“Ngươi ở đây làm gì?” Hai nữ binh bưng khay thức ăn đi ngang qua, lạnh lùng nhìn nàng ta.
Tiêu Lan Ninh vội vàng cúi đầu: “Ta… ta chỉ ra ngoài xem đại phu đã tới chưa.”
“Đây không phải nơi các ngươi có thể tới, mau về viện của mình đi.” Một nữ binh lạnh giọng nói.
Từ sau khi Tiêu Lan Đường bị thương, Tiêu Lan Ninh vẫn luôn ở trong viện chăm sóc hắn ta, chưa từng dám chạy loạn. Hồng tỷ đã sắp xếp hai người phụ trách trông chừng bọn họ.
Hai ngày nay, Tây Bắc quân và người của Diễm Vương tới, lại thêm đúng dịp Nguyên Tiêu, cho nên mọi người đều rất bận rộn.
Người phụ trách trông chừng bọn họ cũng bị điều đi hỗ trợ, ngược lại cho nữ nhân này cơ hội lẻn ra ngoài.
Tiêu Lan Ninh ngoan ngoãn đáp: “Ta biết rồi.”
Nói xong, nàng ta liền ngoan ngoãn quay người trở về.
Một nữ binh trực tiếp đi theo nàng, mãi đến khi nàng về tới viện, người phụ trách trông coi trở về, bàn giao rõ ràng mới rời đi.
“Tỷ tỷ, tỷ đi đâu vậy?” Tiêu Lan Đường nằm trên giường, cả người đều là vẻ tiều tụy không chịu nổi.
Trên người hắn ta quấn đầy băng vải, thương thế hơi đỡ hơn một chút.
Tuy rằng đánh hắn ta chủ yếu đều là đám tiểu bối trong quân, nhưng bọn họ cũng không dám xuống tay quá nặng.
Cho nên tuy rằng Tiêu Lan Đường bị gãy nhiều xương sườn như vậy, xương chân, xương tay đều gãy, nhưng xương sống và nội tạng đều không bị thương.
Minh Lan Nhược lại muốn để hắn ta khỏe lại, sau đó đuổi bọn họ “rời đi”, để “tình cờ gặp” quân đội của tân đế, cho nên khi Tống Đường đến đây cầu xin thuốc men, nàng ta liền thuận nước đẩy thuyền cho Tống Đường thuốc tốt, cũng đồng ý để người ta chữa trị cho Tiêu Lan Đường.
Cho nên Tiêu Lan Đường vốn dĩ bị thương gân cốt phải mất ba tháng mới khỏi, hiện giờ đã khá hơn nhiều.
Chỉ là cả người hắn ta đều rất sa sút, thậm chí u ám.
Dù sao đau đớn da thịt cộng thêm đau đớn khi chữa trị gãy xương, đặc biệt là xương sườn và xương quai xanh đều bị gãy, đây quả thực là… “hít thở cũng đau”.
Chịu đựng tra tấn hơn nửa tháng, ai nấy đều gầy gò tiều tụy.
“Ta đi xem Minh Lan Nhược.” Tiêu Lan Ninh nói.
Trong mắt Tiêu Lan Đường chợt lóe lên oán hận: “Tỷ đi gặp nữ nhân kia làm gì! Còn chư cảm thấy nàng ta hại ta chưa đủ thảm hay sao?!”
Tiêu Lan Ninh liếc mắt nhìn Tiêu Lan Đường một cái, tức giận rót trà uống: “Đệ còn có mặt mũi nói sao?”
“Lúc trước nếu không phải ngươi nói năng lung tung, những lời không nên nói cũng nói ra, chúng ta sao có thể đắc tội toàn bộ người của Xích Huyết?”
Nàng ta vốn còn mong dựa vào Tiêu Lan Đường, dù thế nào sau này cũng có thể làm công chúa, quận chúa gì đó.
“Ta đã nói rồi, ngày hôm đó ta đem hết những suy nghĩ trong lòng nói ra, nhất định là ta bị trúng cổ, cho nên mới không bình thường như vậy!” Tiêu Lan Đường tức giận nói.
Tiêu Lan Ninh hừ lạnh một tiếng: “Sao ta lại không cảm thấy bản thân trúng cổ nhỉ?”
“Chẳng lẽ tỷ không nói những lời đắc tội người khác sao? Chỉ là không nhiều bằng ta thôi!” Tiêu Lan Đường nghiến răng nghiến lợi nói.
Trước khi hắn ta đến, tân đế phái người nói cho Minh Lan Nhược rất nhiều chuyện, bao gồm cả thân phận Thánh nữ Miêu Cương của nàng, nhắc nhở hắn ta cẩn thận với cổ thuật.
Nhưng cũng nói cho hắn ta biết, cổ thuật có rất nhiều cấm kỵ.
Vị đại vu sư kia còn cho hắn ta một ít thuốc, có thể phòng ngừa cổ trùng muốn mạng của hắn ta, nhưng không biết tại sao lại trúng chiêu!
Bây giờ nghĩ lại, nhất định là Minh Lan Nhược hạ cổ hắn ta.
Nữ nhân độc ác, đáng chết!
Hắn ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho tiện nhân cướp đi tất cả của hắn ta!
Tiêu Lan Ninh phiền não xua tay: “Được rồi, nói nhiều như vậy cũng vô dụng, Tống thúc nói rồi, đệ khỏi hẳn, sẽ đưa chúng ta đến Miêu Cương ở phía Tây Nam, chúng ta phải nghĩ cách ở lại!”
Những ngày này, nàng ta đã nhìn thấu, cũng tỉnh táo lại.
Nơi này là quân đoàn Xích Huyết, cường giả vi tôn, có thân phận người nhà họ Tiêu, nhiều nhất cũng chỉ có thể coi là một loại trợ lực mà thôi.
Minh Lan Nhược lớn lên ở kinh thành, những gì nàng ta học được từ nhỏ, trải qua, tầm nhìn đều không phải là thứ mà những người lớn lên trong dân gian như bọn họ có được.
Thủ đoạn và tác phong làm việc của Minh Lan Nhược càng giống một nam nhân lợi hại, chứ không phải nữ nhân.
Nàng ta lại sớm có qua lại với quân đoàn Xích Huyết, làm nhiều chuyện như vậy, căn cơ vững chắc, muốn lay chuyển là vô cùng khó khăn.
Tiêu Lan Đường trong trận chiến tranh giành quyền thừa kế này, đã triệt để thất bại.
Những tướng sĩ Xích Huyết kia căn bản sẽ không coi hắn ta ra gì nữa.
Nhưng nàng ta là nữ nhân, Tiêu Lan Đường đắc tội người khác, từ bỏ quyền thừa kế là được rồi, liên quan gì đến nữ nhân như nàng ta?
Nàng ta mới không muốn đi cái gì mà Tây Nam xa xôi, càng không muốn quay về nhà cũ.
“Muốn ở lại chỉ sợ không dễ dàng như vậy.” Tiêu Lan Đường sa sầm mặt mày nói.
Tiêu Lan Ninh hừ lạnh một tiếng: “Lúc trước chúng ta đáp ứng tân đế, sau khi nắm giữ quân đoàn Xích Huyết, sẽ dẫn Xích Huyết quy thuận triều đình, ngươi có thể phong vương, ta không phải công chúa cũng là quận chúa, nhưng hiện tại đều không còn nữa, rời khỏi Xích Huyết, chỉ sợ tân đế cũng sẽ không bỏ qua cho chúng ta.”
“Vậy ngươi có cách nào ở lại?” Trong lòng Tiêu Lan Đường cũng có lo lắng như vậy.
Lúc trước bọn họ đổi sang họ mẹ, ẩn danh tính giấu giếm đã lâu, sau đó Xích Huyết tạo phản, bọn họ do dự hồi lâu, nhìn Xích Huyết đánh chiếm địa bàn ngày càng lớn.
Hắn ta cắn răng một cái, đổi về họ Tiêu, vốn dĩ muốn đến đầu quân cho Xích Huyết.
Nhưng chính bởi vì bọn họ đổi họ, liền bại lộ hành tung, người của tân đế vậy mà lần theo manh mối, tìm được Dương Châu!
Lần này không hoàn thành nhiệm vụ, tân đế sao có thể bỏ qua cho bọn họ!
“Cách đương nhiên là có, nữ nhân trong quân đoàn này không giống nữ nhân, nếu ta có thể tìm một chỗ dựa vững chắc, chẳng phải có thể ở lại sao.”
Tiêu Lan Ninh lấy gương đồng ra, v**t v* khuôn mặt mình, thản nhiên nói.
Lúc trước ở Dương Châu, nàng ta cũng là mỹ nhân nổi tiếng, đặc biệt là sau khi chồng chưa cưới qua đời, không biết bao nhiêu lời đồn đãi thị phi.
Thậm chí còn có công tử quan lại vì tranh giành nàng ta mà đánh nhau chết người.
Tiêu Lan Đường sửng sốt: “Tỷ tỷ… Tỷ nhìn trúng ai, chẳng lẽ là Quan Duyệt Thành? Nếu là hắn, nói không chừng tỷ có thể nghĩ cách chia rẽ hắn ta và Minh Lan Nhược!”
Hắn ta càng nói càng hưng phấn.
Mỹ nhân kế, đương nhiên có thể dùng!
Quan Duyệt Thành ở trong quân uy tín rất lớn!
Nếu chia rẽ được quan hệ của Quan Duyệt Thành và Minh Lan Nhược, nói không chừng hắn ta còn có cơ hội xoay chuyển tình thế!
Nghe vậy, Tiêu Lan Ninh lập tức lộ ra vẻ mặt chán ghét: “Họ Quan kia trẻ ra hai mươi tuổi thì còn được, ông ta sắp có thể làm cha ta rồi!”
“Vậy tỷ nhìn trúng ai?!” Tiêu Lan Đường nhíu mày hỏi.
Tiêu Lan Ninh híp đôi mắt đẹp long lanh: “… Người ta nhìn trúng địa vị cao hơn, có danh vọng và quyền lực, còn có tất cả mọi thứ đều hoàn mỹ hơn.”
Tiêu Lan Đường giật mình, hắn ta đột nhiên nhớ tới Tây Bắc quân đến bái phỏng mấy ngày nay.
Hắn ta lập tức trừng lớn mắt: “Chẳng lẽ tỷ nhìn trúng Diễm Vương của Tây Bắc quân?!”
Tiêu Lan Ninh vừa kiêu ngạo vừa e lệ gật đầu: “Không sai, ta trước giờ chưa từng coi trọng những nam nhân ở Dương Châu kia, nhưng hôm qua ta đã nhìn thấy nam nhân chân chính xứng với ta, hôm nay ta lại càng thêm khẳng định, hắn mới là nam nhân của ta!”
Nam nhân khiến nàng vừa gặp đã si mê kia, mới xứng với nàng ta.
Tiêu Lan Ninh cho rằng ——
Minh Lan Nhược kia hành sự tác phong hoàn toàn không phải nữ nhân.
Nàng ta ở phương diện tranh đoạt quyền thừa kế hoàn toàn không bằng một “nam nhân giả” lâu năm ngâm mình trong đấu tranh quyền lực và vũ lực, cũng không mất mặt.
Nhưng là nữ nhân, nàng ta so với Minh Lan Nhược xuất sắc hơn nhiều.
Tin tức Diễm Vương và Minh Lan Nhược liên hôn truyền ra, nàng ta suy nghĩ cả một đêm.
Đoán chừng tám phần là vì đối kháng hôn nhân chính trị của tân đế, Diễm Vương bất đắc dĩ mới cưới Minh Lan Nhược.
Làm gì có nam nhân nào thật lòng thích loại nữ nhân không nam không nữ như Minh Lan Nhược chứ?
Nhìn phản ứng của Tiêu Lan Đường là biết, Minh Lan Nhược căn bản không phải nữ nhân có thể khiến nam nhân thỏa mãn.
Hôm nay nàng ta lén nhìn Diễm Vương điện hạ và Minh Lan Nhược ở chung, phát hiện Diễm Vương căn bản không thèm liếc Minh Lan Nhược một cái, tự mình trở về viện.
Vị điện hạ tuấn mỹ kia lạnh mặt, thậm chí không nói một lời, rõ ràng là đang nhẫn nhịn lửa giận.
Chứng tỏ phu thê bọn họ đồng sàng dị mộng, chỉ là hôn nhân chính trị thuần túy.
“Bọn họ phu thê đồng sàng dị mộng, mặt hòa tâm bất hòa, ta đây có cơ hội rồi.” Tiêu Lan Ninh hàm tiếu nói.
Tiêu Lan Đường mi tâm nhíu chặt: “Vậy phải tốn bao nhiêu công phu?”
Tiêu Lan Ninh cười khẩy, ánh mắt kiều mị nhìn vào gương: “Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, một nam nhân làm sao có thể cự tuyệt một nữ nhân dịu dàng, xinh đẹp, yếu đuối lại không màng danh lợi, chỉ cầu hắn một đêm h**n **? Huống chi nữ nhân này thân phận cao quý ngang hàng với chính thê của hắn.”
Nữ nhân thân phận cao thường tính tình bá đạo, nam nhân vẫn là thích những người dịu dàng ngoan ngoãn hơn.
Diễm Vương nhất định đã chịu đủ loại nữ nhân như Minh Lan Nhược rồi, nếu không sao cả năm trời chỉ gặp mặt vài lần?
Nàng ta đường đường là đích nữ Tiêu gia, thân phận ngang hàng với Minh Lan Nhược, mà ai lại không thích một đóa hoa kiều diễm cao quý chứ?
Chờ Diễm Vương điện hạ cùng nàng ta ở chung một thời gian, tự khắc sẽ đem sự dịu dàng xinh đẹp của nàng ta so sánh với sự lạnh lùng cứng rắn của Minh Lan Nhược, cơ hội của nàng ta liền đến!
“Tỷ… có nắm chắc không? Nếu Minh Lan Nhược ra tay với tỷ thì làm sao?!”
Tiêu Lan Đường không phải chưa từng nghe qua những thủ đoạn tàn nhẫn mà chính thê của những gia tộc lớn dùng để đối phó với tình địch của trượng phu.
Tiêu Lan Ninh cười lạnh một tiếng: “Ta chỉ hận không thể để nàng ta ra tay với ta! Nếu ta và Diễm Vương đã có phu thê chi thực, nàng ta càng ra tay với ta, Diễm Vương sẽ càng chán ghét nàng ta!”
Nam nhân đều sẽ bảo vệ nữ nhân yếu đuối dựa dẫm vào mình.
“Nhưng, việc này rất nguy hiểm, tyt biết Minh Lan Nhược không phải người dễ đối phó, tỷ xem một thân thương tích của ta đây.”
Tiêu Lan Đường dựa vào giường, đáy mắt hiện lên tia hung ác.
“Phú quý hiểm trung cầu, bị đưa đi cũng có thể chết, chi bằng liều một phen. Nếu ta có thể trở thành thiếp thân của Diễm Vương, đệ mới có cơ hội lật ngược tình thế. Cho dù không thành…”
Đáy mắt Tiêu Lan Ninh lóe lên tia hung ác, nàng ta dừng một chút: “Chúng ta còn có lá bài tẩy cuối cùng, không phải sao?!”
Nếu nàng ta thua, cũng tuyệt đối sẽ không để Minh Lan Nhược sống yên ổn!
…
Cảnh Minh tỉnh lại, lúc này đã là buổi chiều.
Nàng khó chịu chống tay ngồi dậy, bản thân rốt cuộc bị làm sao vậy, sao lại ngủ lâu như thế?
Kết quả vừa ngồi dậy, chăn liền trượt xuống, lộ ra phần thân trên tr*n tr** đầy dấu vết h**n **.
Cảnh Minh ngẩn người: “…”
Đã xảy ra chuyện gì?
Nàng theo bản năng nhìn quanh bốn phía, sau đó phát hiện trên giường có một thanh kiếm không thuộc về mình –
Đó là bội kiếm của Trần Ninh!
Nàng khựng lại một chút, ký ức đêm qua, đứt quãng hiện lên trong đầu.
Cảnh Minh không nhịn được lấy tay che mặt, được rồi, nhớ ra rồi –
Nàng và “tám Trần Ninh” đã đánh nhau một trận.
Cảnh Minh vùi mặt vào chăn, trong đầu hỗn loạn.
Hiện tại nàng sẽ không ngây thơ xem chuyện này là “thảo luận võ nghệ”, càng không xem là “đánh nhau”.
Tối qua… nàng vẫn là không nhịn được, sắc tự đầu thượng nhất bả đao a!
“Tỉnh rồi?” Giọng nói điềm tĩnh của Trần Ninh vang lên từ ngoài cửa, kèm theo một trận gió lạnh.
Cảnh Minh ngẩn người, nhìn thấy hắn bưng thức ăn từ ngoài vào, thuận tay đóng cửa lại.
Nàng khô khốc nói: “A… huynh đệ… huynh đến rồi.”
Vừa dứt lời, nàng liền biết mình nói sai rồi.
Trần Ninh lạnh nhạt liếc nhìn nàng một cái: “Lần sau còn để ta nghe thấy hai chữ này từ miệng nàng, ngày mai đừng hòng xuống giường.”
Cảnh Minh vội vàng vùi mặt vào chăn, chỉ lộ ra hai mắt, có chút mờ mịt nhìn hắn.
Không biết vì sao, hắn nói rất bình thản, nhưng nàng lại có chút sợ hãi.
Nhưng rất nhanh, nàng lại ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn hắn không phục, cũng không nói gì.
Trần Ninh lười để ý đến nàng, chỉ thản nhiên nói: “Xuống đây, ăn cơm.”
Cảnh Minh nhìn thức ăn trên bàn, hương thơm tỏa ra ngào ngạt, bụng cũng không khách khí mà kêu lên.
Nàng lẩm bẩm: “Huynh… quay đi, ta mặc y phục đã.”
Trần Ninh lại tự mình ngồi xuống, đối diện với nàng, bày bát đũa, thản nhiên bắt đầu ăn cơm –
“Bây giờ đã quá trưa, phòng bếp đã tắt lửa rồi, những thứ này là còn nóng cuối cùng, muốn ăn đồ nóng thì chờ thêm hai canh giờ nữa.”
Cảnh Minh đợi một lúc, thấy hắn thật sự không có ý định chờ mình, ngay cả món chim bồ câu sữa mà nàng thích nhất, hắn cũng đã bắt đầu ăn.
Nàng lập tức sốt ruột, hất chăn nhảy xuống giường: “Này, huynh sao lại ăn một mình như vậy, cũng không chừa cho huynh đệ ta chút nào!”
Vừa dứt lời, nàng liền phát hiện ánh mắt Trần Ninh trở nên nguy hiểm: “Lời ta nói, nàng xem như gió thoảng bên tai phải không?”
Cảnh Minh vừa đáp đất, hai chân đau nhức, suýt chút nữa thì té ngã.
Ánh mắt hắn sâu thẳm và nguy hiểm nhìn chằm chằm vào nàng, nàng vội vàng vịn vào thành giường, kéo chăn che thân thể, lấy y phục.
“Ta… ta chỉ là quen miệng…” Cảnh Minh cười gượng gạo với hắn.
Không biết vì sao, hiện tại nàng cảm thấy Trần Ninh có chút nguy hiểm, nàng cũng không biết vì sao mình lại chột dạ.
Trần Ninh lạnh lùng gắp một miếng thức ăn: “Mặc nhanh lên, nếu không nàng sẽ không có gì để ăn đâu.”
Cảnh Minh chỉ có thể quay lưng lại, tự nhủ, thôi, dù sao hắn cũng không phải chưa từng thấy, tối qua nàng cũng đã nhìn thấy hết hắn rồi.
Hơn nữa trước đó hai người cũng đã nhìn thấy nhau không ít lần, dù sao cũng không thiệt.
Nàng nhanh chóng mặc y phục, coi như không cảm nhận được ánh mắt sắc bén nóng bỏng của Trần Ninh đang dừng trên tấm lưng trần và eo thon của nàng.
Dưới ánh mắt của hắn, Cảnh Minh mặc xong y phục, cũng toát mồ hôi lạnh, có chút nóng bức.
Nàng không được tự nhiên đi đến đối diện hắn ngồi xuống, cầm lấy đũa định ăn cơm.
Trần Ninh lại dùng đũa gõ nhẹ vào tay nàng, thản nhiên nói: “Súc miệng, rửa mặt, uống chút nước ấm rồi hãy ăn.”
Cảnh Minh uể oải lẩm bẩm: “Ồ.”
Nàng ngoan ngoãn đi súc miệng, rửa mặt, uống nước ấm.
Nàng cũng không biết vì sao mình lại nghe lời Trần Ninh như vậy, dù sao… chính là nghe lời.
Làm xong mọi việc, nàng lại đến trước mặt Trần Ninh ngồi xuống, trong bát còn lại nửa con chim bồ câu sữa.
Cảnh Minh lập tức vui vẻ, nhưng lại nghĩ đến cái gì đó, nàng hắng giọng, muốn nói với Trần Ninh: “Tối qua…”
“Ăn cơm đi, muốn nói gì thì tối nói, chiều nay ta còn có việc.” Trần Ninh thản nhiên nói một câu, chặn họng nàng.
Cảnh Minh ấp úng gãi đầu: “Vậy… vậy được rồi.”
Nàng bưng bát cơm lên ăn, tuy rằng cảm thấy Trần Ninh có chút kỳ quái và nguy hiểm.
Nhưng nàng đã lâu rồi không được cùng hắn ăn cơm, tâm trạng lại khó hiểu… có chút vui vẻ.
…
Chớp mắt đã đến buổi tối.
Thượng Quan Diễm Kiều sau khi dùng xong bữa tối, liền đến viện của Minh Lan Nhược.
Thời gian còn sớm, nữ vệ canh cửa cũng không tiện ngăn cản hắn, thêm vào đó Xuân Hòa cũng ra nghênh đón.
Hắn liền quang minh chính đại đi vào phòng Minh Lan Nhược.
“Điện hạ ngồi một lát, ta cho người đi pha trà và thông báo với tiểu thư.” Xuân Hòa mỉm cười nói.
Thượng Quan Diễm Kiều nhìn bụng nàng đã lớn, liền khàn giọng nói: “Không cần.”
Xuân Hòa cười nói: “Đa tạ điện hạ quan tâm, mang thai rất vất vả, ta cũng không làm gì nhiều, chỉ là ở trong viện truyền lời thôi.”
Điện hạ giọng nói như vậy, xem ra há miệng là đau rồi?
Nhìn Xuân Hòa rời đi, Thượng Quan Diễm Kiều trầm tư, không biết năm đó khi Nhược Nhược mang thai Tiểu Hy có phải còn vất vả hơn không…
Tâm tình hắn có chút phức tạp.
Lúc này, một bóng dáng vằn vện màu vàng đen đang nằm trên mái nhà nhìn xuống, tám con mắt đỏ của nó sáng lên.
A a, cẩu tử của nó rốt cuộc cũng xuất hiện rồi!
Hôm qua hắn vừa đến, yêu nữ kia liền nhốt nó trong phòng, không mang theo bên người nữa.
Lần này, tên nhóc này ở một mình trong phòng rồi, hehehe…
Nó phải nghĩ cách hỏi xem hắn chăm sóc bộ lông chó kia như thế nào, sao lại dài và bóng mượt như vậy!
Bất quá, cẩu tử nhát gan như chuột, rất dễ bị tiên nhan ngọc dung của mình dọa cho ngất xỉu, phải làm sao bây giờ?