có người khác đến sao?”

Cảnh Minh gật đầu: “Kinh Nam Vương phái sứ giả đến, tiểu thư đang tiếp đãi bọn họ.”

“Người của Sở Nguyên Bạch ư?” Thượng Quan Diễm Kiều cau mày, sắc mặt lạnh đi.

Tên tiểu tử thối kia muốn làm gì, chẳng phải đã quyết định từ bỏ Nhược Nhược rồi sao, sao không ngoan ngoãn trấn thủ ở Thục Trung đi mà lại chạy đến đây làm gì!