Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 714

Minh Lan Nhược là chủ quân, nàng rời tiệc trước cũng không quá đáng.

Nàng suy nghĩ một chút, phân phó với Cảnh Minh: “Ngươi đi nói với Quan thúc phụ và Hồng tỷ một tiếng, ta hơi mệt, về viện trước.”

Cảnh Minh nháy mắt với Minh Lan Nhược: “Yên tâm đi gặp điện hạ đi, hắc hắc, nghĩa phụ giao cho ta.”

Minh Lan Nhược ho khan một tiếng, có chút ngại ngùng, rõ ràng như vậy sao?

Cảnh Minh, nha đầu ngốc nghếch này cũng nhìn ra được.

Nàng lại nhìn thoáng qua nhóm người đang cụng ly cùng đám thị vệ tinh tú kia, trong đó có cả Đóa Ninh –

“Ngươi trông chừng Đóa Ninh kia cho kỹ, đừng để xảy ra chuyện nó hạ cổ người ta rồi khiêng về viện.”

Có lẽ là do gia vị gia của nàng dung mạo xuất chúng, nên người hầu hạ bên cạnh cũng đều có nhan sắc không tệ, ít nhất đều là ngũ quan đoan chính, vóc dáng cao ráo, thân hình rắn rỏi.

Đóa Ninh kia sau khi từ bỏ chuyện Sở Nguyên Bạch, liền bắt đầu triệt để giải phóng bản tính nữ đại vương của mình.

Nữ tử Miêu tộc vốn phóng khoáng, không câu nệ tiểu tiết, Đóa Ninh lại càng không xem lễ giáo Hán nhân vào đâu.

Cảnh Minh gật đầu: “Được, ta sẽ nhìn chằm chằm nàng ấy, cùng lắm thì đánh ngất nàng ấy, khiêng về giường là được.”

Tính cách Đóa Ninh và Cảnh Minh có phần tương đồng, đều phóng khoáng, nhưng đôi khi nữ nhân kia lại có chút lẳng lơ, luôn muốn rủ nàng ấy đi trêu chọc nam nhân.

Nàng ấy không có hứng thú, cho nên cũng không thể chơi chung với Đóa Ninh –

Nàng ấy ghét bỏ Đóa Ninh đầu óc chỉ toàn nam nhân, Đóa Ninh thì ghét bỏ nàng ấy không hiểu được lợi ích của nam nhân.

Tóm lại là ghét bỏ lẫn nhau, nếu nàng ấy thấy Đóa Ninh không an phận, làm mất mặt đại tiểu thư, nàng ấy sẽ không khách khí.

Minh Lan Nhược gật đầu, vỗ vai Cảnh Minh: “Có câu này của ngươi là được rồi.”

Sau đó, nàng liền nhân lúc không ai chú ý, lặng lẽ rời đi.

Quan Duyệt Thành tuy đang uống rượu, nhưng cũng nhìn thấy, ông âm thầm thở dài: “Chủ quân cũng quá nuông chiều Diễm vương rồi.”

Vừa rồi Trần Ninh, Chu Như Cố bọn họ mang theo một đám huynh đệ muốn chuốc rượu Diễm vương, nàng liền ngăn cản.

Hồng tỷ v**t v* ống điếu, uống một ngụm rượu: “Nam nhân của mình thì tự mình nuông chiều, đã quyết định ủng hộ Diễm vương, còn vì hắn mà thuyết phục ta, thì đừng có mà lo lắng lung tung nữa.”

Giữ bí mật cho tốt là được rồi, bà luôn cảm thấy bất an trong lòng, việc công bố tin tức Diễm vương và chủ quân với thiên hạ, thật sự là chuyện tốt sao?

Quan Duyệt Thành cười khổ một tiếng: “Cũng đúng.”

Xuân Hòa mang theo người bưng canh giải rượu và bánh trôi ra, liền thấy trong khung cảnh náo nhiệt, bóng dáng tiểu thư nhà mình đã biến mất.

Nàng ấy vừa phân phó người bên cạnh chia canh giải rượu và bánh trôi cho mọi người, vừa đi đến bên cạnh Tiểu Tề Tử: “Tiểu Tề Tử, chủ tử nhà ngươi và tiểu thư nhà ta đâu rồi?”

Tiểu Tề Tử đang lạnh lùng nhìn chằm chằm mấy tên thị vệ tinh tú kia, thấy bọn họ nũng nịu dựa vào lòng Đóa Ninh, giống như mấy tiểu gia được nữ đại vương nuôi dưỡng, mà còn không tự biết.

Thật là không ra làm sao cả, cần phải dạy dỗ lại!

Hắn ta đang âm thầm mắng một câu, đột nhiên nghe thấy sau lưng truyền đến giọng nói nữ tử quen thuộc dịu dàng, lập tức giật mình.

Tiểu Tề Tử lập tức quay đầu lại, ấp úng nói: “Xuân… Xuân Hòa tỷ tỷ, gia và tiểu nương nương ra phủ rồi.”

Xuân Hòa có chút khó hiểu: “Giờ này rồi còn ra phủ? Bọn họ đi đâu vậy?”

Tiểu Tề Tử lắc đầu: “Ta cũng không biết, bất quá có ám vệ đi theo, tỷ tỷ yên tâm.”

Xuân Hòa lúc này mới gật đầu, chuẩn bị kéo ghế ngồi xuống: “Vậy thì tốt, có ngươi sắp xếp, sẽ không có chuyện gì đâu.”

Tiểu Tề Tử vội vàng đứng dậy đỡ lấy cánh tay nàng, kéo ghế bên cạnh ra: “Xuân Hòa tỷ tỷ, cẩn thận một chút, tỷ hiện tại bụng đã lớn rồi, đi đứng phải cẩn thận.”

Xuân Hòa ngồi xuống, ngược lại nắm lấy tay hắn, có chút đau lòng nhìn hắn từ trên xuống dưới: “Ngươi gầy đi rồi, cũng đen hơn rồi, những ngày này hành quân đánh giặc, không chăm sóc tốt cho bản thân sao?”

Tiểu Tề Tử cứng đờ, chỉ cảm thấy tay mình bị một đôi tay mềm mại nắm lấy, lòng bàn tay mềm mại ấm áp bao phủ lấy mu bàn tay mình.

Cỗ ấm áp mềm mại kia như muốn theo huyết quản leo lên cánh tay, thẳng vào trái tim hắn.

Hắn nhỏ giọng nói: “Ta không sao, cám ơn Xuân Hòa tỷ tỷ quan tâm.”

Nói xong, hắn cúi đầu, không dám nhìn nàng, muốn rút tay về.

Xuân Hòa chỉ coi hắn là thiếu niên nên mới thẹn thùng, cũng không buông tay: “Đã gọi ta một tiếng tỷ tỷ, sao lại không cho tỷ tỷ xem một chút.”

Bản thân nàng ấy cũng là cô nhi không cha không mẹ, nhưng nàng và Cảnh Minh đều mong muốn tự tay gây dựng sự nghiệp, khai tông lập phái, không giống nhau.

Nàng ngoài việc hầu hạ tiểu thư, chỉ mong muốn có một mái ấm của riêng mình.

Từ sau khi Tiểu Tề Tử đưa toàn bộ gia sản của mình cho nàng làm của hồi môn, nàng đã coi tiểu thái giám này như đệ đệ ruột thịt của mình.

Ngày thường cũng thường mượn cớ lúc chim ưng đưa tin tức của Diễm vương điện hạ đến, viết thư cho Tiểu Tề Tử.

Tiểu Tề Tử không dám thật sự dùng sức giằng co với nàng, sợ làm nàng động thai khí.

Xuân Hòa hơi dùng sức kéo tay hắn, lật ra, liền thấy trên đó là những vết chai sạn do luyện kiếm và vết sẹo do cầm kiếm.

Nàng không khỏi đau lòng: “Có phải đã gặp rất nhiều nguy hiểm không?”

Ở kinh thành, Tiểu Tề Tử cũng là công công có địa vị rất cao trong Đông Xưởng, lại là thân phận nghĩa tử của Cửu thiên tuế.

Cho dù là ra ngoài làm nhiệm vụ, cũng sẽ không để tay mình ra nông nỗi này.

Vậy trên người chẳng phải là càng nhiều vết thương hơn sao?

Tiểu Tề Tử mặt đỏ bừng, cúi đầu không dám nhìn nàng: “Kỳ thật trên người ta, trên tay ta cũng có, may mà Đường lão thần y sau đó cũng đến Tây Bắc, cho ta thuốc trị sẹo, ta cảm thấy không cần thiết nên không dùng.”

Đánh giặc làm sao có thể không bị thương, cho dù lợi hại như điện hạ, cũng khó tránh khỏi bị thương giữa muôn vàn quân mã.

Gia là không muốn để tiểu nương nương nhìn thấy mà không vui, lại là người thích đẹp, có thể dùng thuốc xóa sẹo thì sẽ dùng.

“Lần sau, ta cũng sẽ dùng thuốc đó, không để Xuân Hòa tỷ tỷ đau lòng nữa.” Hắn nhỏ giọng nói.

Xuân Hòa nhìn hắn chăm chú nhìn mình nói chuyện, trong lòng càng thêm đau lòng –

“Ngốc này, vết sẹo biến mất, bị thương sẽ không đau sao! Phải bảo vệ tốt bản thân, đừng để ta lo lắng mới là đạo lý!”

Tiểu Tề Tử ngây người nhìn Xuân Hòa ngày càng trưởng thành dịu dàng, chóp mũi cay cay: “Xuân Hòa tỷ tỷ…”

Hắn chưa từng nghĩ tới, còn có người sẽ đau lòng vì những vết sẹo của mình…

Trong lòng vừa ấm áp, vừa ngứa ngáy, giống như cỏ non mềm mại trong tiết trời xuân bị gió xuân và mưa móc nhẹ nhàng v**t v*.

Thế nhưng, những cơn gió xuân và cơn mưa móc này đều không thuộc về hắn.

Điều này càng khiến người ta đau lòng và tuyệt vọng hơn…

“Sao mắt lại đỏ lên rồi, tỷ tỷ đương nhiên sẽ đau lòng đệ đệ, sau này đệ còn phải làm cữu cữu, chờ nó đến hiếu thuận với đệ.”

Xuân Hòa dịu dàng cười, kéo tay Tiểu Tề Tử đặt lên bụng mình.

Nàng hy vọng Tiểu Tề Tử có thể có chút vướng bận, người không cha không mẹ, làm việc sẽ không có cố kỵ, sinh tử không để trong lòng.

Hơn nữa hắn theo Diễm vương điện hạ ở Đông Xưởng nhiều năm như vậy, trên người ít nhiều cũng có chút điên cuồng và tàn nhẫn.

Nàng đã từng thấy dáng vẻ hắn ra ngoài làm nhiệm vụ, hoàn toàn là một bộ dạng khác, lạnh lùng, dứt khoát, gọn gàng, tàn nhẫn.

Nàng hy vọng Tiểu Tề Tử có thể sống thật lâu, sống thật tốt.

Trên đời này hắn không còn người thân, nàng hy vọng hắn còn có điều gì đó để vướng bận.

“Xuân Hòa tỷ tỷ…” Tay Tiểu Tề Tử đặt trên bụng nàng, đây là lần đầu tiên hắn chạm vào nơi khác trên cơ thể nàng ngoài bàn tay.

Cảm giác ấm áp mềm mại, khiến hắn cứng đờ, mặt đỏ bừng.

Tiểu Tề Tử bỗng cảm thấy lòng bàn tay mình động đậy.

Hắn ngây người, lắp bắp: “Đây… đây là tiểu… tiểu…”

“Phải, đây là tiểu bảo bảo trong bụng đấy.” Xuân Hòa mỉm cười, trên mặt là nụ cười dịu dàng của người làm mẹ.

Tiểu Tề Tử bỗng chốc thấy khóe mắt cay cay, chóp mũi chua xót, ngây ngốc nhìn Xuân Hòa.

Hóa ra, được người khác quan tâm và lo lắng, lại ấm áp đến thế.

Giây phút này, hắn ta bỗng hiểu vì sao Thiên Tuế gia lại vì chút dịu dàng và ấm áp mà Tiểu nương nương từng dành cho hắn thời niên thiếu, mà trở nên si mê nàng đến vậy.

Có lẽ, những kẻ vốn chẳng có gì, một khi đã nếm trải chút ngọt ngào, liền muốn độc chiếm và giữ lấy mãi mãi.

Nhưng Xuân Hòa tỷ tỷ đã có người mình yêu, nàng ấy đã thành gia lập thất, có con cái, thật sự rất hạnh phúc.

Vậy nên, hắn ta không thể phá hoại hạnh phúc của nàng ấy.

Ngay cả Thiên Tuế gia, khi Tiểu nương nương không thích hắn, không đến bên hắn, cũng luôn kiềm chế, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh nàng, giấu kín tâm ý của mình.

Hắn ta chỉ là một tên thái giám, thân thể tàn tạ, càng không thể khiến Xuân Hòa tỷ tỷ khó xử.

“Ừm, ta sẽ bảo trọng bản thân, ta còn phải chờ tiểu chất nhi hoặc tiểu chất nữ dưỡng lão nữa.” Tiểu Tề Tử mỉm cười, giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt thanh tú.

Hắn ta cúi đầu, lấy tay áo lau nước mắt: “Ta còn phải kiếm thật nhiều bạc, sau này xây nhà lớn cho chúng, mua trang sức cho Xuân Hòa tỷ tỷ…”

“Tiểu tử ngốc này, đừng khóc nữa, đừng nói mấy lời ngốc nghếch đó, chúng ta là người một nhà mà.” Xuân Hòa nhìn Tiểu Tề Tử, cũng không khỏi thấy mũi cay cay.

Không biết vì sao, nhìn hắn đau lòng, nàng ấy cũng bỗng nhiên cảm thấy buồn theo.

“Chốc nữa, đệ đến viện của tỷ, tỷ may cho đệ mấy bộ y phục và giày, còn làm cho đệ một bộ giáp mềm bằng chỉ vàng nữa.” Xuân Hòa dịu dàng nói, không kìm được rơi lệ.

Tiểu thái giám này, rõ ràng là người nhút nhát, dịu dàng và đơn thuần, chỉ vì nàng ấy đối xử tốt với hắn, quan tâm hắn một chút mà đã coi nàng ấy như người thân.

Hoàn toàn không giống với dáng vẻ sắc bén, quyết đoán khi làm nhiệm vụ của hắn.

Nếu năm đó hắn không gặp phải những bất hạnh ấy, bây giờ ở bên ngoài cung cũng đã cưới thê tử sinh con, sống một cuộc sống bình dị.

Cuộc sống bình dị, đối với một số người, chính là điều xa xỉ mà họ hằng mong ước.

Đứa nhỏ này đối xử tốt với nàng như vậy, nhưng nàng lại chẳng có gì cho hắn, chỉ có thể may cho hắn vài bộ y phục, giày tất và áo giáp mềm để bảo vệ hắn.

“Xuân Hòa tỷ tỷ, tỷ đừng khóc nữa, đang mang thai không thể khóc, càng không thể thức đêm may vá gì cho ta, những thứ đó ta đều có.”

Tiểu Tề Tử hít hít mũi, nhỏ giọng khuyên nhủ, muốn lấy khăn tay lau nước mắt cho nàng, nhưng lại không dám làm ra hành động thân mật như vậy.

Chỉ nghe Xuân Hòa nói muốn may y phục, giày tất và áo giáp mềm cho hắn, lòng hắn đã tràn đầy ấm áp. Ngoại trừ mẫu thân đã mất sớm, chưa từng có ai làm những điều này cho hắn.

Xuân Hòa lau nước mắt, thở dài: “Khác nhau, đó là tâm ý của tỷ.”

“Này, hai người làm gì thế, ngày lễ tết mà lại ôm nhau khóc lóc?” Chu Như Cố bưng một đĩa bánh chẻo và một đĩa thịt nướng vừa ra lò đi tới.

Hắn khó hiểu và lo lắng nhìn thê tử nhà mình: “Nàng đừng khóc nữa, nữ nhân có thai không thể động khí.”

Chu Như Cố vội vàng đặt đĩa thức ăn xuống, lau nước mắt cho nàng.

Xuân Hòa có chút ngại ngùng nhìn Tiểu Tề Tử, kéo tay hắn: “Ta tự lau được, cũng không có gì, chỉ là thấy Tiểu Tề Tử chịu khổ, ta đau lòng, lại khiến Tiểu Tề Tử cũng phải rơi lệ theo.”

Chu Như Cố cười sang sảng, vươn tay vỗ vai Tiểu Tề Tử: “Tỷ tỷ đệ là người yếu đuối, lại đang mang thai, tâm trạng dễ xúc động, đừng để ý.”

Hắn ta biết Tiểu Tề Tử nhận Xuân Hòa làm tỷ tỷ kết nghĩa, còn cho Xuân Hòa của hồi môn hậu hĩnh.

Xuân Hòa khẽ đánh hắn ta một cái, trách móc: “Chàng đây là chê ta sao?”

Chu Như Cố cười nói: “Ta nào dám!”

Nhìn bầu không khí thân mật của đôi phu thê trước mặt, Tiểu Tề Tử kìm nén chua xót trong lòng, gượng cười: “Đúng vậy, tỷ phu sao có thể chê trách tỷ tỷ được.”

Nói xong, hắn đứng dậy, cúi đầu: “Ta đi xem tình hình của mọi người trước.”

Xuân Hòa còn chưa kịp kéo hắn lại, hắn đã nhanh chóng rời đi.

“Nhớ đến chỗ ta lấy y phục!” Xuân Hòa chỉ có thể gọi với theo.

Tiểu Tề Tử không quay đầu lại, chỉ đáp: “Ta biết rồi.”

Ra khỏi cửa, hắn ngẩng đầu nhìn trời, tuyết đã ngừng rơi, một vầng trăng tròn le lói sau đám mây, không khí lạnh lẽo, xung quanh là ánh đèn lấp lánh.

Tiểu Tề Tử có chút thất thần, hít sâu một hơi, mới bình tĩnh lại.

Ta đã từng gặp được xuân quang và nhu dạ đẹp nhất.

Giờ đây, xuân quang không thuộc về ta, nhu dạ cũng chẳng thể dung nạp vì sao vô danh, ta không có tư cách, cũng chẳng có năng lực ôm lấy nàng.

Duy nguyện xuân quang nhu dạ, phúc thọ vĩnh kế. (Câu chúc này mang ý nghĩa mong muốn người nhận được hưởng trọn vẹn niềm vui, may mắn như ánh sáng mùa xuân kéo dài mãi mãi, phúc đức và tuổi thọ không bao giờ dứt.)

Ngoài phủ

Minh Lan Nhược vừa bước ra khỏi cửa, liền nhìn thấy dưới ánh đèn lay động, một bóng người cao ráo đang đứng đó. Người nọ khoác trên mình chiếc áo choàng lông chồn đen, tay cầm đèn cung đình, ánh mắt xa xăm nhìn lên bầu trời đêm đen nhánh như nhung.

Ánh đèn hắt lên gương mặt tuấn tú của hắn, tạo nên vẻ đẹp mê hoặc lòng người.

Chẳng thấy chút men say nào.

Nàng ngẩn người nhìn một lúc, khẽ cất tiếng:

“Nguyệt xuất hàn xuân dạ, tinh lạc lương nhân kiên…” (Ngôi sao băng vụt qua bầu trời đêm và rơi xuống, vô tình đậu lên vai người đang đứng dưới bầu trời đêm ấy tạo nên một khoảnh khắc đẹp, lãng mạn và đầy thi vị.)

“Minh chủ quân quả nhiên là người biết làm thơ ngâm vịnh.” Thượng Quan Diễm Kiều nghe nàng ngâm nga hai câu thơ, khẽ cười.

Đây là nàng làm thơ cho hắn sao?

Lương nhân… Hắn là lương nhân của nàng sao?

Thật khiến tâm tình hắn vui vẻ.

Minh Lan Nhược nhướng mày, mỉm cười: “Chẳng phải A Kiều là lương nhân của ta sao?”

Thượng Quan Diễm Kiều nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm, đưa tay về phía nàng: “Lại đây.”

Minh Lan Nhược không do dự, tiến lên nắm lấy tay hắn.

Ngay sau đó, hắn lấy từ tay thị vệ Tinh Tú bên cạnh một chiếc áo choàng lông chồn trắng khoác lên người nàng, sau đó lại đội cho nàng một chiếc mũ trùm đầu bằng lông chồn.

Minh Lan Nhược nhìn chiếc áo choàng lông chồn trắng mềm mại trên vai mình: “A Kiều muốn đưa ta đi đâu?”

Che giấu dung mạo của nàng như vậy, hắn muốn làm gì?

Thượng Quan Diễm Kiều khẽ cười, nắm tay nàng lên xe ngựa: “Đi dạo phố, hôm nay rằm tháng giêng, chẳng phải nương tử nên cùng vi phu đi dạo sao?”

Minh Lan Nhược sững sờ, gương mặt trắng nõn ửng hồng: “Chuyện này… cũng được.”

Nương tử… a…

Trong lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ, kiếp trước cộng thêm kiếp này nàng chưa từng được ai gọi như vậy.

Lên xe ngựa, nàng liền bị hắn kéo ngồi bên cạnh.

Minh Lan Nhược kéo kéo vạt áo, có chút không tự nhiên nói nhỏ: “Y phục của ta là nam trang… Nếu nói trước với ta một tiếng, ta thay nữ trang chẳng phải tốt hơn sao… Ưm.”

Lời còn chưa dứt, nàng đã bị hắn ôm vào lòng.

Chiếc mũi cao thẳng của nam nhân vùi vào cổ nàng, đôi môi mỏng in lên vùng da nhạy cảm, khẽ cắn một cái:

“Minh chủ quân thân thể mềm mại như vậy, không thay nữ trang, cũng rất tốt.”

Hơi thở nóng bỏng ẩm ướt của hắn phả vào cổ nàng.

Minh Lan Nhược lập tức run lên, ánh mắt trở nên mê ly, khẽ gọi: “A Kiều…”