Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 681

“Mộ thống lĩnh nói rằng bắt cóc nữ tử yếu đuối không phải là hành động của chính nhân quân tử, nhưng chẳng phải lúc trước ngươi cũng muốn bắt cóc Minh nhị tiểu thư, uy h**p Minh quốc công và Minh đại tiểu thư sao?”

Thượng Quan Diễm Kiều ngồi tựa ra sau một cách uể oải, tay mân mê thanh kiếm.

Hắn cứ như thể đây là địa bàn của mình.

Sắc mặt Mộ Thanh Thư có chút khó coi, lạnh lùng nhìn chằm chằm Thượng Quan Diễm Kiều: “Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?”

Thượng Quan Diễm Kiều nhìn Mộ Thanh Thư, khóe môi nhếch lên nụ cười tà mị: “Bản vương thấy Mộ đại nhân trong lòng rối bời thống khổ, chi bằng bản vương thay ngươi giết nàng ta, mọi chuyện đều được giải quyết ổn thỏa, như vậy chẳng phải tốt hơn sao?”

Hắn đột nhiên rút thanh kiếm trong tay ra, ánh sáng lạnh lẽo từ lưỡi kiếm trực tiếp chĩa thẳng vào Minh Nguyệt Oánh.

“Đừng! Dừng tay!!” Mộ Thanh Thư sắc mặt trắng bệch, phản ứng lại bằng cách rút kiếm, ánh kiếm loé lên, chỉ thẳng về phía Thượng Quan Diễm Kiều.

Thượng Quan Diễm Kiều cười khẽ, xoay nhẹ vỏ kiếm gạt đi thanh kiếm của Mộ Thanh Thư, sau đó phản đòn, lưỡi kiếm với góc độ hiểm hóc đâm thẳng vào bụng Mộ Thanh Thư.

Đáy mắt Mộ Thanh Thư lóe lên tia sáng lạnh lẽo, xoay người nhảy lên, tránh được lưỡi kiếm của hắn.

Hắn vung tay, thanh kiếm trong tay lập tức tạo ra những bóng kiếm sắc bén bao phủ lấy Thượng Quan Diễm Kiều.

Hai người trong nháy mắt đã trao đổi qua lại, chân, quyền, chưởng, kiếm… nhanh chóng tung ra mười mấy chiêu.

“Kiếm pháp quả Mộ gia, quả nhiên danh bất hư truyền!” Thượng Quan Diễm Kiều cười khẽ, nghiêng người, xoay ngược tay.

Thanh kiếm ba thước trong tay hắn, trong nháy mắt đã biến hóa thành chiêu thức mà Mộ Thanh Thư vừa sử dụng, trực tiếp áp sát mặt Mộ Thanh Thư.

Mộ Thanh Thư giật mình, trong lúc vội vàng cũng chỉ có thể dùng chiêu thức tương tự để nghênh chiến.

Thế nhưng, cao thủ so chiêu, trong nháy mắt bị đối phương học được chiêu thức, quả thực là một đòn chí mạng.

Mộ Thanh Thư sơ suất một chiêu, liền bị Thượng Quan Diễm Kiều áp sát, bả vai bị khóa chặt, cả người bị đè trên bàn.

“Xoẹt!” Một tiếng vang lên, thanh kiếm kề sát cổ họng hắn ta, đâm thẳng vào mặt bàn!

“Mộ đại nhân, ngươi thua rồi.” Thượng Quan Diễm Kiều từ phía sau ghì chặt hắn ta trên bàn, cúi đầu cười khẽ bên tai hắn ta.

Mộ Thanh Thư đỏ mặt, nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi muốn giết muốn chém ta thì tùy ý! Chỉ cần buông tha cho Minh Nguyệt Oánh!”

“Chậc, lúc này rồi mà ngươi vẫn còn thương hoa tiếc ngọc, thế nào, là vì lo lắng trong bụng nàng ta có con của ngươi sao?” Thượng Quan Diễm Kiều cười như không cười hỏi bên tai hắn ta.

Minh Nguyệt Oánh im lặng nhìn Mộ Thanh Thư bị chế ngự, nàng dời mắt, không nói gì.

Khóe miệng Mộ Thanh Thư hơi cứng lại: “Nàng ấy là người vô tội.”

Thượng Quan Diễm Kiều đột nhiên cười lớn: “Hahaha, Mộ đại nhân, ngươi như vậy chẳng phải rất nực cười sao? Đừng quên, ban đầu ngươi chính là muốn lợi dụng nàng ta.”

Mộ Thanh Thư cứng đờ người, không nói gì.

Thượng Quan Diễm Kiều nắm chặt thanh kiếm ghim trên bàn, hơi nghiêng người xuống, chậm rãi nói bên tai Mộ Thanh Thư:

“Chi bằng như vậy, Mộ thống lĩnh theo bản vương, Mộ gia của ngươi, bản vương sẽ bảo vệ, ngươi cũng không cần phải xoắn xuýt với mối quan hệ giữa mình và Minh nhị tiểu thư, Minh gia là người của bản vương.”

Mộ Thanh Thư lúc này mới hiểu ra, Thượng Quan Diễm Kiều căn bản sẽ không giết Minh Nguyệt Oánh.

Hắn chỉ đang lợi dụng nữ nhân kia để uy h**p mình!

Mộ Thanh Thư chống tay lên bàn định đứng dậy, nghiến răng nghiến lợi: “Loạn thần tặc tử, đừng hòng!”

Nhưng ngay sau đó, Thượng Quan Diễm Kiều vận nội lực trong tay——

“Ầm!” một tiếng vang lên, Mộ Thanh Thư dưới thân hắn không thể động đậy được nữa.

“Mộ thống lĩnh, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, ngươi không nghe theo thánh chỉ của tân đế hồi cung phò tá, hẳn là bởi vì Thái hoàng thái hậu không công nhận tân đế, bản vương nói có đúng không?”

Khóe môi đỏ tươi của Thượng Quan Diễm Kiều nhếch lên nụ cười tà mị.

“Dù là như thế nào đi nữa, Thái hoàng thái hậu cũng sẽ không công nhận loại loạn thần tặc tử như ngươi!” Mộ Thanh Thư tức giận nói.

Thượng Quan Diễm Kiều cười khẩy: “Có thể khiến lão thái thái công nhận hay không, đó là bản lĩnh của bản vương, ví như hiện tại, bản vương có thể lập tức khiến ngươi phải hối hận.”

Nói xong, hắn buông Mộ Thanh Thư ra, thản nhiên phân phó: “Đưa Minh nhị tiểu thư đi.”

“Chờ đã, các ngươi muốn làm gì!” Mộ Thanh Thư lập tức luống cuống đứng dậy, chắn trước mặt bọn họ.

Thượng Quan Diễm Kiều nhướng mày: “Minh đại tiểu thư là người của bản vương, bản vương đưa muội muội của thê tử đi, Mộ thống lĩnh dựa vào cái gì mà ngăn cản!”

Minh Nguyệt Oánh lạnh lùng nói: “Mộ Thanh Thư, nếu ngươi lo lắng đứa con có thể có trong bụng ta, vậy thì không cần đâu, ngươi muốn bao nhiêu đứa con, đều có nữ nhân sinh cho ngươi.”

Mộ Thanh Thư trong lòng rối như tơ vò, sắc mặt xanh mét: “Không được, đó là cốt nhục của Mộ gia ta…”

Nữ nhân này sao có thể lạnh lùng như vậy, nàng ta rõ ràng không chút lưu luyến mà muốn rời đi như thế.

Nhưng hắn ta làm sao có thể để cốt nhục của Mộ gia lưu lạc bên ngoài.

Thượng Quan Diễm Kiều nhướng mày: “Mộ thống lĩnh có thể thử xem, ngươi có ngăn cản được ta hay không.”

Mộ Thanh Thư nhìn bọn họ, biết rõ không phải là đối thủ.

Cho dù hắn ta gọi cấm quân đến, nhưng nữ nhân Minh Nguyệt Oánh kia rõ ràng là không sợ chết.

Nhưng hắn ta lại kiêng dè!

Hắn ta nghiến răng nhìn Thượng Quan Diễm Kiều: “Diễm vương điện hạ, ta đáp ứng ngươi sẽ viết cho Thái hoàng thái hậu một phong thư, dẫn kiến ngươi, nếu ngươi có bản lĩnh thuyết phục được Thái hoàng thái hậu, Mộ gia ta sẽ quy thuận ngươi!”

Đây đã là nhượng bộ lớn nhất mà hắn ta có thể làm!

Thượng Quan Diễm Kiều khẽ cười một tiếng: “Vậy thì làm phiền Mộ thống lĩnh rồi.”

Nói xong, hắn phẩy tay áo, Minh Nguyệt Oánh lạnh lùng liếc nhìn Mộ Thanh Thư, xoay người trở về phòng.

Mộ Thanh Thư nhìn bóng lưng nàng, cười khổ.

Rõ ràng ban đầu là định dùng nàng ta làm con bài mặc cả, tại sao bây giờ đối tượng bị uy h**p lại trở thành hắn ta?

Thượng Quan Diễm Kiều ra hiệu cho thuộc hạ mang bút mực lên: “Mời, Mộ thống lĩnh.”

Mộ Thanh Thư bất đắc dĩ, chỉ có thể cầm bút viết thư.

Không lâu sau, Thượng Quan Diễm Kiều nhận được thư của Mộ Thanh Thư, hài lòng nhếch mép, thản nhiên nói: “Làm phiền Mộ thống lĩnh rồi.”

Nói xong, hắn nghênh ngang dẫn người rời khỏi từ đường.

Mộ Thanh Thư ném bút xuống, sắc mặt vừa phức tạp vừa u ám.

Hắn ta nhìn về phía phòng Minh Nguyệt Oánh, thở dài một hơi.

Minh Nguyệt Oánh trở về phòng, Hạnh Nhân lập tức lo lắng nghênh đón: “Nhị tiểu thư, nếu Mộ thống lĩnh biết người không có mang thai…”

Vừa rồi trong phòng, nhị tiểu thư nghe theo lời Diễm vương điện hạ, nói những lời đó cho Mộ thống lĩnh nghe, chính là vì muốn triệt để lung lay ý chí của hắn ta.

Minh Nguyệt Oánh mặt không chút biểu cảm cầm lấy ấm trà rót một chén nước: “Ta lừa hắn thì đã sao? Chính hắn nguyện ý tin.”

Ngay cả đại phu cũng không thể nào chắc chắn trong vòng một tháng có thể bắt được mạch tượng của người mang thai, nàng chỉ làm bộ nôn mửa một chút, hắn ta liền tin tưởng mà không chút nghi hoặc, chỉ có thể nói hắn quan tâm quá mức nên mới không phân biệt thật giả.

Nhưng mục đích của Diễm vương đã đạt được, nhiệm vụ của nàng cũng hoàn thành.

Hạnh Nhân thở dài: “Nô tỳ sợ vạn nhất hắn ta phát hiện mình bị lừa sẽ bất lợi cho người.”

Minh Nguyệt Oánh lạnh lùng nói: “Hắn còn có thể bất lợi thế nào, chẳng qua là giết ta mà thôi.”

Hạnh Nhân nhìn dáng vẻ chẳng hề bận tâm của Minh Nguyệt Oánh, trong lòng âm thầm thở dài.

Nhị tiểu thư đã hoàn toàn buông xuôi rồi, may mà có Diễm vương điện hạ ở đây, có thể khiến nhị tiểu thư không còn tìm chết nữa là tốt rồi.

“Chủ tử, thuộc hạ không hiểu, vì một phong thư như vậy, người cần gì phải tốn nhiều công sức như thế?”

Cáo Bạc đi theo Thượng Quan Diễm Kiều ra khỏi cửa, ngậm một ngọn cỏ, khó hiểu hỏi.

Có hay không có phong thư của Mộ Thanh Thư, chủ tử muốn gặp Thái hoàng thái hậu, với bản lĩnh của người, một chút cũng không khó.

Thượng Quan Diễm Kiều cười khẩy: “Phong thư này là để cho Thái hoàng thái hậu hiểu rõ Mộ Thanh Thư đang nằm trong tay bản vương, cũng để cho Thái hoàng thái hậu hiểu rõ, Mộ Thanh Thư đã dao động rồi.”

Trong thư viết gì không quan trọng, quan trọng là, Mộ Thanh Thư đã viết phong thư này.

    

“Thượng binh phạt mưu, mưu ở chính nhân tâm.” (Chiến lược quân sự cao siêu nhất không nằm ở sức mạnh quân sự đơn thuần mà ở việc tấn công vào mưu kế của đối phương. Và mấu chốt chính là thấu hiểu và điều khiển được tâm lý con người.)

Thượng Quan Diễm Kiều khẽ cười nhạt, ngước nhìn vầng trăng thu thanh lãnh trên cao: “Chúng ta nên hồi kinh.”

Cáo Bạc ngẩn người: “Vậy nhị tiểu thư Minh gia…”

Thượng Quan Diễm Kiều thản nhiên: “Lưu lại vài người, trông chừng nàng ta cẩn thận, đừng để nàng ta tự ý hành động.”

Nữ nhân kia tuy không đến nỗi hồ đồ, nếu giao phó nhiệm vụ cụ thể thì hoàn thành tốt, còn để tự mình quyết định thì thường làm ra chuyện ngu xuẩn, cố chấp.

Cáo Bạc thở dài: “Người thật đúng là biết cách tận dụng người khác triệt để.”

Thượng Quan Diễm Kiều liếc xéo hắn ta, ánh mắt chán ghét: “Bản vương nếu không biết dùng người, há chẳng phải uổng phí bao năm xử lý triều chính?”

Cáo Bạc gật đầu: “Cũng đúng, ngài làm trùm cuối nhiều năm như vậy, nào có chuyện uổng phí.”

Vị đại nhân này chính là đại phản diện!

Thượng Quan Diễm Kiều khẽ cười, sau đó không chút khách khí đá vào mông Cáo Bạc một cái: “Lần sau còn ăn nói phóng túng như vậy, cẩn thận trùm cuối lột da hồ ly.”

Cáo Bạc xoa mông, uất ức hậm hực: “Đại nhân, ngươi lại đá ta!”

Thượng Quan Diễm Kiều lười để ý đến tên thuộc hạ lắm lời, quay sang Tiểu Tề Tử: “Chuẩn bị ngựa, lập tức xuất phát.”

Tiểu Tề Tử chắp tay: “Vâng!”

Đêm khuya thanh vắng.

Cung Từ Ninh tràn ngập mùi thuốc đắng.

Tiểu cung nữ canh giữ trong điện, thêm củi vào lò, trên lò lửa nhỏ, ấm thuốc sôi sùng sục.

Ngày ngày đêm đêm, Cung Từ Ninh đều tràn ngập mùi thuốc này, tựa như đã thấm vào từng cột, từng bức tường, khiến lòng người nặng trĩu.

Đàm ma ma từ nội điện đi ra, dẫn người ra khỏi cửa điện.

Nhưng đến cửa cung Từ Ninh, lại bị cấm quân ngăn cản.

“Đàm ma ma, người có chuyện gì?” Tiểu đội trưởng trực ban tuy ngăn cản nhưng vẫn cung kính hỏi.

Đàm ma ma nhíu mày: “Ta muốn đến Thái Y Viện, tìm Đường lão thần y, ông ấy bảo ta mang theo đơn thuốc và bã thuốc trước kia của Thái y đến cho ông ấy xem.”

Bệnh tình Thái Hoàng Thái Hậu vẫn chưa thuyên giảm, may mắn gần đây Đường lão thần y vân du thiên hạ đã trở về.

Tiểu đội trưởng đáp: “Bệ hạ có chỉ, người của Cung Từ Ninh không được rời khỏi cung, có gì cần ta sẽ thay người chuyển lời.”

Sắc mặt Đàm ma ma có chút khó coi, tuy rằng sớm biết mọi người trong cung đều bị giam lỏng, nhưng mỗi lần đối mặt với chuyện này, tâm tình đều rất tệ.

Huống chi là Thái Hoàng Thái Hậu cả đời kiêu ngạo.

Bà lạnh lùng nói: “Vậy phiền ngươi đi mời Đường lão thần y đến đây, để ông ấy bắt mạch cho Thái Hoàng Thái Hậu.”

“Vâng.” Tiểu đội trưởng cung kính gật đầu, phân phó người đi mời Đường lão thần y.

Đàm ma ma dẫn cung nữ xoay người trở về nội điện.

Không lâu sau, Đường lão thần y đã xuất hiện.

Ông đeo hòm thuốc, một mình đi vào, trước tiên xem qua đơn thuốc và bã thuốc cũ, sau đó bắt mạch cho Thái Hoàng Thái Hậu.

Khoảng một khắc sau, ông cầm bút viết một đơn thuốc đưa cho Đàm ma ma: “Cứ theo đơn thuốc này điều chỉnh, ba thang thuốc sắc thành một, lão phu sẽ thay Thái Hoàng Thái Hậu châm cứu vài mũi.”

Đàm ma ma cầm đơn thuốc vội vàng rời khỏi nội điện, bà rất yên tâm khi để Đường lão thần y ở lại với Thái Hoàng Thái Hậu.

Dù sao cũng không phải lần đầu tiên Đường lão thần y chăm sóc Thái Hoàng Thái Hậu.

Thái Hoàng Thái Hậu nằm trên giường, mơ mơ màng màng nhìn Đường lão thần y, cười khổ: “A, Đường lão, là ngươi à… Khụ khụ… Bệnh của ta e là không chữa khỏi.”

“Người đừng nói gở, nhìn tướng mạo của người là biết trường mệnh trăm tuổi.”

Đường lão thần y lấy ngân châm, đâm vào huyệt đạo trên cánh tay và đầu Thái Hoàng Thái Hậu.

Thái Hoàng Thái Hậu được châm cứu vài mũi, tinh thần quả nhiên tốt hơn, vịn mép giường, được Đường lão thần y đỡ ngồi dậy.

Đường lão thần y liếc mắt nhìn phía sau màn che, nhỏ giọng nói: “Ta đi rót cho người chén trà thuốc.”

“Được.” Thái Hoàng Thái Hậu dựa vào gối mềm, thở dài.

Đường lão thần y đứng dậy, vòng ra sau màn che.

Một lúc sau, một chén trà thuốc được bưng đến trước mặt Thái Hoàng Thái Hậu.

Thái Hoàng Thái Hậu nhận lấy, uống một ngụm, lại khựng lại.

Bà ngẩng mắt, lạnh lùng nhìn bóng người cao lớn đang đưa trà cho mình: “Ngươi là ai?”

Bóng người cao lớn mặc đồ đen tháo mặt nạ quỷ dữ tợn xuống, bình tĩnh nói: “Thượng Quan Diễm Kiều bái kiến Thái Hoàng Thái Hậu.”

Thái Hoàng Thái Hậu nhìn hắn, trong giây lát, có chút thất thần.

Một lúc lâu sau, trong đôi mắt già nua của bà lóe lên tia sáng phức tạp và hoang mang: “Thì ra là ngươi.”

Thượng Quan Diễm Kiều ngồi xuống bên cạnh bà, khẽ cười: “Có nhiều người nhìn thấy bản vương đều kinh ngạc không thôi, chỉ có Thái Hoàng Thái Hậu và nha đầu Minh Lan Nhược kia lại hoàn toàn bĩnh tĩnh trước việc ‘sống lại’ của bản vương.”

Nghe thấy cái tên Minh Lan Nhược, Thái Hoàng Thái Hậu cười nhạt: “Nha đầu kia không kinh ngạc, là bởi vì nó tin tưởng ngươi sẽ không chết, còn ai gia…”

Bà dừng một chút: “Là bởi vì sống lâu, tin tưởng trên đời này có báo ứng.”

Thượng Quan Diễm Kiều nhìn khuôn mặt già nua của bà, thản nhiên nói: “Báo ứng trên đời này, phần lớn không phải đến từ quỷ thần, mà đến từ con người.”

Thái Hoàng Thái Hậu nhìn hắn hồi lâu, đột nhiên hỏi: “Vậy, Diễm vương điện hạ dùng hai mươi năm bày mưu tính kế, báo thù đã đủ chưa?”

Thượng Quan Diễm Kiều nhìn bà, chậm rãi nói: “Điều đó còn phải xem người có nguyện ý thành toàn cho ta hay không.”

Thái Hoàng Thái Hậu nghe vậy, nhìn hắn hồi lâu, nhắm mắt lại: “Ai gia già rồi, bao nhiêu năm qua, chỉ muốn nhìn thấy một thế gian thái bình, nhưng mà hết năm này qua năm khác, đời này qua đời khác, người nhà Thượng Quan cứ mãi chém giết lẫn nhau, oan oan tương báo, bách tính lầm than.”

Thượng Quan Diễm Kiều lạnh lùng nói: “Vậy nên, Thái Hoàng Thái Hậu muốn một thế giới thái bình, cho nên hy vọng những người chịu oan khuất như chúng ta, nuốt hận vào trong, coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra, sau đó ẩn mình giang hồ, sống cuộc đời thấp hèn, thành toàn cho đại nghĩa?”

Thái Hoàng Thái Hậu thở dài một hơi: “Nếu không thì sao, cho dù ngươi thành công, báo thù cho mẫu phi, báo thù cho phụ hoàng thì đã sao, làm sao ngươi biết được sẽ không có một người con khác của Thượng Quan gia ẩn nấp trong bóng tối, tiếp tục báo thù ngươi?”

Thượng Quan Diễm Kiều cười nhạt: “Vậy thì cứ tới đi, bản vương khi còn là Cửu thiên tuế, những kẻ muốn giết ta có thể xếp hàng dài từ kinh thành đến biên giới, chẳng lẽ bản vương còn sợ thêm một người mang họ Thượng Quan?”

Lời tuyên bố lạnh lùng và bá đạo như vậy khiến Thái Hoàng Thái Hậu sững sờ.

Bà nhìn chàng thanh niên trước mặt với ánh mắt phức tạp.

“Chưa nếm đắng cay, sao bảo người ngọt bùi. Những lời này, ta từng nói với Minh Lan Nhược, bây giờ cũng nói cho người nghe.”

Thượng Quan Diễm Kiều thản nhiên nói: “Vì sao những người phải chịu oan khuất và máu chảy ruột mềm phải bị dồn đến đường cùng, nhưng vì cái gọi là hòa bình chính nghĩa, lại phải từ bỏ tất cả, còn kẻ gây ra tội ác lại cầm lá cờ hòa bình chính nghĩa, đời đời vinh hoa phú quý?”

Thái Hoàng Thái Hậu ánh mắt xẹt qua một tia đau đớn, bàn tay siết chặt tấm chăn gồi, tâm loạn như ma.

Bà đương nhiên biết hắn đã phải chịu biết bao oan khuất và huyết lệ, nhưng mà…

Thượng Quan Diễm Kiều đem phong thư trong tay giao cho Thái Hoàng Thái Hậu.

Hắn nhìn bà, ánh mắt kiên định: “Phật dạy nhân quả báo ứng, nếu kẻ tác ác đa đoan cũng có thể khiến con cháu đời đời hưởng thụ thiên hạ, tôn vinh phong quang vô hạn…”